Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 164: Diệp Phàm quyết định ở lại Ma giới vĩnh viễn

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:48:47 | Lượt xem: 4

**Chương 164: Đất này quá “màu mỡ”, ai rảnh mà về!**

Bầu trời Ma Giới hôm nay vẫn một màu đỏ sẫm như máu đặc, vắt ngang qua không trung là những dải mây đen kịt đầy áp lực. Thế nhưng, tại một góc của Hắc Thổ Hoang Nguyên, khung cảnh lại hoàn toàn trái ngược.

Một màu xanh ngắt trải dài đến tận cuối chân trời, xen lẫn là mùi hương dịu nhẹ của lúa non và mùi hăng hắc nhưng thanh khiết của dược thảo đang vào mùa thu hoạch. Tiếng chim ma “oác oác” hót trên cành cây ma được tỉa tót kỹ lưỡng, nghe chẳng giống tiếng quỷ hú hồn truyền thống, mà giống tiếng gà rừng đòi ăn hơn.

Diệp Phàm đang lom khom dưới ruộng. Anh mặc một bộ áo vải thô kệch, chân gấu quần xắn cao quá gối, chiếc cuốc rỉ sét trong tay cứ cách mỗi ba nhịp lại hạ xuống đất một lần. Mỗi khi cuốc chạm đất, không có âm thanh kim loại va đập thô bạo, mà là một vòng sóng gợn nhẹ lan tỏa ra xung quanh, âm thầm hóa giải toàn bộ Ma khí bạo ngược trong vòng mười trượng.

“Xong rồi, đám Linh Mễ này hôm nay đã hấp thụ đủ ‘linh phân’, chắc chắn vị sẽ rất bùi.” Diệp Phàm quệt mồ hôi trên trán, gương mặt lộ ra vẻ hài lòng của một nông dân chân chính.

Ngay lúc này, hư không phía sau lưng anh bỗng nhiên rung động nhẹ. Một luồng ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt như thể sẽ tắt ngấm bất cứ lúc nào giữa màn sương đen của Ma Giới, len lỏi xuất hiện. Đó là một đạo Truyền Âm Phù của Trường Sinh Môn.

Bản năng “Cẩu đạo” của Diệp Phàm lập tức bộc phát. Anh nhanh như chớp lùi lại phía sau chín bước, vung tay ném ra ba lớp trận pháp phòng hộ mini, đồng thời tay kia đã nắm chặt một nắm bùa nổ loại cực mạnh. Phải mất tới năm phút quan sát, sau khi xác định không có bẫy hay tà khí kèm theo, Diệp Phàm mới dám dùng một cây gậy dài khều lấy lá phù.

Giọng nói già nua nhưng chứa đầy vẻ bối rối của Sư phụ anh – Trường Sinh Đạo Nhân vang lên:

“Đồ nhi à… Phàm nhi… Con còn sống không? Nếu còn sống thì báo một tiếng. Khe nứt không gian ở Hậu sơn tông môn đã được ta và các trưởng lão vá lại ổn định rồi. Nghe bảo con bị lạc sang Ma Giới? Thảm quá, thật sự thảm quá! Ma Giới là nơi không có cỏ mọc, nước thì độc, ma đầu thì nhiều như ruồi. Con cố chịu đựng nhé, ta đang tìm cách mở một đường truyền tống ngắn hạn để rước con về. Chuẩn bị tinh thần đi, trong vòng mười ngày tới ta sẽ ‘nhổ’ con ra khỏi hang quỷ đó!”

Lá phù sau khi phát hết lời nhắn thì tự động bốc cháy thành tro bụi.

Diệp Phàm đứng lặng thinh.

Anh nhìn vào chiếc sọt tre chứa đầy những củ khoai lang tím to bằng bắp đùi người lớn, nhìn sang cái giếng nước linh tuyền đang phun trào tinh thuần ma khí đã được thanh lọc thành dạng lỏng, lại nhìn xa hơn nữa – nơi có hàng trăm Ma Vương đang quỳ lạy xin được… đi hốt phân cho trang trại.

“Về? Sư phụ, lão nhân gia người chắc là có nhầm lẫn gì rồi…” Diệp Phàm lẩm bẩm, mặt mũi méo xệch.

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn rỉ sét trên ngón tay anh bỗng chốc hiện hình lên thành một làn khói đen nhạt. Lão vuốt râu, cười hì hì đầy mỉa mai:

“Tiểu tử, nghe thấy chưa? Sư phụ ngươi muốn rước ngươi về Nhân Giới chịu khổ kìa. Nhân Giới linh khí loãng như nước lọc, một viên linh thạch phải chia năm xẻ bảy để dùng, đi đến đâu cũng gặp thiên kiêu đánh đánh giết giết. Ở đây chẳng phải sướng hơn sao?”

Diệp Phàm gật gù, bắt đầu lấy ra một quyển sổ tay, bìa ngoài viết tiêu đề: “Bảng So Sánh Chỉ Số Sinh Tồn: Ma Giới vs Nhân Giới”.

“Lão nói đúng.” Diệp Phàm nghiêm túc phân tích, tay viết lạch cạch. “Ở Nhân Giới, ta là đệ tử ngoại môn của Trường Sinh Môn, hàng tháng nhận được ba viên hạ phẩm linh thạch, đi đâu cũng phải cúi đầu chào mấy tên thiên tài kiêu ngạo. Lỡ như không cẩn thận va chạm vào một vị Thánh Tử nào đó, hắn sẽ truy sát ta đến chân trời góc bể. Rủi ro sinh tồn: 80%.”

Anh dừng bút, nhìn quanh trang trại mình:

“Còn ở đây? Hắc Thổ Hoang Nguyên vốn là đất chết, không ai thèm quản. Ma khí ở đây tuy hỗn loạn nhưng độ đậm đặc gấp 50 lần linh khí ở Trường Sinh Môn. Quan trọng nhất là đất này… quá màu mỡ!”

Nói rồi, Diệp Phàm cúi xuống bới một vốc đất đen lên. Đối với người khác, đây là loại đất ăn mòn linh cốt, nhưng đối với Trường Sinh Công của anh, đây là “siêu phân bón” nén chặt. Anh chỉ cần dùng “Vạn Vật Sinh Linh Thuật” thanh lọc một chút, mảnh đất này có thể khiến một cây cỏ dại bình thường hóa linh thành thảo dược nghìn năm chỉ trong vòng một tháng.

“Nguyệt Cơ! Lại đây!” Diệp Phàm gọi to.

Một nữ tử mặc trường bào đen tuyền, dáng người thanh mảnh, dung nhan diễm lệ nhưng khí tức lạnh lùng nhanh chóng bay tới. Công chúa Ma tộc lừng lẫy một thời giờ đây đang đeo một cái tạp dề có thêu hình đóa hoa nhỏ, tay cầm chiếc thùng tưới nước bằng sọ Ma Tướng cấp cao.

“Chủ nhân có gì sai bảo?” Nguyệt Cơ cúi đầu, trong mắt nàng chứa đựng sự sùng bái cuồng nhiệt (đã bị Diệp Phàm mặc định là nàng đang… đói).

“Ngươi thấy sao nếu ta bảo chúng ta sắp phải dọn nhà về Nhân Giới?” Diệp Phàm thử lòng.

Sắc mặt Nguyệt Cơ lập tức trắng bệch, nàng “uỵch” một cái quỳ sụp xuống, ôm lấy ống quần của Diệp Phàm:

“Chủ nhân! Nô tỳ làm gì sai sao? Có phải do hôm qua nô tỳ tưới nước hơi quá tay khiến cây cà chua ma bị rụng một lá không? Xin ngài đừng bỏ rơi nô tỳ! Ở Nhân Giới không có lúa linh mễ ngon như vậy, cũng không có củ cải giúp thanh lọc huyết mạch. Sang đó nô tỳ sẽ chết héo mất!”

Diệp Phàm thở dài, xoa đầu nàng: “Thôi được rồi, đừng khóc. Ta chỉ hỏi thử xem thôi.”

Vượng Tài, con Ma Lang gầy gò đang nằm ngủ dưới gốc cây mận, nghe thấy hai chữ “Nhân Giới” cũng tỉnh dậy. Nó lười biếng liếc nhìn về phía khe nứt không gian đã bị vá lại, sau đó khinh bỉ “hừ” một tiếng, rồi quay lại gặm lấy một củ khoai lang nướng thơm phức. Trong lòng nó thầm nghĩ: *Nhân Giới có món khoai lang nào chứa được một năm tu vi trong một miếng ăn không? Không có? Thế thì đi làm chó gì!*

Diệp Phàm đứng dậy, nhìn vào thung lũng phía xa. Những Ma đầu từng hùng hổ muốn ăn thịt anh, giờ đây đã tự giác dựng lều dựng trại xung quanh nông trại, trở thành những “lớp tường người” kiên cố nhất. Bất cứ một con ruồi nào từ thế lực thù địch bay qua cũng sẽ bị họ xé xác trước khi chạm tới cổng trang trại của anh.

“Ở Nhân Giới, ta là kẻ yếu nhất.” Diệp Phàm tự nhủ, ánh mắt loé lên sự thấu triệt. “Còn ở Ma Giới này, vì tất cả bọn họ đều nghĩ ta là đại năng tuyệt thế, nên họ chẳng những không dám động vào ta, còn tình nguyện bảo vệ sự yên bình này. Đây chẳng phải là đỉnh cao của Cẩu đạo sao? Nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất khi ta làm chủ được nguồn lương thực!”

Đặc biệt, đất ở Ma Giới có một đặc tính mà Nhân Giới không có: Tính biến dị.

Hôm trước, Diệp Phàm thử trồng một hạt giống dưa hấu bình thường lấy từ tông môn. Dưới sự tưới tắm bằng Ma dịch tinh lọc, quả dưa hấu đó khi chín không chỉ mọng nước, mà còn tự sinh ra một tầng lân giáp cứng ngắc, khi bổ ra bên trong tỏa ra kiếm khí hừng hực. Một miếng dưa của anh đã giúp một tên Ma Binh đột phá thẳng lên Ma Tướng.

Đất màu mỡ đến mức này, tài nguyên dồi dào đến mức này, lại có đội ngũ “phu xe” cấp Ma Vương bảo kê miễn phí, chỉ có thằng ngốc mới quay về Nhân Giới để làm đệ tử quét rác.

Diệp Phàm cầm lấy cái cuốc, bước tới một khu vực đất mới khai phá, nơi anh đang định thử nghiệm trồng “Trường Sinh Củ Cải trắng”. Anh lẩm bẩm:

“Sư phụ à, không phải đệ tử bất hiếu, mà là con vì hòa bình của hai giới nên mới hy sinh ở lại đây canh chừng lũ ma đầu này thôi. Người hãy yên tâm ở Nhân Giới dưỡng già đi, thỉnh thoảng con sẽ gửi ít ‘rau sạch’ về biếu người qua khe nứt không gian.”

Anh cầm lấy một tấm ngọc giản, bắt đầu khắc văn kiện trả lời Sư phụ.

Nội dung thư:
*”Thưa Sư tôn kính yêu, đệ tử tại Ma Giới đang chịu khổ vô cùng. Nơi này mỗi ngày đều có ma đầu kêu khóc (đòi ăn lẩu), khí trời bạo ngược (nhưng mát mẻ hơn núi Trường Sinh), lương thực khan hiếm (con phải ăn bít tết Ma thú mỗi ngày cho qua bữa). Để đảm bảo lũ ma đầu này không tràn sang Nhân Giới quấy nhiễu tông môn, đệ tử nguyện phát tâm từ bi, ở lại đây thực hiện ‘Chương trình nông thôn mới Ma Giới’, dùng đạo pháp hóa giải sát khí của chúng đến khi nào thiên hạ thái bình mới thôi. Xin đừng tìm con, cứ coi như con đã hy sinh vì chính nghĩa!”*

Viết xong, Diệp Phàm phất tay một cái, bức thư được dán vào một quả “Dưa chuột truyền tin” (sản phẩm mới nghiên cứu), sau đó anh tung chân sút một phát. Quả dưa chuột mang theo thông điệp bay thẳng vào vết nứt không gian đang mờ dần.

“Xong việc!” Diệp Phàm phủi tay, hăm hở quay lại ruộng. “Hôm nay phải bón phân cho đám ‘Ớt hỏa diệm’, nghe nói mấy vị Ma Vương ở phía Bắc đang xếp hàng đợi mua nó để chữa chứng lạnh lưng kinh niên.”

Lão Ma Đầu Vong Tiên cười khằng khặc trong không trung: “Ngươi đúng là đồ vô liêm sỉ, nhưng lão phu thích cái cách ngươi gọi ‘ở lại hưởng phước’ là ‘hy sinh vì chính nghĩa’.”

Diệp Phàm chẳng buồn để ý đến lão. Với anh, việc ở lại Ma Giới không phải là tham quyền lực, mà đơn giản vì ở đây, anh có thể lặng lẽ tu tiên, lặng lẽ trồng ruộng, mà không lo một ngày đẹp trời có thiên lôi hay kẻ thù của tông môn đến tìm mình tính sổ.

Hắc Thổ Hoang Nguyên bỗng nhiên vang lên tiếng hát nghêu ngao của anh, hòa cùng tiếng cuốc đất nhịp nhàng. Giữa lòng Ma Giới u tối, cái nông trại xanh mướt kia giống như một cái gai đẹp đẽ, nhắc nhở tất cả mọi người rằng: Đôi khi, chỉ cần một cái cuốc và một lòng “cợt nhả” đúng cách, bạn có thể biến địa ngục thành thiên đường riêng của chính mình.

“Vượng Tài, tối nay thịt thêm con Gà Ma Ma, ta làm món gà hầm nấm linh chi cho cả nhà!”

“Gâu!” (Tên này cuối cùng cũng quyết định không đi, miếng cơm mình chắc chắn rồi!)

Trang trại lại chìm vào sự bận rộn hài hước thường ngày. Sự màu mỡ của Ma Giới, xem ra vẫn là sức hút khó cưỡng nhất đối với một kẻ “cẩu” đến tận xương tủy như Diệp Phàm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8