Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 165: Xây dựng \”Thành phố nông nghiệp xanh\” đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:49:26 | Lượt xem: 4

**Chương 165: U Minh Thành – Thành phố xanh giữa lòng địa ngục**

Giữa bầu trời đỏ rực của Cửu U Ma Giới, nơi mà hơi thở của gió luôn mang theo mùi lưu huỳnh và tiếng gào thét của oan hồn, Hắc Thổ Hoang Nguyên vốn dĩ là một vết sẹo xấu xí, đen ngòm và chết chóc. Thế nhưng, trong suốt một trăm chương qua, dưới bàn tay “chăm sóc” tận tình của một kẻ mang danh “Ma nông” nhưng thực chất là truyền nhân của Trường Sinh Môn, vùng đất này đã trải qua một cuộc biến dạng thần kỳ mà ngay cả Cổ Ma Thần sống dậy cũng phải dụi mắt nghi ngờ.

Diệp Phàm đứng trên đỉnh của boongke ngầm tầng thứ mười – kiến trúc kiên cố nhất mà anh đã hì hục đào suốt từ chương 38 đến giờ. Nhìn xuống dưới, thay vì những bãi đất trống trải chỉ có sỏi đá, giờ đây là những cánh đồng bát ngát xanh mướt đến nhức mắt.

“Vượng Tài, ngươi thấy thế nào?” Diệp Phàm xoa cằm, đôi mắt nheo lại vì lo lắng thường trực. “Ta cảm thấy vẫn chưa đủ kín đáo. Độ cao của những cây ngô này chỉ có ba mét, nếu một gã Ma Vương cưỡi điểu sư bay qua, hắn vẫn có thể nhìn thấy cái đầu hói của Lão Ma Đầu đang tắm nắng ở góc vườn. Đây là một lỗ hổng an ninh cực kỳ nghiêm trọng!”

Vượng Tài, con Ma Lang huyền thoại nay gầy gò như một con chó mực nông thôn, đang nằm bò dưới chân anh, lười biếng ngoáy đuôi. Nó gầm gừ một tiếng, ý bảo: *Chủ nhân, người lo xa quá, kẻ nào dám bay qua đây đều bị trận pháp ‘Đuổi chim’ của người bắn rơi xuống làm phân bón hết rồi.*

“Không, ngươi không hiểu.” Diệp Phàm lẩm bẩm, tay lấy ra một cuộn da dê cũ kỹ, bên trên vẽ chằng chịt các ký hiệu quy hoạch. “Sống dai là nhờ ẩn nấp. Nhưng giờ chúng ta đã quá nổi tiếng, không nấp được nữa thì phải ‘hòa tan’. Ta quyết định rồi, chúng ta sẽ xây dựng một thành phố. Một thành phố nông nghiệp xanh đầu tiên của Ma Giới – U Minh Thành!”

Lão Ma Đầu Vong Tiên từ trong chiếc nhẫn rỉ sét bay ra, hóa thành một luồng khói đen lờ mờ. Lão cười sằng sặc: “Tiểu tử, ngươi định làm phản à? Ma Giới chỉ có Ma thành, Huyết thành, Độc thành, chứ chưa bao giờ có cái gọi là ‘Thành phố nông nghiệp xanh’. Ngươi định dạy lũ ma đầu ăn chay để cứu thế giới thật sao?”

“Ăn chay hay không không quan trọng.” Diệp Phàm nghiêm túc nói. “Quan trọng là phải có tường thành, phải có dân cư, phải có một hệ thống phòng thủ đa tầng núp dưới bóng mát của cây cối. Hãy tưởng tượng xem, mỗi cái cây trong thành phố này đều là một mắt trận, mỗi con phố đều là một bẫy lún, và cư dân chính là những tấm khiên thịt… à không, là những cộng sự đáng tin cậy. Khi đó, cho dù có kẻ thù nào tấn công, chúng cũng sẽ lạc lối trong rừng mướp đại thụ của ta trước khi chạm đến cái cuốc của ta.”

Nói là làm, Diệp Phàm ngay lập tức triệu tập “đội ngũ công nhân” nòng cốt của mình.

Nguyệt Cơ, nàng công chúa Ma tộc xinh đẹp vốn lừng lẫy với thanh kiếm giết người không ghê tay, giờ đây đang mặc một bộ đồ vải thô, đôi bàn tay ngọc ngà đang cầm bình tưới nước từ sọ Ma Tướng. Khi nghe thấy ý tưởng xây thành của Diệp Phàm, đôi mắt nàng bỗng rực sáng.

“Chủ nhân, người thực sự muốn xây dựng một Thánh địa hòa bình sao?” Nguyệt Cơ khẽ thốt lên, tâm trí nàng bắt đầu “não bổ” (tự suy diễn) một cách dữ dội. *Người muốn dùng lương thực để kiểm soát huyết mạch Ma Giới, dùng màu xanh để thanh tẩy sự tàn bạo, từ đó thống nhất Ma tộc mà không cần tốn một giọt máu. Tâm cơ này… thực sự quá vĩ đại!*

Diệp Phàm chỉ xua tay: “Thánh địa cái gì, chỉ là một cái trang trại có quy mô lớn một chút thôi. Đi, gọi Huyết Sát Ma Tướng tới đây cho ta.”

Một lát sau, Huyết Sát Ma Tướng – kẻ từng hô mưa gọi gió, giờ đã trở thành một gã trung niên vạm vỡ, mặc tạp dề lao động, hớt hải chạy đến.

“Ma Quân! Ngài tìm tiểu nhân có việc gì? Có phải vụ mùa ớt hỏa diệm lần này gặp sâu bệnh không?” Huyết Sát cung kính cúi đầu, mồ hôi nhễ nhại.

“Sâu bệnh cái gì, ta muốn xây thành.” Diệp Phàm trải bản đồ ra đất. “Ngươi đem quân đoàn của mình ra, chia làm ba đội. Đội một đi vận chuyển ‘Gỗ Trường Sinh’ mà ta vừa mới trồng ở phía Tây thung lũng. Đội hai đi đào hào thủy lợi, nhớ kỹ, hào phải sâu mười trượng, bên dưới ta sẽ rải ‘Sen hầm xương’ để kẻ nào rơi xuống thì… ừm, để làm sạch môi trường. Đội ba đi gom tất cả phân bón Ma thú ở các bộ lạc xung quanh về đây cho ta.”

Huyết Sát Ma Tướng nghe xong, ngây người ra một chút rồi dập đầu cái rầm: “Ma Quân anh minh! Xây thành để bảo vệ ruộng đồng, đây chính là thiên kế! Đám ma binh dưới quyền tiểu nhân gần đây béo ra vì ăn linh mễ nhiều quá, vừa vặn cần vận động tay chân!”

Quá trình xây dựng U Minh Thành diễn ra một cách quỷ dị mà đầy khí thế.

Không có tiếng đục đẽo gạch đá khô khốc như những thành trì nhân gian, cũng không có ma khí ngút trời như các ma điện thường thấy. Diệp Phàm sử dụng “Vạn Vật Sinh Linh Thuật” phối hợp với Trường Sinh Công tầng thứ 10. Anh rải những hạt giống “Thụ Ma Thành Lũy” xuống bốn góc vương quốc của mình.

Dưới sự cung cấp dồi dào của Ma khí được thanh lọc, những hạt giống này nảy mầm với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Những thân cây to lớn bằng cả vài vòng người ôm mọc sừng sững, đan xen vào nhau tạo thành những bức tường thành tự nhiên cao hàng trăm trượng. Lớp vỏ cây xù xì, cứng hơn cả huyền thiết, và bên trên lá cây đều có những sợi lông mịn có khả năng hút cạn ma khí của bất kỳ kẻ nào dám trèo tường trái phép.

Bên trong thành, Diệp Phàm quy hoạch theo hình bát quái. Tâm thành chính là khu boongke ngầm và nhà ở của anh. Xung quanh là các khu chức năng: “Khu vực lúa linh”, “Khu vực rau củ thảo dược”, và đặc biệt nhất là “Khu vực tái chế phế thải”.

Tại khu vực trung tâm, một cái giếng nước khổng lồ được xây dựng, dẫn nước từ Nhược Thủy nhưng đã được Diệp Phàm dùng linh trận lọc sạch. Nước chảy ra xanh ngắt, ngọt lịm, tỏa hương thơm thanh khiết làm xua tan đi mùi máu tanh đặc trưng của Ma Giới.

Những Ma tộc phiêu bạt nghe tin về một “U Minh Thành” đang mọc lên, ban đầu họ tìm đến vì tò mò, sau đó là vì cái bụng đói.

“Vào thành phải tuân thủ quy tắc gì không?” Một tên Ma binh cụt tay, rách rưới đứng trước cổng thành hỏi.

Một tên ma binh khác đang đứng canh cổng (vốn là cao thủ của Huyết Sát) hừ lạnh: “Vào thành không được đánh nhau, không được phóng uế bừa bãi. Mỗi ngày phải làm việc sáu canh giờ, công việc chính là xới đất và tưới nước. Bù lại, ngươi sẽ có một căn nhà gỗ và ba bữa linh mễ, thỉnh thoảng còn có rau xào lòng lợn ma!”

Tên Ma binh cụt tay rơm rớm nước mắt: “Trên đời này thực sự có nơi tử tế như vậy sao? Ta không muốn chém giết nữa, ta chỉ muốn ăn no thôi!”

Cứ như vậy, dòng người đổ về mỗi ngày một đông. U Minh Thành từ một khái niệm trừu tượng bắt đầu mang hơi thở sự sống. Những tòa nhà mọc lên từ những quả bầu khô khổng lồ đã được làm rỗng ruột, bền chắc và mát mẻ. Những con đường lát bằng đá lấy từ lòng đất đen, dọc hai bên đường là hàng vạn cây “Ma Đèn” tỏa ánh sáng xanh dịu dàng trong bóng tối Ma Giới.

Giữa lúc không khí lao động đang hăng say, một vị khách không mời mà đến.

Từ trên cao không xa, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, đối lập hoàn toàn với tông màu u ám xung quanh, lao tới. Đó là Diệp Thiên – Thánh tử Vạn Ma Điện, kẻ luôn coi Diệp Phàm là “kẻ thù định mệnh”.

Diệp Thiên đáp xuống trước cổng thành, tay cầm một thanh trọng kiếm tỏa ra ma hỏa bừng bừng. Hắn nhìn bức tường thành bằng cây xanh ngắt, nhìn dòng người đang vui vẻ gánh phân, dọn cỏ, khuôn mặt vốn kiêu ngạo bỗng nhiên vặn vẹo.

“Diệp Phàm! Ngươi ra đây cho ta!” Diệp Thiên gào lên, tiếng vang như sấm. “Ngươi đang làm cái gì thế này? Ngươi là một tu sĩ, lại là kẻ nắm giữ sức mạnh cường đại, sao lại lãng phí thời gian xây dựng cái thứ tầm thường này? Ma tộc phải sinh ra từ máu và lửa, sao ngươi lại bắt họ đi trồng… bắp cải?!”

Diệp Phàm đang ngồi trên lưng một con trâu ma khổng lồ (vốn là một con Yêu vương vùng núi lân cận bị thu phục), thong dong đi ra. Anh nhìn Diệp Thiên với vẻ mặt chán chường: “Ồ, Diệp huynh đấy à. Ta xây thành để tự vệ thôi mà, sao phải nóng nảy thế? Ngươi nhìn xem, bà con ở đây đang sống rất hạnh phúc, không ai muốn giết ai cả.”

“Hạnh phúc?” Diệp Thiên tức đến run người. “Đây là sự tha hóa! Đây là sự hủy hoại ý chí chiến đấu! Ngươi đang dùng đạn bọc đường để giết chết tinh thần của Ma giới! Ta phải phá hủy nơi này để cứu lấy đại nghiệp Ma tộc!”

Dứt lời, Diệp Thiên vung trọng kiếm, một luồng ma kiếm khí xé rách không gian, nhắm thẳng vào cổng thành bằng gỗ của U Minh Thành mà chém tới.

Cư dân trong thành thét lên kinh hãi. Nhưng Diệp Phàm chỉ khẽ thở dài, tay nhè nhẹ gõ vào đầu con trâu: “Kích hoạt chế độ phòng thủ cấp nông thôn.”

Bất ngờ, từ trên vòm cổng thành, hàng trăm quả dưa hấu to bằng cái thớt bỗng dưng… rụng xuống. Những quả dưa này không rơi thẳng mà quay tròn giữa không trung, lao về phía kiếm khí.

*Bùm! Bùm! Bùm!*

Tiếng nổ đanh gọn vang lên. Những mảnh vỏ dưa hấu bắn tung tóe, nhưng bên trong chúng chứa một loại dung dịch nhầy nhụa màu đỏ tươi có mùi cay xè nồng nặc. Đó là loại dung dịch ép từ “Ớt Chỉ Thiên Biến Dị” trộn với “Dịch Nhựa Cây Gây Ngứa”.

Diệp Thiên dù có tu vi cao thâm nhưng không ngờ tới chiêu này. Hắn bị nước dưa hấu bắn đầy mặt. Ngay lập tức, vị Thánh tử oai phong lẫm liệt bỗng nhiên buông kiếm, hai tay điên cuồng gãi vào mặt, nước mắt nước mũi giàn dụa vì cay.

“Aaaaa! Cay… cay quá! Da ta… ngứa chết mất! Diệp Phàm, ngươi chơi bẩn!” Diệp Thiên nhảy dựng lên như một con khỉ bị dẫm phải đuôi.

“Đã bảo rồi mà.” Diệp Phàm thản nhiên lấy ra một củ cà rốt đưa cho Diệp Thiên. “Uống nước dưa hấu không tốt cho da mặt đâu. Nào, ăn cái này đi cho bớt nóng.”

Diệp Thiên nhìn củ cà rốt tỏa ra linh khí thanh khiết, mùi thơm dìu dịu thấm vào tận tâm can. Cơn ngứa và cơn đau rát bỗng chốc giảm bớt phần nào chỉ vì hơi thở của nó. Trong phút chốc, ý chí muốn “hủy diệt” của hắn lung lay.

“Đây là…”

“Cà rốt bình an. Trồng ở khu vực đất loại 1 đó.” Diệp Phàm nhảy xuống trâu, vỗ vai Diệp Thiên. “Diệp huynh, đừng đánh đấm làm gì cho mệt. Ngươi xem, Ma Giới rộng lớn thế này, chỗ nào cũng toàn hận thù. Sao ngươi không thử ở lại đây vài ngày, trồng thử một cây hoa hướng dương xem? Cảm giác nhìn thấy hạt giống nảy mầm giữa vùng đất chết… nó thú vị hơn việc chặt đầu người khác nhiều.”

Diệp Thiên cầm củ cà rốt, đứng ngây dại giữa công trường xây dựng. Xung quanh hắn, những Ma binh vốn hung tợn đang ngồi nghỉ ngơi bên lề đường, truyền tay nhau những bình trà thảo mộc của Diệp Phàm, khuôn mặt họ không có sát khí, chỉ có sự bình yên khó tả.

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn thở dài: “Tiểu tử này, lại dùng cà rốt để chiêu hàng Thánh tử rồi. Cẩu đạo của hắn… thực sự đã tiến vào một cảnh giới mà lão phu chưa từng thấy. Lão phu gọi đó là ‘Nông Nghiệp Thao Túng Tâm Lý Học’.”

Đến cuối ngày, bức bảng hiệu chính thức được treo lên trên cổng thành cao vút. Đó là một tấm gỗ đào khắc hai chữ “U MINH” màu xanh lục bảo.

Diệp Phàm nhìn ngắm tác phẩm của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác an toàn kỳ lạ.

Giờ đây, U Minh Thành không chỉ là một cái trang trại. Nó là một mê cung khổng lồ, là một cái pháo đài sinh học. Bên dưới lớp cỏ xanh là những hầm trú ẩn sâu hun hút, bên trong những thân cây là những hốc chứa đầy vũ khí tầm xa từ nông sản nổ. Mỗi cư dân trong thành đều mang ơn Diệp Phàm, họ sẵn sàng báo tin cho anh ngay khi có một con chim lạ bay qua.

Sự “Cẩu” của anh đã được nâng tầm thành một loại văn hóa đô thị.

“Chủ nhân, vạn sự khởi đầu nan, giờ thành phố đã xong, chúng ta làm gì tiếp theo?” Nguyệt Cơ đứng bên cạnh, nhìn anh với ánh mắt sùng bái tuyệt đối.

Diệp Phàm nhìn ra xa, về hướng biên giới giữa Nhân Giới và Ma Giới, mỉm cười nói: “Bước tiếp theo? Tất nhiên là khai trương siêu thị nông sản Ma Giới rồi. Ta muốn cả Nhân Giới cũng phải thèm khát những củ khoai của U Minh Thành ta!”

Trong màn đêm của Ma Giới, U Minh Thành tỏa sáng rực rỡ một màu xanh yên bình, tựa như một viên ngọc lục bảo bị đánh rơi giữa biển lửa. Và ở một góc bí mật nhất của thành phố, dưới tầng hầm thứ 11 vừa được đào thêm, Diệp Phàm lại tiếp tục hí hoáy viết vào sổ tay sinh tồn của mình:

*”Ngày… tháng… năm… U Minh Thành chính thức thành lập. Số lượng tầng hầm dự phòng: 20. Trữ lượng lương thực đủ dùng trong 500 năm. Nếu cả Ma giới sụp đổ, ta vẫn có thể ở đây trồng rau đến ngày trường sinh.”*

Một chương mới của “U Minh Ma Quân” – người nông dân nhát gan nhất lịch sử Ma Giới – chính thức bắt đầu từ đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8