Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 96: Ma khí và Linh khí hòa quyện

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:57:33 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 96: MA KHÍ VÀ LINH KHÍ HÒA QUYỆN

Ánh mặt trời tại Ma Giới vốn dĩ luôn mang một sắc tím sẫm đầy u ám, nhưng khi nó xuyên qua lớp đại trận phòng ngự chín chín tám mươi mốt tầng bao quanh thung lũng của Diệp Phàm, sắc tím ấy đã bị gọt giũa, chỉ còn lại một màu hổ phách ôn hòa, dìu dịu rơi trên mái hiên tranh của hắn.

Diệp Phàm mở mắt ra, việc đầu tiên hắn làm không phải là hít một hơi linh khí thanh khiết của buổi sớm, mà là lập tức bấm quyết, liên lạc với tất cả các “mắt trận” phân bố xung quanh.

“Trận pháp cảnh báo… không có động tĩnh.”
“Trận pháp huyễn tượng… ổn định.”
“Mê hồn đại trận… vẫn đang hoạt động 120% công suất.”
“Lớp phòng hộ vật lý thứ 34 bằng Ma Thép nung chảy… chưa bị gặm mòn.”

Hắn khẽ thở phào một cái, vỗ vỗ vào lồng ngực: “An toàn là tiền đề của phát triển. Một ngày mới thật bình yên.”

Sau khi làm xong bài tập thể dục “Trường Sinh Ngũ Quyền” – thực chất là một bộ môn dưỡng sinh mà các ông lão ở Trường Sinh Môn hay tập để kéo dài tuổi thọ, chẳng có chút sát thương nào nhưng lại làm giãn gân cốt cực tốt – Diệp Phàm vác cái cuốc rỉ sét đi ra khỏi cửa hầm.

Vừa bước ra ngoài, một cảnh tượng mà bất kỳ tu sĩ nào ở cả Nhân Giới lẫn Ma Giới nếu nhìn thấy đều sẽ kinh cằm rơi xuống đất: sương mù.

Nhưng đó không phải là sương mù thông thường. Những dải sương ấy có màu trắng sữa pha lẫn với những sợi chỉ màu tím đen mảnh dẻ. Chúng không hề xung đột, không hề bài trừ nhau mà lại quyện vào nhau như thái cực âm dương, bao phủ lên những luống cải bắp xanh mướt và những gốc dưa hấu tròn lẳn.

“Hừm, nồng độ Ma-Linh vụ hôm nay hơi cao, dường như tốc độ chuyển hóa đang tăng nhanh hơn dự kiến.” Diệp Phàm nheo mắt nhìn bằng Thần Nông Nhãn.

Dưới góc nhìn thần thông, hắn thấy Ma khí nồng nặc của Cửu U không ngừng bị các gốc Linh Mễ (lúa linh) hút vào thông qua rễ, sau đó trải qua một quá trình thanh lọc kỳ lạ bên trong thân cây, rồi lại bài tiết ra ngoài qua kẽ lá dưới dạng linh khí thuần khiết nhất. Thế nhưng, linh khí này khi vừa thoát ra ngoài, liền lập tức bị “tẩm bổ” bởi sự hung hãn của Ma khí bên ngoài, tạo thành một loại năng lượng mới: vừa có sự sống mãnh liệt của linh khí Nhân Giới, vừa có sức mạnh bùng nổ của ma khí Ma Giới.

Hắn đi tới cạnh giếng nước, múc một gáo nước uống một hơi cạn sạch. Nước giếng mát lạnh, chứa đựng một thứ năng lượng kỳ dị khiến từng lỗ chân lông trên người hắn đều giãn ra, khoan khoái vô cùng.

“Tiểu tử… ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?”

Một âm thanh khàn khàn, run rẩy phát ra từ chiếc nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay Diệp Phàm. Lão Ma Đầu Vong Tiên lại lộ ra một tàn hồn hư ảo, gương mặt vốn dĩ luôn mang vẻ kiêu ngạo nay lại xanh mét, hai mắt trợn trừng nhìn về phía rừng cây ở góc vườn.

“Ngươi có biết nơi này… nơi này đã biến thành cái gì không?” Lão Ma Đầu gào lên (nhưng âm lượng đủ nhỏ vì sợ Diệp Phàm bực mình lại quăng nhẫn vào hố phân). “Ma khí và Linh khí là hai thái cực đối nghịch như nước với lửa! Từ cổ chí kim, ai muốn luyện cả hai thứ này đều phải nổ xác mà chết. Thế nhưng ở chỗ này của ngươi… chúng nó lại đang ôm nhau nhảy múa! Ngươi đang sáng tạo ra một loại quy luật thiên đạo mới, ngươi có hiểu không hả?”

Diệp Phàm thản nhiên quét dọn sân nhà, miệng lẩm bẩm: “Lão già, lão lại bắt đầu đa sầu đa cảm rồi đấy. Quy luật cái gì chứ? Chẳng qua là ta bón phân hơi đậm, đám rau củ này vì để sống sót nên phải tự tiến hóa cho phù hợp với môi trường thôi. Thuyết tiến hóa của Darwin, lão không hiểu được đâu.”

“Darwin là vị Chí Tôn phương nào?” Lão Ma Đầu ngơ ngác, nhưng ngay sau đó lão lại hét lên khi thấy một con ong đang bay lượn trên bông hoa cà chua: “Thần linh ơi! Con ong đó… nó chỉ là một con Ma Ong cấp thấp, vậy mà khí tức trên người nó bây giờ… nó đang mang theo Kim Quang linh lực? Đây là yêu thuật! Tuyệt đối là yêu thuật!”

“Nó chỉ là một con ong đi lấy mật thôi, lão đừng làm quá lên.” Diệp Phàm phẩy tay, vẻ mặt đầy sự thận trọng thường thấy: “Lão làm ta sợ rồi đấy. Con ong này có nguy hiểm không? Nếu nó đột biến thành Ong Chúa Ma Thần thì phiền phức lắm. Để ta chế ra bình thuốc xịt sâu bằng nước chanh vôi cho chắc ăn.”

Nói xong, hắn liền lấy ra một xấp phù chú phòng hộ, dán thêm vài cái lên lồng tổ ong bên góc tường.

Lão Ma Đầu câm nín. Lão hận không thể tát vào cái bản mặt thận trọng đến biến thái kia một phát. Diệp Phàm không nhận ra rằng cái “môi trường sinh sống” này đang biến những sinh vật bình thường nhất trở thành những thực thể đáng sợ nhất thế gian. Nhưng tên này chỉ quan tâm đến việc chúng có phá hoại mùa màng của hắn hay không.

Ở một phía khác của trang trại, dưới một gốc cổ thụ có tán lá đổi màu liên tục giữa trắng và tím, một bóng hồng xinh đẹp đang ngồi xếp bằng, quanh thân tỏa ra khí tức cường đại vô song. Đó là Nguyệt Cơ.

Cô nàng từng là công chúa Ma tộc lạnh lùng, xa cách, nay lại mặc một bộ đồ vải thô, ống quần xắn cao, lộ ra cổ chân trắng ngần. Chỉ là, lúc này thần sắc cô đầy vẻ chấn động.

Nguyệt Cơ hít một hơi thật sâu, cảm nhận một luồng năng lượng nóng lạnh đan xen chảy vào đan điền. Nếu là ở ngoài thung lũng, Ma khí bạo liệt sẽ khiến kinh mạch cô đau đớn như bị dao cắt khi tu luyện quá độ. Nhưng ở đây, linh khí ôn hòa sinh ra từ những gốc rau củ của Diệp Phàm lại giống như một lớp đệm nhung êm ái, bọc lấy Ma khí, khiến cô hấp thu năng lượng nhanh gấp mười lần, mà lại không hề có chút nguy cơ tẩu hỏa nhập ma nào.

“Hôm qua mình mới đột phong lên cấp độ Ma Vương trung kỳ… sáng nay vừa thức dậy, thế mà đã chạm đến ngưỡng cửa hậu kỳ?” Nguyệt Cơ thẫn thờ nhìn bàn tay mình. “Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi bằng kẻ khác tu luyện hàng trăm năm… Diệp tiền bối, ngài rốt cuộc muốn nuôi dưỡng ta thành cái gì?”

Cô ngước nhìn tấm lưng của Diệp Phàm – lúc này đang cúi xuống nhặt một miếng phân bò rồi bỏ vào xô – với một ánh mắt tràn đầy sự sùng bái thần thánh.

“Mỗi một hành động của ngài đều ẩn chứa huyền cơ. Ngài dùng phân bón để nuôi dưỡng đất đai, thực chất là đang bố thí lòng từ bi để cảm hóa ác tính của Ma Giới. Ngài bắt mình tưới nước mỗi ngày, thực chất là đang dùng sức mạnh Thủy hành để tẩy rửa tâm ma trong tâm hồn mình…”

Nguyệt Cơ càng nghĩ càng thấy run rẩy. Cô đứng dậy, tiến về phía Diệp Phàm, cúi đầu thật thấp: “Tiền bối, Nguyệt Cơ đã có cảm ngộ.”

Diệp Phàm đang vác xô phân, vừa nghe thấy thế liền giật thót mình, vội vàng lùi lại ba bước: “Cảm ngộ? Cảm ngộ cái gì? Ngươi lại đột phá nữa hả? Ta đã nói rồi, đừng có đột phá nhanh thế, linh khí tiêu tốn lắm. Đất ở đây sắp không chịu nổi nồng độ năng lượng của ngươi rồi, hỏng hết bắp cải của ta bây giờ!”

Nguyệt Cơ nghẹn lời, trong lòng thầm nghĩ: *Tiền bối quả nhiên đang nhắc nhở mình phải chú trọng nền móng, không được tham nhanh mà quên đi thực chất của tu hành.*

“Vâng, vãn bối sẽ chú ý tiết chế, hứa sẽ không làm hại đến… mầm mống của tiền bối.” Nguyệt Cơ cung kính nói.

Diệp Phàm gật gù hài lòng: “Đúng đấy, làm người hay làm ma đều phải khiêm tốn. Đột phá rầm rộ quá sẽ có thiên lôi kéo đến. Ta không muốn vì mấy tia sét vớ vẩn đó mà nát mất giàn mướp.”

Đúng lúc này, từ trên bầu trời truyền đến một tiếng hú vang trời. Một bóng đen khổng lồ từ xa bay tới, chính là Vượng Tài. Con Ma Lang huyền thoại bây giờ nhìn chẳng khác gì một con chó mực cỡ lớn, lưng vác theo hai bao tải gì đó nặng trịch.

Vượng Tài đáp xuống sân, bụi bay mù mịt làm Diệp Phàm hắt xì một cái.

“Gâu! Gâu gâu!” Vượng Tài vẫy đuôi rối rít, đem hai cái bao tải ném xuống chân Diệp Phàm, sau đó dùng đầu cọ cọ vào tay hắn cầu khen ngợi.

Diệp Phàm mở bao ra xem, mắt sáng lên: “Ồ, đây không phải là Ma Tinh của lũ Quỷ Diễm Hùng sao? Tốt lắm, chỗ này dùng để làm nhiên liệu cho cái máy cày thì tuyệt. Mà này, ta dặn ngươi bao nhiêu lần rồi, đi thu thập tài nguyên thì phải lén lút thôi, có bị đứa nào theo đuôi không?”

Vượng Tài khinh bỉ liếc chủ nhân một cái, ra vẻ: *“Chủ nhân ngài xem thường ta à? Ta là Thôn Phệ Ma Lang, đứa nào nhìn thấy ta chẳng chạy mất dép, đào đâu ra đứa nào dám theo đuôi?”*

“Cẩn thận vẫn hơn.” Diệp Phàm lấy từ trong túi ra một củ khoai lang nướng thơm nức mũi, đưa cho Vượng Tài. Con thú dữ tợn lập tức lộ vẻ mặt thèm thuồng, ngoạm lấy củ khoai, ngồi một góc say sưa thưởng thức.

Lão Ma Đầu Vong Tiên thấy cảnh này, thở dài thườn thượt: “Đến cả con sủng vật này cũng biến thái rồi. Củ khoai đó chứa đựng Linh lực ngũ hành cân bằng, ăn vào thì huyết mạch không tiến hóa mới là lạ. Ma giới sắp loạn rồi, tiểu tử này đang âm thầm xây dựng một đạo quân quái vật thực sự bằng thức ăn thực dưỡng.”

Bữa trưa hôm đó, Diệp Phàm quyết định làm một nồi lẩu lớn để ăn mừng việc dung hợp Ma-Linh khí thành công.

Nồi nước lẩu được ninh từ xương sườn của một con Ma Lợn mà Diệp Phàm “vô tình” bẫy được khi nó lẻn vào vườn. Trong nồi thả đầy bắp cải linh khí, nấm u minh có vị thịt, và đặc biệt là những miếng đậu phụ trắng ngần do chính tay hắn làm ra.

Khi nồi lẩu sôi sùng sục, một mùi hương không thể diễn tả bằng lời bắt đầu lan tỏa khắp thung lũng. Mùi hương này không hề giống như những món ăn linh thực đắt đỏ ở Nhân Giới vốn chỉ có vị thanh đạm, mà nó nồng nàn, sâu lắng, mang theo một chút kích thích mãnh liệt khiến người ta cảm thấy rạo rực khắp người.

“Ăn đi, đừng khách sáo.” Diệp Phàm gắp một miếng bắp cải cho Nguyệt Cơ. “Ăn nhiều vào cho có sức mà nhổ cỏ buổi chiều.”

Nguyệt Cơ cầm bát, run rẩy đưa miếng rau vào miệng. Vừa chạm đầu lưỡi, một cảm giác bùng nổ diễn ra. Ma khí trong người cô reo hò, linh khí trong nồi lẩu tuôn trào như suối ấm, len lỏi vào từng ngóc ngách linh hồn. Cô cảm giác như mình đang được hòa mình vào trời đất, mọi xiềng xích của cảnh giới đều trở nên vô nghĩa.

“Tiền bối… món ăn này…” Nước mắt cô bất chợt trào ra. “Vãn bối sống ngàn năm qua, hóa ra chưa bao giờ thực sự nếm trải được ý nghĩa của cuộc sống.”

“Kìa, không ngon thì cũng đừng khóc chứ?” Diệp Phàm hoảng hốt: “Có phải ta cho hơi nhiều tiêu không? Ta đã nói rồi, cái giống tiêu đen này mới lai tạo, hắc lắm, lần sau ta sẽ giảm bớt.”

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn nhìn cảnh ấy, chảy nước miếng ròng ròng mặc dù lão không có cơ thể: “Tiểu tử… cho ta… cho ta ngửi một miếng thôi! Ta nguyện ý lấy bí pháp ‘Thiên Ma Hóa Ảnh’ của mình đổi lấy một ngụm nước dùng kia!”

“Lão chỉ là tàn hồn, uống cái gì mà uống? Uống vào chỉ có tan biến nhanh hơn thôi.” Diệp Phàm nhàn nhạt từ chối, nhưng rồi hắn cũng rót một bát nước dùng, đặt lên bệ thờ nơi chiếc nhẫn nằm: “Cứ để hơi nóng bay vào, coi như cho lão hưởng hương hỏa vậy.”

Lão Ma Đầu vội vàng hít lấy hít để như một kẻ nghiện: “Trời ơi… Ma khí nguyên bản! Đây chính là thứ Ma khí tinh khiết từ thuở khai thiên lập địa! Tại sao nó lại xuất hiện trong một cái nồi lẩu?”

Trong khi cả trang trại đang chìm đắm trong không khí ăn uống “đỉnh cấp” thì tại một nơi cách thung lũng không xa, sự việc lại đang đi theo một hướng hoàn toàn khác.

Một nhóm thám tử của Vạn Ma Điện – tổ chức hùng mạnh nhất vùng này – đang đứng trên đỉnh núi nhìn xuống lớp sương mù của thung lũng.

“Đội trưởng, cảm biến Ma năng của chúng ta đang… đang cháy nổ rồi!” Một tên Ma binh run rẩy cầm cái la bàn đồng bị nung đỏ. “Áp suất năng lượng bên dưới kia không thể đo đạc nổi. Nó vừa có linh khí cực độ hung bạo, vừa có ma khí thuần khiết cực điểm.”

Tên đội trưởng sắc mặt nghiêm trọng: “Nghe đồn nơi này là địa bàn của U Minh Ma Quân thần bí. Hắn đang tiến hành một thí nghiệm đại nghịch bất đạo gì vậy? Chẳng lẽ hắn muốn luyện chế Ma Thần thi sao?”

“Đội trưởng, ngửi xem… mùi gì thơm thế?” Một tên lính khác hít hít mũi, vẻ mặt đột ngột trở nên say đắm: “Mùi này… giống như là mùi linh hồn được thăng hoa…”

“Thơm cái đầu ngươi! Đó chắc chắn là tà thuật độc công của hắn!” Đội trưởng hét lên, nhưng chính hắn cũng vô thức nuốt nước bọt. Mùi hương ấy bay đến đâu, hoa cỏ héo úa xung quanh dường như đều bừng tỉnh, nở hoa rực rỡ một cách bất thường giữa Ma Giới.

“Rút! Mau rút về báo cáo với Điện Chủ! U Minh Ma Quân đang thực hiện một âm mưu đe dọa toàn bộ Ma Giới! Hắn đang tạo ra một vùng cấm địa chứa đựng sức mạnh có thể hủy diệt thiên đạo!”

Đám thám tử hớt hơ hớt hải bỏ chạy, cứ ngỡ mình vừa phát hiện ra bí mật chấn động thế gian.

Quay lại thung lũng, Diệp Phàm sau khi ăn xong đã vác ghế ra hiên nằm sưởi nắng (thực chất là sưởi ánh sáng hổ phách được lọc qua trận pháp). Hắn mở cuốn sổ tay sinh tồn ra, chậm rãi viết thêm:

*Ghi chú chương 96:*
*Dự án ‘Cân bằng sinh thái 1.0’ thành công mỹ mãn. Rau củ không những xanh tốt mà còn có khả năng tự động hút chất thải Ma khí.*
*Tuy nhiên, tác dụng phụ là mùi lẩu hơi thơm, có khả năng thu hút ruồi muỗi và kẻ trộm.*
*Kế hoạch dự phòng: Ngày mai sẽ bón thêm một lớp phân Ma Thảo ‘Hôi Thúi’ bao quanh hàng rào để tạo ra một vùng đệm ngăn cách mùi hương. An toàn là trên hết. Ta thà bị chê là thối, còn hơn bị người ta biết mình có thức ăn ngon.*

Hắn đóng cuốn sổ lại, lim dim ngủ. Hắn không hề hay biết rằng, những gáo nước dùng dư mà hắn đổ vào gốc cây mướp đã khiến gốc mướp ấy bắt đầu uốn lượn, hình thành những đường nét giống như gân rồng, âm thầm tỏa ra khí tức làm lung lay cả bầu trời đỏ rực bên ngoài thung lũng.

Giữa một Ma Giới vốn dĩ chỉ có chém giết và hận thù, một thung lũng nhỏ với gã nông dân nhát chết lại đang trở thành hạt nhân của một cuộc cách mạng lặng lẽ nhất, nhưng cũng khủng khiếp nhất. Ma và Linh đã không còn đối nghịch, vì trước cái bao tử và sự thận trọng của Diệp Phàm, thiên hạ này chỉ có hai loại: loại ăn được và loại không thể động vào.

Gió thổi qua, tiếng lá linh mễ xào xạc hòa cùng tiếng ngáy nhẹ của Diệp Phàm. Nguyệt Cơ lặng lẽ cầm chổi quét sân, ánh mắt nhìn ra xa xăm, thầm nghĩ: *Bình minh của một kỷ nguyên mới… hóa ra lại bắt đầu từ một nồi lẩu thập cẩm.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8