Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 79: Vượng Tài tìm thấy bạn gái

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:45:44 | Lượt xem: 4

Chương 79: Vượng Tài tìm thấy bạn gái

Bình minh tại Hắc Thổ Hoang Nguyên bao giờ cũng mang một màu sắc quỷ dị. Ánh mặt trời xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Ma giới, chuyển thành một thứ ánh sáng đỏ sậm như máu loãng, chiếu rọi xuống những cánh đồng mướp đắng đang trổ hoa xanh ngắt.

Diệp Phàm như thường lệ, đúng vào giờ Thìn, đẩy cửa bước ra khỏi gian nhà gỗ nhỏ. Việc đầu tiên anh làm không phải là vươn vai hít thở không khí trong lành – bởi ở Ma giới, không khí vốn chỉ toàn mùi lưu huỳnh và tử khí – mà là đi kiểm tra 108 lớp trận pháp phòng ngự bao quanh nông trại.

“Tầng thứ nhất: Thiên Nhãn Trận, bình thường. Tầng thứ mười hai: Địa Võng Trận, ổn định. Tầng thứ ba mươi sáu: Hóa Phàm Trận, linh lực hơi dao động một chút, chắc là do đêm qua có con thỏ ma nào đó vô tình dẫm phải…”

Diệp Phàm lẩm bẩm, tay cầm một cuốn sổ nhỏ ghi chép cẩn thận. Với anh, an toàn là trên hết. Tại cái nơi mà một con ruồi cũng có thể mang theo kịch độc này, sự thận trọng bao giờ cũng là lá bùa hộ mệnh tốt nhất. Nếu không phải vì cái lão sư phụ “lão bất tử” ném nhầm anh vào kẽ nứt không gian, anh hẳn đã ở Trường Sinh Môn tu luyện đến khi thiên hoang địa lão mới xuống núi.

“Vượng Tài? Vượng Tài đâu rồi?”

Diệp Phàm khẽ nhíu mày. Thường ngày, chỉ cần anh bước chân ra khỏi cửa, con chó đen gầy gò ấy sẽ vẫy cái đuôi ngắn ngủn chạy lại nịnh nọt để xin một củ khoai lang nướng. Nhưng hôm nay, sân nhà im ắng lạ thường.

Sau rặng mướp đắng cao quá đầu người, Diệp Phàm tìm thấy Vượng Tài. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ.

Con Thôn Phệ Ma Lang danh tiếng lẫy lừng khắp Ma giới, kẻ từng khiến các Ma Vương nghe tên đã biến sắc, giờ đây đang… thẫn thờ. Nó ngồi bệt trên đống đất đỏ, hai tai cụp xuống, mắt lờ đờ nhìn về phía dãy núi tuyết mù sương ở phương Bắc. Thỉnh thoảng, nó lại phát ra tiếng thở dài “ư ử” đầy sầu muộn.

“Sư phụ, Vượng Tài sao thế nhỉ? Cả đêm qua nó không sủa tiếng nào, cứ như mất hồn vậy.” Nguyệt Cơ từ trong gian bếp đi ra, tay bê một rổ cỏ ma đã được làm sạch để chuẩn bị nấu cháo linh mễ.

Nguyệt Cơ hôm nay vận một bộ đồ vải thô màu xám, mái tóc đen dài được búi gọn bằng một cành trúc, nhìn không giống công chúa Ma tộc mà giống một thiếu nữ thôn quê hơn. Tuy nhiên, dù trong bộ dạng này, khí chất lạnh lùng và thanh cao của nàng vẫn không giấu được.

Diệp Phàm tiến lại gần, lấy cái cuốc rỉ sét chọc chọc vào mông Vượng Tài.

“Này, bị táo bón à? Hay là ăn trúng loại phân bón hóa học mới ta đang nghiên cứu?”

Vượng Tài quay lại nhìn chủ nhân với ánh mắt vô cùng oán trách, sau đó lại tiếp tục nhìn về phương Bắc, phát ra một tiếng tru thê lương: “Gâu… ú… oooo…”

Lão Ma Đầu Vong Tiên lúc này từ trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay Diệp Phàm hiện ra một làn khói nhạt, hình hài già nua mờ ảo rung rinh: “Hắc hắc, tiểu tử thối, ngươi thật sự là không hiểu đời gì cả. Con chó này đâu phải bị bệnh, nó là đang ‘động tâm’ rồi.”

“Động tâm?” Diệp Phàm trợn mắt. “Lão già, ý lão là nó đang muốn… tìm bạn gái? Nó là Ma Lang, ở cái hoang nguyên này đào đâu ra con thứ hai cùng loại với nó? Không lẽ nó nhìn trúng con Ma Trư của nhà lão hàng xóm cách đây mười dặm?”

Lão Ma Đầu vuốt râu (ảo), cười khoái chí: “Ma giới đang vào mùa di cư của loài Tuyết Ma Lang từ phương Bắc xuống miền Trung để tránh rét. Có lẽ khứu giác của nó đã đánh hơi được khí tức của đồng loại. Ngươi nhìn nó gầy đi hẳn một vòng kìa, đó là tương tư đấy!”

Diệp Phàm hít một hơi khí lạnh, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm trọng: “Nguy hiểm! Quá nguy hiểm! Vượng Tài là lá chắn quan trọng nhất của trang trại. Nếu nó vì yêu đương mà rời bỏ vị trí, hoặc tệ hơn, dẫn về một đàn Ma Lang ăn thịt cả vườn mướp đắng của ta thì sao?”

Nguyệt Cơ đứng bên cạnh khẽ cười che miệng: “Sư phụ, người lo xa quá rồi. Vượng Tài trung thành như thế, sao có thể bỏ đi được.”

“Không thể chủ quan được, trong tình yêu, trí tuệ sinh vật thường giảm về con số không.” Diệp Phàm xoa cằm, trong đầu đã bắt đầu vẽ ra hàng chục kịch bản phòng ngừa, từ việc xích Vượng Tài lại bằng dây xích hàn thiết cho đến việc rải thêm bột ớt gây ảo giác quanh thung lũng.

Đúng lúc đó, không khí bỗng nhiên lạnh đi đột ngột. Một luồng âm phong từ phía Bắc thổi tới, mang theo những bông tuyết nhỏ li ti nhưng chứa đựng ma lực băng giá.

Vượng Tài vốn đang ủ rũ bỗng dựng đứng hai tai lên. Nó đứng bật dậy, toàn thân lông lá dựng ngược, đôi mắt đờ đẫn lập tức chuyển sang màu đỏ rực, gầm lên một tiếng vang động cả thung lũng.

“Cảnh báo! Có kẻ đột kích!” Diệp Phàm giật mình, tay lập tức bấm quyết, 108 lớp trận pháp đồng loạt phát sáng.

Anh vội vã lôi ra một túi “Lựu đạn mướp đắng” mới chế tạo, sẵn sàng ném đi. Tuy nhiên, Nguyệt Cơ đã ngăn anh lại. Nàng nheo mắt nhìn về phía ranh giới của nông trại, nơi lớp sương mù đỏ đang bị rẽ ra bởi một bóng trắng đang lao tới với tốc độ cực nhanh.

“Sư phụ, chờ đã… Hình như không phải địch thủ.”

Cái bóng trắng ấy loạng choạng băng qua cánh đồng hoang, mỗi bước chân đều để lại những vết máu sậm màu trên nền đất đen. Khi đến gần lớp trận pháp “Keo dính thần sầu” của Diệp Phàm, cái bóng ấy hoàn toàn kiệt sức, ngã quỵ xuống.

Đó là một con Tuyết Ma Lang.

Nhưng khác với vẻ dữ tợn thường thấy của loài Lang tộc Ma giới, con lang này có bộ lông trắng muốt như tuyết tinh khiết, dù giờ đây nó đã lấm lem bùn đất và máu. Thân hình nó thon dài, nhỏ nhắn hơn Vượng Tài một chút, nhưng toát lên một vẻ kiêu sa và thanh tú lạ kỳ. Hai chân sau của nó dường như bị thương rất nặng bởi một loại vuốt sắc nào đó, xương trắng ẩn hiện dưới lớp thịt bị xé toạc.

Vượng Tài định lao ra ngoài, nhưng bị lớp trận pháp phòng ngự chặn lại, nó cuồng loạn cào cấu mặt đất, rên rỉ như cầu cứu Diệp Phàm.

Diệp Phàm cầm cuốc, thận trọng tiến lại gần, giữ khoảng cách đúng mười trượng. Anh dùng Thần Nông Nhãn để soi xét một lượt: “Chủng loại: Tuyết Ma Lang biến dị. Trạng thái: Kiệt sức, mất máu nghiêm trọng, trúng độc ‘Hủ Cốt Tán’. Nguy hiểm tiềm tàng: Thấp.”

Nhìn con Tuyết Ma Lang đang thoi thóp, lại nhìn Vượng Tài đang liều mạng cầu xin, Diệp Phàm thở dài một tiếng: “Ta đúng là số khổ. Vừa phải nuôi chó, giờ lại phải nuôi thêm vợ của chó. Nguyệt Cơ, mở trận pháp cho ta, mang theo một bát nước linh mễ hòa thuốc giải độc.”

Nguyệt Cơ mỉm cười, nhanh nhẹn đi thực hiện.

Diệp Phàm tiến tới gần con Tuyết Ma Lang. Cảm nhận được khí tức lạ, con lang cái gắng gượng mở mắt, nhe ra hàm răng sắc nhọn để đe dọa. Tuy nhiên, đôi mắt nó lại tràn đầy sự mệt mỏi và sợ hãi.

“Ngoan nào, ta là người tốt. Ngươi nhìn bộ mặt thiện lương của ta xem.” Diệp Phàm cố gắng nở một nụ cười mà anh cho là thân thiện nhất, dù ở Ma giới, nụ cười của anh thường bị coi là nụ cười của một đại ma đầu đang mưu tính chuyện gì đó cực kỳ tàn nhẫn.

“Gâu!” Vượng Tài lúc này đã được Nguyệt Cơ thả ra, nó lao đến như một cơn lốc đen. Nhưng nó không vồ lấy con Tuyết Ma Lang mà dừng lại ngay trước mũi đối phương, nhẹ nhàng dùng cái lưỡi to tướng liếm sạch những vết bùn đất trên mặt con lang cái.

Cái liếm này, tràn đầy sự vụng về nhưng lại thấm đẫm tình cảm chân thành của một con chó cô đơn lâu ngày.

Con Tuyết Ma Lang (sau này được Diệp Phàm đặt tên là Tiểu Tuyết) dường như cũng nhận ra khí tức của Thôn Phệ Ma Lang đồng loại. Tuy khí thế của Vượng Tài bị Diệp Phàm “thuần hóa” đến mức trông giống một con chó nhà, nhưng bản chất linh hồn vẫn là Lang vương vĩ đại. Sự hung hãn của nó dịu xuống, hơi thở cũng dần ổn định hơn khi nằm trong vòng che chở của Vượng Tài.

Diệp Phàm đổ bát nước thuốc vào miệng Tiểu Tuyết, sau đó lôi từ trong túi ra mấy cọng “Ma Thảo Liên Hoa” đã được tinh lọc linh khí, đắp lên vết thương ở chân nó.

“Xong rồi, may cho ngươi là gặp phải ‘đại gia nông nghiệp’ như ta đấy. Loại thuốc này ở Ma giới có giá hàng vạn ma tinh chứ chẳng đùa.”

Khoảng một khắc sau, dược lực bắt đầu phát huy tác dụng. Tiểu Tuyết khẽ rùng mình, những vết thương bắt đầu khép miệng một cách thần kỳ. Sắc mặt nó hồng hào trở lại, tuy nhiên vì đói quá lâu, nó vẫn không có sức để đứng dậy.

Nó đưa mắt nhìn về phía căn nhà gỗ, nơi có mùi thơm quyến rũ nồng nàn đang bay ra. Đó là mùi của cháo Linh Mễ nấu với khoai lang – thứ thực phẩm thượng hạng mà Diệp Phàm dùng để cải thiện bữa ăn.

Với Ma tộc bình thường, linh khí là chất độc. Nhưng sản vật của nông trại này lại khác, linh khí trong đó đã được Diệp Phàm dùng *Trường Sinh Công* trung hòa đến mức cực kỳ ôn hòa, có tác dụng tẩy tủy phạt cốt, chữa lành thương tổn tâm hồn cho bất cứ loài sinh vật nào.

Nguyệt Cơ bưng một bát cháo lớn ra đặt xuống đất. Tiểu Tuyết ngửi thấy mùi hương ấy, hai lỗ mũi phập phồng. Ban đầu nó còn dè dặt, nhìn về phía Vượng Tài như để hỏi ý kiến. Vượng Tài hăng hái sủa một tiếng: “Gâu! Gâu!” (Ăn đi, ngon lắm, chủ ta dù hơi hèn nhưng nấu ăn số một đấy!).

Thế là, mặc kệ danh dự Lang tộc phương Bắc kiêu hãnh, Tiểu Tuyết vục đầu vào bát cháo, ăn một cách ngấu nghiến. Ăn đến đâu, bộ lông trắng muốt của nó lại bắt đầu tỏa ra một lớp hào quang mờ ảo đến đó.

Lão Ma Đầu Vong Tiên nheo mắt quan sát: “Chậc chậc, tiểu tử thối, ngươi xem. Tuyết Ma Lang này huyết mạch không đơn giản đâu. Nếu ta không nhầm, nó mang trong mình một tia huyết mạch ‘Băng Phách Thần Lang’ từ thời cổ đại. Chỉ là bị ma khí tạp chất đè nén nên không bộc phát được. Giờ nhờ ăn cơm của ngươi, lớp ma khí tạp chất ấy đang được thanh lọc. Vượng Tài này… số hưởng quá rồi!”

Diệp Phàm chống cuốc nhìn hai con chó đang quấn quýt bên bát cháo, lẩm bẩm tính toán: “Một bát cháo linh mễ giá 5 ma tinh, thuốc chữa vết thương giá 50 ma tinh, tiền bảo kê trang trại mỗi tháng… Nhân đôi lên vì giờ có hai con… Trời ạ, vốn liếng làm nông của ta sắp bay sạch rồi!”

Nguyệt Cơ nghe vậy liền trêu: “Sư phụ, nếu người lo tốn kém, hay là để con mang Tiểu Tuyết ra ngoài rừng bỏ đi?”

Vượng Tài nghe thấy thế, lập tức đứng chắn trước mặt Tiểu Tuyết, nhe răng về phía Nguyệt Cơ với vẻ mặt “muốn mang nàng đi thì bước qua xác ta trước”.

“Ấy ấy, ta chỉ đùa thôi! Cái con chó chết tiệt này, có vợ rồi là dám sủa cả trợ lý của ta à?” Diệp Phàm mắng, nhưng trong lòng lại thấy vui vui.

Dù sao thì một mình ở cái nơi Ma giới hẻo lánh này, có thêm một sinh mệnh (và một mối lo) cũng bớt phần cô quạnh. Anh quay người đi về phía ruộng mướp đắng, lầm bầm: “Thôi, mai ta phải phá thêm ít đất hoang để trồng khoai thôi. Hai cái miệng rộng thế này, gánh nặng kinh tế quá lớn.”

Thế nhưng, bình yên không kéo dài được lâu.

Khi Tiểu Tuyết vừa ăn xong bát cháo thứ hai, từ phía xa chân trời, một đoàn hắc khí cuồn cuộn đang áp sát về phía thung lũng. Tiếng tru của hàng trăm con Ma Lang rừng rú vang lên, xé tan không gian tĩnh lặng.

Tiểu Tuyết đột nhiên run rẩy, nó rúc sâu vào bộ lông của Vượng Tài.

“Hừ, thảo nào nó bị thương.” Diệp Phàm đứng trên một mỏm đá cao, lấy kính viễn vọng (cũng là một loại pháp bảo tự chế) ra nhìn. “Thì ra là bị đuổi giết. Một đàn Lang Ma binh khoảng ba trăm con, dẫn đầu là một gã Ma Tướng cưỡi lang đầu đàn.”

Hóa ra, Tiểu Tuyết vốn là linh vật của một bộ lạc Lang tộc suy tàn. Vì mang huyết mạch cổ đại, nó bị thủ lĩnh của bộ lạc Lang Ma hiện tại nhắm tới, muốn bắt về để luyện chế làm ma dược tăng cường sức mạnh.

“Sư phụ, chúng ta phải làm sao? Để bọn chúng xông vào sẽ nát hết vườn mướp đắng mất!” Nguyệt Cơ nắm chặt cán một thanh đoản kiếm, khí tức lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa.

Diệp Phàm giật mình, sắc mặt tái mét: “Nát ruộng? Không được! Đó là công sức gầy dựng nửa năm của ta! Tuyệt đối không để một con kiến nào dẫm lên ruộng của ta!”

Vượng Tài định xông ra, nhưng Diệp Phàm vỗ đầu nó: “Ở lại bảo vệ ‘bạn gái’ đi. Để ta cho chúng thấy sự lợi hại của một nông dân chân chính khi bị mất mùa.”

Đoàn quân Lang Ma binh rất nhanh đã bao vây ranh giới thung lũng. Tên Ma Tướng cầm đầu là một kẻ cao lớn, mặc giáp xương, tay cầm một cây đại đao đen kịt. Hắn hét lớn:

“Trong thung lũng nghe đây! Mau giao ra con Tuyết Lang trắng kia, nếu không, ta sẽ san bằng nơi này, dùng xương các ngươi làm thức ăn cho sủng vật của ta!”

Diệp Phàm đứng bên trong lớp trận pháp thứ ba mươi, cầm cái loa tự chế gọi ra ngoài: “Này đại huynh, có gì từ từ nói. Đánh đánh giết giết làm gì cho tổn thọ. Chi bằng ta cho huynh mấy củ khoai lang mang về ăn, coi như quà gặp mặt, huynh hãy dẫn người đi đi?”

Tên Ma Tướng cười lên ha hả: “Khoai lang? Ngươi nghĩ ta là đám nông dân hèn hạ sao? Ta là Huyết Lang Ma Tướng của Vạn Lang sơn! Mau nộp mạng!”

Hắn phất tay, ba trăm con Lang Ma hung hãn bắt đầu lao lên.

Nhưng, chúng vừa bước chân vào khu vực bãi đất trống trước cổng trang trại – nơi mà Diệp Phàm vốn gọi là “Vườn trải nghiệm nông nghiệp” – thì sự cố xảy ra.

*Bụp! Bụp! Bụp!*

Từng cột khói màu xanh lục nặc mùi mướp đắng nồng nặc phun lên từ dưới đất.

“Cái mùi gì thế này… ặc… buồn nôn quá!”

Đám Ma Lang vốn có khứu giác cực kỳ nhạy bén, nay trúng phải “Bom hôi nồng đặc vị mướp đắng nguyên chất” của Diệp Phàm, lập tức bị kích thích đến mức sùi bọt mép, quay ra cắn xé lẫn nhau.

“Trận pháp thứ tám mươi mốt: Lửa địa ngục nướng ngô, kích hoạt!” Diệp Phàm hét lên.

Đất đá dưới chân quân đoàn Lang Ma bỗng nhiên đỏ rực, nhưng nó không phun trào nham thạch mà chỉ phát ra sức nóng hầm hập như một lò nướng. Đi kèm với đó là hàng vạn hạt ngô khô mà Diệp Phàm đã rải sẵn dưới đất.

*Pốp! Pốp! Bùm! Chát!*

Trong chớp mắt, hàng triệu hạt bắp rang bơ khổng lồ nổ tung, trắng xóa cả một vùng trời, bao phủ lấy quân đoàn Ma Lang. Những hạt bắp rang này chứa đựng linh năng làm nhiễu loạn ma khí, khiến bọn chúng quay cuồng, điên loạn.

“Cái quái gì thế này? Đây là pháp thuật gì?” Huyết Lang Ma Tướng cầm đại đao chém loạn xạ vào những đám “mây” trắng xóa, nhưng vô vọng.

Lúc này, Vượng Tài biết cơ hội đã đến. Nó nhìn Tiểu Tuyết một cái, ra vẻ: “Xem ta thể hiện đây!”

Nó gầm lên một tiếng long trời lở đất, thân hình nhỏ bé bỗng nhiên phình to ra như một tòa tiểu lâu. Bộ lông đen tuyền bao phủ bởi những tia chớp tím. Nó phóng vọt ra khỏi trận pháp như một mũi tên hắc ám.

Vượng Tài không giết người, nó chỉ dùng sức mạnh áp chế tuyệt đối của Lang Vương đánh gục con lang đầu đàn của tên Ma Tướng, sau đó dẫm nát cây đại đao của hắn như dẫm một cành củi khô.

Mười hơi thở sau, quân đoàn hùng hậu ban nãy giờ nằm la liệt trong một “đại dương bắp rang bơ”, đứa thì nôn mửa vì mùi mướp đắng, đứa thì sặc vì bắp nổ, còn tên Ma Tướng thì mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp dưới chân Vượng Tài.

“Tiền bối tha mạng! Đại lang vương tha mạng! Chúng con có mắt không thấy Thái Sơn!”

Vượng Tài hừ một tiếng trong mũi, ánh mắt nhìn chúng đầy khinh bỉ. Nó dùng chân sau đá tên Ma Tướng bay ra khỏi thung lũng, rồi nhàn nhã ngoạm lấy một ít bắp rang dưới đất (vì mùi bơ cũng khá thơm) quay về phía Tiểu Tuyết.

Diệp Phàm đứng nhìn cảnh tượng hỗn loạn, xoa xoa vầng trán đang đau nhức: “Trời ạ, thu hoạch ngô năm nay hỏng bét rồi… Tất cả là tại bọn người này. Nguyệt Cơ, ra dọn dẹp ‘chiến trường’ đi, đem bắp rang thu lượm lại, phơi khô một chút cũng có thể làm phân bón bồi bổ cho ruộng mướp đắng.”

Nguyệt Cơ bật cười: “Sư phụ, người thật là biết tiết kiệm.”

Tối hôm đó, trang trại nhỏ trở lại vẻ yên bình vốn có.

Trước hiên nhà gỗ, Vượng Tài nằm cuộn tròn, đầu đặt trên lưng Tiểu Tuyết. Con Tuyết Ma Lang sau khi được chăm sóc đã khỏe mạnh hoàn toàn, ánh mắt nó nhìn Vượng Tài giờ đây tràn ngập vẻ sùng bái và nhu tình. Thi thoảng, Tiểu Tuyết lại khẽ liếm vào tai Vượng Tài, khiến con lang đen to lớn ấy đỏ cả mặt (dù lông nó đen quá chẳng ai thấy được).

Lão Ma Đầu Vong Tiên chui ra khỏi nhẫn, nhìn cảnh này rồi thở dài: “Ngay cả con chó cũng tìm được mùa xuân của đời mình. Tiểu tử Diệp Phàm, ngươi có thấy chạnh lòng không?”

Diệp Phàm đang mải mê gọt vỏ khoai lang, không thèm ngước mắt lên: “Chạnh lòng gì chứ? Lão không biết nuôi thêm một cái miệng ăn là mệt thế nào đâu. Hơn nữa, phụ nữ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ rút cuốc của ta.”

Nguyệt Cơ đang ngồi bên cạnh phụ giúp, nghe vậy thì đôi mắt sáng long lanh khẽ mờ đi một chút, nhưng sau đó nàng lại mỉm cười, đẩy một chén trà thơm về phía anh: “Sư phụ, uống nước cho đỡ nóng đi.”

Diệp Phàm đón lấy chén trà, uống một ngụm rồi hài lòng nhìn ra vườn rau: “Thôi thì, có đôi có cặp cũng tốt. Đỡ phải đêm nào cũng nghe thằng Vượng Tài tru tréo như bị ma đuổi.”

Anh vươn vai, đứng dậy chuẩn bị đi đặt thêm vài lớp trận pháp quanh “phòng tân hôn” (là một hầm đất lót cỏ khô sạch sẽ) cho hai con chó.

Một nông dân ở Ma giới như anh, giấc mơ chẳng có gì cao xa, chỉ là có cơm ăn, có áo mặc, có chó canh vườn, và… không có đứa dở hơi nào đến quấy rầy sự bình yên của những luống rau.

Đêm nay, trăng Ma giới tròn vành vạnh như một đĩa máu, nhưng dưới ánh trăng ấy, trang trại Hắc Thổ tỏa ra một vẻ ấm áp kỳ lạ. Vượng Tài tìm được hạnh phúc của mình, còn Diệp Phàm… anh vừa nhận ra rằng bắp rang bơ dính mùi mướp đắng thật ra cũng không tệ lắm, ăn vào thấy rất tỉnh người để… canh chừng trộm.

Một ngày nữa ở Ma giới trôi qua, nhẹ nhàng và tràn đầy vị đắng của sự sống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8