Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 62: Kẻ ám sát từ Nhân giới

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:34:06 | Lượt xem: 4

Tiếng cuốc va chạm với lớp đất đen sẫm phát ra những âm thanh “keng keng” đều đặn, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của Hắc Thổ Hoang Nguyên. Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, nhìn xuống đường rãnh vừa mới khơi thông, trong lòng thầm tính toán.

“Trận pháp ‘Vạn Lý Truy Tung’ ở hướng Đông Bắc bị động nhẹ, hẳn là một con Thỏ Mắt Đỏ cấp thấp lại lao đầu vào đống mìn dưa hấu. Trận ‘Thập Diện Mai Phục’ hướng Tây có chút dao động, chắc là gió Ma thổi mạnh quá.”

Diệp Phàm lẩm bẩm, tay trái vô thức chạm vào chiếc túi trữ vật bên hông — nơi chứa hơn ba trăm tấm phù lục nổ tung và sáu loại độc dược có thể khiến một vị Ma Vương tiêu chảy đến mức hoài nghi nhân sinh. Tại Ma Giới này, điều khiến hắn an tâm nhất không phải là tu vi Trường Sinh Công đang tiến triển vượt bậc, mà là đống “đồ chơi tự vệ” mà hắn ngày đêm tích góp.

Đúng lúc này, từ phía xa, một bóng người cao lớn đang lảo đảo gánh hai sọt đất nặng trĩu tiến lại gần. Đó chính là Thánh tử Vạn Ma Điện lừng lẫy — Diệp Thiên. Lúc này, trên người hắn không còn bộ trường bào hắc kim lộng lẫy, thay vào đó là một chiếc áo vải thô kệch, hai ống quần xắn cao, bắp chân dính đầy bùn đất thanh lọc.

“Tiền bối! Ta đã gánh đủ một trăm sọt đất như ngài dặn.” Diệp Thiên lau mồ hôi, ánh mắt không còn chút ngạo mạn nào, trái lại tràn đầy sự sùng bái cuồng nhiệt. “Mỗi bước chân gánh đất, ta đều cảm thấy trọng lực của đại địa đang rèn giũa tâm tính, mỗi hơi thở mùi phân bón, ta lại thấy Ma khí trong người tinh thuần thêm một phân. Đạo làm ruộng của ngài… quả thật thâm sâu khó lường!”

Diệp Phàm khóe miệng giật giật. Hắn chỉ đơn thuần là thiếu nhân công bốc vác thôi mà? Tại sao tên Thánh tử này có thể não bổ ra một mớ đạo lý tu luyện thần thánh như vậy chứ?

“Ừ, làm tốt lắm. Đi rửa chân rồi vào ăn bát cháo vỏ khoai lang đi.” Diệp Phàm phất tay, tỏ vẻ cao nhân tột bậc nhưng thực chất là đang đuổi khéo kẻ này đi chỗ khác để hắn còn lẻn vào phòng… kiểm tra lại 10 lớp trận pháp phòng ngự mới lắp thêm.

Thế nhưng, Diệp Phàm không hề biết rằng, ngay lúc này, tại rìa ngoài thung lũng, cách hàng rào gỗ mục của hắn khoảng ba dặm, một đôi mắt sắc lạnh như kiếm quang đang chăm chú quan sát mọi cử động bên trong nông trại.

Lâm Tử Ngôn, đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Tông — một trong những tông môn chính đạo hàng đầu ở Nhân giới, lúc này đang run rẩy vì kinh hãi.

Hắn vốn là một thiên tài kiếm tu, được sư môn giao trọng trách lẻn vào Ma Giới để điều tra về “U Minh Ma Quân” — kẻ bị đồn là đang gieo rắc một loại tà thuật mới khiến các cao thủ Ma tộc đánh mất ý chí chiến đấu, điên cuồng làm nô lệ cho hắn.

“Kinh tởm… Thật là tàn bạo quá mức!” Lâm Tử Ngôn núp sau một tảng đá đen, đôi mắt trợn tròn nhìn về phía Diệp Thiên.

Trong mắt Lâm Tử Ngôn, Diệp Thiên là ai? Đó là Thánh tử của Vạn Ma Điện, kẻ đã từng một mình giết chết ba vị trưởng lão của chính đạo, hung hăng càn quấy. Vậy mà giờ đây, kẻ sát nhân máu lạnh ấy lại đang cười hớn hở… đi gánh phân? Thậm chí nhìn điệu bộ gánh phân của hắn còn chứa đựng một loại thành kính đến rợn người.

“Vị U Minh Ma Quân này rốt cuộc đã dùng loại tà thuật thao túng linh hồn đáng sợ nào? Nhìn xem, cả Nguyệt Cơ công chúa của Ma tộc cũng đang đứng kia… thái rau lợn? Ánh mắt nàng ta thỉnh thoảng liếc nhìn tên nông dân kia, chẳng lẽ cũng đã bị hắn dùng mê dược khống chế?”

Lâm Tử Ngôn hít sâu một hơi, thanh kiếm bản mệnh trong tay hắn khẽ rung lên. Hắn cảm thấy mình đang gánh vác sứ mệnh cứu rỗi thế giới trên vai. Nếu để tên “Ma nông” này tiếp tục phát triển thứ tà thuật xanh này, có lẽ một ngày nào đó cả giới tu chân sẽ biến thành một cánh đồng rau khổng lồ cho hắn cai trị.

“Phải diệt trừ kẻ này ngay lập tức! Dù hắn có là cường giả tuyệt thế ẩn mình, ta cũng phải vì chính nghĩa mà rút kiếm!”

Lâm Tử Ngôn vận chuyển kiếm khí đến cực hạn, thân hình hóa thành một vệt sáng trắng nhỏ mờ nhạt, nương theo bóng đêm đang đổ xuống mà lao vào thung lũng. Hắn rất thận trọng, dùng “Ẩn Linh Phù” cao cấp nhất của tông môn, tin chắc rằng ngay cả Ma Vương cũng khó lòng phát hiện.

Bên trong nông trại, Diệp Phàm vừa định quay vào nhà thì chợt dừng bước.

Trong đầu hắn, chiếc la bàn phòng ngự — sản phẩm tích lũy từ mười năm làm nông dân thận trọng — đột ngột rung lên dữ dội. Một chấm đỏ nhỏ đang lao nhanh về phía này với tốc độ kinh người.

“Hỏng rồi! Thật sự có kẻ muốn ám sát mình!”

Diệp Phàm lông tơ dựng ngược. Bản năng “cẩu đạo” lập tức bộc phát. Hắn không hề rút vũ khí ra ứng chiến, mà động tác đầu tiên là… nằm rạp xuống đất, lăn vòng vào một cái rãnh nước đã được bố trí sẵn trận pháp dịch chuyển tức thời.

Cùng lúc đó, tay hắn bóp nát một cái ngọc giản liên lạc treo trên cổ lợn.

“Bíp bíp bíp —!”

Một tiếng chuông chói tai vang lên khắp nông trại.

Lâm Tử Ngôn vừa bay qua hàng rào gỗ, đang định vung một nhát “Kiếm Định Giang Sơn” về phía Diệp Phàm, thì đột nhiên mặt đất dưới chân hắn rung chuyển.

“Ầm!”

Một trái dưa hấu to bằng cái đầu người vốn đang nằm hiền lành trên ruộng đột ngột nổ tung. Nhưng nó không bắn ra nước dưa hấu đỏ mọng, mà bắn ra một loại khói đặc màu xám đen, nồng nặc mùi… ớt chỉ thiên chín đỏ trộn lẫn với phân rơi của Ma thú địa ngục.

“Cái gì — Khụ khụ!” Lâm Tử Ngôn vừa mở miệng định quát thét chính nghĩa, lập tức nếm trọn một ngụm khói cay xè. Kiếm khí vốn dĩ lưu loát đột ngột nghẹn lại trong cổ họng.

Mắt hắn cay xè, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, tầm nhìn lập tức bị xóa nhòa.

“Bẫy? Hắn thế mà lại đặt bẫy nổ ngay trong ruộng bắp cải?” Lâm Tử Ngôn kinh hoàng. Đây là loại hành vi gì vậy? Đường đường là một vị đại năng thống trị Ma giới, lại dùng dưa hấu để chế tạo mìn?

Chưa kịp để hắn định thần, một giọng sủa trầm đục vang lên bên tai.

“Gâu!”

Vượng Tài — con chó đen trông gầy gò ấy, lúc này bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Lâm Tử Ngôn. Nó không hóa hình Ma Lang khổng lồ, mà chỉ đơn giản là nhe ra một hàm răng trắng ởn, đớp thẳng vào mông vị tu sĩ chính đạo tội nghiệp.

“Aaaa!”

Tiếng hét của Lâm Tử Ngôn thấu tận trời xanh. Kiếm tu danh tiếng, giờ đây bị một con chó cắn mông kéo lê trên ruộng rau cải.

Lâm Tử Ngôn hoảng loạn, xoay người vung kiếm: “Tà súc! Chết đi!”

Một đường kiếm quang dài mười trượng xé toạc màn sương khói, nhắm thẳng vào đầu Vượng Tài. Thế nhưng, con chó kia chỉ khinh bỉ liếc hắn một cái, sau đó nó há miệng, hút một hơi thật sâu.

Kiếm quang khổng lồ chứa đựng toàn bộ tinh túy của Thiên Kiếm Tông lại giống như một dải lụa mềm mại, bị con chó nuốt chửng vào bụng một cách ngon lành. Thậm chí sau khi nuốt xong, Vượng Tài còn ợ một cái, bắn ra vài tia lửa kiếm khí nhỏ xíu như thể vừa ăn phải món gì đó hơi cứng.

Lâm Tử Ngôn ngẩn người, thanh kiếm trên tay rơi rụng trên đất.

“Nuốt… nuốt lấy kiếm khí của ta? Nó là thứ quái quỷ gì?”

Lúc này, khói cay đã vơi bớt. Lâm Tử Ngôn nhìn thấy phía trước có ba bóng người đang đứng sừng sững.

Diệp Thiên gác sọt đất xuống, tay cầm một cái đòn gánh bằng gỗ linh pháp, khuôn mặt đằng đằng sát khí: “Kẻ nào to gan dám đột nhập vào ‘Khu vực canh tác bí mật’ của đại sư huynh? Có biết bãi đất này là chúng ta mới bón phân không? Ngươi dẫm hỏng ba cây bắp cải của chúng ta rồi!”

Nguyệt Cơ thì lạnh lùng tay cầm dao thái rau, quanh thân bao phủ bởi một tầng Ma khí đen tuyền: “Linh khí tinh thuần thế này… tu sĩ Nhân giới? Dám đến đây ám sát công tử, gan của ngươi thật không nhỏ.”

Ở phía sau cùng, Diệp Phàm lúc này đã từ rãnh nước bò lên, đầu còn dính một mảnh lá cải, trên tay cầm cái cuốc rỉ sét, khuôn mặt run rẩy vì sợ hãi (nhưng trong mắt Lâm Tử Ngôn thì đó là biểu hiện của sự tức giận cực độ khiến cơ mặt co giật).

“Ngươi… ngươi chính là U Minh Ma Quân?” Lâm Tử Ngôn lắp bắp, dù mông vẫn đang chảy máu và mắt còn cay, nhưng hắn vẫn giữ vững khí tiết chính đạo. “Giết ta đi! Nhưng hãy nhớ, dù ngươi có dùng phân bón và rau củ để nô dịch cả thế giới, ánh sáng chính nghĩa cũng sẽ không tắt!”

Diệp Phàm đứng ngẩn người một lát. Hắn quay sang nhìn Diệp Thiên, rồi lại nhìn sang Nguyệt Cơ.

“Hắn đang nói cái quái gì vậy?” Diệp Phàm nhỏ giọng hỏi.

“Bẩm công tử, hắn chắc là bị tẩu hỏa nhập ma do hít phải khói ớt nổ của ngài.” Diệp Thiên cung kính trả lời. “Bọn tu sĩ Thiên Kiếm Tông này đầu óc thường không bình thường, mỗi ngày chỉ biết cầm kiếm chém gió, thiếu đi sự rèn luyện lao động chân tay thực thụ nên thường hay bị ảo tưởng sức mạnh.”

Diệp Phàm thở phào một hơi. Hóa ra là một kẻ điên.

“Hù chết ta… Ta cứ tưởng là sát thủ từ Nhân giới thật.” Diệp Phàm vỗ vỗ ngực, trong lòng thầm nhủ: *“May mà mình lắp thêm mìn dưa hấu, không thì hôm nay có khi mất mạng rồi. Ma Giới này quá nguy hiểm, phải chăng mình nên trồng thêm một hàng rào bằng hoa hướng dương có thể bắn ra hạt tạt để phòng ngự?”*

Lâm Tử Ngôn nhìn Diệp Phàm, thấy đối phương cầm cái cuốc đi tới, liền nhắm mắt lại chờ chết: “Sư phụ, đồ nhi đi trước một bước! Nhất quyết không làm nông nô cho Ma tộc!”

“Keng!”

Một âm thanh khô khốc vang lên. Lâm Tử Ngôn không thấy đau đớn, hắn hé mắt ra, phát hiện cái cuốc của Diệp Phàm không bổ vào đầu mình, mà là đang… cuốc bới đống đất xung quanh nơi hắn vừa ngã xuống.

“Đáng tiếc, đất tốt thế này bị ngươi làm cho bẩn hết rồi.” Diệp Phàm lầm bầm, tay thoăn thoắt lấp lại những chỗ đất bị xới tung do kiếm khí. “Này, tiểu tử, ta không phải đại ma đầu gì cả. Ta chỉ là một người dân nghèo sống dựa vào mảnh vườn này thôi. Ngươi từ Nhân giới đến à? Đường đi xa lắm không? Có mang theo hạt giống gì mới lạ không?”

Lâm Tử Ngôn ngớ ra. Ánh mắt tên này… sao mà đôn hậu quá vậy? Hoàn toàn không giống với sự tàn nhẫn của một Ma Quân. Đặc biệt là khi nhìn Diệp Phàm tỉ mẩn nhặt lại từng lá rau bị héo, trong lòng Lâm Tử Ngôn chợt lung lay.

“Ngươi… ngươi thật sự không nô dịch bọn họ bằng tà thuật sao?” Lâm Tử Ngôn chỉ tay vào Diệp Thiên đang hăng hái thu dọn hiện trường nổ.

“Nô dịch? Ngươi nói gì thế?” Diệp Phàm lắc đầu. “Bọn họ là tình nguyện đến đây để… học tập kỹ thuật trồng trọt bền vững. Chúng ta đang hướng tới một Ma giới xanh, sạch, đẹp. Ngươi xem, ăn thịt thì dễ bị táo bón, dễ nổi nóng dẫn đến chiến tranh. Ăn rau cải của ta trồng, tinh thần sảng khoái, tu vi tiến triển, ai còn rảnh mà đi đánh nhau?”

Lâm Tử Ngôn nhìn xuống vườn bắp cải đang lung linh dưới ánh trăng Ma Giới. Những lá cải tỏa ra một làn sương mù linh khí nhạt, khiến người ta chỉ cần ngửi thôi đã thấy thần thanh khí sảng. Đột nhiên, dạ dày của hắn vang lên một tiếng “ồn ào” rõ rệt.

Hắn đã băng qua hàng vạn dặm để đến đây, lương khô đã hết từ ba ngày trước.

Diệp Phàm nghe thấy tiếng bụng đói, khẽ thở dài: “Người ta nói khách từ phương xa đến là có duyên. Dù ngươi định giết ta, nhưng dù sao dưa hấu cũng đã nổ trúng ngươi, chó cũng đã cắn ngươi, coi như huề đi. Nguyệt Cơ, múc cho hắn một bát cháo cải, cho thêm mấy miếng khoai lang nướng nhé.”

“Công tử, thật sự cho hắn ăn sao? Hắn là tu sĩ Thiên Kiếm Tông đấy!” Nguyệt Cơ có chút không đành lòng.

“K kệ hắn là tông nào. Bụng đói thì đều là người phàm cả thôi. Cho hắn ăn, ăn xong rồi đuổi hắn đi. Nhớ lấy lại cái ẩn linh phù kia, dùng để làm phân bón chắc là được.” Diệp Phàm xua tay, sau đó thận trọng rút lui về phía sau cửa gỗ, trong tay vẫn không quên cầm sẵn một tấm bùa tốc hành đề phòng bất trắc.

Lâm Tử Ngôn ngồi bệt xuống đất, đón lấy bát cháo từ tay Nguyệt Cơ. Hắn nhìn làn khói nghi ngút thơm lừng mùi lúa chín và mùi dịu ngọt của khoai lang. Khi miếng cháo đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, Lâm Tử Ngôn cảm thấy cả cơ thể mình như bùng nổ.

Kiếm ý khô khốc bấy lâu nay vì tu luyện cường độ cao đột nhiên được một dòng nước mát lành tưới tẩm. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ thực quản xuống dạ dày, rồi từ dạ dày len lỏi vào từng lỗ chân lông.

“Đây… đây là cháo sao? Không! Đây là cam lộ của chư thiên! Tại sao trong bát cháo này lại có kiếm ý của tự nhiên? Tại sao nó lại thanh bình đến mức khiến ta muốn vứt bỏ thanh kiếm này mà cầm lấy cái cuốc?”

Lâm Tử Ngôn bật khóc. Hắn vừa ăn vừa nức nở.

Diệp Phàm đứng sau cánh cửa, hé mắt nhìn ra, lẩm bẩm với Vượng Tài: “Con chó kia, ngươi xem, tu sĩ Nhân giới giờ đây áp lực quá lớn, chỉ ăn bát cháo thôi cũng khóc đến thế kia. Thật đáng thương.”

Vượng Tài khinh bỉ liếc chủ nhân một cái, thầm nghĩ: *“Áp lực gì chứ? Là vì cháo của ngài nấu có chứa một chút vụn linh dược vạn năm mà ngài cứ ngỡ là củ cải rừng đó!”*

Sau khi chén sạch ba bát cháo và năm củ khoai lang nướng, Lâm Tử Ngôn đứng dậy. Ánh mắt hắn không còn sát khí, mà là một sự bàng hoàng cùng cực.

Hắn quỳ xuống, dập đầu thật mạnh trước Diệp Phàm: “Tiền bối! Ta sai rồi! Thiên Kiếm Tông chúng ta luôn cho rằng mình là đại diện của chính đạo, nhưng hóa ra chúng ta chỉ biết phá hủy. Ngài, chỉ với một cái cuốc và bát cháo, đã mang lại hòa bình cho Ma giới mà chúng ta vạn năm không làm được. Ta muốn ở lại đây!”

Diệp Phàm giật nảy mình, vội vàng xua tay: “Không không không! Nhà ta hết gạo rồi! Đừng ở lại! Ngươi mau về Nhân giới đi!”

“Không! Ta nguyện ý làm một người nông dân hèn mọn bên cạnh ngài! Ta sẽ dùng kiếm khí của mình để xẻ đá làm mương nước! Ta sẽ dùng ngự kiếm thuật để đi giao rau khắp Ma giới!” Lâm Tử Ngôn ánh mắt kiên định.

Trong đầu Diệp Phàm bấy giờ chỉ có một ý nghĩ duy nhất: *“Lại một tên điên nữa! Cứ thế này thì nông trại của mình sớm muộn gì cũng thành cái chợ mất! Nổi danh là điềm báo của cái chết! Mình phải tăng cường bảo mật! Ngày mai phải đào thêm một cái hầm trú ẩn sâu một nghìn mét bên dưới chuồng lợn mới được!”*

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn lúc này cuối cùng cũng nhịn không được, bật cười khanh khách trong thức hải của Diệp Phàm: “Tiểu tử, ngươi xong đời rồi. Một Thánh tử Ma giới, một Công chúa, nay lại thêm một Thiên tài Kiếm tu. Ngươi nói xem, nếu tin tức này truyền về Nhân giới, đám lão quái vật kia có kéo đến đây để xin một bát cháo không?”

Diệp Phàm tái mặt: “Im miệng! Lão còn nói nữa ta sẽ lấy cái nhẫn của lão đem đi ném vào hố phân bón hữu cơ đấy!”

Vong Tiên lập tức im bặt.

Và thế là, trong thung lũng quạnh quẽ giữa Ma Giới, số lượng nhân công làm nông của Diệp Phàm lại tăng thêm một. Dưới ánh trăng bạc, bóng của ba người trẻ tuổi — một Ma thánh tử, một Kiếm tu và một Ma công chúa — đang cùng nhau hì hục nhổ cỏ cho vườn rau, dưới sự giám sát “thận trọng và lo sợ” của một lão nông cầm cuốc rỉ sét.

Ma Giới tối nay, mùi hương của cải xanh dường như đã lấn át được cả mùi máu tanh của những cuộc tranh hùng cổ xưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8