Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 63: \”Đồng hương gặp đồng hương, lệ nhòa mắt\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:34:58 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 63: ĐỒNG HƯƠNG GẶP ĐỒNG HƯƠNG, LỆ NHÒA MẮT

Sáng sớm trên Hắc Thổ Hoang Nguyên, không khí không hề có mùi trong lành của sương mai mà lại phảng phất vị rỉ sắt và mùi lưu huỳnh đặc trưng của Ma giới. Bầu trời vẫn một màu đỏ bầm u ám, nhưng tại “Nông trại Trường Sinh”, vạn vật lại đang chuyển mình một cách đầy… nghịch lý.

Diệp Phàm thức dậy từ rất sớm. Công việc đầu tiên của anh không phải là hô phong hoán vũ hay cảm ngộ thiên đạo, mà là vác chiếc cuốc rỉ sét đi kiểm tra chín lớp trận pháp phòng ngự cùng mười cái hầm trú ẩn mới đào đêm qua.

“An toàn là trên hết, cẩn tắc vô ưu.” Diệp Phàm lẩm bẩm, ánh mắt soi mói từng kẽ hở không gian.

Phía sau anh, một cảnh tượng có thể khiến bất cứ cường giả Ma giới nào nhìn thấy cũng phải vỡ tan thế giới quan:

Thánh tử Vạn Ma Điện – Diệp Thiên, kẻ vốn nổi danh thiên hạ với đôi tay nhuốm máu, lúc này đang lụi hụi gánh hai thùng phân bón hữu cơ (chiết xuất từ tinh hoa ma thú và rễ cỏ quỷ) đi tưới cho luống rau cải.

Bên cạnh đó, Thiên tài kiếm tu Lâm Tử Ngôn của Thiên Kiếm Tông đang sử dụng thanh “Trảm Vân Kiếm” – cực phẩm linh khí – để… thái rau lợn. Những đường kiếm nhanh như chớp, mang theo kiếm ý lăng lệ, chỉ nghe thấy tiếng “xoẹt xoẹt”, đống rau dại cứng như thép đã biến thành những mảnh vụn đều tăm tắp.

Còn Nguyệt Cơ công chúa thì đang bận rộn… đếm trứng gà Ma hóa. Cô cầm quyển sổ tay, nét mặt nghiêm trọng như đang xử lý quốc gia đại sự.

“Đại ca, ta đã hoàn thành việc bón phân cho khu vực phía Đông!” Diệp Thiên cung kính báo cáo, trán đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt lại tràn đầy tự hào vì… bón đều.

Diệp Phàm liếc nhìn, gật đầu vẻ miễn cưỡng: “Hơi loãng một chút, lần sau nhớ trộn thêm ít bột xương Ma Lang.”

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn treo trên cổ Diệp Phàm run lên bần bật, rống lên trong tâm trí anh: “Tiểu tử! Ngươi đang lăng mạ đạo pháp! Ngươi có biết Diệp Thiên là người có thể kế vị Ma Tôn không? Ngươi để hắn đi gánh phân? Còn tiểu tử kiếm tu kia nữa, Kiếm ý đại viên mãn dùng để thái rau? Ngươi không sợ bị sét đánh sao?”

Diệp Phàm hừ lạnh trong lòng: “Lão biết gì chứ? Đây là đang rèn luyện tâm tính. Với lại, bọn họ tự nguyện mà? Ta có ép đâu?”

Đúng lúc này, Vượng Tài – con chó đen gầy gò vốn đang nằm ngủ dưới gốc cây Ma Diễm – đột ngột dựng đứng đôi tai, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục. Nó nhe nanh nhìn về phía bìa rừng mù mịt của thung lũng.

Diệp Phàm lập tức rút lui ba bước, nấp sau một tảng đá lớn, thủ sẵn trong tay ba mươi tấm phù chú ẩn thân và mười quả “Dưa hấu nổ” đời mới nhất.

“Có biến! Đám làm công kia, vào vị trí chiến đấu!” Diệp Phàm thét lên.

Diệp Thiên và Lâm Tử Ngôn ngay lập tức vứt bỏ gánh phân và thanh kiếm thái rau, khí thế toàn thân bùng nổ. Một người ma khí ngập trời, một người kiếm quang rực rỡ, che chắn trước mặt Diệp Phàm. Nguyệt Cơ cũng thu lại vẻ nhu mì, trong tay xuất hiện hai thanh đoản kiếm ám tím.

Từ trong màn sương đen kịt, một bóng người loạng choạng hiện ra. Đó là một lão già mặc đạo bào rách rưới, tóc tai bù xù như ổ gà, trên lưng cõng một chiếc gùi dược liệu đã nát bét. Lão hơi thở hổn hển, cả người đầy vết thương do cấm chế không gian để lại.

Lão già vừa chạy vừa nhìn ra phía sau, gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng: “Mạng ta tiêu rồi! Ma giới… quả nhiên không phải nơi con người có thể đặt chân đến!”

Khi nhìn thấy ba vị “cường giả” đang đằng đằng sát khí đứng phía trước, lão già khựng lại, đôi mắt mờ đục trợn ngược, chân tay rụng rời: “Ba vị Ma vương đại nhân… tha mạng! Tiểu lão đầu chỉ là một dược sư lạc đường… thịt không ngon, già rồi, dai lắm!”

Diệp Phàm đứng sau tảng đá, nheo mắt nhìn. Áo bào kia… kiểu dáng kia… màu sắc kia…

Tim Diệp Phàm đập thình thịch. Anh nhìn thấy trên ngực áo rách rưới của lão già có thêu một hình bông lúa nhỏ màu vàng, bao quanh bởi ba vòng tròn xanh lá.

Đó là biểu tượng của “Bách Thảo Đường” – một phân đường chuyên cung cấp thảo dược nằm ngay cạnh dãy núi của Trường Sinh Môn ở Nhân giới! Nói cách khác, đây là “hàng xóm” đồng hương của anh!

Lâm Tử Ngôn nhíu mày, mũi kiếm chĩa thẳng vào lão già: “Hơi thở của người Nhân giới? Tại sao ngươi lại vào được đây? Hay là gian tế của đạo môn?”

Lão già run rẩy quỳ xuống, mếu máo: “Đại nhân tha mạng! Lão phu tên Trần Thụ, là trưởng lão của Bách Thảo Đường. Đang đi hái thuốc ở dãy núi Thần Nông thì vô tình rơi vào một khe nứt không gian… Lão không có ý định xâm phạm Ma giới!”

Diệp Thiên lạnh lùng bước lên: “Nhân giới gian trá, để ta ăn linh hồn của lão xem lão nói thật hay giả.”

“Dừng tay!”

Một tiếng quát khẽ vang lên. Diệp Phàm từ sau tảng đá bước ra. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ sợ hãi thường ngày, mà mang một sự phức tạp khó tả.

Lâm Tử Ngôn và Diệp Thiên lập tức thu lại uy áp, lùi sang hai bên cung kính: “Tiền bối?”

Diệp Phàm đi tới trước mặt Trần Thụ. Anh cố gắng nén sự xúc động trong lòng, hắng giọng nói bằng giọng điệu khô khốc của Ma tộc: “Ngươi nói ngươi đến từ Nhân giới? Thuộc Bách Thảo Đường?”

Lão già Trần Thụ run rẩy ngước nhìn Diệp Phàm. Tuy Diệp Phàm đang vận hành công pháp ẩn giấu khí tức, trông như người phàm, nhưng sự cung kính của hai vị “Đại năng” phía sau đã nói lên tất cả. Trần Thụ dập đầu liên tục: “Dạ đúng, dạ đúng! Lão phu đúng là người của Bách Thảo Đường dưới chân núi Trường Sinh.”

Nghe thấy ba chữ “núi Trường Sinh”, đồng tử của Diệp Phàm co rút lại. Cảm giác nhớ nhà bùng lên như sóng thần. Đã bao nhiêu năm rồi anh không được ăn một bát mì thanh vân ở trấn dưới núi? Đã bao lâu rồi không nghe thấy tiếng sư phụ chửi mắng mỗi khi anh ngủ quên canh lò thuốc?

Lão Ma Đầu Vong Tiên cảnh báo: “Này tiểu tử, bình tĩnh lại! Khí tức của ngươi đang dao động! Ngươi mà để lộ ra ngươi là đệ tử Trường Sinh Môn, đám Ma tộc này sẽ nghĩ gì? Một ‘Đại ma đầu’ bí ẩn lại là một tên tiểu đệ tử tép riu của phái dưỡng sinh Nhân giới sao? Chúng sẽ lột da ngươi đấy!”

Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, gằn giọng: “Bách Thảo Đường? Vậy ngươi có biết… cửa hàng bán điểm tâm đầu làng bên cạnh lối vào núi Trường Sinh có tên là gì không?”

Trần Thụ ngẩn người, không hiểu tại sao một vị “Ma đầu” lại hỏi chuyện vặt vãnh này, nhưng vẫn thật thà đáp: “Dạ… là tiệm ‘Phúc Ký’, chủ tiệm là Vương quả phụ, bánh màn thầu nhà bà ấy vừa trắng vừa to…”

Diệp Phàm mắt sáng rực lên, chút nữa thì thốt ra: “Đúng! Chuẩn luôn! Ta thích nhất bánh nhà bà ấy!” Nhưng anh kịp thời ho khan một tiếng, chuyển sang tông giọng âm trầm: “Hừ, ta từng du lịch Nhân giới, cũng nghe nói qua.”

Trần Thụ lúc này mới dám nhìn kỹ Diệp Phàm. Lão đột nhiên nheo mắt, cảm nhận được một luồng sinh khí nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể người thanh niên này. Đó không phải Ma khí, cũng không phải linh khí bình thường của tu sĩ sát phạt, mà là một loại hơi thở ôn hòa, bền bỉ, mang theo phong vị của đại ngàn và thảo mộc.

“Ngài… ngài chẳng lẽ là…” Trần Thụ đột nhiên lắp bắp.

Diệp Phàm giật mình, tay đặt lên túi chứa phù nổ. Không xong, chẳng lẽ lão này nhận ra công pháp của mình? Trường Sinh Công tuy nhìn qua giống người phàm, nhưng người của Bách Thảo Đường quanh năm tiếp xúc với Trường Sinh Môn, có khi nào…

“Ngài là một vị tiền bối đạo môn ẩn thế bị lạc vào Ma giới từ lâu sao?” Trần Thụ hét lên, nước mắt giàn giụa: “Tiền bối! Cuối cùng cũng tìm thấy đồng bào rồi! Khí tức của ngài… tuy có chút kỳ lạ, nhưng phong thái này, chiếc cuốc này… thật giống với các vị Thần Nông đời trước!”

Diệp Phàm đổ mồ hôi hột. May quá, lão tự não bổ mình thành “Tiền bối ẩn thế”.

Anh vội xua tay: “Láo xược! Ai là tiền bối đạo môn của ngươi? Ta là U Minh Ma Quân, đây là vùng đất của ta! Ngươi… ngươi đã lạc vào đây, thì phải tuân theo quy tắc của ta!”

Diệp Phàm ra vẻ tàn ác, chỉ tay vào cái hố phân mà Diệp Thiên vừa gánh: “Ngươi nhìn thấy cái đó không?”

Trần Thụ nhìn sang cái hố bốc mùi nồng nặc, nuốt nước bọt: “Dạ… thấy.”

“Ngươi mang dược liệu trong gùi ra đây. Nếu ngươi có thể giúp ta lai tạo ra một loại thảo dược mới phù hợp với đất Ma giới này, ta sẽ tha cho ngươi một mạng. Nếu không… ta sẽ ném ngươi xuống đó làm phân bón hữu cơ cho luống cải của ta!”

Lâm Tử Ngôn thầm gật đầu: *“Quả nhiên là tiền bối, dùng cách này để thử thách lòng kiên trì của người khác.”*

Diệp Thiên cũng thán phục: *“Bắt một dược sư Nhân giới làm việc cho Ma giới, đây mới chính là đỉnh cao của việc hàng phục.”*

Trần Thụ không còn cách nào khác, vội vàng dốc sạch gùi dược liệu ra. Trong đó toàn là những loại cây bình thường của Nhân giới: Linh Chi, Nhân Sâm, và một bó cỏ kỳ lạ có màu vàng óng.

“Đợi đã!” Diệp Phàm chỉ vào bó cỏ vàng: “Đây là gì?”

“Dạ, đây là ‘Trường Sinh Thảo’, loại cỏ dại mọc đầy ở sườn núi Trường Sinh. Lão phu định hái về để làm thuốc an thần, nó không có giá trị tu luyện gì cao.” Trần Thụ giải thích.

Trường Sinh Thảo… Thứ này ở Trường Sinh Môn thực chất là thức ăn cho lũ lợn tuyết, vì nó giúp chúng ngủ ngon và thịt chắc hơn. Diệp Phàm nhớ hồi đó anh thường bị sư phụ phạt đi nhổ loại cỏ này mỗi khi lười biếng.

Anh cầm bó cỏ lên, cảm giác xúc giác thân thuộc truyền tới. Lớp lông tơ mềm mại, mùi hương cỏ thanh khiết như đang đưa anh trở lại những ngày trốn học nằm ngủ trên thảo nguyên xanh mướt. Đôi mắt Diệp Phàm đột nhiên đỏ hoe.

“Tiền bối… ngài sao vậy?” Nguyệt Cơ tinh ý nhận ra sự bất thường, khẽ hỏi.

Diệp Phàm quay đi, lén dùng tay áo lau mắt, hắng giọng: “Không có gì… Ta chỉ thấy bó cỏ này… quá xấu, nhìn mà đau mắt!”

Lão Ma Đầu Vong Tiên thở dài: “Đồ nhóc con hay mủi lòng. Nhưng ngươi đừng quên, tên dược sư này ở lại đây lâu sẽ là hiểm họa. Lão ta nhận ra khí tức thảo mộc trên người ngươi càng lúc càng rõ đấy.”

Diệp Phàm biết mình phải xử lý chuyện này. Một mặt, anh rất muốn giữ Trần Thụ lại để hỏi thêm về tình hình sư môn, hỏi xem sư phụ lão già của anh còn sống không, hay đã thăng thiên rồi. Mặt khác, giữ một người biết quá nhiều về “nguồn gốc” của mình ở cạnh những “Ma đầu” có trí tưởng tượng phong phú kia là cực kỳ nguy hiểm.

“Lâm Tử Ngôn!” Diệp Phàm ra lệnh.

“Có vãn bối!” Kiếm tu vội vàng cung tay.

“Ngươi đem lão già này ra phía sau thung lũng, dựng cho lão một túp lều cạnh chuồng gà. Để lão phụ trách việc băm rau cho lợn và chăm sóc mớ cỏ này. Nghiêm cấm lão đi lung tung, nếu lão định bỏ trốn… cứ chặt chân lão cho ta!” (K thực chất là để bảo vệ lão khỏi đám Ma thú xung quanh thung lũng).

Lâm Tử Ngôn gật đầu: “Rõ! Vãn bối sẽ giám sát chặt chẽ!”

Trần Thụ mếu máo theo Lâm Tử Ngôn đi khuất. Trong thung lũng chỉ còn lại Diệp Phàm, Diệp Thiên và Nguyệt Cơ.

Diệp Phàm nhìn bó cỏ Trường Sinh trong tay, lẩm bẩm: “Vượng Tài, ngươi nói xem, chúng ta có nên làm một chút ‘Hương vị quê hương’ không?”

Vượng Tài nhìn bó cỏ, khịt khịt mũi vẻ chê bai, rồi lại nhìn luống khoai lang nướng của Diệp Phàm, cái đuôi vẫy rối rít. Với nó, khoai lang của chủ nhân mới là chân lý của vũ trụ.

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng đỏ rực, Diệp Phàm lén lẻn ra sau túp lều của Trần Thụ.

Trần Thụ đang ngồi thẫn thờ nhìn đống rau lợn, nước mắt rơi lã chã: “Tông môn ơi, lão phu không ngờ cuối đời lại phải đi thái rau lợn ở Ma giới…”

“Suỵt!”

Diệp Phàm đột ngột xuất hiện như một hồn ma. Trần Thụ giật nảy mình định hét lên thì đã bị một bàn tay bịt chặt miệng.

“Im lặng, nếu muốn sống!” Diệp Phàm truyền âm trực tiếp vào tai lão.

Diệp Phàm nhìn quanh, xác định không có Diệp Thiên hay Nguyệt Cơ theo dõi, sau đó mới thả tay ra. Anh lấy từ trong ngực áo ra một chiếc bánh màn thầu nhỏ – vốn được anh làm từ linh mễ (gạo linh khí) thanh lọc ở đây, tạo hình y hệt loại bánh của bà Vương quả phụ ở Nhân giới.

“Ăn đi.” Diệp Phàm đưa cái bánh cho lão.

Trần Thụ ngơ ngác cầm lấy cái bánh, cắn một miếng. Hương vị ngọt ngào, mềm mại, kèm theo một luồng linh lực ôn nhu thấm sâu vào phế phủ, chữa lành các vết thương do khe nứt không gian gây ra. Quan trọng nhất là… mùi vị này!

“Cái này… vị này là…” Trần Thụ nghẹn ngào, nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt khó tin: “Vị bánh màn thầu của Phúc Ký! Ngài… tiền bối… chẳng lẽ ngài chính là Diệp Phàm? Đệ tử đời thứ 99 của Trường Sinh Môn đã mất tích ba năm trước sao?”

Tim Diệp Phàm suýt thì nhảy khỏi lồng ngực. Anh quên mất rằng Trường Sinh Môn rất nổi tiếng vì cái tính… ăn đồ phàm trần và cách chế biến món ăn rất đặc thù. Hơn nữa, danh sách đệ tử mất tích của một tông môn ẩn thế cũng không nhiều đến mức một dược sư lâu năm không biết.

“Ngươi… sao ngươi biết tên ta?” Diệp Phàm lùi lại một bước, chuẩn bị rút phù xóa trí nhớ.

Trần Thụ khóc không ra tiếng, quỳ sụp xuống: “Trời ơi! Công tử! Ngày xưa ngài hay sang Bách Thảo Đường chúng ta trộm thuốc linh chi về nấu canh lợn, bị đại trưởng lão đuổi đánh chạy khắp núi, ai mà không biết? Sư phụ của ngài, lão sư tôn già nua ấy, suốt ba năm qua ngày nào cũng ngồi đầu núi nhìn xuống phía khe nứt không gian kia mà chửi… chửi ngài là đồ nghịch tử, chết rồi cũng phải để lại cái công thức nấu cháo cho lão!”

Nghe đến đây, Diệp Phàm không kiềm chế được nữa. Anh ngồi thụp xuống cạnh Trần Thụ, đôi mắt nhòa đi.

“Sư phụ… lão ấy vẫn khỏe chứ?”

“Dạ, khỏe lắm… chửi khỏe hơn xưa nhiều.” Trần Thụ hỉ mũi một cái, rồi tò mò nhìn Diệp Phàm: “Nhưng công tử… ngài làm sao mà từ một tên đệ tử tạp dịch yếu ớt, giờ lại biến thành vị Ma Quân hô phong hoán vũ, bắt cả Ma Thánh tử đi gánh phân thế này?”

Diệp Phàm giật mình, lau nước mắt, ngay lập tức bật chế độ “Cẩu đạo”: “Suỵt! Ta nói cho ngươi biết, ta không phải Ma Quân gì cả! Ta chỉ là một người phàm… à không, một người tu tiên hạng xoàng đang cố gắng sống sót thôi. Đám ngoài kia đều là… do chúng nó tự nghĩ ra hết đấy!”

Trần Thụ tròn mắt: “Tự nghĩ ra? Thế cái kiếm khí hủy thiên diệt địa của tiểu tử kiếm tu kia, và uy áp của vị Ma Thánh tử kia…”

“Thì chúng nó mạnh thật mà!” Diệp Phàm khổ sở giải thích: “Nhưng không hiểu sao chúng nó cứ nhất quyết tin rằng ta là đại năng ẩn thế. Ta gạt chúng nó đấy! Ngươi tuyệt đối không được tiết lộ thân phận của ta, nghe chưa? Nếu để chúng nó biết ta chỉ là một thằng tiểu tử Trường Sinh Môn đi lạc, chúng nó sẽ xé xác hai chúng ta ra rồi băm làm nhân bánh màn thầu thật đấy!”

Trần Thụ nhìn Diệp Phàm với vẻ mặt bán tín bán nghi. Lão cảm nhận được linh lực của Diệp Phàm quả thực chỉ là Trường Sinh Công – loại công pháp tu để sống lâu chứ chẳng có sức chiến đấu gì mấy. Nhưng… nhìn ra đống “rau mầm” phát ra ánh sáng tím rực rỡ ngoài kia, rồi nhìn con chó săn địa ngục đang ngủ gật nhưng tỏa ra khí tức nuốt chửng cả một thành phố…

Lão tự nhủ: *“Công tử Diệp Phàm này… chắc chắn là tu vi đã đạt tới mức ‘Phản phác quy chân’, có thể hóa rồng thành giun, hóa hổ thành mèo để che mắt thiên hạ. Đúng rồi! Trường Sinh Công tầng cuối cùng chính là trở thành người phàm mà!”*

Nghĩ đến đây, Trần Thụ nhìn Diệp Phàm với ánh mắt sùng bái hơn bao giờ hết. Lão kính cẩn nói: “Vâng, tiểu lão đầu đã hiểu. Công tử muốn trải nghiệm nhân sinh, đóng vai người thường. Lão phu nhất định sẽ giữ kín bí mật này cho đến chết!”

Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm: “Đúng đúng, cứ thế đi. Càng ít người biết càng tốt. Giờ thì… nói cho ta nghe xem, ở nhà có gì mới không? Lão sư phụ ta đã lấy được cô nương của Vân Hà Tông chưa?”

Thế là, giữa Ma giới đầy sát khí, một già một trẻ ngồi xổm cạnh chuồng lợn, thì thầm buôn chuyện về Nhân giới.

Ở phía xa, trên mái nhà của trang trại, ba bóng người đang đứng lặng lẽ trong đêm.

“Các ngươi có cảm thấy gì không?” Diệp Thiên nheo mắt, trầm giọng hỏi.

“Khí tức của tiền bối bỗng nhiên trở nên… thâm thúy một cách lạ thường.” Nguyệt Cơ khẽ nói: “Nhìn ngài ấy nói chuyện với lão già dược sư kia kìa. Ngài ấy rõ ràng đang dùng ‘Đạo âm’ để khai sáng trí tuệ cho kẻ phàm nhân kia.”

Lâm Tử Ngôn ôm thanh kiếm, vẻ mặt đầy sự kính phục: “Không, tiền bối đang dạy chúng ta một bài học đấy. Các ngươi có thấy tư thế ngồi của ngài ấy không? Đó là tư thế ‘Thiên Nhân Hợp Nhất’, hòa mình vào bùn đất để thấu hiểu vạn vật. Ngay cả khi tiếp xúc với một dược sư yếu ớt, ngài ấy cũng không hề kiêu ngạo, mà ngồi xuống ngang hàng. Đây mới là đại đức của bậc chí cao!”

“Quả nhiên…” Diệp Thiên thở dài, đôi mắt rực cháy ý chí tu luyện: “Tiền bối quá thâm sâu. Ta tưởng mình đã hiểu được một phần của ngài ấy, hóa ra chỉ là hạt cát trong sa mạc. Ngay cả việc nói chuyện đêm khuya cũng chứa đựng huyền cơ vĩ đại.”

Sáng hôm sau, Diệp Phàm mệt mỏi bò ra khỏi túp lều sau một đêm dài tám chuyện xuyên lục địa. Anh vừa định đi rửa mặt thì thấy Diệp Thiên, Nguyệt Cơ và Lâm Tử Ngôn đã xếp hàng sẵn trước mặt, vẻ mặt cung kính hơn bao giờ hết.

“Tiền bối! Chúng ta đã ngộ ra rồi!” Cả ba đồng thanh hét lớn, tiếng vang rung động cả thung lũng.

Diệp Phàm giật nảy mình, cái cuốc rỉ sét suýt rơi vào chân: “Các ngươi… lại ngộ ra cái gì nữa? Ta mới chỉ ngủ được có hai tiếng thôi mà!”

Diệp Thiên bước lên, ánh mắt đầy nhiệt huyết: “Bọn ta đã thấy ngài ngồi cả đêm bên chuồng lợn để giáo hóa cho kẻ phàm nhân kia. Ngài muốn dạy chúng ta rằng: Chân lý không nằm ở đỉnh núi cao, mà nằm ở chốn hồng trần sâu nhất! Từ nay về sau, bọn ta sẽ không chỉ gánh phân và nhổ cỏ nữa!”

Diệp Phàm mặt mày tái mét: “Chứ các ngươi định làm gì?”

Lâm Tử Ngôn rút kiếm ra, khí thế hào hùng: “Bọn ta sẽ cùng ngài xây dựng nông trại này thành một ‘Thế giới đại đồng’ giữa Ma giới! Để tất cả chúng sinh thấy rằng, chỉ có làm ruộng mới cứu rỗi được tâm hồn khát máu!”

Nguyệt Cơ cũng gật đầu: “Ta đã viết xong bức thư gửi về bộ tộc, bảo họ chuẩn bị… hạt giống cỏ quỷ để đến đây quy phục tiền bối.”

Diệp Phàm nghe xong, mắt tối sầm lại. Trời ơi, anh chỉ muốn “cẩu” ở đây cho qua ngày đoạn tháng, chờ khe nứt không gian mở ra lần nữa để trốn về Nhân giới. Giờ đám này lại muốn biến nông trại của anh thành tâm điểm của toàn Ma giới sao? Nổi tiếng thế này thì kiểu gì cũng bị các đại Ma Vương tìm đến hỏi thăm!

Lúc này, Trần Thụ từ túp lều bước ra, cũng cung kính quỳ xuống: “Tiền bối… à không, Ma Quân đại nhân! Tiểu lão đầu cũng đã sẵn sàng phục vụ cho sự nghiệp đại nông nghiệp của ngài!” (Trong lòng lão thầm nghĩ: *“Diệp công tử đóng kịch giỏi thật, mình cũng phải phối hợp mới được!”*)

Diệp Phàm nhìn trời, muốn khóc mà không ra nước mắt. Anh nhìn sang Vượng Tài, con chó đen cũng sủa “Gâu” một tiếng như để hưởng ứng trào lưu “Làm ruộng cứu thế giới”.

“Sư phụ ơi… con hối hận rồi.” Diệp Phàm gào thét trong lòng: “Con thà bị người của Vân Hà Tông truy nã, còn hơn phải làm ‘Lãnh tụ nông dân’ ở cái Ma giới quái quỷ này!”

Đúng lúc đó, từ xa có tiếng sấm vang lên. Một đám mây đen cuồn cuộn ma khí bay thẳng về phía thung lũng.

Vong Tiên trong nhẫn cười hả hê: “Tiểu tử, ngươi xong đời rồi. Chắc chắn là danh tiếng ‘U Minh Ma Quân bắt Thánh tử gánh phân’ đã lọt tới tai Vạn Ma Điện rồi. Mau chuẩn bị… hoặc là chạy, hoặc là chết!”

Diệp Phàm xanh mặt, ngay lập tức ném cái cuốc xuống đất, hét lớn: “Bật trận pháp! Bật hết các trận pháp lên cho ta! Trần Thụ, lão trốn vào chuồng gà đi! Những người còn lại, nếu các ngươi muốn làm ruộng thì chứng minh cho ta thấy các ngươi có bảo vệ nổi miếng đất này không!”

Một cuộc “viếng thăm” mới sắp bắt đầu, và lần này, bí mật của Diệp Phàm liệu có còn được bảo vệ bởi sự “não bổ” thần thánh của đám tay chân này hay không?

Dưới bầu trời đỏ bầm, nông trại Trường Sinh đột nhiên phát ra hàng ngàn đạo hào quang đủ màu sắc, biến cả một vùng thung lũng thành một khối cầu phòng ngự rực rỡ, thách thức mọi định luật của Ma giới. Và trung tâm của khối cầu ấy, là một lão nông đang bận rộn… đút mười viên thuốc trợ tim vào miệng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8