Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 40: Ma Vương đầu tiên ghé thăm

Cập nhật lúc: 2026-05-27 12:58:53 | Lượt xem: 4

**Chương 40: Ma Vương đầu tiên ghé thăm**

Giữa lòng Hắc Thổ Hoang Nguyên, nơi vốn chỉ có bão cát hắc ám và tiếng gào rít của lũ oan hồn, nay lại mọc lên một mảnh xanh rì rào, tràn đầy sức sống. Đó là một sự sỉ nhục đối với mỹ học của Ma Giới, nhưng lại là thiên đường duy nhất có mùi thức ăn thơm phức giữa vùng đất chết.

Diệp Phàm đang lom khom dưới ruộng, chiếc cuốc rỉ sét trong tay thỉnh thoảng lại vung lên một cách nhịp nhàng. Mỗi khi lưỡi cuốc chạm đất, không gian dường như rung động nhẹ, một lượng ma khí hung bạo lập tức bị chuyển hóa thành linh khí thuần khiết thông qua lớp “Trường Sinh Khí” phủ trên lưỡi cuốc, tưới đẫm vào gốc của đám “Cải Thảo Ma Giới” đang rung rinh lá.

“Chủ nhân, trận pháp vòng thứ 121 đã hoàn thành. Ta đã gia cố thêm hiệu ứng ‘mù mịt’ và ‘chấn động tâm linh’.” Nguyệt Cơ từ phía hầm rác đi tới, trên tay vẫn còn dính chút đất đen, nhưng đôi mắt nhìn Diệp Phàm lại đầy vẻ tôn sùng.

Diệp Phàm dừng tay, lau mồ hôi trên trán, gương mặt đầy vẻ lo âu: “Chỉ có 121 lớp thôi sao? Nguyệt Cơ, ta đã nói rồi, an toàn là trên hết. Gần đây ta cảm giác mi mắt phải giật liên hồi, đây là điềm báo đại hung. Phải thêm, ít nhất phải có thêm một lớp ‘Hỗn Nguyên Ngũ Hành Tiêu Diệt Trận’ mới chắc ăn.”

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn rỉ sét tức tới mức linh hồn cũng muốn bốc hỏa, gào thét: “Diệp Phàm! Ngươi rốt cuộc có thôi đi không? Ngươi dùng một trận pháp có thể diệt sạch một đội quân Ma Tướng chỉ để bảo vệ ba cái củ cải của ngươi? Ngươi có biết người ta gọi đó là dùng dao mổ trâu để giết gà không?”

“Ngươi thì biết cái gì?” Diệp Phàm lẩm bẩm đáp lại bằng thần thức. “Gà ở Ma Giới này đều biết phun lửa đấy, không dùng dao mổ trâu thì chờ nó nướng chín mình à? Ta đây gọi là cẩn trọng, hiểu không?”

Vừa dứt lời, Diệp Phàm bỗng cứng đờ người. Hắn từ từ quay đầu nhìn về hướng chân trời phía Tây. Ở đó, một đám mây đen kịt, mang theo áp lực trầm trọng như muốn nghiền nát cả hư không, đang cuồn cuộn lao tới với tốc độ kinh người.

“Cẩu huyết! Quả nhiên là mi mắt phải không lừa ta!” Diệp Phàm biến sắc, hét lớn: “Vượng Tài! Ngưng sủa ngay, nín thở! Nguyệt Cơ, vào hầm, đóng cửa lại cho ta!”

Con chó đen gầy Vượng Tài đang định sủa dọa một con chim ma đi ngang qua, nghe lệnh chủ nhân liền ngậm chặt miệng, nằm bò xuống đất, đuôi vẫy một cái, cả cơ thể to lớn lập tức hòa vào bóng tối của tảng đá gần đó bằng một loại bí thuật ẩn nấp thượng đẳng. Nguyệt Cơ cũng nhanh nhẹn lủi vào hầm trú ẩn, tay không quên vơ lấy chiếc giỏ đựng khoai.

Diệp Phàm nhanh tay rải một nắm bột đá lên ruộng cải để “ngụy trang” cho chúng trông giống đám cỏ dại khô héo, sau đó hắn ngồi bệt xuống bên cạnh gốc cây chết khô, quấn cái áo tơi rách rưới vào người, ngay lập tức biến thành một lão nông dân Ma tộc nghèo khổ, hơi thở yếu ớt như sắp lìa đời.

Trên bầu trời, một chiếc xa giá khổng lồ được kéo bởi mười hai con Ma Long Huyết Ngân đang chậm dần. Trên xe, một gã khổng lồ cao tới ba mét, mặc giáp đen toàn thân nhưng không che nổi cái bụng phệ đang căng tròn ra như sắp nổ tung, sắc mặt xanh mét, mồ hôi hột chảy dài trên trán.

Đây chính là Bạo Thiết Ma Vương – một vị đại lão nức tiếng phương xa với sở thích là ăn tất cả mọi thứ trên đời. Nhưng hiện tại, uy phong của hắn biến đâu mất sạch, chỉ còn lại sự đau đớn đến vặn vẹo.

“Khốn kiếp… đã bao nhiêu ngày rồi?” Bạo Thiết Ma Vương rên rỉ, tay ôm bụng.

Gã thống lĩnh quân đội đứng cạnh, tên là Huyết Lang, run rẩy bẩm báo: “Thưa Đại Vương, đã… mười lăm ngày rồi ạ. Toàn bộ thái y trong thành đều đã thử qua, nhưng cái… cái hệ thống tiêu hóa của ngài giống như bị phong ấn bởi đại trận cổ xưa vậy, không ra được một chút nào.”

Bạo Thiết Ma Vương nghiến răng, gầm lên: “Đám vô dụng! Các ngươi nghe đây, nếu hôm nay ta không… không ‘giải quyết’ được, ta sẽ ăn tươi nuốt sống toàn bộ các ngươi để làm đồ lót dạ!”

Huyết Lang tái mét mặt mày: “Đại vương bớt giận! Thuộc hạ nghe nói ở vùng biên cương hắc thổ này, có một vị ẩn thế đại năng danh hiệu U Minh Ma Quân, tay nắm sinh tử, có thể khiến cỏ khô mọc lại, khiến vật chết hồi sinh. Ngài ấy… chắc chắn có cách!”

“U Minh Ma Quân?” Bạo Thiết Ma Vương nhìn xuống thung lũng yên tĩnh phía dưới. “Chỗ này sao? Sao nhìn giống bãi tha ma thế?”

“Đó chính là sự thần bí của ngài ấy!” Huyết Lang não bổ nhiệt tình. “Ngài nhìn xem, bốn bề hoang vắng, chỉ có một gian nhà rách, đây chính là phong thái của cao nhân coi thường danh lợi. Hơn nữa… ngài thấy khí tức kia không? Một loại áp lực không hình dạng khiến mười hai con Ma Long của chúng ta đều đang run rẩy!”

Thực chất, lũ Ma Long đang run rẩy vì chúng cảm nhận được hơi thở của Thôn Phệ Ma Lang (Vượng Tài) đang nín thở dưới đất. Còn Bạo Thiết Ma Vương vì đang quá đau bụng, cảm quan hỗn loạn, nhìn vào trang trại của Diệp Phàm thì thấy tầng tầng lớp lớp sát khí ẩn hiện (do 121 lớp trận pháp gây ra).

“Mạnh! Thật sự rất mạnh!” Bạo Thiết Ma Vương cố nén cơn đau, đáp xuống đất.

Hắn vừa đặt chân xuống lối vào trang trại, một luồng uy áp khủng khiếp từ trận pháp vô tình kích hoạt. “Oanh” một tiếng, Bạo Thiết Ma Vương cảm thấy lồng ngực mình như bị búa tạ đập vào. Hắn vốn dĩ đã sức tàn lực kiệt vì chứng táo bón, nay lại gặp phải trận pháp diệt tuyệt của Diệp Phàm (hắn vốn làm để chống lại kẻ thù mức độ Ma Thần), khiến gã Ma Vương tội nghiệp không trụ nổi nữa.

“Rầm!” Bạo Thiết Ma Vương quỳ rạp xuống đất, mặt cắm xuống cát.

Đám thuộc hạ phía sau kinh hoàng quỳ theo: “Đại vương! Ngài làm gì vậy?”

Bạo Thiết Ma Vương nghiến răng thì thầm: “Ngu xuẩn! Đây là tiền bối đang ra oai phủ đầu! Ta quỳ là để thể hiện sự thành tâm! Với lại… quỳ thế này… bụng đỡ đau hơn một chút.”

Trong bụi cỏ, Diệp Phàm trợn tròn mắt. Hắn nghĩ thầm: *Xong rồi! Hắn quỳ xuống rồi! Chắc chắn là hắn đang dùng một loại ‘Súc Thế Ma Công’ để tích lũy sát chiêu! Người ta nói Ma tộc khi quỳ là lúc chúng nguy hiểm nhất, giống như con báo cúi mình chuẩn bị vồ mồi! Ta có nên kích hoạt ‘Vạn Kiếm Xuyên Tâm Trận’ luôn không?*

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn thở dài: “Ngươi nhìn kỹ lại đi đồ ngốc! Hắn mặt mũi xanh mét, tay ôm bụng, mồ hôi vã ra như tắm. Đó là biểu hiện của kẻ sắp chết vì bị… tắc đường ruột, chứ công pháp cái khỉ gì!”

Diệp Phàm nheo mắt nhìn lại qua khe hở của chiếc áo tơi. Đúng thật, gã Ma Vương này trông không giống đi gây sự cho lắm. Hắn trông giống… người đang đi tìm nhà vệ sinh hơn.

“Khụ khụ…” Diệp Phàm lên tiếng, giọng nói khàn khàn như người già bị hen suyễn lâu năm. “Kẻ nào tới phá quấy giấc ngủ của lão phu?”

Bạo Thiết Ma Vương nghe tiếng nói, mặc dù nghe có vẻ yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một loại nhịp điệu kỳ lạ (Trường Sinh Công), khiến nỗi đau trong bụng hắn dịu đi một tia. Hắn run rẩy ngẩng đầu, thấy một lão già gầy gò ngồi dưới gốc cây chết.

*Đây chính là đại năng!* Bạo Thiết Ma Vương thầm nghĩ. *Nhìn kìa, chiếc áo rách nát kia chắc chắn là món pháp bảo ngụy trang cấp cao, gốc cây chết kia… không chừng là Thần mộc biến hóa!*

“Tiền… tiền bối…” Bạo Thiết Ma Vương lắp bắp. “Vãn bối là Bạo Thiết, hôm nay mạo muội ghé thăm, không cầu bảo vật, không cầu công pháp, chỉ cầu xin tiền bối… ra tay cứu giúp một lần.”

Diệp Phàm vẫn cực kỳ cảnh giác, tay áo vẫn thủ sẵn ba mươi tấm phù nổ: “Ngươi mạnh khỏe thế này, tu vi Ma Vương, cần gì lão phu cứu?”

Bạo Thiết Ma Vương mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, sau đó cực kỳ nhỏ giọng, như tiếng muỗi kêu: “Tiền bối… vãn bối… mười lăm ngày rồi… chưa… chưa thể… đại tiện được.”

Không gian im phăng phắc.

Gió cát ngừng thổi.

Vượng Tài dưới tảng đá lỡ chân trượt một cái suýt lộ hình tích. Nguyệt Cơ ở trong hầm hụt hẫng đến mức suýt rơi cả giỏ khoai. Lão Ma Đầu Vong Tiên thì trực tiếp cười đến mức rung chuyển cả chiếc nhẫn: “Ha ha ha! Một Ma Vương! Một vị Ma Vương dẫn cả vạn quân đến đây chỉ để xin thuốc xổ! Diệp Phàm, ngươi thực sự là ‘thánh nhân’ của Ma giới rồi!”

Diệp Phàm đờ người ra mất ba giây. Sau đó, trái tim đang treo ngược lên cao của hắn cuối cùng cũng hạ xuống. Hóa ra không phải đến giết người cướp của. May quá!

Nhưng thói quen “Cẩu đạo” khiến hắn không thể lơ là. Hắn lạnh lùng nói: “Bệnh này của ngươi, do ăn quá nhiều tạp chất Ma khí, tích tụ uế khí thành khối, chắn ngang luân hồi cơ thể. Muốn giải không khó, nhưng lão phu không rảnh làm việc thiện.”

Bạo Thiết Ma Vương như bắt được cọng cỏ cứu mạng, vội vàng ra lệnh: “Huyết Lang! Mau! Đem toàn bộ lễ vật lên đây!”

Mười mấy hòm gỗ đen được khênh tới, mở ra lấp lánh đầy Ma tinh thượng phẩm, thảo dược quý hiếm và cả mấy món Ma khí tàn khuyết. Ánh mắt Diệp Phàm sáng lên, nhưng miệng vẫn bình thản: “Vật ngoài thân cả thôi. Thôi được, thấy ngươi cũng có lòng thành, Nguyệt Cơ, mang bát canh củ cải ban nãy lão phu mới nấu ra đây.”

Nguyệt Cơ từ trong hầm đi ra, vẻ mặt lạnh lùng đầy cao ngạo của một “đệ tử đại năng”, bưng một chiếc bát sứt sẹo chứa thứ nước trong vắt, bên trong có mấy miếng củ cải trắng phau.

Bạo Thiết Ma Vương đón lấy bát canh, mùi thơm nhẹ nhàng thanh khiết xộc thẳng vào mũi khiến thần trí hắn tỉnh táo hẳn. Hắn không chần chừ, bưng bát lên húp một hơi cạn sạch.

Ngay khi nước canh đi vào cuống họng, một luồng sức sống mãnh liệt, mang theo quy tắc của “Trường Sinh Công” bùng nổ. Tại Ma Giới, củ cải này chính là tiên dược thanh lọc mạnh nhất. Nó giống như một chiếc xe ủi, cuốn phăng tất cả mọi sự tắc nghẽn, tăm tối trong cơ thể gã Ma Vương.

“Ồ…” Bạo Thiết Ma Vương trừng mắt, mặt từ xanh chuyển sang đỏ, từ đỏ chuyển sang tím. “Tiền bối… món canh này… tác dụng thật là…”

Hắn chưa kịp nói hết câu thì bụng đã vang lên một tiếng “Rầm” như sấm sét giữa trời quang.

“Á!” Bạo Thiết Ma Vương hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn sung sướng cực độ. Hắn quay đầu nhìn thuộc hạ, gầm lên: “Toàn quân lui lại mười dặm! Quay lưng đi! Ai dám nhìn lại ta giết không tha!”

Nói rồi, gã Ma Vương nhảy vọt qua hàng rào, tìm một góc khuất gần bãi rác của Diệp Phàm mà ngồi thụp xuống.

Mười phút sau…

Tiếng “sấm” liên hồi vang vọng khắp thung lũng. Ma khí cuồn cuộn từ phía sau bãi rác bốc lên cao như cột khói đen. Áp lực kinh khủng phát ra khiến mây đen trên trời cũng bị đánh tan.

Huyết Lang và đám lính đứng xa xa, vẻ mặt kính cẩn: “Đại vương quả nhiên phi phàm! Đại tiện thôi mà cũng gây ra dị tượng kinh người thế này, tu vi chắc chắn sắp đột phá rồi!”

Diệp Phàm đứng ở hiên nhà, lấy tay che mũi, lẩm bẩm: “Dị tượng cái gì chứ? Đó là tiếng nổ khí mê-tan đấy, đám ngốc này. May mà mình bón phân hữu cơ nên rau củ có sức công phá hơi mạnh.”

Khoảng nửa canh giờ sau, Bạo Thiết Ma Vương đi ra với dáng vẻ nhẹ nhàng như lướt trên mây. Gương mặt hắn hồng hào, đôi mắt sáng rực, quan trọng nhất là khí tức trên người không những không giảm mà còn tinh khiết hơn trước rất nhiều. Hắn cảm thấy mình chưa bao giờ khỏe khoắn đến thế trong suốt một vạn năm qua.

“Tiền bối! Đại ân đại đức, Bạo Thiết không bao giờ quên!” Hắn lại quỳ xuống, nhưng lần này là quỳ vì cảm kích thực sự. “Một bát canh của ngài không chỉ chữa được bệnh khó nói của vãn bối, mà còn giúp vãn bối thanh lọc được tâm ma, tu vi tinh tiến thêm một bậc!”

Diệp Phàm phẩy tay, làm ra vẻ cao nhân: “Đi đi, từ nay về sau ăn ít Ma thú thối rữa lại, siêng ăn rau xanh. Thế giới này không chỉ có giết chóc, trồng trọt cũng là một loại tu hành.”

“Vâng! Lời răn dạy của tiền bối, vãn bối khắc cốt ghi tâm!” Bạo Thiết Ma Vương cung kính dập đầu, sau đó để lại tất cả bảo vật, dẫn theo quân đoàn rời đi một cách lặng lẽ nhất có thể để không làm phiền cao nhân.

Khi đám mây đen biến mất hoàn toàn ở chân trời, Diệp Phàm ngay lập tức thay đổi bộ mặt. Hắn nhảy cẫng lên, lao tới đống hòm báu vật.

“Ha ha! Phát tài rồi! Nguyệt Cơ, mau đếm xem có bao nhiêu Ma tinh? Vượng Tài, lại đây canh giữ, không cho đứa nào đến gần!”

Nguyệt Cơ nhìn đống bảo vật, rồi lại nhìn bóng dáng đang bận rộn của Diệp Phàm, thầm nghĩ: *Chủ nhân đúng là cao tay. Dùng mấy củ cải hư hỏng mà lừa… ý là ban phước cho một vị Ma Vương, vừa thu phục được lòng người, vừa thu được tài nguyên, lại còn đuổi kẻ thù đi trong hòa bình. Đây mới là cảnh giới cao nhất của sự sinh tồn tại Ma giới sao?*

Lão Ma Đầu Vong Tiên thì tặc lưỡi: “Diệp Phàm, ngươi có biết sau vụ này danh tiếng của ngươi sẽ biến thành cái gì không? ‘Ma Quân Chữa Táo Bón’ đấy! Ta thề, trong lịch sử vạn năm của Ma giới, chưa có vị đại năng nào khởi nghiệp bằng cách này đâu!”

Diệp Phàm không thèm để ý, hắn đang mải mê cầm một viên Ma tinh to bằng quả trứng gà soi lên ánh mặt trời, lầm bầm: “Hừ, danh tiếng là cái gì? Sống sót và có tiền bồi bổ ruộng đất mới là thật. Nguyệt Cơ, ngày mai chúng ta trồng thêm hai mẫu củ cải nữa. Ta thấy… nhu cầu về rau xanh ở Ma giới này còn lớn lắm!”

Trang trại nhỏ ở Hắc Thổ Hoang Nguyên một lần nữa trở lại yên bình. Nhưng Diệp Phàm không hề biết rằng, sau ngày hôm nay, truyền thuyết về “vị đại năng bí ẩn nắm giữ quy tắc bài tiết và thanh lọc” đã bắt đầu âm thầm lan rộng trong giới quý tộc Ma tộc… Một làn sóng “ăn chay tu hành” đang sắp sửa càn quét qua vùng đất khát máu này.

Và khởi đầu của nó, chỉ đơn giản là một bát canh củ cải của một gã nông dân sợ chết.


**Lời tác giả:** *Có đôi khi, thực lực tuyệt đối không đáng sợ bằng một đường ruột thông thoáng. Diệp Phàm của chúng ta đang từng bước “cải tạo” Ma giới theo cách mà không một vị Ma Thần nào có thể tưởng tượng được.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8