Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 175: Nguyệt Cơ cuối cùng cũng lừa được Diệp Phàm ký vào tờ giấy kết hôn
Trời Ma Giới hôm nay có vẻ sẫm màu hơn thường lệ, những áng mây tím ngắt trôi lững lờ trên bầu trời Hắc Thổ Hoang Nguyên, trông giống như những miếng thạch nho khổng lồ bị ai đó ném bừa bãi lên không trung.
Tại trang trại Trường Sinh, Diệp Phàm đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh mướt, bên cạnh là cái cuốc rỉ sét thần thánh. Anh đang cau mày, tay cầm một chiếc kính lúp được chế tác từ thủy tinh vạn năm, soi soi xét xét một bản đồ địa chính vừa mới vẽ xong.
“Nguy hiểm quá, thật sự quá nguy hiểm!” Diệp Phàm tặc lưỡi, mồ hôi hột lăn trên trán. “Cái hàng rào phía Đông dạo này bị bọn thỏ tai dài gặm mất một góc, chỉ còn có mười tám lớp trận pháp phòng thủ. Nếu có vị Ma Vương nào rảnh rỗi đi ngang qua rồi vô tình hắt xì một cái, chẳng phải bắp cải của ta sẽ bị cảm lạnh sao?”
Vượng Tài đang nằm phủ phục bên dưới, lười biếng ngáp một cái dài đến tận mang tai, cái đuôi đen gầy gò đập đập xuống đất theo nhịp. Nó liếc nhìn chủ nhân của mình với ánh mắt khinh bỉ: *Đại ca à, ngài đã bao phủ cả thung lũng này bằng ‘Cửu Thiên Thập Địa Tru Diệt Vô Hình Trận’ rồi, ngay cả một con ruồi muốn bay vào cũng phải nộp đơn xin phép trước ba tháng, ngài còn lo cái gì nữa?*
Diệp Phàm không để ý đến con chó tâm thần của mình, anh đang mải mê với nỗi lo của một kẻ theo đuổi “Cẩu đạo”. Từ sau khi Nguyệt Cơ đăng cơ trở thành Ma Nữ Hoàng, danh tiếng của thung lũng này ngày càng vang xa. Người ta đồn rằng nơi đây là thánh địa của những loại rau củ chứa quy luật thiên đạo. Điều này khiến Diệp Phàm ăn không ngon, ngủ không yên.
Anh chỉ muốn làm một nông dân thầm lặng, sống đến thiên hoang địa lão cơ mà!
“Sư phụ, ngài lại đang lo lắng về việc ‘quyền sở hữu đất đai’ sao?”
Một giọng nói thanh tao như chuông bạc vang lên. Nguyệt Cơ bước ra từ phía sau giàn mướp đắng. Hôm nay nàng không mặc bộ long bào uy nghiêm của Ma Nữ Hoàng, mà lại chọn một bộ đồ nông gia giản dị bằng vải thô màu xanh đậm, mái tóc dài được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ đơn sơ. Dù vậy, khí chất cao sang thoát tục của nàng vẫn không thể che giấu được, khiến cả vườn rau dường như cũng bừng sáng hơn.
Diệp Phàm thở dài, buông cái kính lúp xuống: “Nguyệt Cơ à, ngươi nói xem, giờ ngươi đã là Nữ Hoàng, cai quản vạn dặm sơn hà. Ta ở đây khai hoang trồng trọt, tính ra cũng là đang chiếm dụng đất công của Ma giới. Vạn nhất sau này có tên đại thần nào đó dèm pha, bảo ta là ‘điền bá’ chiếm đất bất hợp pháp, rồi kéo quân đến thu hồi thì sao? Ta chỉ là một phàm nhân chân yếu tay mềm, lấy gì mà chống đỡ?”
Vượng Tài nghe đến đoạn “chân yếu tay mềm” thì suýt nữa sặc nước miếng mà chết. Nó nhớ lại tuần trước có một vị Ma Tướng lạc đường vô tình dẫm lên một mầm cải, Diệp Phàm đã vác cuốc đuổi theo “nhẹ nhàng” vỗ một cái khiến vị kia biến thành phân bón hữu cơ trực tiếp tại chỗ.
Nguyệt Cơ khẽ cười, đôi mắt phượng nheo lại đầy ẩn ý. Nàng tiến lại gần, đặt lên bàn một cuộn da dê cổ kính, tỏa ra hơi thở của thời gian và một chút uy áp của luật pháp Ma tộc.
“Sư phụ lo xa quá rồi. Để giải quyết nỗi lo của ngài, mấy ngày nay con đã thức trắng đêm để soạn thảo một bản ‘Hợp đồng thuê đất dài hạn’ đặc biệt nhất lịch sử Ma giới. Chỉ cần ngài ký vào đây, mảnh đất này sẽ thuộc quyền canh tác của ngài mãi mãi, không ai có quyền xâm phạm, dù là Ma Vương hay Ma Thần.”
Diệp Phàm mắt sáng rực lên như đèn pha: “Thuê đất dài hạn? Vĩnh cửu chứ?”
“Vĩnh cửu!” Nguyệt Cơ khẳng định chắc nịch, trong lòng thầm bổ sung: *Dài hơn cả sự tồn tại của Ma giới nữa kia.*
Diệp Phàm vẫn giữ nguyên bản tính thận trọng, anh không vội vàng vồ lấy cuộn da dê ngay. Anh lôi từ trong túi trữ vật ra một lọ thuốc nhỏ mắt, nhỏ vào hai giọt nước lá liễu để kích hoạt “Thần Nông Nhãn”. Sau đó, anh bắt đầu soi từng dòng, từng chữ trên bản hợp đồng.
“Cái khoản một này… ‘Bên A (Nguyệt Cơ) đồng ý giao toàn bộ khu vực Hắc Thổ Hoang Nguyên cho Bên B (Diệp Phàm) sử dụng cho mục đích trồng trọt, chăn nuôi và dưỡng sinh’. Ừm, nghe hợp lý.” Diệp Phàm lẩm bẩm.
“Khoản hai… ‘Bên B có quyền tự do xây dựng, cải tạo, lắp đặt trận pháp phòng thủ không giới hạn số lượng và công suất’. Cái này được, rất hợp ý ta!”
Nguyệt Cơ đứng bên cạnh, nụ cười trên môi càng lúc càng sâu. Nàng biết, đối với Diệp Phàm, đất đai và an toàn là hai thứ quan trọng hơn cả mạng sống. Chỉ cần đánh vào điểm này, con cá này chắc chắn sẽ cắn câu.
“Sư phụ, ngài xem đến phần ‘Nghĩa vụ của Bên B’ đi.” Nguyệt Cơ khéo léo lật cuộn da dê xuống phía dưới.
Diệp Phàm nheo mắt đọc kỹ: “‘Nghĩa vụ của Bên B: Phải đảm bảo cung cấp nguồn nông sản sạch định kỳ cho Bên A để duy trì sức khỏe cho lãnh đạo. Phải thực hiện chế độ quản lý tập trung, không được chia tách mảnh đất cho bất kỳ bên thứ ba nào khi chưa có sự đồng ý của Bên A…’. Ừ, cái này thì đương nhiên rồi, rau sạch thì ta thiếu gì. Quản lý tập trung cũng tốt, tránh việc người ngoài trà trộn.”
Nhưng rồi, ánh mắt Diệp Phàm dừng lại ở một đoạn văn tự cổ rất nhỏ, được viết bằng mực tím lấp lánh ở góc dưới cùng, ẩn giấu dưới một hàng ký tự về thuế suất.
“Cái đoạn chữ nhỏ li ti này là gì? Sao chữ Ma cổ này lạ thế?” Diệp Phàm cảnh giác hỏi.
Tim Nguyệt Cơ đập thình thịch một cái, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng: “À, đó là thuật ngữ pháp lý cổ của Ma tộc về ‘Quan hệ ràng buộc sở hữu đất đai gắn liền với tư cách cá nhân’. Ngài biết đấy, luật pháp Ma giới rất rắc rối, phải dùng ngôn từ cực kỳ chính xác để tránh bọn quan lại tìm kẽ hở.”
Thực tế, dòng chữ đó dịch sát nghĩa ra là: *”Mọi tài sản thuộc quyền sở hữu của Bên B (bao gồm cả bản thân Bên B) sẽ hợp nhất làm một với Bên A thông qua nghi thức khế ước trọn đời, đồng cam cộng khổ, sinh tử có nhau.”* Trong văn hóa Ma tộc, đây chính là lời thề kết tóc vĩnh viễn, hay nói trắng ra là một tờ giấy kết hôn cấp độ cao nhất.
Diệp Phàm lấy tay xoa xoa cằm, lẩm bẩm: “Nghĩa là… sau khi ký cái này, ta và mảnh đất này, cùng với người cho thuê là ngươi, sẽ trở thành một khối thống nhất trên phương diện pháp lý, không ai có thể can thiệp?”
“Chính xác! Ngài sẽ có danh phận chính thức, không còn ai có thể nói ngài là kẻ lạ mặt đến chiếm đất.” Nguyệt Cơ gật đầu lia lịa, lòng thầm nhủ: *Ngài không chỉ có danh phận chủ đất, mà còn có danh phận Hoàng phu của ta nữa.*
Diệp Phàm vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Anh lôi từ trong thắt lưng ra một xấp phù chú “Phá Áo”, ném lên tờ giấy. Một luồng sáng vàng hiện lên, quét qua quét lại cuộn da dê. Tờ giấy không hề có phản ứng tiêu cực nào, không có độc, không có cạm bẫy linh hồn, cũng không có trận pháp ẩn giấu nhằm gây hại.
Anh đâu có ngờ, Nguyệt Cơ vốn là truyền nhân của hoàng tộc Ma giới, nàng dùng “Tình Chi Khế Ước” – một loại khế ước dựa trên sự tình nguyện và không mang tính tấn công. Phù chú của anh chỉ chuyên phá các loại tà thuật ám toán, còn đối với loại “âm mưu ngọt ngào” này thì hoàn toàn vô dụng.
“Được rồi, nhưng ta muốn thêm một điều khoản nữa.” Diệp Phàm đột ngột nói.
Nguyệt Cơ giật mình: “Điều khoản gì ạ?”
“Bên A không được phép tự ý vào khu vực tư gia của Bên B sau 10 giờ tối nếu không có sự đồng ý, tránh làm ảnh hưởng đến giờ giấc dưỡng sinh.” Diệp Phàm rất nghiêm túc. Anh sợ buổi tối cô nàng này hay sang “xin cơm thêm”, làm tốn thời gian anh tu luyện Trường Sinh Công.
Nguyệt Cơ nén cười đến mức đau cả bụng, nàng gật đầu: “Duyệt! Con sẽ thêm vào ngay.”
Nàng phẩy nhẹ tay, một dòng chữ mới hiện ra. Sau đó, nàng đưa cho Diệp Phàm một chiếc bút lông làm từ lông đuôi của Ma Hạc.
“Mời sư phụ điểm chỉ… à không, ký tên vào đây. Dùng một giọt máu đầu ngón tay kết hợp với tinh thần lực để bản hợp đồng có hiệu lực vĩnh viễn với thiên đạo.”
Diệp Phàm cầm cây bút, do dự mất vài giây. Anh nhìn quanh thung lũng một lượt. Những luống bắp cải xanh mướt đang vẫy lá trong gió, lũ gà Ma đang lục túc tìm sâu, con Vượng Tài đang ngủ mơ chảy cả nước miếng. Đây là công sức bao nhiêu năm của anh. Chỉ có tờ giấy này mới đảm bảo anh không bị đuổi đi, mới đảm bảo cái cuộc sống “cẩu” này được duy trì.
“Thôi được, vì đại nghiệp làm ruộng trường sinh!”
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, châm nhẹ đầu ngón tay, một giọt máu đỏ tươi mang theo hơi thở của Trường Sinh Công tầng thứ 10 rơi xuống tờ da dê. Ngay lập tức, anh vận dụng bút lực, viết hai chữ “Diệp Phàm” to tướng, rồng bay phượng múa.
*Oành!*
Một tiếng sấm nhỏ vang lên giữa trời quang mây tạnh, chỉ có người trong cuộc mới nghe thấy. Cuộn da dê bỗng nhiên phát ra ánh sáng tím hồng rực rỡ, rồi hóa thành hai luồng sáng, một luồng bay vào trán Diệp Phàm, một luồng bay vào trán Nguyệt Cơ.
Diệp Phàm cảm thấy một luồng ấm áp kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể, dường như anh và mảnh đất này thực sự đã có một mối liên kết không thể tách rời. Anh cảm nhận được từng nhịp thở của cây cỏ, từng sự chuyển động của mạch đất.
“Haha! Thành công rồi!” Diệp Phàm đắc ý cười lớn, vỗ vỗ vai Nguyệt Cơ. “Giờ thì mảnh đất này là của ta, vĩnh viễn là của ta! Đã có giấy trắng mực đen, thiên đạo làm chứng. Sau này dù có là Ma Thần tái thế cũng đừng hòng đuổi lão tử đi!”
Nguyệt Cơ cũng cười, nhưng nụ cười của nàng mang theo một sự thỏa mãn sâu sắc hơn nhiều. Nàng thu lại cuộn da dê, khẽ cúi đầu hành lễ: “Chúc mừng sư phụ đã chính thức trở thành… ‘Chủ nhân’ của thung lũng, và cũng là người có sự liên kết chặt chẽ nhất với Ma giới.”
“Tốt, tốt lắm! Để ăn mừng sự kiện này, tối nay ta sẽ hầm một nồi lẩu củ cải ngũ sắc đặc biệt. Ngươi ở lại dùng bữa luôn nhé!” Diệp Phàm vui vẻ hào hứng.
“Tuân lệnh, thưa ngài.” Nguyệt Cơ đáp lời, trong ánh mắt nàng lấp lánh niềm vui.
Đúng lúc này, Lão Ma Đầu Vong Tiên từ trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét vốn đang im hơi lặng tiếng đột ngột bay ra một luồng linh thức nhỏ, hớt hải kêu lên trong đầu Diệp Phàm: “Tiểu tử thối! Ngươi vừa ký cái gì đấy? Ngươi có biết dòng chữ Ma cổ đó nghĩa là gì không?”
Diệp Phàm tự tin đáp: “Lão già, ta đã kiểm tra kỹ rồi. Là hợp đồng thuê đất vĩnh cửu. Có chữ Ma cổ xác nhận quan hệ sở hữu trọn đời mà.”
Lão Ma Đầu Vong Tiên lặng thinh một hồi lâu, sau đó bật cười ha hả, nụ cười đầy vẻ phức tạp: “Thuê đất… Khặc khặc… Đúng là sở hữu trọn đời thật. Tiểu tử, ngươi đúng là cao thủ cẩu đạo, phòng bị khắp nơi nhưng lại tự mình nhảy vào cái hố lớn nhất Ma giới. Ngươi có biết quan hệ ‘hợp nhất sở hữu’ với Nữ Hoàng thì tương đương với cái gì không?”
“Cái gì?” Diệp Phàm bắt đầu cảm thấy có gì đó hơi sai sai.
“Nghĩa là người ta không chỉ muốn rau của ngươi, mà muốn cả cái người trồng rau là ngươi đấy! Tờ giấy đó trong luật Ma giới gọi là ‘Hoàng Phụ Ước’, là khế ước kết hôn mà Nữ Hoàng dùng để chỉ định phu quân duy nhất! Chúc mừng ngươi, kẻ muốn ở ẩn nhất thế gian giờ đã trở thành chính cung của Ma giới!”
Diệp Phàm cứng đờ người. Cái môi đang cười bỗng nhiên giật giật.
Anh từ từ quay đầu lại nhìn Nguyệt Cơ. Nàng vẫn đang dịu dàng nhìn anh, bàn tay nhỏ bé vân vê vạt áo, gò má hơi ửng hồng dưới ánh hoàng hôn tím.
“Sư phụ, sao ngài lại nhìn con như vậy? Hay là… ngài muốn thêm điều khoản ‘ngủ chung để tiết kiệm linh khí’ vào hợp đồng?”
Diệp Phàm cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân. Anh nhìn xuống giọt máu vẫn còn vương trên đầu ngón tay, rồi lại nhìn vườn rau xanh mướt.
“Ta… ta chỉ muốn làm ruộng…” Anh lẩm bẩm trong tuyệt vọng.
Vượng Tài bấy giờ mới tỉnh dậy, nó bước lại gần, liếm liếm mu bàn tay Diệp Phàm như muốn an ủi, nhưng trong đôi mắt của con chó lang thang ấy lại hiện rõ một dòng chữ: *Đại ca, ngài xong đời rồi. Chơi với lửa có ngày cháy túi, chơi với Nữ Hoàng có ngày… mất tự do.*
Bên ngoài thung lũng, gió vẫn thổi, nhưng dường như từ nay về sau, sự yên bình của “Lão nông” Diệp Phàm sẽ mang một màu sắc hoàn toàn khác. Một bản hợp đồng thuê đất, đổi lại bằng cả cuộc đời tự do. Không biết là anh đã lời hay là lỗ to đây?
Diệp Phàm ngửa mặt lên trời than dài một tiếng: “Trường Sinh Môn ơi là Trường Sinh Môn, sư phụ dạy con thận trọng, nhưng không dạy con cách đề phòng một bản hợp đồng tình ái trá hình!”
Nhưng dù nói gì đi nữa, mùi hương của nồi lẩu củ cải bắt đầu tỏa ra từ gian bếp, và trong ánh nắng nhạt nhòa, hình bóng hai người một lớn một nhỏ cùng nhau đi vào trong sân trông chẳng khác gì một đôi phu thê nông gia bình dị, chỉ khác là bà vợ này có thể điều động triệu quân, còn ông chồng này có thể dùng cuốc chẻ đôi trời đất.
Ma giới, bắt đầu từ ngày hôm nay, thực sự đã có “Chủ nhân” mới. Một chủ nhân chỉ muốn trồng rau nhưng lại vô tình trở thành người đàn ông đứng sau người đàn bà quyền lực nhất.
“Nguyệt Cơ… điều khoản số mười có thể sửa lại được không?”
“Dạ không ạ, hợp đồng đã được thiên đạo chứng thực, muốn sửa phải chờ đến kiếp sau.”
“…”
Diệp Phàm đau khổ múc một bát nước canh, tự nhủ: *Thôi thì, có đất là tốt rồi. Dù sao thì mình vẫn là chủ vườn rau, phải không nhỉ?*
Ánh trăng tím dần lên cao, bao trùm lấy trang trại nhỏ bé nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh thiên động địa. Ở một góc vườn, cây bắp cải được bón phân kim cương rung rinh trong gió, như thể cũng đang cười nhạo vị chủ nhân “quá sức thận trọng” của mình.