Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 86: Loại cây mới: Cây ra tiền (Ma tinh quả)

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:50:44 | Lượt xem: 5

Ánh nắng buổi sớm ở Ma Giới bao giờ cũng mang một màu đỏ thẫm như máu loãng, len lỏi qua những tầng mây đen đặc quánh để chạm xuống mặt đất cằn cỗi. Thế nhưng, tại một góc nhỏ của Hắc Thổ Hoang Nguyên, khung cảnh lại hoàn toàn khác biệt. Ở đó, một màn sương trắng mờ ảo, mát rượi bao phủ lấy một vùng xanh mướt, nơi mà những lá phổi của Ma tộc nếu lỡ hít phải một ngụm sẽ cảm thấy như được gột rửa toàn bộ sát khí.

Diệp Phàm thức dậy trong căn hầm trú ẩn tầng thứ chín của mình. Sau khi kiểm tra lại 108 lớp trận pháp phòng thủ, xác nhận không có bất kỳ dấu hiệu xâm nhập nào của kiến bò hay gián Ma, anh mới thở phào một hơi, vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai và bước ra ngoài.

“Sống trên đời, thận trọng vẫn là trên hết,” Diệp Phàm lẩm bẩm, tay tiện thể ném một viên đan dược thanh lọc không khí vào miệng như ăn kẹo.

Vừa bước ra khỏi cổng tre, anh đã thấy Khương Vô Đạo – vị Ma Tôn lừng lẫy một thời, kẻ mà cả Ma Giới nghe danh đã mất vía – đang lom khom đứng quét lá rụng trước cổng. Khương Vô Đạo lúc này mặc một bộ đồ vải thô, đầu quấn khăn rìu, trông không khác gì một lão nông chính hiệu, nếu không tính đến đôi mắt đôi khi lóe lên tia sáng đen ngòm và khí thế nhiếp hồn đoạt phách vô tình rò rỉ ra ngoài.

“Chủ thượng, ngài dậy rồi.” Khương Vô Đạo cung kính cúi chào, tay vẫn không ngừng đưa chổi.

Diệp Phàm gật đầu, vẻ mặt đầy lo âu hỏi: “Vô Đạo này, tình hình ngoài kia sao rồi? Đã có ai nghi ngờ gì trang trại của chúng ta chưa?”

Khương Vô Đạo mặt lộ vẻ quái dị, ngập ngừng báo cáo: “Báo cáo chủ thượng… nghi ngờ thì không, nhưng có một vấn đề khác nghiêm trọng hơn nhiều.”

“Vấn đề gì? Có đại ma đầu nào kéo quân đến vây quét chúng ta à?” Diệp Phàm lập tức siết chặt cán cuốc, trong đầu đã bắt đầu tính toán đường chạy trốn thứ 47 hướng về phía Bắc.

“Không phải.” Khương Vô Đạo thở dài, lôi từ trong túi áo ra một miếng xương trắng hếu nhưng tỏa ra khí tức vô cùng kinh khủng, “Sáng nay, một vị Ma Vương cấp cao của Vạn Ma Điện đã bí mật tìm đến thần. Hắn muốn dùng thứ này – một đoạn xương của Thượng Cổ Thiên Ma – chỉ để đổi lấy một rổ rau cải thìa mà ngài trồng ở sau sân.”

Diệp Phàm ngây người: “Cái gì? Một đoạn cốt của Thượng Cổ Thiên Ma mà chỉ đổi lấy một rổ rau cải? Hắn bị điên hay ta đang nằm mơ?”

“Không chỉ có hắn.” Khương Vô Đạo tiếp tục lôi ra một xấp khế ước da người, “Ma tộc vùng biên giới phía Tây đã bắt đầu dùng thành trì để trao đổi hạt giống lúa linh mễ. Hiện tại, tiền tệ chính thức của Ma Giới là Ma Tinh đang mất giá trầm trọng. Một vạn khối Ma Tinh thượng phẩm giờ đây… e là không mua nổi một củ cải trắng của ngài.”

Diệp Phàm nghe xong, suýt chút nữa đánh rơi chiếc cuốc thần khí. Anh vốn dĩ chỉ muốn trồng rau để ăn qua ngày, thi thoảng đem bán chút đỉnh lấy ít tiền trang trải chi phí nâng cấp trận pháp phòng thủ. Ai ngờ đâu, nông sản của anh vì chứa quá nhiều linh khí tinh khiết, có tác dụng hóa giải Tâm ma tuyệt đối, nên đã trở thành “vàng ròng” của cả Ma Giới.

Hệ quả là, nền kinh tế của toàn bộ Ma Giới đang trên bờ vực sụp đổ vì lạm phát nông sản. Ma Tinh – loại đá năng lượng dùng làm tiền tệ hàng vạn năm qua – giờ bị coi như gạch đá vỉa hè.

“Hỏng rồi! Đại họa rồi!” Diệp Phàm ôm đầu đi tới đi lui, “Khoe của là điềm báo của tử vong. Nổi danh là khởi đầu của tai ương. Nếu cứ thế này, sớm muộn gì đám Ma Hoàng, Ma Thần cũng sẽ để mắt tới đây. Họ sẽ nghĩ ta đang nắm giữ long mạch của Ma Giới, hoặc tệ hơn, là muốn dùng nông sản để nô dịch hóa toàn bộ Ma tộc. Lúc đó, 108 lớp trận pháp của ta làm sao chống đỡ nổi?”

Khương Vô Đạo nhìn chủ nhân của mình đang hoảng loạn, lòng thầm nghĩ: *“Chủ thượng lại diễn kịch rồi. Với tu vi vung cuốc nát hư không của ngài, mấy lão già Ma Thần kia đến chỉ để bón phân cho ruộng thôi chứ làm được gì? Nhưng mà… ngài lo lắng về lạm phát quả thực có lý. Nếu tiền tệ không ổn định, Ma Giới sẽ rơi vào hỗn loạn, mà hỗn loạn thì sẽ ảnh hưởng đến việc… thần được ăn cơm cháy mỗi tối.”*

“Vậy theo chủ thượng, chúng ta phải làm sao?” Khương Vô Đạo hỏi.

Diệp Phàm dừng bước, ánh mắt hiện lên một tia quyết đoán (thực chất là tia sợ chết). “Chúng ta phải ổn định thị trường. Nếu Ma Tinh mất giá, ta sẽ tạo ra một loại ‘vật phẩm bảo chứng’ mới. Một loại cây có thể sản sinh ra giá trị chuẩn hóa, thứ mà mọi Ma đầu đều cần và không thể tự ý sản xuất bừa bãi.”

Anh lập tức đi vào khu vườn thực nghiệm bí mật, nơi anh cất giữ những hạt giống biến dị kỳ quái nhất.

“Hệ thống Thần Nông Nhãn, mở!”

Trong mắt Diệp Phàm, thế giới biến thành những dòng dữ liệu luân chuyển. Anh bắt đầu sàng lọc. Anh cần một loại cây có đặc tính của đá quý, chứa đựng năng lượng cực nén, nhưng lại phải có vòng đời sinh trưởng nghiêm ngặt để kiểm soát sản lượng.

Diệp Phàm lôi từ góc hầm ra một túi Ma Tinh tạp chất – loại Ma Tinh kém phẩm cấp nhất mà anh từng dùng để lót chuồng cho Vượng Tài. Sau đó, anh lấy thêm một ít “linh phân” thượng hạng (được ủ từ lá cây Trường Sinh và phế phẩm đan dược), trộn với máu của một con Ma Thú bị Vượng Tài cắn chết hôm qua.

“Nguyệt Cơ! Lại đây giúp ta!” Diệp Phàm hét lớn.

Nguyệt Cơ – vị công chúa Ma tộc xinh đẹp tuyệt trần, lúc này đang hì hục xách hai thùng nước Nhược Thủy từ dưới suối lên, vội vã chạy lại. “Dạ, chủ thượng có gì sai bảo?”

“Đổ nước vào hố này cho ta, nhớ là chỉ nhỏ đúng 3 giọt mỗi 10 giây. Vô Đạo, ngươi dùng ma hỏa của ngươi sưởi ấm vùng đất này, duy trì nhiệt độ ở mức khiến một con quỷ phải toát mồ hôi nhưng không được cháy tóc.”

Hai vị cường giả hàng đầu Ma Giới cứ thế, người tưới nước tỉ mỉ, người điều khiển hỏa diễm tinh vi, chỉ để phục vụ một công việc duy nhất: Gieo hạt.

Diệp Phàm trịnh trọng đặt một hạt mầm màu tím nhạt, lấp lánh như lân quang xuống hố đất. Đây là sản phẩm kết hợp giữa “Cây Đúc Tiền” trong truyền thuyết nhân giới và “Ma Nguyên Thảo” của Ma Giới.

Chỉ trong vài phút, nhờ có linh phân và sự hỗ trợ của hai vị “người làm công” cao cấp, mặt đất bắt đầu rung chuyển nhẹ. Một mầm non cứng cáp như kim loại đâm chồi lên. Nó không có lá xanh, thay vào đó là những phiến lá mỏng manh nhưng sắc lẹm, trông giống như những đồng xu bị đập dẹt.

Chưa đầy một canh giờ sau, cái cây đã cao ngang ngực Diệp Phàm. Trên cành cây bắt đầu kết quả. Những quả này không mềm, không thơm, mà lấp lánh đa sắc, tỏa ra thứ ánh sáng mê hoặc của dục vọng và quyền lực.

“Đây là…” Nguyệt Cơ trợn tròn mắt, “Ma Tinh? Không, khí tức này tinh khiết hơn Ma Tinh gấp vạn lần!”

Diệp Phàm dùng cái kéo chuyên dụng, “cạch” một tiếng, cắt xuống một quả. Quả cầu ấy rơi xuống tay anh, nặng trịch, tròn trịa, bên trên có những hoa văn tự nhiên hình lá phổi của Trường Sinh Môn – biểu tượng của sự ổn định.

“Ta đặt tên cho nó là Ma Tinh Quả, hay ngắn gọn là ‘Cây Tiền’,” Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, gương mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn của một kẻ vừa chế tạo ra quả bom nguyên tử nhưng lại tưởng mình vừa làm ra chiếc bánh mỳ. “Vô Đạo, ngươi nếm thử xem… à không, ngươi hấp thụ thử xem.”

Khương Vô Đạo nhận lấy quả cầu lấp lánh, vừa mới chạm vào, đồng tử hắn liền co rụt lại. Hắn không cần vận công, chỉ cần cầm nó trong tay, ma khí bạo ngược trong cơ thể vốn luôn trực chờ tẩu hỏa nhập ma lập tức trở nên ngoan ngoãn như mèo con gặp cá.

Năng lượng trong quả này được nén đến mức cực hạn, hơn nữa lại vô cùng “sạch”. Đối với Ma tộc, đây không chỉ là tiền, đây chính là mạng sống, là chìa khóa để đột phá cảnh giới mà không sợ điên loạn.

“Chủ thượng… ngài quả nhiên là muốn lật đổ toàn bộ trật tự của Ma Giới!” Khương Vô Đạo run rẩy nói, “Loại quả này nếu tung ra ngoài, những loại tiền tệ khác sẽ ngay lập tức trở thành rác rưởi. Ngài chính là người nắm giữ huyết mạch của mọi tu sĩ Ma đạo!”

Diệp Phàm giật mình, xua tay lia lịa: “Ngươi nói gì mà nghe đáng sợ vậy? Ta chỉ là muốn cứu vãn cái rổ rau cải của ta thôi! Ngươi thử nghĩ xem, nếu ai cũng cầm bảo vật Thượng cổ đến đổi rau, chẳng mấy chốc trang trại của chúng ta sẽ thành cái kho chứa đồ cổ, mà đồ cổ thì thu hút kẻ trộm. Ta là người sợ phiền phức nhất!”

Anh hắng giọng, lấy lại vẻ nghiêm túc (giả tạo): “Nghe đây, từ nay về sau, chúng ta sẽ thiết lập một tỉ giá hối đoái mới. Một quả Ma Tinh Quả này tương đương với mười rổ cải thìa, hoặc một nghìn tấn Ma Tinh tạp chất ngoài kia. Chúng ta sẽ phát hành nó thông qua các thương hội ngầm. Tuyệt đối không được để ai biết nó từ đây mà ra, rõ chưa?”

Nguyệt Cơ nghiêng đầu hỏi: “Chủ thượng, vậy nếu người ta hỏi nguồn gốc của loại quả này, chúng ta nên nói sao?”

Diệp Phàm vuốt cằm suy nghĩ, rồi nảy ra một ý tưởng thiên tài: “Cứ nói đây là sản vật của một vùng đất bị nguyền rủa ở tận cùng hư không, do một vị Ma Thần ẩn cư đã tạ thế để lại. Chúng ta chỉ vô tình nhặt được một ít… À, nhớ dặn bọn chúng là số lượng cực kỳ có hạn, mỗi tháng chỉ tung ra một trăm quả thôi.”

Thực tế, Diệp Phàm nhìn vào cái cây đang mọc thêm mười mấy quả khác, lòng thầm nghĩ: *Phải khống chế sản lượng, nếu không nó cũng lạm phát nốt thì ta biết trồng cây gì tiếp theo? Trồng kim cương chắc?*

Ngay lúc đó, Vượng Tài – con chó đen gầy gò đang nằm ngủ dưới gốc cây ngô – bỗng nhiên choàng tỉnh. Nó đánh hơi thấy mùi lạ, liền chạy lại gần cái cây tiền.

“Vượng Tài, tránh xa ra! Cái đó không ăn được đâu!” Diệp Phàm quát.

Nhưng đã muộn. Vượng Tài, với bản tính “cái gì cũng là đồ ăn” của Thôn Phệ Ma Lang, đã há miệng ngoạm một phát vào quả Ma Tinh Quả đang treo lủng lẳng ở cành thấp nhất.

“Rắc!” một tiếng giòn tan.

Quả cầu cứng hơn sắt thép bị răng của Vượng Tài nghiền nát như nhai kẹo lạc. Diệp Phàm kinh hãi ôm mặt: “Thôi xong, răng nó mà gãy thì lấy gì canh vườn?”

Thế nhưng, trái ngược với dự đoán, Vượng Tài sau khi nuốt quả cầu thì không hề gãy răng. Ngược lại, toàn thân nó bốc lên một luồng khói tím bừng bừng. Đôi mắt nó từ lờ đờ chuyển sang sáng quắc, bộ lông đen nhẻm bỗng chốc bóng mượt như lụa thượng phẩm. Nó “hự” một tiếng, rồi nằm vật xuống đất, bắt đầu… nấc cụt.

Mỗi cái nấc của nó đều phun ra một vòng tròn năng lượng màu bạc, khiến không gian xung quanh hơi méo mó.

Khương Vô Đạo tái mặt: “Chủ thượng… con chó của ngài… hình như nó vừa nuốt chửng năng lượng tương đương với mười năm tu vi của một Ma Vương.”

Diệp Phàm thở dài, bước lại đá nhẹ vào mông Vượng Tài: “Đồ ham ăn! Từ giờ loại cây này phải bao bọc bởi trận pháp cách ly, nếu không chưa kịp làm tiền tệ thì đã chui hết vào bụng con chó này rồi.”

Anh lập tức bắt tay vào việc. Với kỹ năng của một “Cẩu đạo trung cấp”, Diệp Phàm không chỉ dựng rào chắn mà còn tạo ra một cái bẫy ảo giác quanh cái cây. Bất cứ ai không có ấn ký của anh mà chạm vào, sẽ ngay lập tức nhìn thấy một bãi phân khổng lồ thay vì những quả cầu lấp lánh.

“Xong!” Diệp Phàm lau mồ hôi, nhìn tác phẩm của mình. “Bây giờ, bước tiếp theo của kế hoạch ổn định kinh tế là… đưa hàng vào thị trường.”

Diệp Phàm quay sang Khương Vô Đạo, ánh mắt thâm trầm: “Vô Đạo, ngươi vốn là Ma Tôn, chắc hẳn có thuộc hạ cũ làm việc trong các sàn đấu giá hoặc thương hội lớn đúng không?”

Khương Vô Đạo cúi đầu: “Dạ, Vạn Ma Thương Hội hiện tại do một tiểu đệ trước đây của thần quản lý. Nếu thần ra mặt…”

“Không được ra mặt!” Diệp Phàm ngắt lời, gương mặt biến sắc, “Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, chúng ta phải ‘ẩn’. Ngươi hãy dùng bí thuật truyền tin, hoặc cử một con rối hóa thân đến gặp hắn. Nói rằng có một ‘tổ chức bí mật’ muốn hợp tác để ổn định lại giá cả thị trường. Đừng bao giờ nhắc đến địa danh Hắc Thổ Hoang Nguyên, cũng đừng nhắc đến lão nông họ Diệp này.”

“Thần đã hiểu.” Khương Vô Đạo kính cẩn nhận mệnh. Trong lòng hắn thầm cảm thán, chủ thượng rõ ràng là muốn thống trị kinh tế Ma Giới nhưng lại luôn khoác lên mình cái vỏ bọc nhút nhát. Đây mới gọi là đỉnh cao của mưu lược, không tốn một binh một tốt mà khiến cả thế giới phải vận hành theo ý mình.

Những ngày sau đó, Ma Giới chứng kiến một sự kiện chấn động. Một loại tiền tệ mới gọi là “Ma Tinh Quả” xuất hiện một cách thần bí tại sàn đấu giá lớn nhất Vạn Ma Thành.

Khi quả đầu tiên được đưa ra, khí tức thuần khiết của nó đã khiến ba vị lão quái vật đang bế quan cũng phải phá cửa xông ra. Cuộc đấu giá diễn ra vô cùng khốc liệt, nhưng cuối cùng, hội trưởng thương hội tuyên bố một quy tắc kỳ lạ:

“Chủ nhân của bảo vật này không cần Ma Tinh tạp chất, không cần thần binh lợi khí. Ông ấy chỉ muốn đổi lấy các loại… đất màu, phân bón hữu cơ chất lượng cao và các hạt giống thực vật kỳ lạ từ khắp các vị diện.”

Toàn bộ Ma Giới lặng đi trong vài giây. Sau đó, một làn sóng điên cuồng bùng nổ. Các đại ma đầu thay vì đi săn tìm bảo vật tu luyện, nay lại kéo nhau đi bới đất, tìm phân chim Ma và săn lùng hạt giống hoa cỏ.

Tại trang trại, Diệp Phàm ngồi trên ghế mây, tay cầm bình trà từ lá trà linh khí, nhìn qua cửa sổ thấy Nguyệt Cơ đang sắp xếp lại những bao tải đất màu mới gửi đến.

“Tốt, tốt lắm.” Diệp Phàm mỉm cười đắc ý, “Giá rau cải đã giảm xuống mức bình thường. Những loại đất màu này sẽ giúp ta trồng thêm nhiều loại rau cao cấp hơn mà không cần tốn quá nhiều linh lực để cải tạo đất.”

Nguyệt Cơ đi vào, lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn Diệp Phàm đầy sùng bái: “Chủ thượng, ngài thật sự quá cao tay. Hiện giờ cả Ma Giới đang bận đi tìm đất cho ngài, chẳng còn ai rảnh rỗi để đánh nhau hay tranh giành quyền lực nữa. Cơn khủng hoảng lạm phát đã hoàn toàn biến mất.”

Diệp Phàm khiêm tốn xua tay: “Ta chỉ là một nông dân muốn có cuộc sống yên bình thôi mà. Đám người ngoài kia thật là… chỉ vì vài quả bóng lấp lánh mà nhọc lòng như vậy, thật không hiểu nổi.”

Bỗng nhiên, Vượng Tài đang nằm dưới chân Diệp Phàm bỗng sủa vang “Gâu! Gâu!” rồi hướng mắt về phía ranh giới trang trại.

Khương Vô Đạo từ trên cổng tre nhảy xuống, mặt biến sắc: “Chủ thượng, có khách không mời mà đến. Hơn nữa, khí thế rất lạ, không giống Ma tộc.”

Diệp Phàm giật thót mình, chén trà trên tay suýt đổ. Anh lập tức bật dậy, kích hoạt lớp phòng ngự dự phòng thứ 20: “Mau! Nguyệt Cơ, thu dọn rổ cải ngay! Vô Đạo, lấy cái chổi ra quét lá tiếp đi, giả bộ như chúng ta nghèo lắm ấy! Vượng Tài, cấm không được nấc cụt ra lửa tím nữa, giả bộ làm chó mù cho ta!”

Cả trang trại ngay lập tức rơi vào trạng thái “nghèo khổ đóng kịch”. Diệp Phàm vội vàng bôi ít bùn lên mặt, cầm cái cuốc rỉ sét ra đứng ở mép ruộng, tim đập thình thịch.

Từ phía xa, một vệt sáng vàng kim – thứ ánh sáng thánh khiết hoàn toàn đối lập với Ma Giới – đang từ từ bay đến.

“Ánh sáng này… là tu sĩ Nhân Giới?” Diệp Phàm lẩm bẩm, lòng tràn đầy sợ hãi. “Không lẽ đám đồng môn ở Trường Sinh Môn tìm đến đây để đòi tiền nợ năm xưa ta mượn sư phụ chưa trả?”

Vệt sáng dừng lại ở phía trên không trung của trang trại. Một lão già râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào tiên phong đạo cốt bước xuống từ trên một đám mây trắng. Lão nhìn xuống vùng xanh mướt giữa lòng Ma Giới với vẻ mặt kinh ngạc tột độ.

“Kỳ lạ… quá kỳ lạ.” Lão già lẩm bẩm, “Lão phu theo dấu chân của vạn vật sinh linh mà đến, cứ ngỡ sẽ tìm thấy một vị đại năng cứu thế đang hóa giải ma kiếp, ai ngờ lại là một nông trại?”

Lão nhìn thấy Diệp Phàm đang đứng ngơ ngác cầm cuốc, liền hạ xuống, chắp tay khách sáo: “Tiểu hữu, cho hỏi nơi đây có phải là… à, ‘Trường Sinh Farm’ trong truyền thuyết không?”

Diệp Phàm nghe thấy chữ “Trường Sinh”, suýt chút nữa là quay đầu chạy thẳng vào hầm. Nhưng bản năng cẩu đạo mách bảo anh rằng chạy bây giờ là “lạy ông tôi ở bụi này”.

Anh cố trấn tĩnh, nặn ra một nụ cười ngây ngô của một lão nông chân chất: “Dạ… tiên sinh nói gì ạ? Chỗ này chỉ là cái bãi tha ma bỏ hoang, tôi cùng mấy người người hầu đi lạc đến đây, thấy đất tốt nên trồng mấy củ khoai sống qua ngày thôi.”

Lão già nheo mắt nhìn về phía sau Diệp Phàm. Lão thấy một gã bảo vệ đang quét lá với khí thế mạnh hơn cả tông chủ nhà mình, một cô nàng tì nữ xinh đẹp có huyết mạch hoàng gia nhưng lại đang rửa bùn trên đống củ cải, và đặc biệt là một con chó đen đang giả vờ mù, đập đầu vào cột tre một cách rất kịch liệt.

Cuối cùng, ánh mắt lão dừng lại ở cái cây đang được che đậy bởi trận pháp ảo giác. Dưới mắt thần thông của một tu sĩ Nhân Giới đại tài, cái đống phân mà người bình thường thấy chính là những quả Ma Tinh Quả lấp lánh quy luật sinh mệnh.

Lão già run rẩy, quỳ sụp xuống đất trước sự ngơ ngác của Diệp Phàm:

“Trời xanh có mắt! Hóa ra tiên nhân đã sớm bố trí hạ giới, dùng tài chính để bình định Ma giới, dùng nông sản để thuần hóa Ma đầu! Tiểu hữu, không, Tiền bối! Xin hãy nhận của vãn bối một lạy!”

Diệp Phàm đứng chết trân. Trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

*Xong phim rồi. Không chỉ lừa được Ma tộc, giờ còn lừa luôn cả người của mình. Cái danh hiệu ‘đại năng’ này chắc chắn sẽ làm ta chết sớm vì bị kẻ thù ám sát mất thôi!*

“Tiên sinh… ngài nhận lầm người rồi, tôi thực sự chỉ là một nông dân trồng rau sạch thôi mà!” Diệp Phàm thảm thiết kêu lên.

Nhưng Khương Vô Đạo ở phía sau đã kín đáo giơ ngón tay cái với anh, ý muốn nói: *Chủ thượng diễn hay lắm, cứ giả bộ như vậy đi, để lão già này về tuyên truyền cho Nhân giới, chúng ta sẽ chiếm lĩnh nốt thị trường bên đó luôn!*

Diệp Phàm chỉ muốn khóc mà không ra nước mắt. Anh nhìn về phía ranh giới trang trại, thầm hứa với lòng mình: *Ngày mai, nhất định phải đào hầm xuống tầng thứ 100!*

Trong khi đó, ở một góc tối của Ma Giới, Vạn Ma Thương Hội đang tưng bừng chuẩn bị cho đợt “phát hành Ma Tinh Quả lần thứ hai”. Một kỷ nguyên tài chính mới đã bắt đầu, mà kẻ thao túng đứng sau tất cả, lúc này đang bận rộn tính toán xem làm sao để đuổi lão già tu sĩ kia đi mà không để lộ việc mình đang nuôi một con chó biết nấc ra lửa tím.

Sóng gió Ma Giới dường như chỉ mới bắt đầu từ những luống rau xanh mướt của Diệp Phàm. Một nông dân nhỏ bé, một hệ thống kinh tế khổng lồ, và những hiểu lầm mang tầm vóc lịch sử… tất cả đều đan xen vào nhau trong hơi thở mát lành của Trường Sinh Công.

“Đúng là… làm ruộng cũng không yên ổn được mà.” Diệp Phàm thở dài, vung cuốc bổ xuống đất, vô tình chém đứt luôn một mạch ma linh đang định bộc phát ngầm dưới lòng đất, cứu cả vùng Hắc Thổ khỏi một vụ phun trào núi lửa mà chính anh cũng chẳng hề hay biết.

Vượng Tài lại nấc một cái: “Ức… gâu!” Một vòng bạc lan tỏa, xua tan một đám mây đen đang định kéo mưa axit đến.

Cuộc sống điền văn ở Ma Giới, xem ra vẫn còn dài lắm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8