Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 88: Cuộc chạm trán tại biên giới: Rau xanh vs Kiếm quang
Bầu trời Ma Giới vốn dĩ luôn mang một màu đỏ tía âm u, điểm xuyết bởi những dải mây tím thẫm như vết máu bầm. Thế nhưng, tại biên giới phía Bắc của Hắc Thổ Hoang Nguyên, khung cảnh lại mang một sắc thái kỳ dị đến mức khiến bất cứ ai lần đầu đặt chân đến cũng phải dụi mắt nghi ngờ mình đã đi nhầm vào ảo cảnh.
Một dải xanh mướt trải dài, phá vỡ cái tông màu trầm mặc của tử địa. Đó là màu xanh của lá mạ, màu thẫm của những tán cây ăn quả sai trĩu, và thấp thoáng là màu vàng óng ánh của những bông linh mễ đang vào mùa thu hoạch. Mùi không khí không còn nồng nặc mùi lưu huỳnh và tử khí, mà thay vào đó là mùi đất mới sau mưa, quyện lẫn với hương thơm thanh tao của hoa cỏ.
Hưu! Hưu! Hưu!
Trên bầu trời, hàng chục vệt kiếm quang xé toạc không gian, lao đi với khí thế cuồn cuộn. Đây là đội quân tiên phong của Vạn Kiếm Tông – một trong những tông môn chính đạo hàng đầu của Nhân giới, do Thánh nữ Tuyết Nhạn dẫn đầu. Họ tiến vào Ma Giới với tôn chỉ duy nhất: Diệt trừ mầm mống ma đạo, thanh lọc vùng đất nhơ nhuốc.
Tuyết Nhạn đứng trên một thanh trường kiếm bạc, tà áo trắng bay phấp phới, gương mặt thanh tú như tạc từ ngọc lạnh, đôi mắt phượng tràn đầy sự cảnh giác. Nàng nắm chặt kiếm lệnh trong tay, trầm giọng truyền âm:
“Tất cả cẩn thận! Chúng ta đã tiến vào vùng lõi Hắc Thổ. Theo ghi chép, đây là nơi trú ngụ của U Minh Ma Quân tàn bạo. Khí tức thanh khiết này rất có thể là một loại Ma chướng cấp cao, đánh vào ngũ quan để làm lóa mắt người tu hành. Tuyệt đối không được buông lỏng cảnh giác!”
“Rõ!” – Tiếng đáp lời của hàng trăm đệ tử đồng thanh vang dội, khí thế áp đảo cả sương mù Ma giới.
Thế nhưng, khi vệt kiếm quang cuối cùng hạ xuống bìa thung lũng, toàn bộ đội quân của Vạn Kiếm Tông đồng loạt chết lặng.
Trước mắt họ không phải là núi xương sông máu, không phải là những nghi thức tế lễ kinh dị, mà là một đại công trường… nông nghiệp.
Một gã Ma tộc cao hơn hai trượng, cơ bắp như những tảng đá hoa cương quấn quýt lấy nhau, trên mặt có một vết sẹo kéo dài từ trán xuống cằm khiến gương mặt hắn vốn dĩ cực kỳ hung tợn. Đây chính là Huyết Sát Ma Tướng – kẻ từng một thời là nỗi khiếp sợ của vùng biên cương. Nhưng lúc này, hắn đang mặc một chiếc áo tơi bằng rơm cũ nát, đôi bàn tay hộ pháp từng bóp nát cổ họng đối thủ giờ đây lại đang cầm một cái bình tưới nước nhỏ xíu, cẩn thận rảy từng chút một vào một chùm hoa nhỏ màu hồng nhạt.
“Mạnh tay một chút là hỏng, nhẹ tay một chút là chết. Các ngươi là tổ tiên của ta đấy à? Làm ơn nở nhanh cho đại ca xem cái nào…” – Huyết Sát Ma Tướng lầm bầm, giọng nói vốn vang như sấm rền nay lại run rẩy vì sợ làm rụng mất một cái cánh hoa.
Cạnh đó không xa, một đoàn quân Ma binh xếp hàng chỉnh tề. Nhưng thay vì cầm thương cầm kiếm, mỗi tên lại vác trên vai một bó củi hoặc một bao tải phân bón bốc mùi nồng nặc.
Tuyết Nhạn không kìm được mà lùi lại một bước, kiếm quang trên tay nàng lập tức bùng nổ, rít lên chói tai:
“Yêu ma phương nào? Lại dám bày ra trò hề này để lừa gạt chính đạo ta?”
Huyết Sát Ma Tướng giật bắn mình, nhìn thấy đoàn người mặc áo trắng đứng trên không trung thì mặt mày tái mét. Hắn không sợ họ đến giết mình, hắn sợ nhất là… họ làm nát luống bắp cải mà hắn đã dày công chăm bón suốt ba tháng qua để đổi lấy một bát cháo linh mễ từ Diệp Phàm.
“Mấy người… mấy người là ai?” – Huyết Sát Ma Tướng gầm lên, tay vẫn giữ khư khư cái bình tưới nước – “Lùi lại ngay! Có biết dẫm vào rau là phạm đại tội không hả? Đại ca mà thấy là tất cả chúng ta đều phải đi gánh phân trừ nợ đấy!”
Đúng lúc này, từ phía sau đống rơm lớn, một thanh niên trẻ tuổi vác một cái cuốc rỉ sét lững thững đi ra. Anh mặc một bộ quần áo nông dân bình dị đến không thể bình dị hơn, hơi thở hoàn toàn giống như một người phàm trần. Đó chính là Diệp Phàm.
Nhìn thấy đám người Vạn Kiếm Tông bay trên trời, tim Diệp Phàm nảy lên một cái như đánh trống. Anh vội vã thò tay vào túi áo, nơi có ít nhất ba mươi tấm “Đại Thần Hành Phù” và mười hai viên “Bích Trướng Châu” cấp cao nhất.
*Thôi chết rồi, thôi xong rồi!* – Diệp Phàm gào thét trong lòng – *Đã trốn vào tận cái hẻm núi chó ăn đá gà ăn sỏi này rồi mà sao đám chính đạo này vẫn tìm tới được? Không lẽ cái tên Lý Hưu thối tha kia đi rêu rao về món dưa chuột của mình thật sao? Sống chết cũng không được để lộ tu vi! Sống lâu mới là vương đạo!*
Diệp Phàm lập tức bày ra bộ dạng sợ hãi, lùi lại vài bước, lắp bắp:
“Các… các đại tiên! Cứu mạng! Tôi chỉ là một người phàm bị lạc vào đây, bị đám ma đầu này bắt làm nô lệ để… để dạy chúng trồng trọt thôi! Các đại tiên xin đừng ra tay, kẻo làm hỏng hoa màu của bọn chúng, chúng lại trút giận lên đầu tôi!”
Tuyết Nhạn nhướng mày, nhìn thanh niên trông có vẻ “yếu đuối” trước mặt. Tuy nhiên, bản năng của một thiên tài tu luyện mách bảo nàng rằng có điều gì đó rất không ổn.
Làm gì có người phàm nào ở giữa Ma Giới mà da dẻ lại hồng hào, tinh thần minh mẫn như thế kia? Làm gì có nô lệ nào mà khi xuất hiện, một gã Ma Tướng như Huyết Sát lại run rẩy đứng nép sang một bên như nhìn thấy bề trên?
“Người phàm?” – Tuyết Nhạn lạnh lùng hỏi – “Ngươi nói mình là nô lệ, vậy tại sao đám Ma tộc kia lại có vẻ sợ ngươi như vậy?”
Diệp Phàm trong đầu xoay chuyển nhanh như điện, lập tức nặn ra một giọt nước mắt, mặt mũi thảm hại vô cùng:
“Đại tiên không biết đấy thôi! Tôi không biết võ công, nhưng tôi biết cách bón phân! Đám ma này muốn trồng ‘Ma Tâm Thảo’ để đột phá, nhưng không có tay nghề thì cỏ toàn chết héo. Chúng sợ tôi chết thì không ai trồng được cây cho chúng ăn nên mới… nể nang một chút. Thực chất tôi sống khổ cực lắm, mỗi bữa chỉ được ăn có ba bát cơm trắng với một đĩa rau luộc thôi!”
Một đệ tử của Vạn Kiếm Tông tức giận mắng: “Ăn cháo linh mễ mà còn kêu khổ? Ta thấy ngươi đang đùa giỡn chúng ta!”
“Không phải đùa đâu!” – Huyết Sát Ma Tướng bất thình lình chen vào, gương mặt dữ tợn bỗng nhiên trở nên chân thành lạ thường – “Đại ca… à không, vị ‘nô lệ’ này nói đúng đấy. Hắn thực sự là nô lệ trồng trọt của vùng này. Xin các vị đạo trưởng rủ lòng thương, có đánh nhau thì bay sang ngọn núi bên cạnh mà đánh, đừng có dẫm nát luống ớt chỉ thiên phía sau lưng ta. Đại… vị nô lệ này nói loại ớt đó dùng để luyện Ma Công nổ tung, lỡ dẫm vào là cả thung lũng này bay màu đấy!”
Tuyết Nhạn nhìn luống ớt xanh mướt phía sau. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng nóng bỏng, cuồng bạo nhưng lại cực kỳ tinh khiết ẩn chứa trong từng quả ớt. Đó chẳng phải là Ma Công gì cả, mà là Hỏa hệ linh lực đậm đặc đến mức hóa lỏng!
*Ớt mà cũng chứa linh lực? Lại còn nhiều đến thế này?* – Nàng kinh ngạc.
Không nhịn được tò mò, và cũng để thử lòng Diệp Phàm, Tuyết Nhạn vung tay, một luồng kiếm khí sắc lạnh như băng tuyết bắn thẳng về phía luống ớt.
“Để ta xem Ma Công nổ tung của các ngươi lợi hại thế nào!”
“Đừng!” – Diệp Phàm gào lên một tiếng, nhưng thực chất là anh đang tiếc công mình chăm sóc luống ớt suốt một tháng trời.
Phản ứng theo bản năng để bảo vệ “tài sản” sinh tồn của mình, Diệp Phàm không kịp nghĩ nhiều, tiện tay quăng cái cuốc rỉ sét về phía luồng kiếm khí kia.
Keng!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Toàn bộ đệ tử Vạn Kiếm Tông trợn tròn mắt.
Luồng kiếm khí cấp độ Kim Đan của Thánh nữ, đủ để chém đứt một tòa thành nhỏ, vậy mà khi va chạm với cái cuốc rỉ sét cũ nát lại vụn vỡ ra thành từng mảnh lốm đốm như bụi hoa tuyết. Cái cuốc xoay tròn vài vòng trên không trung rồi cắm phập xuống đất ngay trước mũi chân của Tuyết Nhạn, cán cuốc vẫn còn rung bần bật.
Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một con sâu Ma giới đang gặm lá.
Diệp Phàm xanh mặt, thầm mắng: *Chết tiệt! Lại dùng lực quá đà rồi! Bảo phải giấu nghề cơ mà! Cái tay này đúng là không nghe lời chủ gì cả!*
Anh vội vàng chạy tới, cúi đầu nhặt cái cuốc lên, cười gượng gạo:
“May quá, may quá… Cái cuốc này gia truyền của nhà tôi, gỗ làm cán là loại cây bị sét đánh nghìn năm không gãy nên mới cứng được như thế. Đại tiên thứ lỗi, đừng có trách tội một người nông dân chỉ muốn bảo vệ miếng cơm của mình!”
Tuyết Nhạn đứng lặng như phỗng. Đôi mắt nàng nhìn vào vết nứt dưới chân – nơi cái cuốc vừa cắm xuống. Không có một chút linh lực nào dao động, chỉ đơn thuần là sức mạnh cơ bắp và sự chuẩn xác đến đáng sợ. Một người phàm dùng cuốc đánh nát kiếm khí của nàng? Có đánh chết nàng cũng không tin.
“Ngươi… rốt cuộc là ai?” – Tuyết Nhạn giọng run run, tay đã đặt lên chuôi thanh tuyệt phẩm tiên kiếm của mình.
Diệp Phàm vẫn kiên trì với vai diễn: “Tôi là Diệp… à không, người ta gọi tôi là Tiểu Phàm. Tôi chỉ muốn sống yên ổn trồng rau thôi mà. Các vị nhìn xem, mấy anh em Ma tộc ở đây cũng đã ‘hồi đầu thị ngạn’ (quay đầu là bờ) rồi. Họ không còn giết người nữa, giờ họ chỉ biết đi nhặt phân thôi.”
Huyết Sát Ma Tướng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Đúng, đúng! Từ khi ăn rau của… của vị nô lệ này, ta thấy sát khí trong lòng tiêu tan, chỉ muốn ngày ngày được xới đất. Các đạo trưởng nhìn cái bắp cải này xem, nhìn độ xanh này đi, đây mới là chân lý của sự trường sinh!”
Đúng lúc đó, Vượng Tài – con chó đen gầy gò của Diệp Phàm – từ trong chuồng bò chui ra. Nó ngáp một cái dài, phớt lờ hoàn toàn hàng trăm thanh kiếm đang chĩa vào thung lũng, rồi ung dung đi đến luống cà rốt, ngoạm một củ lôi ra ăn sột soạt.
“Sủng vật của ngươi… là Thôn Phệ Ma Lang?” – Một lão giả đi sau Tuyết Nhạn kinh hãi hét lên – “Đó là loại thượng cổ ma thú có thể nuốt cả một ngôi làng trong một nốt nhạc, sao lại… lại đi ăn cà rốt?”
Diệp Phàm vỗ đầu Vượng Tài, cười hì hì: “Ông già nói quá rồi, nó là giống chó cỏ bình thường thôi, chỉ là hơi bị kén ăn một chút. Nhà nghèo không có thịt, ép mãi nó cũng phải ăn rau thôi.”
Vượng Tài trừng mắt nhìn Diệp Phàm, trong lòng thầm mắng: *Đồ chủ nhân mặt dày! Ngươi cho ta ăn Linh sâm vạn năm tẩm gia vị, ta ngu sao đi ăn thịt ma thú bẩn thỉu kia chứ?* Nhưng bề ngoài, nó vẫn giả vờ “ngoan hiền”, rên lên một tiếng yếu ớt rồi nằm phục xuống chân Diệp Phàm.
Tuyết Nhạn nhìn khung cảnh trước mắt mà niềm tin vào “Chính tà phân minh” vốn dĩ bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ từng mảng.
Ở đây có một kẻ thần bí vác cuốc chém gãy kiếm khí, một con Thần Lang cấp độ truyền thuyết đi ăn cà rốt, và những gã Ma tướng khát máu nhất lại đang nâng niu bình tưới nước như báu vật.
“Thánh nữ, chuyện này có điều mờ ám!” – Vị lão giả thì thầm – “Kẻ thanh niên kia chắc chắn là một vị đại năng ẩn thế. Khí tức hắn bình lặng đến mức hoàn mỹ, đây là cảnh giới ‘Phản phác quy chân’ (trở về nguyên bản) mà chỉ có các Thái thượng trưởng hoàng mới chạm tới được. Chúng ta không được manh động!”
Tuyết Nhạn hít sâu một hơi. Nàng quyết định hạ kiếm. Dù có là cạm bẫy hay là thực tế, thì việc giao chiến với một người có thể dùng cái cuốc bẻ gãy kiếm ý của nàng là một hành động tự sát.
“Diệp Phàm tiên sinh…” – Nàng thay đổi cách xưng hô – “Dù ngài là ai, chúng ta đến đây không phải để gây chiến với nông dân. Vạn Kiếm Tông truy tìm dấu vết của Ma khí bùng phát tại đây, nhưng hiện tại xem ra vùng đất này đã được… ‘tịnh hóa’ quá mức rồi.”
Diệp Phàm thở phào, trong lòng thầm nghĩ: *Tốt, tốt, hiểu lầm ta là cao nhân thì tốt, ít ra thì chúng sẽ không dám lại gần phá ruộng.*
“Vâng, vâng, tịnh hóa chút cho mát mẻ thôi ạ!” – Anh xoa tay cười – “Nếu các đại tiên đã lỡ đến rồi, hay là… mua ít đặc sản về làm quà? Ớt chỉ thiên cay đến tận tâm linh, bắp cải ăn vào tăng thọ một năm, giá cả phải chăng, chỉ nhận Linh thạch hoặc Pháp bảo trừ tà thôi!”
Toàn bộ đệ tử Vạn Kiếm Tông ngơ ngác nhìn nhau. Đi chinh phạt Ma giới, cuối cùng lại biến thành buổi họp chợ nông sản?
Nhưng mùi thơm của linh mễ bốc lên từ phía gian nhà tranh khiến bụng họ bắt đầu sôi lên. Thứ linh lực nồng đậm ấy quả thực khiến bất cứ tu sĩ nào cũng phải thèm thuồng.
Tuyết Nhạn lấy ra một túi linh thạch, ánh mắt nhìn chằm chằm vào luống cà chua mọng nước:
“Ta… ta muốn mua toàn bộ chỗ cà chua đó.”
Diệp Phàm mắt sáng rỡ: “Được! Có ngay! Huyết Sát, còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lấy túi loại một ra đóng gói cho quý khách! Đừng có dẫm vào gốc, ta trừ lương đấy!”
Huyết Sát Ma Tướng, một đại tướng quân Ma giới, giờ đây lon ton chạy đi hái cà chua, miệng thì lẩm bẩm tính toán: “Một quả mười linh thạch hạ phẩm, Thánh nữ mua 50 quả… là bao nhiêu nhỉ? Chết tiệt, mình chưa học toán Ma giới, để lát hỏi đại ca sau vậy.”
Chứng kiến cảnh tượng Huyết Sát Ma Tướng cẩn thận đặt từng quả cà chua vào giỏ tre như nâng niu con đỏ, Tuyết Nhạn cảm thấy đầu óc mình choáng váng. Nàng quay sang nhìn Diệp Phàm, thấy anh đang cầm cái cuốc rỉ sét, cặm cụi đào một rãnh nước nhỏ bên cạnh luống hoa.
Từng cử động của anh dường như đều mang theo một quy luật tự nhiên lạ kỳ, mỗi nhát cuốc xuống đất đều khiến Ma khí quanh đó tiêu tan, thay vào đó là linh lực màu xanh nhạt bốc lên từ lòng đất.
“Ngài thực sự… chỉ là một người phàm muốn làm ruộng thôi sao?” – Tuyết Nhạn vô thức hỏi.
Diệp Phàm không ngẩng đầu, chỉ cười nhạt: “Làm ruộng có gì không tốt? Trời đất bao la, tranh giành hơn thua làm gì cho mệt. Trồng một hạt mầm, chờ nó nảy mầm, nở hoa, đó mới là chân lý trường sinh thực sự. Đánh đánh giết giết, cuối cùng cũng chỉ thành nắm đất để bón cho cây mà thôi.”
Câu nói tình cờ của Diệp Phàm, cộng với ý định che giấu thân phận “Cẩu đạo” của mình, trong tai Tuyết Nhạn lại trở thành một đạo sấm ngôn chứa đựng thiền cơ sâu sắc.
Nàng đứng sững người, trong đầu vang lên tiếng vang rền của đại đạo. Kiếm tâm vốn dĩ luôn sắc bén của nàng lúc này bỗng trở nên ôn nhu hơn, mê hoặc trong lòng cũng vơi bớt.
*Trời ơi! Đây chính là Đạo chân chính!* – Nàng thầm kinh hãi – *Hóa ra đại năng này đang mượn việc làm ruộng để dạy ta đạo lý về sinh mệnh và cái chết!*
Trong lúc Tuyết Nhạn đang “não bổ” điên cuồng, Diệp Phàm lại đang âm thầm tính toán: *Mấy quả cà chua thối kia bán được 500 linh thạch, hời to rồi! Phải mau chóng đuổi bọn này đi trước khi chúng nhận ra cà chua này chẳng giúp tăng tu vi gì cả, chỉ được cái ăn ngon và tiêu hóa tốt thôi!*
Trời dần về chiều, quân đoàn Vạn Kiếm Tông mang theo hàng chục giỏ nông sản rời đi trong sự ngơ ngẩn của chính họ.
Trước khi đi, Tuyết Nhạn còn thành kính cúi chào Diệp Phàm:
“Đa tạ tiền bối chỉ điểm! Vạn Kiếm Tông ghi nhớ ân đức này. Sau này nếu có kẻ nào dám đến làm phiền nông trại của tiền bối, chỉ cần truyền tín, vạn kiếm của chúng tôi sẽ sẵn sàng bảo vệ vùng xanh này!”
Diệp Phàm vẫy tay tiễn biệt, tươi cười rạng rỡ, nhưng trong bụng thầm chửi: *Thôi lạy cô, cô đừng đến đây nữa là tôi mừng lắm rồi! Đạo với chẳng đức cái gì, làm ơn hãy để tôi yên ổn làm một con sâu gạo đi!*
Đợi cho bóng kiếm cuối cùng khuất hẳn sau rặng núi đỏ, Huyết Sát Ma Tướng mới lững thững tiến lại gần, vẻ mặt hớn hở:
“Đại ca! Thu hoạch lớn rồi! Lũ ngu chính đạo này giàu thật đấy. Chúng ta có nên mở thêm một cái sạp hàng ngay biên giới để đón khách không?”
Diệp Phàm vác cuốc đi vào nhà, mặt tối sầm lại:
“Mở cái đầu ngươi! Mau kích hoạt thêm ba tầng trận pháp tàng hình cho ta! Địa chỉ này bị lộ rồi. Tối nay đóng gói đồ đạc, ngày mai chúng ta dọn sâu vào trong rừng U Minh. Thế giới này đáng sợ quá, làm ruộng thôi cũng có người đến đòi xem tu vi!”
Vượng Tài lại nấc lên một cái, phun ra một hạt cà rốt nảy mầm xuống đất: “Gâu!” (Đại ca, ngài cứ nhát gan quá, hay là ta đi nuốt hết lũ vừa nãy là xong?)
Diệp Phàm đá mông nó một cái: “Nuốt cái gì mà nuốt! Ăn chay nhiều vào cho thông minh ra! Mau đi tưới nước cho mấy gốc sầu riêng đi, năm sau ta định xuất khẩu sang Ma Đô đấy!”
Ánh hoàng hôn tím đỏ buông xuống thung lũng, nơi một gã ma tướng dữ tợn đang cặm cụi nhổ cỏ, một con ma lang thượng cổ đang gặm rau, và một người thanh niên trẻ tuổi đang ngồi trước thềm nhà, tay cầm cái cuốc, lặng lẽ quan sát những mầm xanh vừa mới nhú lên từ đất đen.
Trong Ma Giới hỗn loạn và khát máu này, đây có lẽ là nơi duy nhất mà hòa bình thực sự tồn tại, theo một cách… dở khóc dở cười nhất có thể.
Ở ngoài kia, tin đồn về một vị “Dược Thánh Ma Giới” có thể thuần hóa ma thú thành thú ăn chay, biến ma tướng thành nô nông đang bắt đầu lan truyền như vũ bão, kéo theo hàng loạt những hiểu lầm lớn hơn nữa trong tương lai. Nhưng đối với Diệp Phàm, điều anh quan tâm nhất lúc này chỉ là… tối nay ăn bắp cải xào hay canh cải xanh mà thôi.