Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 166: Vượng Tài trở thành Thánh thú của cả hai giới

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:50:30 | Lượt xem: 4

Ánh mặt trời màu tím thẫm của Ma Giới lười biếng bò qua những rặng núi đá vôi nhọn hoắt, rót xuống thung lũng U Minh một thứ ánh sáng ma mị. Tuy nhiên, thay vì không khí u ám, nồng nặc mùi máu và hận thù như những vùng đất khác, nơi đây lại thoang thoảng mùi hương của lúa chín hòa quyện với vị thanh mát của sương sớm bám trên lá bắp cải.

Diệp Phàm thức dậy từ rất sớm. Với một người theo đuổi “Cẩu đạo” đến cực hạn như anh, việc ngủ nướng là một điều xa xỉ và đầy rẫy rủi ro. Anh đứng trước cửa hầm trú ẩn tầng thứ nhất (trong tổng số mười mấy tầng đã đào sâu vào lòng đất), vươn vai một cái, rồi theo thói quen bắt đầu kiểm tra chín tầng trận pháp phòng ngự quanh vườn.

“Chào buổi sáng, chủ nhân. Ngài hôm nay lại dậy sớm hơn mười hơi thở so với hôm qua.”

Một giọng nói thanh lãnh, có chút cung kính vang lên. Nguyệt Cơ, lúc này đang vận một bộ đồ lao động gọn gàng nhưng vẫn không giấu nổi khí chất băng thanh ngọc khiết, đang cầm một cái bình tưới nước làm từ sọ của một con Viễn Cổ Cự Ma. Nàng nhìn Diệp Phàm với ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. Trong suy nghĩ của nàng, việc Diệp Phàm dậy sớm chắc chắn là để cảm nhận thiên địa linh khí, tính toán cát hung cho cả một ngày dài, chứ không đơn thuần là sợ… chết bất đắc kỳ tử khi đang ngủ.

“Nguyệt Cơ à, ta đã nói rồi, tu hành quan trọng nhất là sự kiên trì và… đề phòng.” Diệp Phàm gật đầu đầy thâm thúy, dù thực tế trong đầu anh đang lo không biết đám sâu đục thân Ma giới đêm qua có ghé thăm luống ngô của mình không. “Mà này, Vượng Tài đâu?”

Nguyệt Cơ chỉ tay về phía cổng thành mới khánh thành của U Minh Thành: “Nó đi ‘thị sát’ rồi ạ. Dạo này Vượng Tài có vẻ rất tâm huyết với việc duy trì trật tự trị an.”

Diệp Phàm nhướng mày. Con chó đen ấy mà tâm huyết trị an? Chẳng phải nó chỉ tâm huyết với khoai lang nướng sao?

***

Tại cổng chính của U Minh Thành, cảnh tượng lúc này vô cùng đặc sắc.

Từ khi thông tin “U Minh Ma Quân” xây dựng thành phố xanh giữa lòng Ma giới lan rộng, hàng ngàn tu sĩ từ Nhân giới lẫn những Ma đầu từ các đại tông môn Ma giới đều đổ xô về đây. Kẻ thì muốn mua nông sản để thanh lọc tâm ma, kẻ lại muốn xin một suất “định cư” để hưởng thọ nhờ khí tức Trường Sinh Công tỏa ra từ trang trại.

Giữa lối đi chính, một con chó đen gầy gò, mắt lờ đờ, trên lưng mọc hai cái cánh bé xíu chẳng cân đối với thân hình, đang ngồi chễm chệ trên một chiếc bệ đá cao. Đó chính là Vượng Tài – con Thôn Phệ Ma Lang huyền thoại mà giờ đây trông chẳng khác gì một con chó cỏ vừa ngủ gật vừa giữ cửa.

Phía trước nó là một đoàn thương buôn đến từ Trung Thổ Nhân giới. Dẫn đầu là một vị Kim Đan tu sĩ, vẻ mặt tràn đầy sự kính cẩn pha chút sợ hãi.

“Khởi bẩm Thần thú đại nhân, chúng tôi là người của Vạn Bảo Các, muốn vào thành để nhập một lô ‘Cà rốt khai tâm’ và ‘Bắp cải an thần’. Đây là chút lộ phí…”

Vị tu sĩ run rẩy đưa ra một túi linh thạch thượng phẩm, phát ra ánh sáng lung linh.

Vượng Tài mở một con mắt ra, nhìn lướt qua túi linh thạch rồi khịt mũi một cái đầy khinh thường. Nó lấy cái chân trước, gẩy túi linh thạch sang một bên như gẩy một bãi phân, rồi hất hàm về phía tấm biển gỗ treo bên cạnh bệ đá.

Tấm biển viết một dòng chữ rồng bay phượng múa (do chính tay Diệp Phàm viết nhưng Vượng Tài đã lén thêm hình vẽ):
*”Linh thạch là vật ngoài thân, xương rồng mới là chân ái. Muốn vào thành, nộp một nhánh ‘Xương rồng sinh cơ’ hoặc một khúc ‘Xương Ma thú linh tính’. Nếu không có, cút!”*

Đám đông xôn xao.

“Xương rồng? Chẳng lẽ Thần thú đại nhân đang muốn nhắc nhở chúng ta về sức sống bền bỉ giữa hoang mạc?” Một vị học giả Nhân giới trầm trồ, vội vàng rút sổ tay ra ghi chép. “Thâm thúy, thật là thâm thúy! Đây chắc chắn là một loại khảo nghiệm tâm tính!”

Thực chất, Vượng Tài chỉ đơn giản là… thèm gặm xương. Kể từ khi theo Diệp Phàm ăn toàn rau củ và linh mễ, vị giác của nó đã thăng hoa đến mức không thèm ăn thịt tạp chất của Ma giới nữa, nhưng cái bản năng loài chó là thích gặm những thứ gì đó cứng cứng, có chút vị tủy và linh tính cao. Những nhánh xương rồng biến dị ở Ma giới hay những khúc xương cốt của cổ thú đối với nó chính là “kẹo que” thượng hạng.

“Đại nhân! Tôi có một nhánh Hỏa Xương Rồng nghìn năm hái được từ Diễm Hỏa Sơn!” Một gã Ma đầu đô con, trên mặt có ba vết sẹo, vội vàng chen lên phía trước. Gã quỳ sụp xuống, hai tay dâng lên một vật trông như cây xương rồng nhưng đỏ rực như lửa, tỏa ra nhiệt lượng hầm hập.

Mắt Vượng Tài sáng lên như đèn pha. Nó nhảy phắt xuống, há cái mồm to tướng ra (lúc này mới để lộ một chút khí tức của Thôn Phệ Ma Lang khiến không gian xung quanh vặn vẹo), ngoạm lấy nhánh xương rồng rồi nhai “rắc rắc” như người ta nhai bánh quy.

Nhai xong, nó lộ ra vẻ mặt thỏa mãn vô cùng, dùng đuôi quất mạnh vào cổng thành một cái. Cổng thành mở ra, nó ra hiệu cho gã Ma đầu vào trong.

“Đa tạ Thần thú đại nhân chỉ điểm! Đa tạ đại nhân!” Gã Ma đầu mừng rỡ khôn xiết, cứ như vừa được thăng tiên. Gã cảm thấy sau khi dâng tặng nhánh xương rồng ấy, khí tức hung hãn trong người gã bỗng nhiên bình ổn lại. Gã tự nhủ: *Hóa ra Thần thú thích xương rồng là để chúng ta buông bỏ sát niệm, quay về với bản chất thực vật ôn hòa!*

Từ đó, một quy tắc bất thành văn được xác lập: Muốn vào U Minh Thành của Diệp Phàm, lộ phí quý giá nhất không phải là tiên đan, cũng không phải linh khí, mà là xương rồng.

***

Trong lúc đó, Diệp Thiên – vị cựu Thánh tử của Vạn Ma Điện, nay là “Quản lý kinh doanh” kiêm “Kế toán trưởng” của trang trại – đang ôm một đống sổ sách bước đến.

“Chủ nhân, anh có thấy Vượng Tài dạo này… hơi quá đáng không?” Diệp Thiên dở khóc dở cười nói. “Nó chặn cửa thu bảo kê. Hiện tại, kho lương của chúng ta không chỉ đầy gạo, mà còn chất đống xương rồng các loại. Ma giới giờ đây rộ lên phong trào đi săn… xương rồng để đổi vé vào thành.”

Diệp Phàm đang lom khom kiểm tra nốt mấy hốc ẩn nấp phía dưới gốc cây đa cổ thụ, nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy lo lắng: “Cái gì? Nó thu bảo kê? Thế có gây gổ với ai không? Có bị cao thủ nào tìm đến gây hấn vì bị làm nhục không?”

Sợ nhất là nổi danh, sợ nhì là rước họa vào thân. Diệp Phàm thầm nghĩ, con chó này sao không chịu yên phận như mình chứ?

“Dạ không… ngược lại thì đúng hơn.” Diệp Thiên lắc đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ phức tạp. “Cả hai giới đều đang phong nó làm ‘Thánh Thú Bảo Hộ Hòa Bình’. Họ bảo mỗi khi dâng xương rồng cho nó, nó nhai một cái là bao nhiêu tà niệm trong lòng họ đều tan biến. Giờ đây, bọn họ còn tạc tượng Vượng Tài đặt ở biên giới hai giới để cầu may.”

Diệp Phàm đờ người ra một lúc. Anh lẩm bẩm: “Nhai xương rồng mà cũng thanh lọc được tà niệm? Hay là do ta bón phân cho mấy cây xương rồng đó quá nhiều Trường Sinh khí?”

Đúng lúc đó, Vượng Tài lững thững đi về, miệng vẫn còn ngậm một khúc xương trắng hếu của một con Yêu Vương cấp cao nào đó. Thấy Diệp Phàm, nó lập tức cụp tai, giấu khúc xương ra sau lưng, vẫy vẫy cái đuôi ngắn tủn, làm vẻ mặt “con là con chó ngoan nhất thế giới”.

Diệp Phàm bước tới, định mắng cho nó một trận vì cái tội gây chú ý, nhưng khi nhìn vào đống bảo vật và xương cốt quý giá mà Vượng Tài “thu phí” được đang treo lủng lẳng trong cái túi không gian nhỏ ở cổ nó, anh bỗng khựng lại.

“Xương này… hình như có thể nghiền ra làm phân bón giàu canxi cho đám dưa hấu nổ phải không nhỉ?” Diệp Phàm xoa cằm suy nghĩ.

Vượng Tài thấy chủ nhân không mắng mình, lại còn nhìn cái túi với ánh mắt “vật tư”, nó liền sấn tới, dụi dụi cái đầu vào chân Diệp Phàm, ý muốn khoe công.

“Thôi được rồi, nếu bọn họ thích nộp xương rồng thì cứ để họ nộp.” Diệp Phàm thở dài, xoa đầu con chó đen. “Dù sao có thêm một đống vật liệu quý làm hàng rào phòng thủ cũng tốt. Nhưng nhớ bảo nó, không được quá hống hách, kẻ nào có thái độ thành khẩn mà không có xương rồng thì cho gánh phân trừ nợ, đừng có đuổi người ta đi, dễ tạo kẻ thù lắm.”

Vượng Tài sủa “gâu” một tiếng đầy đắc ý. Trong lòng nó thầm nghĩ: *Gánh phân? Chủ nhân đúng là thâm độc hơn mình nhiều, gánh phân của ông ấy còn cực hơn cả đi tìm xương rồng cho mình gặm!*

***

Vài ngày sau, một phái đoàn lớn từ Chính Nhất Môn – đại tông môn hàng đầu của Nhân giới – kéo đến. Lần này không chỉ là đi mua rau, mà là một vị Thái Thượng Trưởng lão đích thân dẫn đầu. Vị lão giả này tóc trắng phơ, tu vi đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần, khí thế uy nghiêm vô cùng.

Dân chúng xung quanh dạt ra hai bên, bàn tán xôn xao.

“Phen này con chó đen kia gặp họa rồi! Thái Thượng Trưởng lão của Chính Nhất Môn nổi tiếng là người liêm khiết, ghét nhất thói cửa quyền bảo kê.”

Vượng Tài vẫn như cũ, ngồi trên bệ đá, hé mắt nhìn vị Hóa Thần đại năng. Nó cảm nhận được áp lực huyết mạch cực lớn từ đối phương, nhưng sau khi được bồi bổ bằng vô số nông sản chứa quy luật sinh mệnh của Diệp Phàm, linh hồn của nó đã sớm trở nên vững vàng. Nó ngáp một cái dài đến nỗi rách cả mép mồm, rồi lại chỉ vào tấm biển: *”Xương rồng, hoặc cút!”*

Vị Thái Thượng Trưởng lão kia nheo mắt, định lên tiếng chỉ trích cái thói ngang ngược này. Nhưng ngay khi ánh mắt lão chạm vào mống mắt xám xịt của Vượng Tài, lão bỗng thấy cả một bầu trời sao sụp đổ. Trong nhãn cầu của con chó đen kia, lão nhìn thấy một vùng hư không hỗn độn đang cắn nuốt vạn vật, đó chính là Thôn Phệ Pháp Tắc sơ khai nhất!

“Đây… đây không phải là chó đen!” Thái Thượng Trưởng lão run giọng, mồ hôi hột chảy dài trên trán. “Đây là Thú thủ hộ Thiên Đạo đang đóng giả phàm nhân để thử thách nhân gian! Những nhánh xương rồng mà nó đòi hỏi… đúng rồi! Xương rồng có gai nhưng bên trong mọng nước, chính là ẩn dụ cho việc tu tiên tuy gian khổ nhưng thành quả lại ngọt ngào!”

Nói đoạn, vị đại năng danh tiếng lẫy lừng của Nhân giới bỗng nhiên quỳ một gối xuống, cung kính lấy ra từ trong túi trữ vật một món đồ gia bảo. Đó không phải là xương rồng thông thường, mà là một miếng Cốt San Hô vạn năm dưới đáy Nhược Thủy, có hình dáng kỳ dị giống hệt một chùm xương rồng.

“Đại lão tại thượng, vãn bối có vật này, xin được chỉ điểm!”

Vượng Tài ngây người. Nó chỉ muốn gặm một chút gì đó cho đỡ buồn mồm, ai ngờ lão già này lại đem ra một thứ báu vật rực rỡ linh khí thế kia. Nó đón lấy miếng san hô, cắn thử một miếng. “Cạch!” – Vị ngon thấm tận tâm can, một luồng tinh hoa thanh khiết chảy thẳng vào lục phủ ngũ tạng nó.

Vượng Tài sướng đến nỗi mọc cả lông mao toàn thân, nó vẫy cánh phạch phạch, bay lên không trung rồi lộn một vòng. Trong mắt mọi người, đó là “Thánh thú đang ban phúc”. Một luồng linh quang rực rỡ từ trên trời rơi xuống do Vượng Tài vô tình kích hoạt lực lượng không gian thừa thãi, phủ lên người vị Thái Thượng Trưởng lão.

Ngay tại chỗ, vị trưởng lão cảm thấy những nút thắt trong tu vi hàng trăm năm bỗng dưng lỏng ra, cảnh giới lung lay sắp đột phá!

“Đa tạ Thánh Thú đại nhân ban ơn!” Lão già khóc ròng vì cảm động.

Tin tức chấn động cả giới tu chân: *Vượng Tài – con thú canh cổng của U Minh Ma Quân – chính thức trở thành Thánh thú của cả hai giới. Ai mang xương rồng quý nhất đến sẽ được ban phúc thăng cấp!*

***

Diệp Phàm đứng trên lầu cao của phủ thành chủ, nhìn cảnh tượng đám đông đang hô vang danh tự “Vượng Tài Thánh Thú”, trong lòng anh chỉ thấy một bầu trời lo âu.

“Hỏng rồi… nổi tiếng thế này thì không xong rồi.” Diệp Phàm vội vàng rút cuốn sổ tay sinh tồn ra, viết thêm một dòng bằng mực đỏ: *”Tình huống khẩn cấp: Thú nuôi đã trở thành mục tiêu chú ý của cả thế giới. Phải lập tức xây dựng thêm một trận pháp giả lập cho Vượng Tài, biến nó thành một con chó cỏ bình thường nhất có thể trong mắt kẻ địch tiềm năng. Ngoài ra, phải nhanh chóng tích trữ thêm ớt chỉ thiên để phòng thủ nếu có ai đó đến cướp chó!”*

Diệp Thiên đi ngang qua, nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Diệp Phàm, liền thở dài một tiếng: “Chủ nhân à, người ta thì sợ thú nuôi không đủ oai phong, anh thì chỉ sợ nó không đủ phế vật. Cái cẩu đạo này của anh, thực sự là khiến người ta tuyệt vọng.”

“Ngươi thì biết cái gì?” Diệp Phàm quườm Diệp Thiên một cái. “Súng bắn chim đầu đàn, chó nổi danh dễ bị làm lẩu! Ta đây là đang cứu mạng nó đấy!”

Vừa dứt lời, Vượng Tài đã bay vào cửa sổ, đáp xuống trước mặt Diệp Phàm, nhả ra một đống xương rồng quý hiếm và cả những pháp bảo hộ thân cấp cao nhất mà các tu sĩ dâng tặng. Nó đẩy đống đồ về phía Diệp Phàm, ra hiệu: *Chia đôi nhé!*

Diệp Phàm nhìn đống bảo vật lấp lánh, mắt cũng hơi sáng lên một chút. “Ờ thì… dù sao đây cũng là thành ý của người ta. Để ta kiểm tra xem có cái nào chứa độc hay ẩn chứa dấu vết không gian không đã.”

Cứ thế, dưới cái bóng của một vị “Ma Quân” luôn lo sợ hão huyền, một con chó đen thích ăn xương rồng đã vô tình trở thành sợi dây kết nối hòa bình giữa hai giới Ma – Nhân, tạo nên một thời đại kỳ lạ nhất lịch sử: Thời đại tu tiên vì… xương rồng.

Dưới tầng hầm thứ mười hai vừa được gia cố bằng xương Ma thú (được Vượng Tài mang về), Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm. Thành trì giờ đây đã cứng cáp hơn một chút, nguồn phân bón canxi cũng dồi dào hơn. Tuy danh tiếng có hơi cao quá mức kiểm soát, nhưng nhìn vào kho tài nguyên đầy ắp, cái cảm giác an toàn nhỏ nhoi ấy vẫn giúp anh ngủ ngon thêm một chút.

Chỉ là, ngày hôm sau, khi nhìn thấy đoàn người rồng rắn xếp hàng dài hàng dặm ngoài cổng thành, ai nấy đều vác theo một cây xương rồng, Diệp Phàm lại thấy đau đầu.

“Nguyệt Cơ! Đi treo thêm cái bảng nữa. Bảo là U Minh Thành hiện tại… thừa xương rồng rồi, ai muốn vào thì phải mang phân bón hữu cơ chất lượng cao đến đây!”

Diệp Thiên nghe thấy thế thì ngã ngửa: “Chủ nhân, anh thực sự muốn biến các đại lão Hóa Thần thành người giao phân hết sao?”

Diệp Phàm hừ lạnh: “Càng làm việc tay chân cực nhọc thì bọn họ càng không có thời gian suy nghĩ chuyện đánh nhau. Đây gọi là ‘Lao Động Trị Liệu Hòa Bình’, hiểu chưa?”

Vượng Tài ở ngoài cổng, nghe thấy lệnh mới, cũng chỉ biết sủa một tiếng “gâu” đầy ngậm ngùi. Biệt hiệu Thánh thú xương rồng của nó, xem ra sắp phải đổi thành Thánh thú… quản lý phân bón mất rồi.

Và thế là, trong bầu không khí hài hước và có phần điên rồ ấy, U Minh Thành tiếp tục đứng vững giữa Ma giới, xanh tươi và tràn đầy sức sống, thách thức mọi quy luật truyền thống của tu tiên giới. Đương nhiên, trong bóng tối, Diệp Phàm vẫn đang hì hục đào cái hầm thứ mười ba… vì “an toàn là trên hết”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8