Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 77: Dưa hấu nổ và cuộc thử nghiệm vũ khí mới

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:44:23 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 77: DƯA HẤU NỔ VÀ CUỘC THỬ NGHIỆM VŨ KHÍ MỚI**

Ánh mặt trời ở Ma Giới bao giờ cũng mang một sắc đỏ bầm u uất, giống như một lòng đỏ trứng gà bị ai đó hung ác bóp nát trên nền trời đen xám.

Diệp Phàm đứng ở rìa luống rau, trên tay cầm cái cuốc rỉ sét, ánh mắt lại dán chặt vào một góc tường rào vừa mới mọc lên một cái mầm xanh kỳ quái. Cái mầm này không giống với bất kỳ loại ma thảo hung hãn nào anh từng thấy. Nó có hai lá mầm tròn trịa, xanh mướt, trên bề mặt lá lại ẩn hiện những đường gân đỏ rực như mạch máu, khẽ rung rinh theo từng nhịp thở của đại địa.

“Kỳ quái thật…” Diệp Phàm lầm bẩm, đưa tay gãi đầu. “Đống Ma Tinh phế thải mà gã Trưởng lão Ma Huyền kia để lại có tính độc cực cao, ngay cả cỏ Răng Quỷ cũng héo rũ, sao cái thứ này lại lớn nhanh như thổi thế này?”

Vượng Tài đang nằm ườn dưới bóng cây ớt chỉ thiên, nghe thấy tiếng chủ nhân thì hé mở một con mắt, mũi khẽ hít hà. Nó bỗng dưng rùng mình một cái, bộ lông đen xám dựng ngược lên. Là một Thôn Phệ Ma Lang, bản năng sinh tồn báo cho nó biết, cái mầm nhỏ xíu kia dường như đang ẩn chứa một nguồn năng lượng cực kỳ bất ổn, giống như một bình thuốc nổ đang chờ ngày châm ngòi.

“Gâu!” Vượng Tài sủa một tiếng cảnh báo, rồi lặng lẽ rút lui thêm ba mét, chui tọt vào cái hang nhỏ mà nó mới đào.

“Mày cũng thấy nó lạ đúng không, Vượng Tài?” Diệp Phàm lại “não bổ”. “Tao biết ngay mà, Vạn Ma Điện bọn chúng ngoài mặt thì cung kính, thực chất là muốn dùng ‘vi khuẩn sinh học’ hoặc ‘thực vật ký sinh’ để âm thầm phá hoại trang trại của tao. Nguy hiểm! Quá nguy hiểm!”

Nghĩ đến đây, Diệp Phàm lập tức rút từ trong túi áo ra ba lớp khẩu trang (được dệt từ tơ của nhện Ma giới có tính lọc độc cao) đeo lên mặt, sau đó mang vào đôi găng tay bọc thép dày cộp. Theo lý thuyết “Cẩu đạo”, đối phó với vật phẩm không rõ nguồn gốc, cách tốt nhất là tiêu diệt nó từ trong trứng nước.

Nhưng khi Diệp Phàm định vung cuốc lên, kỹ năng “Thần Nông Nhãn” của anh bất chợt lóe sáng.

Trong tầm nhìn của anh, cái mầm cây nhỏ bé kia hiện lên một dòng mô tả kỳ lạ:
*【 Ma Linh Biến Dị Chủng – Loại dây leo. Đặc tính: Hấp thụ ma khí tạp chất, chuyển hóa thành áp suất cao năng lượng. Khuyến cáo: Không nên chạm vào nhiệt độ cao nếu không muốn nếm mùi ‘Thái Dương nổ tung’. Tên tạm đặt: Dưa Hấu Thiên Lôi. 】*

Dưa hấu? Nổ tung?

Ánh mắt Diệp Phàm chợt sáng rực lên. Anh đang lo lắng về việc phòng thủ thung lũng trước những kẻ địch ẩn nấp. Trận pháp dù mạnh cũng chỉ là tĩnh, anh cần một loại vũ khí có thể “chủ động tấn công” mà không cần mình phải ra mặt.

“Dưa hấu nổ… Nghe có vẻ giống mìn thủ công nhưng phiên bản tu tiên nhỉ?” Diệp Phàm vuốt cằm suy nghĩ.

Với bản tính thận trọng quá mức, Diệp Phàm không tiêu diệt cái mầm đó ngay. Ngược lại, anh quyết định thực hiện một cuộc “cải tạo gen”. Anh lấy ra một chút “Hỏa Linh Dịch” – một loại nước tưới cô đặc từ tinh hoa của những ngọn núi lửa phía Nam, trộn thêm một ít phân bón hữu cơ chế từ xương quái vật băm nhỏ.

“Để xem, nếu thêm một chút Trường Sinh Công để trung hòa tính bạo liệt, liệu nó có trở thành một loại vũ khí vừa mạnh vừa dễ kiểm soát không…”

Bảy ngày sau.

Trang trại của Diệp Phàm đón chào một thành viên mới. Ở góc vườn, thay vì dây leo mảnh mai, bây giờ là một cuộn dây to bằng bắp tay người lớn, bò ngoằn ngoèo như một con mãng xà. Cuối dây leo là ba quả tròn to bằng đầu người, vỏ màu đen láy với những đường vân đỏ phát ra ánh sáng lập lòe theo nhịp đập của tim.

Nguyệt Cơ đứng từ xa nhìn cái “quả dưa” kia, mặt mày trắng bệch. Cô là công chúa Ma tộc, kiến thức không hề hẹp hòi, nhưng cô chưa bao giờ thấy loại thực vật nào mà mỗi khi gió thổi qua, không gian xung quanh nó lại vặn vẹo đi một chút như thế.

“Chủ nhân… Ngài thực sự đang trồng cái đó để… ăn sao?” Nguyệt Cơ run rẩy hỏi. Trong thâm tâm cô đang hét lên: *Đại năng này lại bắt đầu rồi! Ngài ấy nhất định là đang chế tạo một loại vũ khí hủy diệt hàng loạt để đi san phẳng Vạn Ma Điện đây mà!*

Diệp Phàm đang bận rộn dán bùa chú lên một cái giỏ mây, trả lời mà không ngẩng đầu lên: “Ăn gì mà ăn? Đây là công cụ bảo vệ hòa bình. Cô không hiểu đâu, làm nông dân ở Ma giới này khổ lắm, hở tí là có kẻ muốn đến thu thuế, cướp rau. Ta phải làm mấy món quà lưu niệm tặng bọn chúng chứ.”

“Quà lưu niệm…” Nguyệt Cơ nuốt nước bọt. Cô thề rằng, nếu gã Ma đầu nào nhận được quả dưa này, chắc chắn sẽ được “lưu niệm” ở thế giới bên kia vĩnh viễn.

Diệp Phàm cẩn thận dùng một cái kéo dài hai mét, đứng từ xa “xoạch” một cái, cắt lấy quả dưa lớn nhất. Anh nhanh chóng bỏ nó vào chiếc giỏ mây đã dán sẵn 18 đạo bùa phong ấn không gian để tránh va chạm.

“Nguyệt Cơ, Vượng Tài, đi! Chúng ta đi thử hàng!”

Địa điểm được chọn là Hắc Thạch Lĩnh, một dãy núi đá vôi đen cằn cỗi cách thung lũng mười dặm. Nơi này quanh năm không có sự sống, chỉ toàn những tảng đá cứng hơn sắt thép.

Diệp Phàm tìm đến một khe núi sâu, đặt quả “Dưa Hấu Thiên Lôi” xuống chính giữa một bãi đất trống. Sau đó, anh bắt đầu phô diễn kỹ năng “Cẩu đạo” đỉnh cao của mình.

“Lùi lại, lùi lại nữa!” Diệp Phàm hét lên khi Nguyệt Cơ định dừng lại ở khoảng cách một dặm.

Hắn dẫn cả đội lùi ra tận năm dặm, sau đó bắt đầu đào một cái hầm sâu dưới lòng đất. Chưa dừng lại ở đó, Diệp Phàm lấy từ trong nhẫn trữ vật ra hàng loạt lá chắn:
“Một lớp trận pháp Kim Cang, hai lớp màn chắn Nhược Thủy, ba lớp bình phong Thổ Long… Nguyệt Cơ, cô cầm lấy cái gương phòng hộ này, nếu thấy ánh sáng lóe lên thì núp ngay sau lưng tôi!”

Nguyệt Cơ nhìn chồng trận pháp dày đặc quanh mình, rồi lại nhìn ngọn núi xa xăm, khóe miệng giật giật: “Chủ nhân… có cần phải làm quá lên như thế không? Chỉ là một quả dưa…”

“Cô thì biết cái gì!” Diệp Phàm đổ mồ hôi hột, tay cầm một sợi dây dài tít tắp kết nối với bùa kích nổ gắn trên quả dưa. “An toàn là bạn, tai nạn là… đầu thai. Ta còn muốn sống thọ thêm mười vạn năm nữa!”

Vượng Tài thì đã sớm chui xuống sâu nhất trong hầm, hai chân trước bịt chặt tai lại, dáng vẻ vô cùng thành khẩn.

“Chuẩn bị… Ba! Hai! Một! Nổ!!!”

Diệp Phàm dồn một tia chân khí vào sợi dây thừng.

Một giây trôi qua.
Hai giây trôi qua.

Không có âm thanh nào vang lên.

“Hửm? Hỏng à? Hay là mình bón phân quá tay nên nó bị ‘tịt ngòi’ rồi?” Diệp Phàm thò đầu ra khỏi hào bảo vệ, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Nhưng đúng lúc đó, một âm thanh trầm đục bỗng vang lên từ phía Hắc Thạch Lĩnh. Không phải tiếng nổ đanh gọn, mà là một tiếng “Oành” kéo dài như thể tiếng rên rỉ của một con cổ thú từ thời hồng hoang tỉnh giấc.

Trước mắt ba người, ngọn núi đá đen khổng lồ đột ngột co rút lại trong một phần nghìn giây, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Và rồi, một cột sáng màu đỏ thẫm pha trộn với ánh kim của Trường Sinh Công bùng phát, lao vọt thẳng lên trời, xé nát những tầng mây đen đặc của Ma Giới.

Một vòng tròn xung kích bằng không khí trắng xóa lan tỏa ra bốn phía, tốc độ nhanh đến mức chỉ trong nháy mắt đã quét qua quãng đường năm dặm.

*Răng rắc!*

Lớp trận pháp Kim Cang của Diệp Phàm nứt toác.
Màn chắn Nhược Thủy bốc hơi ngay lập tức.
Bình phong Thổ Long vỡ vụn như giấy vụn.

Diệp Phàm trợn tròn mắt, chỉ kịp hét lên một tiếng: “Núp kỹ vào!” rồi đè chặt Nguyệt Cơ xuống bùn đất, phủ thêm mười mấy tấm lá chắn bảo vệ lên người.

Một chấn động kinh thiên động địa quét qua. Mặt đất dưới chân họ lún xuống gần nửa mét. Bụi bặm, gạch đá từ xa bay tới như những mũi tên sắc lẹm, cắm ngập vào các đạo bùa hộ mệnh còn sót lại của Diệp Phàm.

Phải mất đến năm phút sau, cơn địa chấn mới dừng lại.

Diệp Phàm run rẩy bò dậy, bụi phủ đầy đầu tóc. Anh lấy tay gạt bớt lớp đất đá trên người, lắp bắp: “Cái… cái gì thế này?”

Khi bụi mù tan đi, tất cả đều chết lặng.

Ngọn núi Hắc Thạch Lĩnh cao sừng sững ban nãy… giờ đã biến mất.

Thay vào đó là một hố sụt khổng lồ có đường kính cả dặm, đáy hố đen ngòm, từ đó vẫn còn bốc lên những sợi khói màu đỏ quạch. Toàn bộ đá cứng của ngọn núi đã bị áp suất cực đại của quả dưa biến thành tro bụi, ngay cả một hòn đá to bằng nắm tay cũng không tìm thấy.

Sức công phá này, đừng nói là Ma Tướng, ngay cả một gã Ma Vương nếu không phòng bị mà đứng giữa trung tâm vụ nổ, phỏng chừng cũng chỉ còn nước đem hồn phách đi đầu thai sớm.

Vượng Tài từ trong hố bò ra, chân run lẩy bẩy, nhìn chủ nhân bằng ánh mắt sùng bái xen lẫn kinh hoàng cực độ. Nó thầm nghĩ: *Đại ca này không phải là người, ngài ấy chắc chắn là Ma Thần tái thế nhưng mắc chứng bệnh sợ chết giai đoạn cuối!*

Nguyệt Cơ nhìn cái hố sâu hoắm, môi run cầm cập: “Chủ nhân… đây là… ‘quà lưu niệm’ mà ngài nói sao?”

Diệp Phàm nuốt nước bọt một cái rõ to. Tim anh đập thình thịch như đánh trống.

Trong đầu anh lúc này không phải là sự hân hoan khi chế ra vũ khí mạnh, mà là một sự hoảng loạn tột độ theo phong cách cẩu đạo điển hình:

*Chết tiệt! To chuyện rồi! Nổ to thế này, chắc chắn sẽ kinh động đến những đại năng bí ẩn của Ma Giới! Họ sẽ tưởng là có kẻ đang tu luyện thần công nghịch thiên hoặc bảo vật xuất thế, sau đó họ sẽ kéo đến truy lùng mình!*

“Nguy hiểm! Quá nguy hiểm!” Diệp Phàm mặt mày tái mét, vội vã nhét tất cả đồ đạc vào túi không gian. “Nguyệt Cơ! Mau, về thung lũng ngay! Phải thu dọn dấu vết! Vượng Tài, dùng đuôi lấp cái hố này lại… à không, cái hố to thế này lấp bằng mắt à!”

Diệp Phàm vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Phải về gia cố trận pháp ngay! 300 lớp không đủ, phải là 1000 lớp! Đúng rồi, quả dưa này không thể để lộ ra ngoài được, mình phải trồng chúng sâu dưới hầm ngầm, dán bùa cách âm, cách khí lên đó!”

Anh bỗng nhiên dừng lại, nhìn Nguyệt Cơ với ánh mắt sắc lẹm: “Chuyện hôm nay, tuyệt đối không được nói cho ai biết! Nếu ai hỏi ngọn núi đi đâu, cô cứ nói là… nói là do thiên thạch rơi trúng, nghe rõ chưa?”

Nguyệt Cơ ngơ ngác gật đầu như máy. Thiên thạch? Cả Ma Giới này đều biết vạn năm nay chưa có hòn đá nào rơi xuống mà tạo ra một cái hố sạch sẽ đến mức này cả.

Cùng lúc đó, tại trung tâm Ma Giới, bên trong Vạn Ma Điện.

Ma Tôn đang ngồi trên ngai vàng bỗng giật mình mở mắt. Hắn nhìn về phương xa, nơi vừa có một luồng năng lượng lạ lùng làm rung chuyển cả huyết mạch của mình.

“Khí tức này… thanh khiết như tiên giới, nhưng bạo liệt hơn cả ma hỏa. Chẳng lẽ là ‘Cửu Thiên Huyền Lôi’ của nhân tộc đại năng?”

Hắn quay sang thuộc hạ: “Ma Huyền, ngươi vừa đi vùng biên cương về, có nghe nói về dị tượng gì không?”

Ma Huyền trưởng lão đang lau mồ hôi lạnh, run rẩy trả lời: “Bẩm Ma Tôn, lão phu… lão phu chỉ gặp một vị tiền bối nông dân ở thung lũng Hắc Thổ. Ngài ấy nói ngài ấy chỉ muốn yên ổn làm ruộng…”

“Làm ruộng?” Ma Tôn cười lạnh một tiếng. “Làm ruộng mà một nhát thổi bay cả một dãy núi Hắc Thạch? Ngươi lập tức mang theo lễ vật, đến đó thăm dò cho ta. Nếu vị đại năng đó có ý định phản loạn… à không, nếu vị đại năng đó có nhu cầu thêm phân bón, chúng ta nhất định phải đáp ứng!”

Tại thung lũng Hắc Thổ.

Diệp Phàm vừa chạy về đến nhà, việc đầu tiên anh làm là cầm cuốc đào thêm một cái hang sâu mười mét ngay dưới giường ngủ của mình.

“Hỏng rồi, hỏng thật rồi. Sự thận trọng bấy lâu nay của mình bị quả dưa hấu kia phá hỏng hết rồi!”

Diệp Phàm vừa than vãn, vừa hì hục trồng thêm 50 cây “Ớt chỉ thiên” quanh nhà để làm hàng rào khói cay. Với anh, vũ khí mạnh không phải để đi đánh người, mà là để… hù cho đối phương không dám tới gần mình.

Nhìn quả dưa thứ hai vẫn còn đang lù lù ở góc vườn, Diệp Phàm bỗng nảy ra một ý tưởng: “Nếu mình bọc lớp dưa này bằng một lớp đất bùn bình thường, nhìn qua trông giống hệt như một hòn đá vô hại. Khi có kẻ địch đột nhập, mình chỉ cần giả vờ ném ‘đá’ đuổi bọn chúng đi… đúng, chính là nó!”

Và thế là, vị “U Minh Ma Quân” trong lời đồn của Ma Giới, giờ đây đang hì hục đi bôi bùn lên dưa hấu, vừa làm vừa cười hì hì một cách đắc chí.

Phía trên thung lũng, mây đen lại kéo đến, nhưng một mùi hương của dưa chín bỗng lan tỏa khắp không gian, khiến một vài con ma điểu đang bay ngang qua bất giác rơi rụng xuống vì say sưa – hoặc cũng có thể vì kinh hãi.

Mọi thứ lại trở nên “yên bình” theo cách riêng của nó.

**Hết chương 77.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8