Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 167: Diệp Thiên viết xong cuốn \”Ma nông kinh\”
**Chương 167: Đệ Nhất Kỳ Thư: Ma Nông Kinh Xuất Thế**
Ánh ban mai của Ma Giới vốn dĩ luôn mang một màu tím thẫm u buồn, nhưng hôm nay, tại U Minh Thành, bầu không khí dường như lại mang một sắc thái khác hẳn. Một luồng khí tức huyền diệu, mang theo mùi hương của đất ẩm sau mưa và sự thanh tân của cây cỏ, nhàn nhạt bao phủ khắp phủ Quản lý kinh doanh.
Trong gian thư phòng vốn là nơi thanh nhã nhất phủ, Diệp Thiên – vị cựu Thánh tử Vạn Ma Điện, người từng gánh vác hy vọng thống nhất Ma giới, giờ đây đang ngồi rạp trên sàn gỗ, tay cầm một cây bút lông được làm từ lông đuôi của Vượng Tài (sau một cuộc thương lượng đầy máu và nước mắt, đổi lấy ba củ khoai lang nướng).
“Xong rồi… Cuối cùng cũng hoàn thành!”
Diệp Thiên đặt bút xuống, thanh âm khàn đục nhưng chứa chan sự phấn khích không thể kìm nén. Trên bàn là một xấp giấy bản được đóng thành tập, dày đến ba tấc. Trang bìa đề ba chữ lớn, cứng cáp, mang theo một loại ý vị tang thương và thấu hiểu nhân sinh: **”Ma Nông Kinh”**.
Nếu là nửa năm trước, có kẻ bảo Diệp Thiên sẽ bỏ ra trăm ngày đêm để viết một cuốn sách về cách trồng rau bón phân, hắn chắc chắn sẽ dùng một chiêu *Vạn Ma Phệ Hồn* để kẻ đó biết thế nào là lễ độ. Nhưng hiện tại, nhìn vào thành quả trước mắt, trong mắt hắn chỉ có sự thành kính đối với chân lý.
“Chủ nhân đã nói: ‘Vạn pháp quy tông, cọng cỏ cũng có thể chém đứt tinh thần, củ cải cũng có thể chứa đựng trường sinh’. Ta rốt cuộc đã lĩnh hội được một phần mười tinh túy của người.” Diệp Thiên lẩm bẩm, vẻ mặt giống như một tín đồ vừa chạm tay vào thần tích.
Hắn vội vàng ôm lấy tập bản thảo, lao thẳng ra phía cánh đồng linh mễ phía sau thành, nơi mà Diệp Phàm – vị “Ma Quân” trong truyền thuyết, hiện tại đang… lom khom nhổ cỏ gấu.
Bên cạnh Diệp Phàm, Vượng Tài đang lười biếng nằm phơi mình dưới ánh mặt trời tím, cái đuôi bị mất một mảng lông của nó thỉnh thoảng lại vẫy vẫy để đuổi lũ chim ma đang định sà xuống mổ trộm lúa.
“Chủ nhân! Xong rồi! Cuốn ‘Ma Nông Kinh’ do ngài chỉ điểm đã hoàn thiện!” Diệp Thiên cung kính quỳ một gối xuống cạnh luống rau, dâng xấp giấy lên quá đầu.
Diệp Phàm đang mải mê vật lộn với một gốc cỏ gấu có rễ sâu đến ba thước (vốn là một loại ma thực biến dị, có khả năng hút cạn sinh lực kẻ thù, nhưng trong mắt anh chỉ là loại cỏ dại khó nhổ), nghe thấy tiếng gọi thì giật nẩy mình. Anh theo bản năng thò tay vào túi áo, nắm chặt ba tấm phù chú *Độn Địa* và hai viên *Vụ Mê Đan*.
Thấy là Diệp Thiên, Diệp Phàm mới thở phào một cái, buông lỏng cảnh giác. Anh lau mồ hôi trên trán bằng cái khăn tay vốn là một kiện Ma bảo phòng ngự cấp cao, nhìn xấp giấy dày cộm kia với ánh mắt đầy hoang mang.
“Sách gì cơ? Ta chỉ bảo ngươi đi tổng kết xem vì sao đám rau cải mùa này lại bị sâu ăn, sao ngươi lại viết ra hẳn một bộ công pháp thế này?”
Diệp Phàm đón lấy cuốn sách, lật giở trang đầu tiên. Ngay lập tức, đồng tử của anh co rút lại.
Trang đầu đề hàng chữ: *”Tu sĩ tu tiên, nghịch thiên mà hành, nhưng đất mẹ mới là gốc rễ. Không biết trồng lúa, sao biết đạo trời? Không biết tưới phân, sao thấu luân hồi?”*
Diệp Phàm run rẩy lật tiếp.
*”Chương 1: Cách thức vận chuyển ma khí để khai hoang. Lưu ý: Phải dùng lực đạo nhu hòa như dòng nước chảy, tránh làm nát thổ nhưỡng, kẻo làm kinh động đến linh hồn của đất…”*
*”Chương 15: Phân bón hóa thần pháp. Dùng chất thải của linh thú cấp cao, kết hợp với âm khí đêm trăng tròn, ủ trong ba vòng thất nhật, có thể tạo ra loại phân bón khiến cỏ thần cũng phải nảy mầm…”*
Mồ hôi lạnh của Diệp Phàm bắt đầu chảy ròng ròng. Anh thầm nghĩ trong lòng: *Hỏng rồi! Tên này điên thật rồi! Hắn vốn dĩ là thiên tài, giờ đây lại dùng cái đầu thiên tài đó để ‘não bổ’ mấy động tác làm ruộng tầm thường của mình thành chí lý tu tiên!*
Nếu để cuốn sách này lan truyền ra ngoài, người ta sẽ nghĩ người đứng sau chỉ điểm cho hắn – chính là mình – là một lão quái vật điên khùng đến mức nào? Điều này hoàn toàn đi ngược lại châm ngôn “sống thầm lặng để trường thọ” của anh!
“Diệp Thiên à…” Diệp Phàm hắng giọng, cố tỏ ra thâm trầm, “Cuốn sách này… có phải hơi quá đề cao ta rồi không? Thật ra trồng trọt chỉ là để lấp bụng, không cần thần thánh hóa như vậy.”
Diệp Thiên nghe thế, mắt lại đỏ lên vì cảm động: “Chủ nhân quả nhiên cao thâm! Ngài luôn muốn giữ sự khiêm nhường, luôn muốn tránh xa sự xô bồ của danh lợi. Nhưng chủ nhân ơi, ma tộc đang lầm lạc trong chém giết, nhân tộc đang mệt mỏi vì tranh đoạt tài nguyên. Cuốn ‘Ma Nông Kinh’ này chính là liều thuốc cứu thế! Ta đã thề, dù có phải tán tận tu vi, cũng phải đưa đạo làm ruộng của ngài truyền bá khắp thiên hạ!”
Diệp Phàm nghẹn lời. Anh nhìn sang Nguyệt Cơ, lúc này cũng đang từ trong chòi nghỉ đi ra, tay bưng một bát nước sắc từ cỏ linh hồn. Nàng nhìn cuốn sách, rồi nhìn Diệp Phàm với ánh mắt sùng bái không kém.
“Chủ nhân, Diệp Thiên nói đúng đấy. Những ngày qua, ta theo ngài xới đất, ta cảm thấy bình cảnh Hóa Thần bấy lâu nay của mình dường như đã có dấu hiệu lỏng lẻo. Ma khí vốn bạo liệt, nhưng khi ta dùng nó để làm dịu mát rễ cây, nó lại trở nên thuần khiết lạ kỳ.”
Diệp Phàm thở dài một tiếng dài thượt. Anh biết, khi hai cái “máy não bổ” này đã hợp lực, anh có giải thích thế nào cũng vô ích. Thậm chí nếu anh nói anh chỉ là một nông dân bình thường bị lạc đường, bọn họ chắc chắn sẽ thốt lên: *”Ngài nhìn xem, ngay cả khi che giấu thân phận, ngài vẫn tỏa ra khí chất của một đại năng vạn cổ!”*
“Được rồi, tùy các ngươi.” Diệp Phàm bất lực phẩy tay, “Nhưng có một điều, tuyệt đối không được ghi tên thật của ta vào sách. Cứ gọi là… Ẩn Danh Ma Nông đi.”
Diệp Thiên gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Rõ! Chủ nhân muốn dùng phong thái cẩu đạo để giáo hóa chúng sinh, tôi hiểu, tôi hoàn toàn hiểu!”
Thế là, ngay chiều hôm đó, phiên bản chép tay đầu tiên của “Ma Nông Kinh” đã được đưa ra cửa hàng trao đổi tại trung tâm U Minh Thành.
Ban đầu, các ma tu đến đây chỉ để mua chút xương rồng nướng hoặc linh mễ. Họ nhìn thấy cuốn sách mới thì cười khẩy.
“Cái gì? ‘Ma Nông Kinh’? Một vị tiền bối ẩn danh viết về cách trồng trọt sao? Đám người ở U Minh Thành này chắc là ở hầm lâu quá nên hỏng não rồi!” Một gã ma tu cường tráng, trên mặt có vết sẹo dài từ mắt đến cằm, lớn tiếng chế giễu.
Nhưng khi gã vô tình lật mở trang giữa, đoạn viết về “Cách điều phối linh hồn của côn trùng phá hoại ruộng vườn”, gã bỗng đứng sững lại. Khí tức trên người gã dao động mạnh mẽ, ma lực trong cơ thể vốn đang xung đột bỗng dưng theo một quỹ đạo kỳ lạ trong sách mà bình ổn lại.
Gã trố mắt nhìn, sau đó vơ ngay cuốn sách lên, ném ra một túi Ma thạch lớn: “Cuốn này ta lấy! Ai tranh ta giết!”
Chỉ trong vòng một canh giờ, mười cuốn chép tay đầu tiên biến mất sạch sẽ. Một tuần sau, danh tiếng của cuốn sách lan rộng với tốc độ chóng mặt, hơn cả một cơn đại dịch.
Khắp các ngõ ngách của Ma giới, người ta không còn thấy những vụ đánh giết cướp đoạt thường ngày nữa. Thay vào đó là những cảnh tượng kỳ quái:
Tại một sơn cốc nọ, hai Ma Vương cấp cao vốn là kẻ thù truyền kiếp của nhau, nay lại ngồi xổm cạnh một bãi đất đen, trên tay mỗi người cầm một cuốn “Ma Nông Kinh” sờn rách.
“Lão Huyết, ngươi làm sai rồi. Trong sách nói, phải dùng *U Minh Trảo* để xới đất nhẹ nhàng thôi, ngươi đào sâu thế này thì rễ cải sẽ bị đứt linh mạch!”
“Ngươi thì biết cái gì? Ta đang thực hành chương ‘Phá hậu nhi lập’. Ngươi xem, lúa mạch nhà ta năm nay chắc chắn sẽ tỏa ra ma khí ngất trời!”
Tại Vạn Ma Điện, Thánh chủ uy nghiêm đang ngồi trên ngai vàng, nhưng bên dưới không phải là bản đồ chinh phạt nhân giới, mà là bản báo cáo sản lượng ngô ngọt vụ mùa trước. Ông ta nhìn vào cuốn sách gối đầu giường, lẩm bẩm: “Hóa ra, tu luyện chính là trồng một hạt giống trong tim… Vị Ẩn Danh Ma Nông tiền bối này quả thật là kỳ tài trăm vạn năm có một.”
Thậm chí, sức ảnh hưởng của cuốn sách còn vượt qua cả ranh giới không gian, len lỏi vào cả Nhân giới thông qua các gian thương và những khe nứt ranh giới.
Tại Trường Sinh Môn, nơi Diệp Phàm từng xuất thân, một vị sư trưởng nhìn thấy cuốn sách từ tay một đệ tử ngoại môn mua được ở chợ đen. Ông ta lật xem vài trang rồi ngửa mặt lên trời than: “Hóa ra công pháp Trường Sinh Môn ta bấy lâu nay thiếu một mắt xích quan trọng nhất… Đó chính là thực tiễn làm nông! Vị đại năng ở Ma giới này, phải chăng chính là tổ sư gia tái thế?”
Ở trung tâm của mọi sự điên rồ, Diệp Phàm lúc này đang nằm dưới tầng hầm thứ mười ba mới xây, xung quanh là 108 lớp trận pháp che giấu hơi thở. Anh cầm một củ khoai, vừa gặm vừa run.
“Vượng Tài, mày xem… tình hình này có vẻ không ổn. Nghe nói bên ngoài người ta đang định lập đền thờ cho ta? Còn tôn ta là ‘Nông Thánh’? Chúng ta có nên đào thêm tầng hầm thứ mười bốn không?”
Vượng Tài đang mải mê gặm một cái rễ cây ma quái, ngước mắt nhìn chủ nhân một cách khinh bỉ, rồi thong dong gật đầu như thể nói: *Đúng rồi đấy, nếu không đào hầm sớm, sau này bọn họ kéo đến đây hành hương thì anh hết đường chạy!*
“Đúng đúng, phải đào ngay! Tình yêu hòa bình và sự yêu thích rau sạch của lũ Ma đầu này thật quá đáng sợ. Ta thà đối mặt với một trăm con Cổ Ma Thần còn hơn đối mặt với một đám Ma Vương cầm cuốc xin chỉ điểm!”
Diệp Phàm vác cái cuốc rỉ sét lên, bắt đầu hì hục đào đất. Anh không hề hay biết rằng, mỗi nhát cuốc của anh lúc này đều đang tạo ra những chấn động tinh tế đến mức làm lay động cả thiên đạo của Ma giới.
Cuốn “Ma Nông Kinh” của Diệp Thiên đã thực sự thay đổi thế giới. Ma giới, vốn dĩ là vùng đất của sự hủy diệt, giờ đây bắt đầu bốc lên hơi thở của sự sống. Những vùng đất chết khô héo nay mọc lên những cánh đồng linh gạo trải dài bát ngát. Những tên ma đầu hung tợn trước đây giờ chỉ lo xem thời tiết hôm nay có thích hợp để bón phân hữu cơ hay không.
Sách gối đầu giường của tu sĩ không còn là bí kíp giết người, mà là một cuốn hướng dẫn nuôi dưỡng sự sống.
Diệp Thiên, giờ đây là một “Tỷ phú nông sản”, đứng trên đỉnh thành nhìn đoàn xe tải chở hàng nối đuôi nhau rời U Minh Thành, trong lòng tràn đầy niềm tự hào. Hắn nghĩ thầm: *Chủ nhân chắc chắn đang thực hiện một đại kế hoạch bí mật dưới hầm. Ngài giả vờ đào đất, nhưng thực chất là đang cắm rễ quyền năng vào tận cốt lõi của Ma giới. Vị đại năng cẩu đạo như ngài, tầm nhìn quả nhiên là chúng ta không thể với tới!*
Còn Diệp Phàm, dưới lòng đất sâu, chỉ đang lẩm bẩm: “Cái chỗ đất này cứng thế nhỉ, hay là tại mình bón nhiều phân xương rồng quá?”
Chương 167 khép lại với hình ảnh Ma giới dần chuyển màu từ đỏ máu sang xanh mướt, đánh dấu một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà tu tiên không phải là để chinh phục thế gian, mà là để… thu hoạch được vụ mùa bội thu nhất. Đương nhiên, danh tiếng của “Ẩn Danh Ma Nông” cũng từ đó mà đi vào huyền thoại, khiến cho giấc mơ được “sống ẩn dật một cách an toàn” của Diệp Phàm ngày càng trở nên xa vời hơn bao giờ hết.