Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 48: Ma dược biến dị: Cà chua nổ

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:24:35 | Lượt xem: 4

Hắc Thổ Hoang Nguyên hôm nay có vẻ yên bình một cách kỳ lạ.

Ánh mặt trời đỏ rực của Ma giới xuyên qua tầng mây xám xịt, rắc những tia sáng mang theo hơi nóng âm ỉ xuống trang trại của Diệp Phàm. Sau khi đuổi khéo nhóm “công nhân” nhiệt huyết – những kẻ vừa nhổ cỏ vừa khóc lóc vì nhận được chân gà – Diệp Phàm lại bắt đầu thói quen hằng ngày của mình: Gia cố trận pháp.

Hắn đi quanh hàng rào, tay cầm cái cuốc rỉ sét, thỉnh thoảng lại vung nhẹ một cái. Mỗi lần cái cuốc chạm đất, một đạo gợn sóng không gian vô hình lại lan tỏa, chồng thêm một lớp “Trường Sinh Quy Thủy Trận” lên lớp trận pháp thứ 49 có sẵn.

“An toàn vẫn là trên hết,” Diệp Phàm lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự thận trọng của một kẻ sống sót lâu năm. “Dạo này thanh thế của U Minh Ma Quân gì đó vang xa quá, chắc chắn sẽ thu hút kẻ thù. Phải chuẩn bị thêm chút đạo cụ phòng vệ từ xa mới được.”

Bản tính của Diệp Phàm rất đơn giản: Đánh nhau trực diện là hạ sách, lấy thịt đè người là trung sách, còn khiến kẻ địch biến mất khi chưa kịp nhìn thấy mặt mình mới là vương đạo.

Hắn đi đến một góc khuất trong vườn, nơi có những cái chậu đất được nung từ bùn lấy tận đáy U Minh Hà. Ở đó, một hàng cây kỳ lạ đang nảy mầm. Những cái mầm này không có màu xanh bình thường, mà lại mang sắc đỏ thẫm như máu, trên thân cây quấn quýt những đường vân đen nhánh như gân máu của ma thú.

Đây là “Huyết Hỏa Quả” – một loại thực vật vốn được coi là cỏ dại tại Ma giới. Bình thường, quả của nó chỉ to bằng ngón tay cái, ăn vào chua loét, lại có độc tính nhẹ gây bỏng rát cổ họng, chẳng mấy ma đầu thèm nhìn tới. Nhưng trong tay một đệ tử Trường Sinh Môn tầng thứ 10 như Diệp Phàm, vạn vật đều có khả năng biến dị.

“Hạt giống đã thanh lọc qua mười lần, bón bằng phân Ma thạch hữu cơ vụn, lại dùng Trường Sinh Công để bồi bổ mỗi đêm…” Diệp Phàm ngồi xổm xuống, đôi mắt Thần Nông Nhãn rực sáng. “Đám ‘cà chua’ này có vẻ lớn nhanh hơn dự kiến.”

“Này tiểu tử, lão phu nói cho ngươi biết, ngươi đang nuôi dưỡng một lũ ác quỷ đấy!”

Tiếng hét quen thuộc vang lên từ chiếc nhẫn cũ kỹ trên ngón tay Diệp Phàm. Lão Ma Đầu Vong Tiên lại thức tỉnh. Lần này, lão không còn vẻ ngạo mạn như mọi khi, mà giọng nói có chút run rẩy. “Đây mà là cà chua? Ngươi nhìn xem, linh khí bên trong quả kia đã bị ngươi nén đến mức sắp biến chất rồi! Đó là hỏa độc thuần túy hòa quyện với sức sống nghịch thiên của Trường Sinh Môn, hai thứ này gặp nhau sẽ xảy ra chuyện gì, ngươi có hiểu không hả?”

Diệp Phàm ngoáy tai, điềm nhiên lấy bình nước ra tưới: “Lão già, lão lại quá lời rồi. Tôi chỉ là muốn trồng một ít trái cây có vị mạnh một chút để làm gia vị cho món sườn kho. Ở cái nơi ma quỷ này, đồ ăn nhạt nhẽo quá.”

“Sườn kho cái đầu ngươi!” Vong Tiên gầm lên. “Ngươi cảm nhận đi! Mỗi quả cà chua đó đang hút cạn Ma khí trong bán kính mười dặm quanh đây. Ngươi có thấy cái vỏ của nó không? Nó dày và dai đến mức một nhát kiếm của Ma Tướng chưa chắc đã chém thủng, nhưng bên trong… bên trong là một lò phản ứng hủy diệt!”

Diệp Phàm nhíu mày nhìn kỹ. Quả thật, mấy quả “cà chua” này trông hơi đáng sợ. Chúng đã to bằng cái bát tô, căng mọng, bề mặt đỏ đến mức phát sáng, thỉnh thoảng còn thấy những tia điện nhỏ màu tím chớp lóe dưới lớp vỏ mỏng.

Hắn tò mò đưa tay định chạm vào một quả.

“Gâu!”

Vượng Tài vốn đang nằm ngủ dưới bóng cây đột nhiên dựng đứng lông gáy. Con Thôn Phệ Ma Lang khét tiếng này vốn dĩ đã ăn chay theo Diệp Phàm lâu ngày, giác quan linh mẫn kinh người. Nó nhảy lùi lại mười trượng, rên hừ hừ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những quả cà chua với vẻ kinh hoàng tột độ, như thể đó là thiên địch truyền kiếp của nó.

“Đến cả Vượng Tài cũng sợ?” Diệp Phàm xoa cằm suy tư. “Chẳng lẽ bón hơi quá tay? Để thử xem hiệu quả thế nào.”

Diệp Phàm cẩn thận, cực kỳ cẩn thận dùng Trường Sinh lực bọc lấy bàn tay, rồi hái nhẹ một quả “cà chua” mọng nhất xuống. Quả cà chua nằm trong lòng bàn tay hắn nặng trĩu, ấm nóng và dường như đang đập nhịp nhàng như một trái tim thực sự. Mỗi nhịp đập của nó đều khiến không gian xung quanh hơi méo mó đi một chút.

Hắn cầm quả cà chua, đi ra tận rìa ngoài cùng của các lớp trận pháp, hướng về phía một ngọn núi đá xa xăm của Hắc Thổ Hoang Nguyên. Ngọn núi đó cao hàng trăm trượng, cấu thành từ Ma Cương Thạch cực kỳ cứng rắn, là nơi cư ngụ của hàng ngàn con Ma Biên Dơi hung tợn.

“Nếu cái này có thể nổ như pháo hoa báo hiệu thì tốt, lần sau kẻ thù đến mình chỉ cần ném một quả là xong.” Diệp Phàm lẩm bẩm.

Hắn vận sức vào cánh tay, nhưng không dám dùng quá nhiều lực vì sợ quả “cà chua” nổ ngay trên tay. Hắn chỉ ném nó đi như cách người ta ném một hòn đá bình thường.

Quả cà chua đỏ rực vẽ nên một đường cung tuyệt mỹ trên bầu trời đen tối của Ma giới.

Vong Tiên trong nhẫn im bặt. Vượng Tài thì dùng hai chân trước che mắt lại.

Quả cà chua rơi xuống chân ngọn núi đá. Trong một phần nghìn giây đầu tiên, không có tiếng động nào vang lên. Thế nhưng, không gian xung quanh quả cà chua đột nhiên co rút lại thành một điểm đen nhỏ xíu, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng.

Và rồi…

*OÀNH!!!*

Một tiếng nổ chấn thiên động địa nổ ra, sóng âm kinh hoàng khiến mặt đất của Hắc Thổ Hoang Nguyên lún xuống vài mét. Một cột sáng màu đỏ thẫm lẫn lộn với lôi điện màu tím phóng thẳng lên trời, xé toạc tầng mây xám xịt của Ma giới, tạo thành một cái hố không gian rộng lớn.

Ngọn núi Ma Cương Thạch kiên cố trong nháy mắt hóa thành hư không. Không phải là sụp đổ, cũng không phải là nát vụn, mà là hoàn toàn bị hơi hóa. Một luồng sóng nhiệt cuồng bạo tràn ra, đốt cháy không khí, biến tất cả đất đá trong phạm vi dặm xung quanh thành dung nham nóng chảy.

Trận pháp phòng ngự của Diệp Phàm rung chuyển dữ dội. Mười lớp trận pháp ngoài cùng nổ tung ngay lập tức. Diệp Phàm bị đẩy lùi lại vài bước, mặt mày ngơ ngác nhìn cái nấm khổng lồ đang rực cháy trên bầu trời.

“Mẹ kiếp…” Diệp Phàm thảng thốt, cái cuốc rỉ sét suýt rơi xuống đất. “Đây là… cà chua sao?”

Vong Tiên cười thảm thiết trong nhẫn: “Lão phu đã nói rồi! Ngươi dùng Trường Sinh Công tầng mười để nén linh áp Ma giới, khác nào đem hàng tấn thuốc nổ nhét vào một cái bao diêm? Tiểu tử, ngươi vừa mới chế tạo ra thứ có thể hủy diệt một tòa thành trì hạng trung của Ma giới đấy!”

Diệp Phàm nuốt nước bọt một cái ực. Hắn nhìn lại khu vườn của mình, nơi vẫn còn khoảng hơn năm mươi quả “cà chua” đang đung đưa trước gió, thỉnh thoảng lại “nhịp” lên một cái đầy vui vẻ.

Lưng hắn bỗng đổ mồ hôi lạnh. Hắn đã tính toán làm một ít “vũ khí phòng thủ” nhẹ nhàng, kiểu như pháo đất hay mìn báo động, nhưng cái thứ này… nó không phải là mìn, nó là bom nguyên tử phiên bản tu tiên!

“Hỏng rồi! Nguy hiểm quá!” Diệp Phàm hốt hoảng hét lên. “Nếu lỡ có con chim nào đậu vào thì cả cái trang trại này biến thành bụi cám mất!”

Hắn lập tức lao vào hành động với tốc độ của một vị đại năng sắp lâm nguy. Diệp Phàm bắt đầu triển khai hàng loạt trận pháp “Tuyệt Đối Đóng Băng” và “Ổn Định Không Gian” quanh khu vực trồng cà chua. Hắn còn lấy từ trong kho ra hàng xấp bùa chú “Trấn Tâm Phù” dán lên từng quả một để đảm bảo chúng không tự nổ khi bị rung lắc.

Đúng lúc đó, từ phía chân trời, một dải lụa màu đen tím xé gió bay tới. Đó là Nguyệt Cơ.

Nàng vừa ở Vạn Ma Thành thực hiện một vụ giao dịch rau xanh trở về, tận mắt nhìn thấy vụ nổ vừa rồi từ xa mười dặm. Gương mặt thanh tú, lạnh lùng của nàng lúc này trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ chấn kinh. Nàng đáp xuống sân, nhìn cái hố sâu hoắm nơi ngọn núi từng tọa lạc, rồi nhìn lại Diệp Phàm đang luống cuống dán bùa lên cà chua.

“Tiền… tiền bối…” Giọng Nguyệt Cơ run rẩy. “Ngài vừa mới thử nghiệm thần thông ‘Phá Thiên Tịch Diệt’ trong truyền thuyết sao? Uy lực của nó… dù là Ma Vương trực tiếp đối diện chắc chắn cũng sẽ hồn phi phách tán!”

Diệp Phàm đang mướt mồ hôi, không quay đầu lại, miệng lẩm bẩm: “Thần thông gì cơ? Ta chỉ đang trồng ít rau sạch mà nó hơi… quá nhiệt chút thôi. Cô đứng xa ra, cái thứ này nhạy cảm lắm, nhìn thôi cũng có thể nổ đấy!”

Nguyệt Cơ nhìn vào mấy quả cà chua mọng nước được dán đầy bùa chú kỳ quái, đồng tử co rút lại.

*Hóa ra là vậy!* Nàng thầm nghĩ, trái tim đập liên hồi vì sự sợ hãi xen lẫn sùng bái. *Tiền bối quả nhiên là đại lão cấp Thái Thượng. Người bình thường luyện hóa pháp bảo, còn người lại dùng linh thảo Ma giới làm môi chất, chứa đựng quy luật hủy diệt vào trong hình hài thực vật phàm trần. Đây là đạt đến cảnh giới ‘Vạn vật giai vi binh’, ‘Hoa lá cỏ cây đều là kiếm ý’ trong truyền thuyết! Ngài ấy nói là ‘rau sạch’ chắc chắn là để che mắt thiên cơ!*

Nàng bước tới gần hơn một chút, thấy Diệp Phàm đang cẩn thận lấy ra một chiếc hộp bằng bạc tinh khiết, khắc đầy trận pháp phong ấn để cất những quả cà chua đã chín.

“Tiền bối, những Thánh quả này… ngài định đặt tên là gì?” Nguyệt Cơ cung kính hỏi, ánh mắt không dám rời khỏi những “quả bom” đỏ mọng.

Diệp Phàm vừa thở phào khi cất xong quả cuối cùng vào hộp bảo quản đặc chế, lau mồ hôi trên trán, tùy tiện đáp: “Thì là cà chua chứ gì nữa. Mà thôi, thấy nó nổ kinh quá, gọi là Cà Chua Nổ cho nó dễ phân biệt.”

*Cà… Cà Chua Nổ?* Nguyệt Cơ thầm lặp lại cái tên này trong đầu.

*Một cái tên bình dị chứa đựng chân lý của sự diệt vong. Không chút hoa mỹ nhưng đầy uy hiếp. Quả đúng là phong cách của tiền bối! Ngài ấy muốn cảnh báo thế gian rằng, ngay cả một quả cà chua trong tay ngài ấy cũng có thể khiến sơn hà tan vỡ!*

Trong lúc Nguyệt Cơ đang chìm đắm trong sự “não bổ” (tự suy diễn) kinh khủng của mình, Diệp Phàm đã nhanh chóng thu dọn hiện trường. Hắn thầm thề trong lòng: *Tuyệt đối không bao giờ để mấy thứ này lộ ra ngoài! Nếu đám Ma đầu biết mình sở hữu vũ khí diệt thế này, chúng sẽ không đến mua rau nữa mà sẽ kéo quân đến cướp. Lúc đó thì sống yên ổn kiểu gì được?*

“Gì mà ngây người ra đấy?” Diệp Phàm gõ nhẹ cán cuốc xuống đất, kéo Nguyệt Cơ khỏi dòng suy nghĩ. “Hôm nay thu hoạch có vẻ không thuận lợi lắm, núi cũng sập rồi, bãi đá thử nghiệm cũng thành hồ dung nham. Tối nay chúng ta ăn đơn giản thôi, cháo trắng cải thảo nhé.”

Nguyệt Cơ cúi đầu, lòng đầy kinh sợ và tôn kính: “Vâng, tiền bối. Tiền bối tu vi thông thiên mà vẫn giữ nếp sống giản dị, quả là tấm gương cho vãn bối noi theo.”

Diệp Phàm lủi thủi đi về phía hầm trú ẩn, vừa đi vừa tự trách mình quá tay. Trong nhẫn, Lão Ma Đầu Vong Tiên vẫn không ngừng lảm nhảm: “Tiểu tử, ngươi bán cho ta một quả đi, lão phu hứa sẽ chỉ cho ngươi cách luyện thành ‘Cửu Thiên Ma Thần Thể’, chỉ một quả cà chua nổ đó thôi!”

“Cút!” Diệp Phàm đáp gọn lỏn. “Lão mà cầm thứ này lỡ tay làm rơi, chúng ta đều cùng nhau thăng thiên hết. Tốt nhất là lão nên ngủ tiếp đi.”

Bóng đêm bao phủ trang trại, Diệp Phàm đóng chặt cửa hầm, bên ngoài mười tám tầng trận pháp mới được bổ sung đang nhấp nháy ánh sáng mờ nhạt.

Hắn mở sổ tay ra, ghi chép bằng bút lông một cách tỉ mỉ:

*”Ngày thứ 48 tại Ma giới. Thu hoạch giống cà chua biến dị đầu tiên. Sức công phá: Hơi vượt mức mong đợi (Một quả có thể xóa sổ một ngọn núi trung bình). Ưu điểm: Đẹp mắt, giữ màu tốt. Nhược điểm: Cực kỳ không ổn định, tính sát thương quá cao, không thích hợp làm món ăn gia đình. Cần phải bảo quản trong kho lạnh cách ly 3 lớp. Tuyệt đối không được bán ra ngoài, trừ khi cần… dọa kẻ địch.”*

Diệp Phàm thở dài, nhìn ra cửa sổ. Thế giới Ma giới này quả thực quá nguy hiểm, đến trồng cái cây cũng ra toàn thứ sát nhân. Hắn tự nhủ phải thận trọng hơn nữa, ngày mai nhất định phải tăng cường thêm mười lớp trận pháp “Trường Sinh Bất Động” nữa cho kho bảo quản.

Và thế là, trong cái rương bí mật nhất dưới hầm của vị nông dân “yếu đuối” nhất Ma giới, mấy chục quả “Cà Chua Nổ” đang âm thầm chờ đợi ngày mà một kẻ xấu số nào đó dám cả gan đột nhập vào mảnh đất hòa bình này.

Cách đó mười dặm, những đại ma đầu ẩn cư trong rừng sâu vẫn đang run rẩy, nhìn về hướng ánh sáng đỏ xé trời vừa nãy mà tự hỏi: *Vị Ma Quân kia rốt cuộc lại đang luyện thứ ma công khủng khiếp gì nữa đây?*

Hắc Thổ Hoang Nguyên từ nay về sau, có lẽ sẽ càng thêm “yên tĩnh” và “hòa bình”, theo một cách mà chẳng ai dám thắc mắc.

Bởi vì tại đó, có một lão nông dân “nhút nhát” đang sở hữu một kho vũ khí đủ để san bằng cả vương quốc bằng… thực vật sạch hữu cơ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8