Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 74: Bí mật về sư phụ của Diệp Phàm
**Chương 74: Bí mật về sư phụ của Diệp Phàm**
Bầu trời Ma Giới trước sau như một, vĩnh viễn là một màu đỏ tía như máu loãng bị pha loãng, thỉnh thoảng lại có vài đạo ma lôi xẹt qua rặng mây xám xịt, tạo nên những âm thanh ầm ì khiến lòng người bất an. Thế nhưng, tại góc nhỏ hẻo lánh của Hắc Thổ Hoang Nguyên, khung cảnh lại hoàn toàn trái ngược.
Diệp Phàm vác cái cuốc rỉ sét trên vai, nhàn nhã đi dạo quanh luống rau cải bắp vừa mới nhú mầm. Những lá mầm này không xanh mướt như ở Nhân giới, mà lại mang theo một ánh tím nhạt, rìa lá lân tinh lấp lánh trong bóng tối, trông vừa quỷ dị lại vừa có chút… ngon mắt.
“Vượng Tài, đừng có đái vào gốc cải đó. Đó là giống ‘Tử Diệp Ma Cải’ ta mới lai tạo, dính nước tiểu lang quân của ngươi, nó sẽ biến dị thành ‘Thối Hoắc Thảo’ mất!”
Diệp Phàm đá mông con hắc lang gầy gò đang định nâng chân. Vượng Tài — kẻ vốn là Thôn Phệ Ma Lang khét tiếng trong truyền thuyết — lúc này chỉ biết cụp đuôi, phát ra tiếng kêu “ăng ẳng” tội nghiệp, lủi thủi chạy ra gốc cây già đằng xa để giải quyết nỗi buồn.
Nguyệt Cơ đứng bên cạnh, đang cầm chiếc bình tưới nước làm bằng sọ Ma Tướng, tỉ mỉ tưới từng giọt nước linh tuyền đã được thanh lọc. Nàng khẽ vén lọn tóc rủ trước trán, nhìn bóng lưng của Diệp Phàm, trong lòng không khỏi dấy lên một sự tò mò vô hạn.
“Chủ nhân,” Nguyệt Cơ khẽ khàng lên tiếng, “Cái cuốc của ngài… thật sự chỉ là cuốc bình thường sao? Ta thấy ngài vừa rồi chỉ khẽ vung lên, một tảng hắc thạch cứng như tinh thiết cũng tan thành cám.”
Diệp Phàm dừng bước, đưa tay xoa xoa lớp rỉ sét trên cán cuốc, vẻ mặt bỗng chốc trở nên thâm trầm. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía đường chân trời mù mịt, nơi mà theo lý thuyết là phương hướng của Nhân giới.
“Đây là bảo vật sư phụ ta để lại.” Diệp Phàm thở dài một tiếng, “Lão già đó… tuy tính tình hơi quái đản, đầu óc đôi khi không tỉnh táo, nhưng đồ lão tặng đều rất ‘thực dụng’. Lão nói, thân làm nông dân, cái cuốc chính là mạng sống. Nếu cuốc không sắc, không nặng, làm sao bổ đôi được… khụ khụ… làm sao xới được đất cứng?”
Nguyệt Cơ nheo mắt. Nàng từng thấy Diệp Phàm dùng cái cuốc này bổ đôi một con Ma thú cấp cao mà không cần dùng đến một chút ma khí hay linh lực nào. Nàng thầm nghĩ: *Bổ đôi đất cứng? Sư phụ của ngài chắc hẳn là một vị Đại Năng khai thiên lập địa mất!*
Diệp Phàm dường như rơi vào hồi ức. Sư phụ anh — lão già Thanh Phong của Trường Sinh Môn.
Trong trí nhớ của Diệp Phàm, sư phụ là một lão già cực kỳ lười biếng, cả ngày chỉ nằm trên chiếc ghế bập bênh dưới gốc cây đại thụ, trên mặt lúc nào cũng phủ một tờ báo cũ hoặc một chiếc lá sen, miệng không ngừng lẩm bẩm về “dưỡng sinh” và “kéo dài tuổi thọ”.
Trường Sinh Môn nghe tên thì kêu, nhưng thực chất chỉ là một cái am nhỏ rách nát trên ngọn núi hẻo lánh. Cả môn phái chỉ có hai thầy trò.
“Tiểu Phàm à,” Diệp Phàm bắt chước giọng nói khàn khàn, cà chớn của sư phụ, “Tu tiên để làm gì? Để đánh nhau à? Ngốc! Đánh nhau là dành cho lũ đoản mệnh. Người thông minh là phải sống thật lâu. Sống đến mức kẻ thù già chết hết, sống đến mức thiên đạo cũng phải ngán ngẩm nhìn ngươi, đó mới là cảnh giới cao nhất.”
Hồi đó, Diệp Phàm còn trẻ người non dạ, bèn hỏi: “Sư phụ, vậy làm sao để sống lâu?”
Lão già Thanh Phong lúc đó lật tờ báo ra, ném cho anh một quyển sách vàng ố có tựa đề *’Trường Sinh Công’*. Lão nói: “Luyện cái này đi. Tầng một là nhổ cỏ, tầng hai là xới đất, tầng ba là bón phân… Khi nào luyện tới tầng mười, ngươi sẽ nhận ra, thiên hạ này không có nơi nào ngươi không thể đi, cũng không có ai có thể giết được ngươi… trừ khi ngươi tự mình muốn chết.”
Lúc đó Diệp Phàm cho rằng sư phụ đang bốc phét để lừa anh làm việc đồng áng cho lão. Thế nhưng, sau mười mấy năm “làm ruộng” dưới sự chỉ dẫn của lão già, Diệp Phàm phát hiện cơ thể mình dẻo dai đến mức đáng sợ. Một lần vô tình bị sét đánh khi đang tưới nước, anh chỉ thấy hơi ngứa ngáy, còn ngọn núi sau nhà thì bị chẻ làm đôi. Sư phụ khi ấy chỉ liếc nhìn một cái rồi mắng: “Đồ phá hoại, làm ồn ta ngủ!”
Nghĩ đến đây, Diệp Phàm không khỏi nghiến răng: “Cái lão già không có lương tâm đó. Chính lão là người nói muốn luyện ‘Vũ Bộ’ để né tránh công kích, bảo ta đứng ở giữa vết nứt không gian để luyện cảm giác. Ai ngờ lão lỡ chân ‘vô tình’ đạp ta một cái, làm ta rơi thẳng vào Ma Giới!”
Diệp Phàm càng nghĩ càng giận, cầm cái cuốc chọc mạnh xuống đất một phát.
*Rắc!*
Mặt đất xung quanh nông trang rung chuyển nhẹ một cái, một rãnh nứt dài mấy chục mét kéo dài ra ngoài hàng rào, trực tiếp nuốt chửng một hòn đá to như ngôi nhà.
Diệp Phàm vội vàng thu cuốc lại, nhìn quanh quất, thấy không có ai (trừ Nguyệt Cơ đang há hốc mồm) mới thở phào nhẹ nhõm: “Phù, may mà trận pháp cách âm và che mắt vẫn tốt. Phải khiêm tốn, phải cẩu, nổi danh là điềm báo tử vong!”
—
Trong khi đó, tại Nhân giới.
Đỉnh núi của Trường Sinh Môn, mây mù bao phủ quanh năm. Một lão già mặc bộ đồ đạo sĩ rách rưới, đi đôi dép lào, đang ngồi bên một cái ao cá nhỏ. Lão cầm cần câu, nhưng trên dây câu lại chẳng có lưỡi, chỉ treo một miếng… khoai lang nướng.
“Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!”
Lão già liên tục hắt hơi ba cái rung trời chuyển đất. Mỗi cú hắt hơi, mây mù trên đỉnh núi lại bị thổi tan biến, lộ ra bầu trời xanh thẳm đến tận tầng mây chín. Thậm chí, không gian xung quanh lão còn xuất hiện những vết nứt đen ngòm như sắp vỡ vụn.
“Mẹ kiếp, là tiểu tử nào đang chửi lão tử?” Lão già Thanh Phong dụi dụi cái mũi đỏ ửng, lẩm bẩm: “Chắc chắn là thằng nhóc Diệp Phàm kia rồi. Tính toán thời gian, nó cũng đã ở bên đó được một năm rồi nhỉ?”
Lão đặt cần câu xuống, lấy từ trong túi áo ra một miếng gương vỡ, lầm rầm vài câu thần chú. Trên mặt gương hiện ra hình ảnh Diệp Phàm đang mắng nhiếc trong nông trang ở Ma Giới.
Lão già nhìn thấy Diệp Phàm đang chăm sóc đám ma thảo, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý: “Chậc chậc, thằng ranh này, bắt nó tu luyện tử tế thì nó lười, đẩy nó sang chỗ đó lại chăm chỉ thế. ‘Trường Sinh Công’ tầng thứ mười à… thật ra làm gì có tầng thứ mười. Đó chính là ‘Đạo Nguyên Công’ đấy tiểu tử. Tu tiên chính là tu thân, lấy trời làm ruộng, lấy đất làm phân. Ngươi cứ từ từ mà cuốc, cuốc hết cái Ma giới đó đi, đến lúc đó thiên đạo cũng phải quỳ xuống gọi ngươi một tiếng ‘Đại Địa Chủ’.”
Lão già vươn vai một cái, xương cốt kêu rắc rắc như sấm nổ.
“Đúng là phiền phức. Đám ma đầu ở Cửu U lâu nay rục rịch muốn mở cổng không gian tràn sang đây. Lão tử lười đánh nhau với bọn chúng, thôi thì gửi đệ tử của mình sang đó ‘thanh lọc’ bớt Ma khí. Chờ khi nó trồng cải phủ kín cả Cửu U, Ma Giới cũng sẽ biến thành rau vườn nhà lão tử thôi.”
Nghĩ đến cảnh tượng đó, lão già cười đắc ý, định cầm miếng khoai lang lên ăn thì bỗng nhiên nhìn thấy hình ảnh Vượng Tài trên gương.
“Ơ? Con chó đen gầy đó là Thôn Phệ Ma Lang sao? Sao nhìn nó… hèn thế nhỉ? Tiểu Phàm ơi tiểu tử, ngươi đúng là có bản lĩnh nuôi dưỡng, cái gì rơi vào tay ngươi cũng thành súc vật chăn nuôi cả.”
Bỗng nhiên, bầu trời trên đỉnh Trường Sinh Môn biến sắc. Một đạo thần quang vạn trượng hạ xuống, theo sau là tiếng nói uy nghiêm từ không trung: “Thanh Phong tiền bối! Vạn Pháp Tông, Kiếm Thánh Thiên Cơ xin được bái kiến! Ma giới biến động, có vị đại ma ẩn thế xuất hiện ở biên cương Cửu U, trấn áp Ma quân, thay đổi thiên địa. Chúng tôi muốn mời tiền bối ra mặt bàn bạc đối sách!”
Lão già Thanh Phong nghe thấy vậy thì mặt biến sắc, vội vàng nằm lăn ra đất, lấy tờ báo phủ lên mặt, giả vờ ngáy khò khò.
“Thanh Phong tiền bối? Thanh Phong tiền bối?” Vị Kiếm Thánh kia đáp xuống sân am, nhưng chỉ thấy một lão già nghèo khổ đang ngủ say, xung quanh chẳng có một chút khí tức của người tu hành.
Vị Kiếm Thánh thở dài: “Chắc là ta lại nhầm rồi. Trường Sinh Môn chỉ là truyền thuyết, lão giả này làm sao có thể là vị Đại Năng trong lời đồn được.” Nói rồi, Kiếm Thánh vung tay, ngự kiếm rời đi.
Đợi khi hơi thở của vị Kiếm Thánh hoàn toàn biến mất, lão già Thanh Phong mới hé một con mắt ra, lẩm bẩm: “Kiếm với chả thánh, mới có vài trăm tuổi đã thích lo chuyện bao đồng. Cái gì mà đại ma ẩn thế? Đó là đồ đệ của ta đang đi khai hoang, hiểu không? Khai hoang!”
Lão ngồi dậy, nhìn lại cái ao cá, gương mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn một chút.
“Nhưng mà… tầng thứ mười của Trường Sinh Công yêu cầu một thứ mà Ma Giới không có. Tiểu Phàm, nếu ngươi không tìm được ‘Vạn Ma Chi Tâm’ để bón phân, cái gốc cây ‘Trường Sinh Thụ’ đó sẽ không bao giờ nảy mầm được.”
Lão già vò vò mái tóc rối bời: “Kệ đi, cẩu đạo vạn tuế. Nó sống đủ lâu thì cái gì cũng sẽ có. Mình phải đi ngủ tiếp đây, giấc ngủ là liều thuốc dưỡng sinh tốt nhất.”
—
Tại Ma Giới, Diệp Phàm bỗng thấy rùng mình một cái.
“Nguyệt Cơ, ngươi có thấy trời lạnh hơn không?”
Nguyệt Cơ ngơ ngác nhìn quanh. Ma Giới vốn nóng như lò thiêu, không khí tràn ngập hỏa độc, lạnh ở đâu ra? Nàng lắc đầu: “Chủ nhân, chắc là do ngài làm việc quá sức thôi.”
“Làm việc quá sức? Không được, không được!” Diệp Phàm hốt hoảng ném cái cuốc xuống, “Sư phụ ta từng dặn, mỗi ngày làm việc không quá ba canh giờ, nếu không sẽ hao tổn tinh khí, thọ nguyên giảm sút. Nghỉ thôi! Vượng Tài, đi luộc khoai! Nguyệt Cơ, vào pha trà!”
Diệp Phàm leo lên chiếc ghế mây, nằm rung đùi dưới gốc cây già (thực chất là một gốc Yêu Thụ đã bị anh ‘thu phục’ bằng cách thiến hết các cành tấn công).
Anh nhìn cây Yêu Thụ đang ra sức tỏa bóng mát cho mình, gật gù hài lòng: “Sư phụ nói đúng, tu tiên để làm gì chứ? Chỉ cần có cái vườn, có con chó, có người hầu xinh đẹp (anh liếc nhìn Nguyệt Cơ), và quan trọng nhất là không ai đến làm phiền… thế mới là chân lý.”
Anh nhắm mắt lại, nhưng trong đầu bỗng lóe lên một ký ức kỳ lạ. Đó là một đoạn văn tự ẩn giấu trong chương cuối cùng của quyển *Trường Sinh Công* mà sư phụ dặn là chỉ được đọc khi đã “hoàn toàn hòa nhập với môi trường mới”.
*“Nếu một ngày ngươi thấy đất không còn đen, máu không còn đỏ, ấy là lúc hạt giống của Trường Sinh Môn đã nở hoa tại đất dữ. Khi đó, hãy cẩn thận… vì người ta không chỉ muốn ăn rau của ngươi, mà còn muốn ăn cả mạng của ngươi.”*
Diệp Phàm mở choàng mắt, ngồi bật dậy.
“Nguyệt Cơ! Tăng cường thêm ba lớp trận pháp quanh trang trại! Loại trận pháp ‘Bách Quỷ Vong Hình’ ấy! Ta thấy dạo này hơi không an toàn!”
Nguyệt Cơ thở dài, nhưng cũng quen với sự “cẩn thận quá đà” của chủ nhân mình: “Vâng, chủ nhân.”
Vượng Tài đang nhai khoai lang, nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt của Diệp Phàm thì chỉ biết khinh bỉ bằng nửa con mắt. *Đại ca à, huynh vừa mới cuốc bay một tòa núi của người ta, giờ lại sợ không an toàn? Trên đời này, kẻ không an toàn nhất chính là kẻ dám đột nhập vào cái vườn này mới đúng!*
—
Trong bóng tối ngoài thung lũng, mấy bóng người cao lớn, mặc giáp trụ đen kịt, tỏa ra ma khí ngút trời đang đứng quan sát.
“Ma Tướng đại nhân, chính là chỗ này sao? Huyết Sát Ma Tướng đã biến mất ở đây.” Một tên lâu la thì thầm.
Vị Ma Tướng được gọi là “đại nhân” kia có đôi mắt rực lửa, hắn nhìn về phía trang trại xanh mướt của Diệp Phàm, trong mắt lộ ra vẻ kinh nghi: “Linh khí? Tại Ma giới lại có linh khí thuần khiết đến vậy? Hơn nữa, những trận pháp kia… tại sao ta lại không nhìn thấu được?”
“Đại nhân, chúng ta có nên xông vào không?”
“Ngu ngốc!” Vị Ma Tướng tát vào đầu tên lâu la một cái rõ đau, “Huyết Sát tuy yếu nhưng cũng là Kim Đan cấp Ma tướng, hắn vào đây còn không thấy tăm hơi. Kẻ bên trong chắc chắn không đơn giản. Chúng ta quay về báo cáo cho Ma Vương đại nhân. Nhớ kỹ, không được manh động.”
Đám ma tộc nhanh chóng biến mất trong màn sương mù đỏ.
Diệp Phàm ở trong nhà, thông qua một chiếc “kính hiển vi ma pháp” (tự chế bằng thấu kính ma thú), thấy đám bóng đen đã rời đi, mới vỗ ngực thở phào: “May quá, chúng nó sợ mình rồi. Cẩu đạo thật sự là vương đạo nha!”
Vượng Tài bên cạnh chỉ biết rên rỉ một tiếng dài. Nó biết, thung lũng bình yên này sớm muộn gì cũng sẽ thu hút thêm nhiều “con mồi” — ý nó là “người giúp việc” mới — đến cho Diệp Phàm hành hạ thôi.
Và ở phương xa, lão già Thanh Phong vẫn đang cười hì hì, ngủ một giấc thật sâu, mơ về ngày đồ đệ của mình “cuốc tận Ma Giới”.
Bí mật về sư phụ của Diệp Phàm, dường như mới chỉ hé lộ một góc của tảng băng trôi khổng lồ. Lão không chỉ là một đạo sĩ điên, mà có lẽ chính là “kẻ trồng vườn” vĩ đại nhất của toàn bộ lục địa tu tiên, người đã âm thầm đặt cược một ván bài thiên niên kỷ vào tay một đứa trẻ thích ăn khoai lang nướng và có tính cách vô cùng… cẩn thận.