Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 46: Khai trương \”Quán cơm không tên\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:23:17 | Lượt xem: 4

Khi tia sáng màu tím thẫm đầu tiên của vầng thái dương Ma giới xuyên qua lớp mây mù dày đặc, hắt xuống vùng Hắc Thổ Hoang Nguyên cằn cỗi, một cảnh tượng kinh thế hãi tục đã diễn ra.

Trên con đường đất dẫn vào nông trại của Diệp Phàm, một hàng dài những bóng đen to lớn, sặc sụa sát khí đang đứng xếp hàng một cách… trật tự đến lạ kỳ. Nếu có một tu sĩ nhân giới nào lạc bước đến đây, chắc chắn sẽ bị hù cho vỡ mật. Kia là Hắc Ám Lang Vương thống lĩnh vạn quân, nọ là U Minh Lão Quỷ tiếng ác vang xa, thậm chí còn có cả vài vị Ma Tướng của Vạn Ma Thành vốn dĩ chưa bao giờ biết đến hai chữ “nhẫn nại”.

Nhưng lúc này, tất cả đều im hơi lặng tiếng, thi thoảng chỉ có tiếng bụng reo “ồn ngục” và tiếng nuốt nước bọt ừng ực.

Lý do rất đơn giản: Hôm nay là ngày “Quán cơm không tên” của Diệp đại ca chính thức khai trương.

Sâu bên trong trang trại, Diệp Phàm đang đổ mồ hôi hột. Anh nhìn qua khe cửa sổ của cái lán gỗ mới dựng, chân tay bủn rủn.

“Hỏng rồi… hỏng thật rồi!” Diệp Phàm lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu. “Vượng Tài, mày xem, sao hôm nay bọn chúng lại đến đông thế kia? Tao đã cố ý không treo biển hiệu, không quảng cáo, lại còn chọn cái giờ hoàng đạo mà đám Ma tộc hay đi ngủ nhất để khai trương cơ mà!”

Vượng Tài, lúc này đang nằm khểnh dưới gầm bàn, khinh bỉ liếc nhìn chủ nhân một cái. Nó tự nhủ: *Đại ca à, anh nướng khoai lang mùi thơm bay xa mười vạn dặm, thanh lọc cả một vùng khí tức thối rữa của Ma giới, anh tưởng đám ma đầu này mũi điếc hết rồi chắc?* Nhưng đáp lại Diệp Phàm chỉ là một tiếng “Gâu” lười biếng.

Diệp Phàm run rẩy kiểm tra lại đống phù chú tẩu thoát giấu trong tay áo. Đối với anh, đám khách hàng bên ngoài không phải là thực khách mang lại tài lộc, mà là một đám “bom hẹn giờ”. Chỉ cần một lời không hợp, quán cơm nhỏ này có thể biến thành bãi chiến trường trong tích tắc.

“Nguyệt Cơ! Diệp Thiên! Hai người chuẩn bị xong chưa?” Diệp Phàm gọi vọng ra ngoài.

“Chủ thượng, trà Linh Mạch đã pha xong, chén bát đã được tẩy trần bằng Nhược Thủy.” Nguyệt Cơ bước vào, diện một bộ đồ vải thô màu xám nhưng vẫn không che giấu được dung nhan kinh diễm. Cô cầm chiếc khay gỗ, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái. Trong lòng cô thầm nghĩ: *Chủ thượng quả là cao thâm mạt trắc. Ngài cố ý chọn nơi hoang vu này để khai trương, lại yêu cầu thực khách xếp hàng từ sớm, chính là để thử thách ma tính của chúng. Đây là ngài đang dùng thức ăn để thuần hóa Ma giới a!*

Ở phía góc sân, Diệp Thiên – vị Thánh tử từng tung hoành ngang dọc – giờ đây đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, hì hục rửa đống rau cải xanh mướt. Đôi bàn tay vốn chỉ để cầm thần kiếm, giờ đây di chuyển cực kỳ điêu luyện giữa những kẽ lá.

“Sư phụ, con đã rửa xong 300 cân cải bắp. Mỗi lá cải đều được con dùng kiếm ý tỉ mỉ gạt đi sâu bọ mà không làm tổn thương gân lá!” Diệp Thiên hưng phấn báo cáo. Hắn cảm thấy mình vừa đột phá một tầng cảnh giới mới của “Tâm Kiếm” ngay trong chậu nước rửa rau.

Diệp Phàm lau mồ hôi, lòng thầm nhủ: *Kiếm ý cái đầu ngươi! Ta bảo ngươi rửa rau sạch để không ai bị đau bụng rồi kéo đến bắt đền ta, ngươi lại đem kiếm ý vào làm gì? Nhỡ ai ăn phải mà bị đứt lưỡi thì ta biết trốn đi đâu?*

Nhưng thời gian không đợi người. Diệp Phàm thở hắt ra một hơi, ra hiệu cho Nguyệt Cơ mở cổng rào.

“Két…”

Tiếng cánh cổng tre cũ kỹ mở ra phá tan sự tĩnh lặng của Hắc Thổ Hoang Nguyên.

“Tới rồi! Mở cửa rồi!” Một gã Ma tộc cao ba mét, đầu mọc sừng nhọn, kích động định xông lên nhưng ngay lập tức bị một luồng khí lạnh thấu xương của Nguyệt Cơ làm cho khựng lại.

“Xếp hàng. Từng người một. Ai làm ồn, vĩnh viễn không được bước chân vào nông trại.” Nguyệt Cơ lạnh lùng nói.

Đám Ma đầu vốn dĩ khát máu, lúc này lại ngoan như cừu non. Bọn chúng đều biết, trong căn lều kia là một vị đại năng “U Minh Ma Quân” có thể dùng một cái cuốc chẻ đôi trời đất, còn con chó đen nằm kia là một hung thú có thể nuốt chửng Ma Tướng trong một nốt nhạc.

Vị thực khách đầu tiên là Hắc Ám Lang Ma, một lão giả mặc bào đen với đôi mắt rực lửa. Lão run rẩy bước vào quán, ngồi xuống chiếc ghế gỗ có chút khập khiễng. Lão hít một hơi thật sâu, mùi cơm trắng dẻo thơm hòa quyện với mùi rau xào thanh đạm khiến lão cảm thấy ma nguyên trong cơ thể vốn đang hỗn loạn bỗng nhiên bình lặng đến lạ thường.

Diệp Phàm đứng sau quầy, cố giữ vẻ mặt “cao nhân ẩn thế” (thực ra là vì sợ quá nên mặt đơ ra), khẽ nói: “Hôm nay khai trương, chỉ có món duy nhất: Cơm trắng và cải bắp xào tỏi. Giá là một miếng Ma thạch cấp thấp hoặc một nắm hạt giống lạ.”

Hắc Ám Lang Ma sững sờ. Rẻ như vậy? Lão lập tức lấy ra một khối Ma thạch thượng phẩm đặt lên bàn: “Tiền bối, xin hãy nhận lấy. Được ăn món ăn của ngài là vinh dự của lão phu.”

Chẳng mấy chốc, một bát cơm trắng ngần, từng hạt gạo căng bóng như ngọc trai, cùng một đĩa rau cải xanh mướt được mang ra.

Lão Lang Ma cầm đôi đũa bằng gỗ lên, tay run rẩy múc một miếng cơm đưa vào miệng.

Oanh!

Một luồng linh khí ôn hòa nhưng mãnh liệt bùng nổ trong khoang miệng. Cảm giác dẻo ngọt của gạo linh mễ thẩm thấu vào từng tế bào, len lỏi vào phế phủ. Vị hăng nhẹ và giòn sần sật của rau cải được xào vừa tới, quyện với mùi tỏi thơm lừng, khiến vị giác của một kẻ vạn năm chỉ biết ăn thịt sống như lão bị chấn động hoàn toàn.

Lão nhắm mắt lại. Trong thâm tâm lão, hình ảnh của những trận chém giết máu me dần mờ nhạt, thay vào đó là một cánh đồng xanh ngát, tiếng chim hót líu lo và sự tĩnh lặng của đất trời.

“Lão… lão phu muốn khóc…” Lão Lang Ma lầm bầm, hai hàng lệ già nua chảy xuống. “Đây không phải là cơm… đây là cứu rỗi! Ma giới bạo ngược bấy lâu nay, hóa ra một bát cơm trắng lại có thể mang lại thái bình trong tâm trí thế này sao?”

Đám thực khách phía sau thấy lão Lang Ma vừa ăn vừa khóc, kẻ nào kẻ nấy đều rùng mình kinh hãi.

“Xem kìa! Lão Lang Ma ăn xong là tẩu hỏa nhập ma sao? Không, nhìn khí tức của lão kìa, ma khí đen ngòm đang bị thanh lọc thành màu xám trắng rồi!”

“Đại năng! Đây quả thực là đại năng bố thí thiện duyên!”

“Mọi người đừng chen lấn! Xếp hàng! Ai dám gây rối làm phiền tâm cảnh của Ma Quân tiền bối, ta sẽ xé xác hắn!”

Ở trong quầy, Diệp Phàm nhìn cảnh này mà lòng đau như cắt. *Cái gì? Ăn có bát cơm mà cũng khóc? Chẳng lẽ cơm mình nấu dở quá sao? Hay là mình quên bỏ muối?* Anh lại càng lo lắng hơn: *Nếu món này khó ăn đến mức làm một đại ma đầu rơi lệ, có khi nào tí nữa hắn quay lại phá quán không? Phải chuẩn bị thêm mấy cái phù nổ dưới chân bàn mới được.*

Bên ngoài, hàng người xếp hàng ngày càng dài thêm, kéo tận ra phía chân trời. Những kẻ vốn là kẻ thù không đội trời chung giờ đứng cạnh nhau, không bàn chuyện chém giết, mà chỉ bàn xem… mùi tỏi phi hôm nay thơm hay là mùi gừng thơm hơn.

Diệp Thiên vừa gánh nước vừa nhìn cảnh này, ánh mắt bỗng trở nên cực kỳ sâu sắc. Hắn đặt gánh nước xuống, vỗ đùi một cái đét:

“Ta hiểu rồi! Ý đồ của sư phụ không phải là mở quán cơm kiếm tiền! Ngài đang thiết lập một trật tự mới cho Ma giới! Tại nơi này, chân lý không nằm ở nắm đấm, mà nằm ở vị giác. Ngài đang dùng ẩm thực để tiêu nhổ gốc rễ của sự tàn bạo! Sư phụ, ngài đúng là vì đại nghĩa của tam giới a!”

Vong Tiên trong nhẫn lúc này cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Tiểu tử Diệp Thiên này ‘não bổ’ cũng gần đạt đến đẳng cấp đại tông sư rồi. Cơ mà… cái thằng nhóc Diệp Phàm kia nấu ăn cũng thơm thật. Lão phu mà có thân thể, nhất định phải làm ba bát mới bõ.”

Buổi khai trương diễn ra một cách kỳ lạ nhất trong lịch sử Ma giới. Không có tiếng gào thét, không có tiếng va chạm vũ khí. Chỉ có tiếng nhai thức ăn rộp rộp, tiếng húp nước canh rồn rột và tiếng trầm trồ kinh ngạc.

Đến giữa trưa, thực phẩm chuẩn bị đã hết sạch. Diệp Phàm nhìn đống Ma thạch và kỳ hoa dị thảo mà thực khách để lại, không chút vui vẻ mà chỉ thấy rợn người.

“Mọi người… hôm nay hết rồi! Mời quay lại sau!” Diệp Phàm run rẩy thông báo, chuẩn bị sẵn sàng tư thế để chuồn vào hầm ngầm.

Đám Ma đầu đứng bên ngoài vang lên tiếng thở dài tiếc nuối, nhưng không một ai dám ho he. Bọn chúng đồng loạt khom lưng, hành lễ theo kiểu nhân giới (mà bọn chúng cho là lịch sự nhất) hướng về phía cái lán gỗ:

“Đa tạ Ma Quân tiền bối đã ban cho cơ duyên! Ngày mai chúng con sẽ lại đến sớm!”

Nói đoạn, cả một đám hung thần ác sát lặng lẽ tản ra, bước đi nhẹ nhàng để không làm xáo trộn không khí yên bình của trang trại.

Khi người khách cuối cùng rời đi, Diệp Phàm đóng sầm cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa, thở hổn hển như vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử.

“Nguy hiểm quá… suýt chút nữa là bị bao vây rồi.” Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán. “Vượng Tài, từ mai chúng ta phải đặt thêm quy định mới. Mỗi ngày chỉ bán mười bát thôi! Không, năm bát! Đông người thế này, sớm muộn gì mình cũng bị kẻ thù của bọn chúng tìm đến tính sổ.”

Nguyệt Cơ đi đến, nhẹ nhàng rót một chén nước cho Diệp Phàm, đôi mắt lấp lánh niềm vui: “Chủ thượng, ngài đã thành công rồi. Ngài nhìn xem, hôm nay chúng ta thu được mười ba viên Thiên Ma Thạch, sáu cọng Huyết Linh Chi, còn có cả một khối Hư Không Tinh Thạch.”

Diệp Phàm nhìn đống “rác thải” đầy ma khí trước mặt, thở dài: “Những thứ này… có đổi được thêm ít phân bón không nhỉ?”

Nguyệt Cơ đứng hình. *Dùng Hư Không Tinh Thạch – thứ có thể dùng để chế tạo phi thuyền xuyên không gian – để đổi phân bón? Chủ thượng… ngài quả nhiên là người yêu ruộng đất hơn tất cả mọi thứ trên đời.*

Bên ngoài, bầu trời Ma giới vẫn một màu đỏ ối, nhưng ở khu vực Hắc Thổ Hoang Nguyên này, có một thứ gì đó đã thay đổi. Những thực khách rời đi hôm nay, trong lòng họ không còn mang theo sự nôn nóng chém giết, mà là dư vị của một bát cơm trắng thanh đạm.

Diệp Phàm thu dọn đồ đạc, lại bắt đầu tính toán xem tối nay phải tăng cường thêm mấy tầng trận pháp ẩn mình. Anh đâu biết rằng, danh tiếng của “Quán cơm không tên” đã như cơn lốc, thổi bùng qua các thành trì Ma giới, và từ ngày mai, “chiến trường” xếp hàng sẽ còn cam go hơn gấp bội.

Một góc Ma giới tàn khốc, cứ thế mà bị một nông dân nhát gan “vô tình” cảm hóa bằng cải bắp và cơm trắng. Còn bản thân “vị đại năng” ấy, lúc này đang lầm bầm: “Ngày mai phải xào ít rau thôi, tốn dầu quá, mà dầu ăn ở cái nơi quỷ quái này đắt kinh khủng…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8