Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 101: Sức mạnh của Trường Sinh Công tầng 11
Trong bóng tối âm u của căn hầm trú ẩn sâu chín mươi chín trượng dưới lòng đất, Diệp Phàm ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn bện bằng cỏ khô có tác dụng an thần. Xung quanh hắn là hơn ba nghìn miếng ngọc thản khắc đầy các loại trận pháp phòng ngự, từ “Bát Quái Hồi Xuân Trận” cho đến “Thập Phương Tuyệt Sát Trận”, tất cả đều đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo, sẵn sàng kích hoạt nếu có bất kỳ luồng khí tức lạ nào xâm nhập.
Diệp Phàm vừa hớp một ngụm trà làm từ lá cây Ma Thảo đã được thanh lọc, cảm giác cay nồng thấm vào cổ họng rồi biến thành một dòng nước mát lành chạy dọc kinh mạch. Trận chiến “đuổi khách” với quân đoàn của Ma Hoàng ban ngày tuy nhìn thì hoành tráng, nhưng trong lòng Diệp Phàm lại dâng lên một nỗi bất an sâu sắc.
“Quá nguy hiểm. Thật sự quá nguy hiểm!” Diệp Phàm lẩm bẩm, bàn tay hơi run run đặt lên đầu gối. “Lần này là Ma Hoàng dẫn quân tới dẫm ruộng, lần sau có khi là Ma Thần đến phá nhà mất. Tu vi tầng thứ 10 của Trường Sinh Công dường như… vẫn chưa đủ để ta cảm thấy an toàn tuyệt đối.”
Hắn thở dài, ánh mắt đầy vẻ lo âu của một người nông dân sợ mất mùa. Đối với Diệp Phàm, sự nổi tiếng ở Ma Giới này chính là một loại tai tai họa. Theo tôn chỉ của Trường Sinh Môn: *Danh tiếng là lưỡi gươm, khiêm nhường mới là khiên chắn.* Hắn nhất định phải mạnh hơn, mạnh đến mức dù cả cái Ma Giới này có nổ tung thì hắn vẫn có thể ngồi yên trong hầm mà gặm khoai lang.
Diệp Phàm nhắm mắt lại, ý thức chìm sâu vào đan điền. Ở đó, một mầm cây nhỏ màu xanh biếc — đại diện cho Trường Sinh Công — đang đung đưa. Tầng thứ 10 đã khiến mầm cây này kết quả, nhưng quả vẫn còn xanh. Theo khẩu quyết sư phụ để lại trên một mảnh vải rách mà hắn nhặt được lúc bị ném vào kẽ nứt không gian: *”Trường Sinh tầng mười một, vạn vật giai vi thổ, thân như thiên địa căn, thọ cùng nhật nguyệt minh.”*
“Sư phụ nói tầng này là ‘Thân như rễ của trời đất’. Rễ cây thì phải to, phải sâu, phải bám chặt lấy đất mới không bị gió thổi bay.” Diệp Phàm tự suy diễn. “Chắc chắn đây là một loại công pháp giúp mình tăng khả năng phòng ngự và lẩn trốn vào lòng đất đây mà!”
Nghĩ là làm, Diệp Phàm bắt đầu vận chuyển kinh văn. Ma khí nồng nặc bên ngoài bị trận pháp hút vào, qua các lớp thanh lọc của “linh phân hữu cơ” bón quanh hầm, hóa thành những dòng chảy tinh khiết nhất rót vào cơ thể hắn.
Cảm giác lần này hoàn toàn khác biệt. Diệp Phàm không thấy nóng cháy như các ma đầu khi đột phá, cũng chẳng thấy đau đớn thấu xương. Hắn chỉ thấy… ngứa. Một cơn ngứa ran từ tận trong tủy xương truyền ra, giống như những mầm non đang cố gắng xuyên qua lớp đất đá khô cằn để tìm ánh sáng.
“Rắc… rắc…”
Tiếng xương cốt co giãn phát ra trầm đục. Trong tầm nhìn của ý thức, Diệp Phàm thấy mình không còn là một con người bằng xương bằng thịt, mà là một thực thể đang tan chảy ra, hòa quyện với những lớp đất đen của Ma Giới.
Nhưng chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Thay vì thu nhỏ lại hay lặn sâu xuống đất như hắn hằng mong ước, cơ thể Diệp Phàm bắt đầu phình to một cách mất kiểm soát. Các kinh mạch mở rộng ra như những con sông lớn, tế bào rung động mãnh liệt. Hắn cảm thấy trần hầm trú ẩn vốn rất cao giờ lại trở nên chật chội.
“Ơ kìa, dừng lại! Ta muốn ‘cắm rễ’, không phải muốn ‘nảy mầm’ quá đà!” Diệp Phàm hốt hoảng nhưng đã quá muộn.
Cùng lúc đó, phía trên mặt đất của Hắc Thổ Hoang Nguyên, một hiện tượng dị tượng kinh thiên động địa đang diễn ra.
Trăng máu trên cao bỗng nhiên bị che khuất bởi những đám mây đen cuồn cuộn. Mặt đất rung chuyển kịch liệt giống như có một con cự thú thái cổ đang trở mình thức giấc. Nguyệt Cơ, lúc này đang ngồi canh bên cạnh ruộng linh mễ, bỗng nhiên bật dậy, đôi mắt tím đầy vẻ kinh hoàng.
“Khí tức này… là của sư phụ?” Cô thảng thốt nhìn về phía căn hầm của Diệp Phàm.
Ở đằng xa, quân đoàn của Ma Hoàng đang bị nhốt trong “Trại cải tạo” cũng bàng hoàng không kém. Ma Hoàng – kẻ đang cầm xẻng đào bể phốt – bỗng nhiên cảm thấy một áp lực cực lớn đè nặng lên linh hồn. Hắn nhìn thấy mặt đất dưới chân mình nứt toác ra, và từ bên trong khe nứt đó, một thứ ánh sáng xanh rờ rỡ bắt đầu xuyên thấu qua màn đêm Ma Giới.
“Ầm!!!”
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên nhưng không mang theo sát khí, trái lại nó mang theo mùi hương của cỏ non và đất ẩm sau cơn mưa.
Từ dưới lòng đất, một pháp tượng khổng lồ bắt đầu hiện ra. Đó là Diệp Phàm, nhưng không phải bằng xương bằng thịt mà là một bóng hình mờ ảo cao hàng ngàn trượng, chân đạp cửu u, đầu đội thương thiên. Trường Sinh Công tầng 11: Pháp Thân Khai Thiên!
Bản thân Diệp Phàm lúc này đang rơi vào một trạng thái ngộ đạo cực kỳ kỳ lạ. Hắn thấy mình trở nên to lớn vô cùng, to đến mức cả cái thung lũng nơi hắn ở chỉ bằng một vũng bùn nhỏ dưới chân. Hắn nhìn xuống, thấy “vài con kiến” đang nhốn nháo (thực chất là Ma Hoàng và quân đoàn của hắn), thấy một con mèo đen gầy (thực chất là Thôn Phệ Ma Lang Vượng Tài).
“Quái lạ, sao tự nhiên trời lại nóng thế này?” Diệp Phàm lẩm bẩm trong đầu. “A, là mấy cái mặt trời của Ma Giới. Chói mắt quá, lại còn làm héo hết lúa của ta.”
Hắn đưa tay lên che mắt. Nhưng trong mắt của những cư dân Ma Giới, đó là một bàn tay khổng lồ che phủ cả bầu trời, mỗi ngón tay như một dãy núi hùng vĩ, lướt qua đâu là không gian rạn nứt đến đó.
“Trời ơi! Thái Cổ Ma Thần hiện thế sao?” Ma Hoàng buông rơi cái xẻng, quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy như cầy sấy. “Khí tức này… không có chút ma tính nào, nhưng lại áp chế toàn bộ ma quy luật của Ma Giới! Lẽ nào đây là cảnh giới trên cả Ma Thần?”
Diệp Phàm lúc này vẫn chưa nhận thức được sự hiện diện của mình có sức tàn phá đến mức nào. Hắn chỉ cảm thấy hơi mỏi lưng do vừa mới đột phá.
“Lưng đau quá, có lẽ nên vận động một chút. Nhân tiện cái cuốc của mình đâu rồi?”
Ý niệm vừa động, chiếc cuốc rỉ sét trong tay Diệp Phàm ở thực tại bỗng nhiên phóng đại theo pháp tượng. Nó không còn là một cái cuốc làm vườn bình thường nữa, mà biến thành một kiện Thần Binh Kỷ Nguyên, lưỡi cuốc sắc lạnh mang theo quy tắc “Trường Sinh” — kẻ được chạm vào sẽ sinh sôi, kẻ bị gạt đi sẽ tan biến.
Hắn nhìn ra xa. Phía chân trời Ma Giới, có một ngọn núi đen ngòm, hôi hám, từ đó không ngừng tỏa ra những luồng gió độc thổi vào ruộng lúa của hắn. Đó là Hắc Long Sơn, sào huyệt của một con Hắc Ma Long cổ xưa đang ngủ say. Với Diệp Phàm lúc này, ngọn núi đó giống như một tảng đá vướng đường trong vườn.
“Nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc, dọn vườn thì phải dọn sạch đá.”
Diệp Phàm khẽ bước một bước. Một bước này làm mặt đất co rút lại, hắn nháy mắt đã đứng trước Hắc Long Sơn.
“Vác cuốc lên… và bổ!”
Một nhát cuốc đơn giản, không có chút chiêu thức cầu kỳ nào. Nhưng khi nhát cuốc đó bổ xuống, cả Ma Giới như bị chia làm hai nửa. Ánh sáng xanh từ lưỡi cuốc xé toạc màn đêm đỏ quạnh, chém đứt luôn cả long mạch của Hắc Long Sơn.
Con Hắc Ma Long đang ngủ say còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy tổ tiên của mình đang vẫy gọi ở đầu cầu Nại Hà. Ngọn núi khổng lồ cao vạn trượng bị san bằng trong chớp mắt, gió độc tan biến, thay vào đó là một luồng linh khí trong lành từ vết chém tỏa ra.
Diệp Phàm thở phào một hơi: “Xong, từ nay không còn gió độc thổi vào ruộng nữa. Làm việc đồng áng đúng là mệt thật.”
Lúc này, ý thức của hắn dần tỉnh táo lại. Pháp tượng khổng lồ bắt đầu thu nhỏ, linh khí rần rần rút vào lỗ chân lông. Trong hầm trú ẩn, Diệp Phàm mở mắt ra, mồ hôi đầm đìa, bụng kêu “ục ục” vì đói.
“Hỏng rồi, tầng 11 này tiêu hao nhiều năng lượng quá. Phải đi ăn cái gì mới được.”
Hắn mở cửa hầm, vác cái cuốc rỉ sét bước lên mặt đất.
Vừa bước ra ngoài, Diệp Phàm đã đứng hình.
Khung cảnh xung quanh thay đổi đến mức hắn không nhận ra. Ngọn núi lớn chắn phía đông biến mất rồi? Thay vào đó là một bình địa xanh mướt cỏ non?
Và quan trọng nhất là tại sao hàng ngàn con Ma tộc, từ tên lính hạng bét cho đến gã Ma Hoàng hung tợn, đều đang quỳ mọp dưới chân hắn, đầu dập xuống đất không dám ngẩng lên? Ngay cả Vượng Tài cũng đang nằm bò ra đất, bốn chân chổng lên trời, đuôi ngoáy tít một cách nịnh bợ chưa từng thấy.
Nguyệt Cơ bước tới, khuôn mặt vốn lạnh lùng giờ đây tràn đầy sự tôn sùng mù quáng, đôi mắt long lanh nhìn hắn như nhìn thấy đấng sáng thế.
“Chúc mừng sư tôn thần công đại thành! Một nhát cuốc định càn khôn, vạn dặm Ma Giới từ nay đều phủ phục dưới bóng lưng của Ngài!”
Diệp Phàm ngơ ngác, cái cuốc trên vai suýt thì rơi xuống chân.
“Cái gì mà định càn khôn? Ta… ta chỉ vừa mới đột phá Trường Sinh Công thêm một bậc, thấy cái lưng hơi mỏi nên làm vài động tác giãn gân cốt thôi mà.”
Ma Hoàng nghe thấy vậy, trái tim suýt chút nữa vỡ vụn. Hắn tự nhủ: *Nghe xem, tiền bối nói gì kìa? Giãn gân cốt một chút mà san bằng cả Hắc Long Sơn, giết chết Ma Long? Nếu tiền bối mà nổi giận thật, chắc cả Ma Giới này bị Ngài cuốc lên đem đi trồng khoai quá!*
Diệp Phàm nhìn thái độ của mọi người, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng.
“Chết tiệt! Lần này lộ liễu quá rồi! Mình chỉ định làm ruộng trong thầm lặng, tại sao cái tầng 11 này lại biến mình thành khổng lồ? Nổi bật thế này khác gì bia đỡ đạn cho đám cường giả tìm đến khiêu chiến?”
Hắn vội vàng hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ mặt “nông dân nghèo” khắc khổ, nói bằng giọng nghiêm túc nhất có thể:
“Mọi người đừng có nhìn ta như vậy. Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ta chỉ là một người trồng lúa bình thường thôi. Ngọn núi đó… chắc là nó lâu ngày không duy tu nên tự sập, không liên quan gì đến ta hết. Ai về việc nấy đi, Ma Hoàng, ngươi đào xong bể phốt chưa? Chưa xong thì tối nay không có cơm cháy đâu!”
Ma Hoàng giật bắn mình, vội vã vơ lấy cái xẻng: “Dạ! Dạ! Tiểu nhân đi ngay! Tiền bối yên tâm, tiểu nhân sẽ đào một cái bể phốt hoành tráng nhất lịch sử Ma tộc!”
Diệp Thiên — tên đệ tử đang điên cuồng ghi chép vào sổ tay — vừa viết vừa lẩm bẩm: *”Sư tôn thật cao thâm, rõ ràng là người thống trị cả thế giới nhưng lại giả vờ làm nông dân. Ngài dạy chúng ta phải luôn biết khiêm nhường, ngay cả khi vừa mới dùng cái cuốc bẻ gãy luật trời. Ta nhất định phải học theo đức tính này!”*
Diệp Phàm đứng giữa cánh đồng, gió đêm thổi qua vạt áo vải thô. Hắn nhìn cái cuốc rỉ sét, rồi nhìn đám “ma nông” đang hăng say làm việc, lòng thầm nhủ:
*Hy vọng lần sau đột phá tầng 12, mình sẽ không biến thành cái gì đó to hơn nữa. Nếu cứ thế này, sớm muộn gì mình cũng phải dời cái nông trang này lên cung trăng để trốn thôi…*
Nhưng hắn không biết rằng, ở những nơi xa xôi hơn của Ma Giới, cái tên “U Minh Ma Quân — Kẻ Cầm Cuốc Bình Thiên Hạ” đã bắt đầu trở thành một cơn ác mộng lẫn niềm hy vọng của mọi chủng tộc. Một thời đại mới của Ma Giới, thời đại của “Rau xanh và Hoà bình (bắt buộc)”, đã chính thức mở màn.
Diệp Phàm thở dài, nhặt một củ khoai lang nướng lên bóc vỏ. Miếng khoai vàng ươm, thơm nức linh khí khiến hắn vơi đi phần nào nỗi lo.
“Sống dai mới là vương đạo. Thôi thì, cứ trồng thêm ít dưa hấu nổ xung quanh nhà cho chắc ăn vậy.”
Bầu trời Ma Giới bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, như thể chính ý chí của thế giới này cũng đang nín thở trước người nông dân bí ẩn ấy.