Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 47: Nội quy trang trại: Cấm đánh nhau, chỉ được nhổ cỏ
Chương 47: Nội quy trang trại: Cấm đánh nhau, chỉ được nhổ cỏ
Hắc Thổ Hoang Nguyên buổi sớm tinh sương không có lấy một giọt sương mai thanh khiết, chỉ có những làn sương máu đỏ sẫm nhàn nhạt và mùi lưu huỳnh nồng nặc đặc trưng của Ma Giới.
Thế nhưng, ngay tại ranh giới của một nông trại nhỏ không tên, không khí bỗng chốc xoay chuyển một góc trăm tám mươi độ. Mùi linh mễ chín thơm dịu nhẹ trộn lẫn với hương vị của đất ẩm sau khi được tưới tắm bằng nước linh tuyền, tạo thành một mảnh “tịnh thổ” kỳ dị giữa lòng địa ngục.
Diệp Phàm chống cái cuốc rỉ sét đứng ở đầu rào, nhìn hàng dài những bóng ma cao lớn, sừng sững, diện mục hung ác đang đứng xếp hàng phía xa mà gan bàn tay không ngừng đổ mồ hôi lạnh.
“Vượng Tài, ngươi bảo hôm nay có ai định đến cướp không?” Diệp Phàm khẽ nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy hỏi con chó đen gầy gò đang nằm bò ra đất bên cạnh.
Vượng Tài uể oải ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nghiền nát cả pháp bảo cấp cao, đôi mắt lờ đờ nhìn đám đông “thực khách” đầy khinh bỉ. Nó chỉ muốn nói: *Đại ca, đám tép riu đó còn chưa đủ cho ta nhét kẽ răng, nhưng vì miếng khoai nướng, ta thà giả làm chó cỏ còn hơn.*
“Chủ thượng, ngài không cần lo lắng.” Nguyệt Cơ từ phía sau bước tới, nàng mặc một bộ đồ vải thô, tóc tết gọn gàng đúng chuẩn thôn nữ, nhưng khí chất băng lãnh và dung nhan tuyệt mỹ vẫn không cách nào giấu giếm được. Nàng khẽ nói: “Danh tiếng của ngài đã truyền khắp mười dặm quanh đây. Không một ai dám bất kính tại đất của một ‘Ma Quân’ có thể tùy ý biến ma khí thành linh khí như ngài đâu.”
Diệp Phàm thở dài một tiếng não nề: “Ta đã nói rồi, ta không phải Ma Quân gì cả, ta chỉ là một người trồng ruộng nhát gan mà thôi. Cô nhìn xem, cái tên đầu trâu kia kìa, hắn vác một thanh đao còn to hơn cả cái đùi của ta, lỡ hắn không xếp hàng được mà nổi điên lên thì sao?”
Để đảm bảo an toàn tính mạng cho bản thân theo đúng tôn chỉ “Cẩu đạo chính tông”, Diệp Phàm quyết định phải làm điều gì đó. Anh lạch cạch lôi từ trong xó nhà ra một tấm bia đá xám xịt — thực chất là một khối Ma Linh Thạch cao cấp mà anh vô tình nhặt được trong lúc đào giếng và dùng nó để… làm đá kê chân bấy lâu nay.
Diệp Phàm cầm lấy một thanh sắt gỉ, “cạch cạch cạch” khắc lên đó mấy dòng chữ.
Khoảnh khắc thanh sắt chạm vào đá, những luồng khí tức ẩn tàng trong Trường Sinh Công tầng thứ 10 vô tình bị kích hoạt, chảy dọc theo ngón tay anh truyền vào tấm bia. Mỗi nét chữ của anh tuy nhìn thì có vẻ nguệch ngoạc như gà bới, nhưng trong mắt những ma tu đứng ngoài kia, đó lại là những đường kiếm ý ngang tàng, là pháp tắc sinh tử ẩn hiện.
Khi tấm bia đá được Diệp Phàm dựng ngay trước cổng tre, toàn bộ đám đông đang xôn xao bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Nội dung tấm bia rất ngắn gọn, súc tích:
“NỘI QUY TRANG TRẠI:
1. Muốn ăn phải có sức, muốn hưởng phải làm thuê.
2. Cấm gây gổ, cấm đánh nhau, phạm lỗi ném ra ngoài.
3. Không làm việc, không có cơm.
Quy định đặc biệt: Ai động vào rau, kẻ đó làm phân.”
Cách đó không xa, một gã Ma nhân cao lớn với hai cái sừng đỏ chót — được mệnh danh là Cuồng Ma Sát Thủ với tu vi Ma Tướng — nhìn vào tấm bia đá mà chân tay bỗng dưng bủn rủn.
“Thiên địa ơi… mỗi nét chữ này… đều chứa đựng hơi thở của Đạo!” Gã lẩm bẩm, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt. “Vị tiền bối này quả nhiên là muốn rèn luyện tâm tính chúng ta. Nhìn xem câu cuối cùng: ‘Ai động vào rau, kẻ đó làm phân’. Đây không phải là dọa người, đây là một loại nhân quả luận thực tế của giới ma đạo!”
Đúng lúc này, từ phía cuối hàng có tiếng quát tháo dữ dội.
“Tránh ra hết! Thằng nhóc nào dám bày đặt nội quy ở đây? Lão tử đến đây là để mua ‘Thần dược’, có tiền là có tất cả!”
Một gã đại hán lực lưỡng, mình trần trùng trục, toàn thân xăm trổ những đồ đằng rồng lửa, vác theo một cây chùy gai đầy máu xông lên phía trước. Đây là Hỏa Diệm Độc Long, kẻ vừa đánh bại một bộ lạc gần đây, đang khí thế bừng bừng. Hắn căn bản không thèm nhìn tấm bia đá, vác chùy thẳng tiến về phía hàng rào.
Diệp Phàm vừa định lên tiếng “nhắc nhở” thì chân đã líu lại vì sợ. “Xong rồi, xong rồi, quả nhiên là có kẻ gây sự. Vượng Tài, mau đi…”
Lời chưa dứt, Diệp Phàm thấy bóng dáng Hỏa Diệm Độc Long khựng lại ngay sát hàng rào tre.
Không phải do Diệp Phàm ra tay, mà là do một “thực khách” đứng đầu hàng — một lão già gầy gò với bộ râu đen dài, tay cầm một chén trà không có nước.
“Độc Long, ngươi làm ồn đến giấc ngủ của các mầm cây.” Lão già khẽ lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại chấn động đến mức làm cây chùy trong tay tên đại hán phát ra tiếng ‘răng rắc’.
Hỏa Diệm Độc Long vừa định mắng chửi thì nhận ra lão già này là ai, mặt bỗng chốc tái mét không còn một giọt máu: “U… U Minh lão quái? Ngài… sao ngài lại ở đây xếp hàng?”
“Bớt nói nhảm đi.” Lão già liếc nhìn tấm bia đá với vẻ tôn sùng cực độ. “Cái quy tắc ‘Cấm đánh nhau’ kia là ý chí của Chủ nhân trang trại. Ngươi dám làm loạn, chính là coi thường tôn nghiêm của vị Đại năng này.”
Diệp Phàm ở phía trong thấy cảnh này thì tròn xoe mắt: *Hửm? Mình chưa làm gì mà bọn họ đã tự quản nhau rồi? Đúng là bọn ma đầu này rảnh thật.*
Thấy tình hình có vẻ ổn định, Diệp Phàm hắng giọng một cái, cố lấy ra bộ dáng của một lão nông hiền lành (nhưng trong mắt họ là vị thế ẩn sĩ): “Được rồi, ai muốn ăn Linh mễ thanh lọc tâm ma, hoặc muốn mua cải bắp hầm thì vào đây. Nhưng trước khi ăn, tất cả phải đi theo tôi.”
Diệp Phàm dẫn đám đông ra mảnh ruộng rộng mười mẫu phía sau. Mảnh ruộng này đầy rẫy một loại cỏ lạ có hình thù như những cái gai, vừa đen vừa cứng, rễ ăn sâu vào lòng đất Ma giới.
“Dạo này cỏ rác nhiều quá, mình tôi nhổ không xuể.” Diệp Phàm vừa nói vừa đưa một xấp liềm và cuốc cho Nguyệt Cơ để nàng phát cho đám Ma đầu. “Quy tắc hôm nay là: Một xô cỏ, một bát cháo. Ai nhổ được cỏ mà không làm hỏng lá của đám cải bắp bên cạnh, người đó sẽ được cộng thêm một miếng thịt nướng.”
Toàn bộ đám Ma đầu, từ Ma Tướng hung hãn đến những gã tán tu giết người không ghê tay, giờ đây đứng nghệt mặt ra nhìn đống cuốc và liềm trong tay mình.
Đấu với cường giả họ không sợ, nhưng nhổ cỏ… nhổ cỏ thì có ích gì cho tu vi?
Hỏa Diệm Độc Long cười gằn: “Tiền bối, ngài đang đùa giỡn chúng tôi sao? Tôi là Hỏa Diệm Độc Long, chỉ biết giết người, không biết…”
Chưa nói dứt câu, hắn chợt thấy Diệp Phàm cầm lấy một cái liềm, điềm nhiên cúi xuống nhổ một bụi cỏ gai. Hành động đó trong mắt Diệp Phàm là cực kỳ bình thường, nhưng dưới góc nhìn “não bổ” của đám ma tu, đó là một loại kỹ thuật thần sầu.
Bụi cỏ kia vốn dĩ chứa đựng linh hồn ma quái của đất chết, nhưng dưới bàn tay Diệp Phàm, ma khí bị thanh lọc sạch sẽ ngay khi anh chạm vào. Nhát liềm đưa ra nhẹ tênh như không, nhưng không gian quanh đó dường như bị bẻ cong, mọi rễ cỏ li ti đều bị bứng lên gọn gẽ mà không ảnh hưởng đến một hạt đất xung quanh.
“Đây không phải là nhổ cỏ!” U Minh lão quái hét lên một tiếng đầy chấn kinh. “Đây là thực hành pháp tắc không gian! Tiền bối đang dùng việc nhổ cỏ để dạy chúng ta cách khống chế lực lượng tinh vi đến mức cực hạn! Nếu làm hỏng một phiến lá cải, có nghĩa là sự khống chế của ta chưa đạt! Đây là khảo nghiệm, là một đại cơ duyên!”
Nghe lời giải thích “vô cùng hợp lý” của lão quái, toàn bộ đám Ma đầu bừng tỉnh đại ngộ. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, không phải vì muốn giết người, mà vì muốn thể hiện mình là những “người nhổ cỏ” xuất sắc nhất.
“Tránh ra! Để lão tử nhổ bụi này!”
“Ngươi nhổ thô bỉ quá, bụi này phải dùng kình lực của Thiên Ma Công mới nhổ sạch được!”
“Đừng chạm vào lá rau! Ai làm hỏng lá rau của Tiền bối, ta sẽ liều mạng với hắn!”
Diệp Phàm ngơ ngác đứng giữa cánh đồng. Anh nhìn thấy mười mấy vị đại ma đầu, những kẻ chỉ cần nhắc tên đã làm trẻ con Ma giới ngừng khóc, giờ đây đang bò lồm cồm dưới đất, khuôn mặt nghiêm túc hơn cả lúc luyện thần công, dùng những ngón tay thô ráp để nhẹ nhàng bứng từng cộng cỏ dại.
Có gã Ma đầu vì quá lo lắng sẽ làm hỏng lá rau, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, rớt xuống đất ‘bộp bộp’. Có kẻ lại dùng linh lực của mình bao phủ cả bụi cỏ, cẩn thận nhấc nó ra khỏi mặt đất như thể đang cầm một báu vật dễ vỡ nhất thế gian.
Nguyệt Cơ đứng cạnh Diệp Phàm, ghé sát tai anh thầm thì: “Chủ thượng, kế hoạch của ngài thật là thâm thúy. Vừa dùng được lao lực của họ, vừa khiến họ cảm thấy mang ơn vì được ‘chỉ điểm’. Thuật ngự nhân của ngài quả là vô tiền khoáng hậu.”
Diệp Phàm chỉ biết cười khổ trong lòng: *Cô nương à, tôi chỉ là thấy làm không xuể nên tìm lao động miễn phí thôi mà! Đừng có thần thánh hóa tôi nữa được không?*
Nhưng anh nhìn lại đống cỏ dại đang được thu dọn với tốc độ chóng mặt, lại nhìn thấy đám hung thần ác sát đang ngoan ngoãn xếp hàng để nộp “thành quả” lấy một bát cháo trắng loãng, một cảm giác thành tựu kỳ lạ dâng lên.
“À, cái cậu đầu trâu kia.” Diệp Phàm chỉ tay vào gã Cuồng Ma Sát Thủ đang hớn hở xách một giỏ cỏ lớn. “Cậu làm tốt lắm, rễ cỏ còn nguyên, không dính một mẩu đất thừa. Thêm một cái chân gà nướng cho cậu ấy, Nguyệt Cơ.”
Cả cánh đồng lặng ngắt. Hơn mười cặp mắt nhìn Cuồng Ma Sát Thủ bằng vẻ ghen tị tột cùng. Một cái chân gà của vị tiền bối này? Đó chẳng khác nào một khối đan dược cửu phẩm!
Cuồng Ma Sát Thủ run rẩy nhận lấy cái chân gà thơm phức, nước mắt lưng tròng: “Đa… tạ Tiền bối ban ân! Đời này của vãn bối chưa bao giờ thấy việc nhổ cỏ lại mang lại vinh quang đến thế này!”
Phía xa, Hỏa Diệm Độc Long đang điên cuồng đào bới bụi cỏ gai cuối cùng bằng tay không, gào lên: “Của ta! Bụi cỏ này là của ta! Ta cũng muốn chân gà!”
Diệp Phàm vỗ trán, tự nhủ: *Xem ra ở Ma Giới này, làm nông dân cũng không đến nỗi tệ như mình tưởng. Ít ra, nhân công ở đây rất… nhiệt huyết.*
Nắng xế chiều buông xuống, cánh đồng vốn đen kịt nay sạch bóng cỏ dại, chỉ còn lại những hàng rau cải xanh mướt lung linh dưới ráng đỏ. Diệp Phàm dựa lưng vào cổng, tay cầm bát nước, miệng mỉm cười. Trong nháy mắt, anh chợt quên mất mình đang ở Ma Giới đầy nguy hiểm.
Có lẽ, chỉ cần một mảnh đất, một con chó, và một nội quy “Cấm đánh nhau”, thì ở đâu cũng có thể là nhà. Nhưng Diệp Phàm vẫn không quên tự nhắc nhở bản thân: *Tối nay phải bón thêm ba lớp trận pháp phòng thủ nữa mới ngủ yên được… ai biết được mấy tên này sau khi ăn chân gà có muốn đổi ý định cướp cả con gà không!*
Và cứ thế, giữa lòng Ma Giới tàn khốc, một chế độ lao động mới đã được ra đời tại Hắc Thổ Hoang Nguyên: Chế độ “Làm ruộng tu tâm” của vị nông dân bí ẩn Diệp Phàm.