Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 95: Xây dựng con đường tơ lụa giữa hai thế giới

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:56:48 | Lượt xem: 4

Sáng sớm trên Hắc Thổ Hoang Nguyên, bầu trời Ma Giới vẫn là một mảnh đỏ quạch âm u như máu loãng, nhưng không khí hôm nay lại có chút khác biệt. Thay vì mùi lưu huỳnh nồng nặc hay sát khí rợn người, một mùi hương thơm lừng của lúa mới và vị thanh khiết của linh mễ lan tỏa khắp các ngóc ngách, khiến đám quạ quỷ vốn dĩ hay kêu than cũng phải ngậm miệng, đậu trên mấy cành cây khô héo mà hít hà.

Trong căn hầm trú ẩn sâu tận chín tầng dưới lòng đất, Diệp Phàm đang ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn làm từ cỏ thơm thanh tịnh. Hắn không phải đang tu luyện, mà là đang… tính sổ sách.

“Không ổn, thật sự không ổn!” Diệp Phàm vỗ đùi một cái đét, khuôn mặt lộ vẻ sầu khổ.

Nguyệt Cơ đang đứng bên cạnh, tay cầm bình trà từ nhụy hoa Ma Linh, thấy chủ thượng thở dài thì tim lại nảy lên một cái. Nàng vội vàng cúi đầu, thấp giọng hỏi: “Chủ thượng, có phải đám Ma Tướng làm việc không đủ tận tâm? Hay là sản lượng linh mễ năm nay không đạt yêu cầu của ngài?”

Diệp Phàm nhìn nàng bằng ánh mắt như nhìn một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, u buồn nói: “Ngươi xem, hiện tại cả cái Hắc Thổ này đâu đâu cũng là ruộng rau của ta. Vạn Ma Điện đã ký hợp đồng bao tiêu, Huyết Sát Giáo thì làm phu xe vận chuyển. Tiếng tăm của ta tại Ma Giới đã lớn đến mức chỉ cần ta ho một tiếng, mấy lão ma đầu ngoài kia chắc chắn sẽ dập đầu bái lạy. Đây chính là điềm báo tử vong!”

Nguyệt Cơ ngẩn người. Nàng đã quen với việc “não bổ” (tự suy diễn) mọi hành động của Diệp Phàm, liền trầm tư suy nghĩ: *Chủ thượng chắc hẳn đang lo lắng rằng khi quyền lực quá tập trung, những thế lực ẩn thế khác sẽ bắt đầu nhắm vào thung lũng. Ngài muốn dạy ta rằng sự phô trương chính là mầm mống của tai họa.*

“Chủ thượng thâm thúy!” Nguyệt Cơ thán phục nói. “Vậy ý của ngài là muốn ‘giả chết’ thoát thân, hay là âm thầm tiêu diệt hết những kẻ biết chuyện?”

Diệp Phàm suýt nữa thì sặc nước bọt. “Giết giết giết, trong đầu ngươi chỉ có giết thôi sao? Chúng ta phải làm kinh tế! Ta cần một cái khiên lớn hơn để che mắt thiên hạ. Nếu chỉ mình Ma Giới biết đến ta, ta là một gốc cây cô độc giữa bão tố. Nhưng nếu Nhân giới cũng cần rau của ta, thì ta chính là cái trục xoay của hai thế giới. Lúc đó, ai muốn đụng vào ta cũng phải nhìn sắc mặt của cả hai giới!”

Đúng vậy, suy luận của Diệp Phàm rất đơn giản (theo kiểu Cẩu đạo): Muốn an toàn tuyệt đối, phải biến mình thành đối tượng “không thể thiếu”. Một khi lúa gạo và rau củ của hắn trở thành nhu thiết yếu của các tông môn chính đạo tại Nhân giới, thì dù đám ma đầu có muốn ăn thịt hắn, chúng cũng phải sợ bị các lão quái vật Nhân giới liên thủ san bằng.

“Đi! Gọi Vượng Tài lại đây. Hôm nay chúng ta sẽ mở đường!” Diệp Phàm đứng bật dậy, bộ dạng đầy quyết tâm như chuẩn bị đi chiến tranh, nhưng thực chất là đi bán cải bắp.

Tại ranh giới giữa Ma Giới và Nhân giới, nơi không gian bị xé toạc ra một khe nứt nhỏ từ vạn năm trước, gió lốc cắt xẻ hư không kêu lên những tiếng rít gào lạnh lẽo. Bình thường, nơi đây là cấm địa mà tu sĩ cả hai giới đều không dám bén mảng tới.

Thế nhưng hôm nay, một khung cảnh kỳ lạ xuất hiện.

Hàng trăm con Ma Thú vốn hung hãn, giờ đây lưng thồ những bao tải to tướng, ngoan ngoãn xếp hàng như lính đánh thuê bị thu phục. Dẫn đầu đoàn quân kỳ dị này là một thanh niên mặc áo vải bố, đầu đội nón lá, trên vai vác một cái cuốc rỉ sét. Sau lưng hắn là một con chó đen gầy gò đang ngáp ngắn ngáp dài.

“Chủ nhân, chỗ này hôi quá, mùi của đám tu sĩ Chính đạo bốc lên thối không chịu được.” Vượng Tài gầm gừ bằng thần thức.

Diệp Phàm vỗ đầu nó một cái: “Im miệng. Mùi đó là mùi của Linh thạch đấy! Lát nữa thấy người của Nhân giới, ngươi nhớ thu lại cái bản mặt sát khí kia đi, sủa mấy tiếng ‘gâu gâu’ cho hiền lành vào.”

“Ta là Thôn Phệ Ma Lang…” Vượng Tài uất ức.

“Năm củ khoai lang nướng!”

“Gâu! Gâu gâu!” Vượng Tài ngay lập tức vẫy đuôi, ánh mắt long lanh như một con chó nhà chính hiệu.

Diệp Phàm hài lòng gật đầu. Hắn vẫy tay, một trận pháp truyền tin do hắn tự tay cải tiến (gắn thêm 48 lớp ngụy trang và 12 lớp lọc khí tức) bay vào khe nứt không gian.

Chỉ một lát sau, từ phía bên kia khe nứt, một đám mây lành bay đến. Dẫn đầu là một vị trưởng lão râu tóc trắng phơ của Trường Sinh Môn – Thanh Vân Tử. Theo sau ông là các đệ tử nòng cốt, ai nấy đều thủ sẵn pháp bảo, vẻ mặt đầy cảnh giác.

“Ma khí chấn động, chẳng lẽ Ma tộc muốn phát động chiến tranh?” Thanh Vân Tử nghiêm giọng hỏi.

Thế nhưng, khi đám mây đáp xuống, cảnh tượng trước mắt khiến toàn bộ tu sĩ Nhân giới đều đứng hình.

Họ thấy một thanh niên bình phàm, tỏa ra hơi thở của Trường Sinh Công tầng thứ 10 (trong mắt họ chỉ như một đệ tử ngoại môn sống lâu năm), đang hăng hái vẫy tay chào: “Sư thúc tổ! Là con, Diệp Phàm đây! Con không chết, con đi lạc vào đây rồi khai hoang làm ruộng!”

Thanh Vân Tử dụi mắt. Ông nhìn thanh niên, rồi nhìn đoàn Ma thú khổng lồ phía sau. Thay vì gươm giáo, trên lưng chúng là… cải thảo? Củ cải trắng? Và những bao tải tỏa ra linh khí thanh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy sảng khoái ngay lập tức?

“Diệp Phàm? Đứa đệ tử mất tích lúc canh lò thuốc đó sao?” Thanh Vân Tử nghẹn ngào, nhưng rồi lại cảnh giác: “Làm sao ngươi có thể sai khiến được đám Ma tộc này?”

Diệp Phàm lập tức bày ra bộ mặt “khổ sở”, kể lể: “Sư thúc tổ không biết đó thôi. Ma Giới này khổ lắm, đất đai khô cằn, thức ăn độc địa. Con may mắn trồng được chút rau sạch, đám ma đầu này vì muốn ăn rau mà bắt con phải phục vụ chúng. Con đau lòng lắm, nên quyết định phải đưa sản vật này về cứu tế cho tông môn chúng ta!”

Nói đoạn, Diệp Phàm ra hiệu cho Nguyệt Cơ. Nàng mang lên một rổ lúa mạch chín vàng, mỗi hạt đều tròn mọng như hạt ngọc.

Thanh Vân Tử bán tín bán nghi, nhặt một hạt lên nếm thử. Vừa vào miệng, một dòng linh khí ấm áp, thuần khiết hơn cả linh khí tại thánh địa Trường Sinh Môn tuôn trào, trực tiếp bổ sung vào đan điền vốn đã cạn kiệt do tuổi già của ông.

“Cái này… cái này là Linh Mễ bát phẩm sao?!” Thanh Vân Tử kinh hãi hô lên. “Không, đây là thiên tài địa bảo! Ma Giới lấy đâu ra thứ tinh khiết thế này?”

Đám đệ tử phía sau cũng xúm lại nếm thử.

“Trời ơi! Tâm ma của ta vốn dĩ đang rục rịch, vậy mà ăn một miếng dưa chuột này vào lại thấy lòng tĩnh lặng như mặt hồ!”

“Sư phụ, vị của củ cải này… có chút gì đó rất ‘ma’, nhưng lại cực kỳ sướng!”

Diệp Phàm thầm cười trong lòng: *Tất nhiên rồi, được bón bằng Ma khí đã qua thanh lọc, lại còn được ta niệm Trường Sinh Chú mỗi sáng, không ngon mới lạ.*

Hắn nhân cơ hội đẩy mạnh chiến dịch: “Sư thúc tổ, Nhân giới thiếu hụt tài nguyên, Ma giới lại thừa đất bỏ hoang. Con nghĩ chúng ta nên thiết lập một con đường giao thương. Con sẽ đứng ra làm đại lý độc quyền tại Ma giới. Cứ cách bảy ngày, con sẽ chuyển một xe rau qua đây. Ngược lại, phía tông môn chỉ cần cung cấp cho con một ít… đồ gia dụng, hạt giống mới và mấy loại phù chú cơ bản thôi.”

Thanh Vân Tử lập tức nhận ra cơ hội ngàn năm có một. Nếu Trường Sinh Môn độc quyền được nguồn “Linh thực” này, vị thế trong Chính đạo sẽ tăng vọt. Nhưng ông vẫn thận trọng: “Ma tộc sẽ đồng ý sao?”

Diệp Phàm chỉ tay ra sau lưng. Huyết Sát Ma Tướng – một kẻ từng khét tiếng giết người không nháy mắt – giờ đây đang mặc một cái tạp dề lớn, trên tay cầm cái cân gỗ, vội vàng khúm núm: “Tiền bối, chúng ta… chúng ta rất yêu chuộng hòa bình. Bán rau tốt hơn đi đánh nhau nhiều. Xin tiền bối cứ thu nhận, giá cả có thể thương lượng!”

Đám tu sĩ Nhân giới nhìn tên Ma Tướng đầy hung sát khí kia đang cố gắng mỉm cười thân thiện mà không khỏi rùng mình. Nhưng mùi thơm của linh thực đã át đi sự sợ hãi.

Con đường tơ lụa giữa hai giới chính thức được thành lập dưới sự chứng kiến của một con chó biết sủa tiếng người và một đống cải bắp.

Buổi tối, sau khi tiễn đoàn người của Trường Sinh Môn về với nụ cười mãn nguyện (và hàng trăm viên linh thạch cao cấp trong tay), Diệp Phàm ngồi bệt xuống một bao tải rỗng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

“Chủ thượng, con đường đã thông. Hiện tại cả hai giới đều sẽ coi ngài là ‘người vận chuyển’ quan trọng nhất. Ngài không còn phải sợ bị truy sát nữa rồi chứ?” Nguyệt Cơ mang nước cho hắn, vẻ mặt đầy sùng bái. Nàng thầm nghĩ: *Dùng thức ăn để khống chế dạ dày của cả hai giới, dùng lợi ích để trói buộc vận mệnh của hàng triệu sinh linh. Thủ đoạn này, dù là Ma Thần cổ đại cũng không bì kịp.*

Lão Ma Đầu Vong Tiên lúc này mới từ trong nhẫn chui ra, gào thét: “Diệp Phàm! Ngươi là một sỉ nhục của Ma đạo! Ngươi đem Ma khí bón phân cho cải bắp rồi bán cho Chính đạo? Ngươi có biết đám lão già kia sẽ mạnh lên nhờ đống rau của ngươi không? Rồi chúng sẽ qua đây tiêu diệt chúng ta!”

Diệp Phàm thản nhiên cạy kẽ móng tay: “Lão già, lão lại sai rồi. Chúng mạnh lên, nhưng chúng cũng sẽ bị nghiện rau của ta. Một khi nghiện rồi, chúng sẽ không nỡ đánh. Mà nếu chúng định đánh? Ta chỉ cần hô một tiếng ‘ngưng cung cấp rau một tháng’, tin ta đi, ngay cả Minh chủ Chính đạo cũng phải quỳ xuống cầu xin ta.”

Vong Tiên lặng người, hồi lâu mới lẩm bẩm: “Kẻ này không phải Cẩu, kẻ này là Độc. Một loại độc không thuốc chữa bằng… dinh dưỡng.”

Diệp Phàm không để ý đến lão, hắn bắt đầu lôi sổ tay “Sinh tồn tại Ma Giới” ra, viết thêm vào trang mới nhất:

*Ghi chú chương 95: Dự án thông thương đã bắt đầu. Cấp độ nguy hiểm của bản thân giảm từ ‘Ngàn cân treo sợi tóc’ xuống còn ‘Hơi lo lắng’.*

*Công việc tiếp theo:*
*1. Xây dựng 500 lớp trận pháp tự động quanh con đường giao thương. Đề phòng có kẻ cướp rau.*
*2. Chế tạo ‘robot nông nghiệp’ (con rối) có hình dạng xấu xí để đi giao hàng. Tuyệt đối không được ra mặt lần nữa, danh tiếng Diệp Phàm nên dừng lại ở đây, kẻ đứng sau chỉ nên là ‘U Minh Ma Quân’ thần bí.*
*3. Lai tạo giống ớt mới có thể gây tê liệt thần kinh cấp độ cao, đề phòng tu sĩ Nhân giới lật lọng.*

Viết xong, Diệp Phàm ngáp một cái, gọi Vượng Tài: “Vượng Tài, đi kiểm tra bẫy rập vòng thứ mười hai cho ta. Nếu thấy con kiến nào bò vào mà không có giấy thông hành, cứ việc sủa chết nó.”

“Gâu!”

Hắc Thổ Hoang Nguyên trở lại tĩnh lặng, nhưng trong sâu thẳm lòng đất, hàng loạt trận pháp phức tạp đang hoạt động không ngừng nghỉ. Diệp Phàm leo xuống cái hầm sâu nhất của mình, kéo chăn qua đầu, lẩm bẩm: “Ngày mai phải trồng thêm ít cà chua, nghe nói trưởng lão Nhân giới rất thích màu đỏ…”

Hắn chìm vào giấc ngủ, miệng mỉm cười. Trong mơ, hắn thấy mình trở thành một lão nông giàu có nhất tam giới, sống thọ đến mức ngay cả Diêm Vương cũng không dám ghi tên, chỉ vì Diêm Vương còn đang bận xếp hàng chờ mua đậu phụ linh khí của hắn.

Thế giới này vốn dĩ đầy rẫy tranh đấu, nhưng nếu bạn có một cái cuốc đủ thần kỳ và một tâm hồn đủ “cẩu”, thì dù là Ma giới cũng có thể biến thành một nông trang bình yên.

Và thế là, “Con đường tơ lụa rau củ” – cái trục xương sống kỳ lạ nhất liên kết hai thế giới Nhân – Ma, đã bắt đầu thay đổi lịch sử theo cái cách mà không ai ngờ tới. Không phải bằng máu, mà bằng những củ cải trắng tinh và sự thận trọng đến biến thái của một kẻ luôn sợ chết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8