Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 193: Diệp Phàm dùng sức mạnh sáng thế để hồi sinh ký ức
Ánh trăng tím của Ma giới nhạt nhòa, nhưng tại thung lũng Hắc Thổ, màn đêm lại được bao phủ bởi một thứ hào quang màu xanh ngọc bích ôn nhu. Diệp Phàm đứng giữa ruộng lúa mạch Linh Mễ đang trổ bông, hơi thở của hắn hòa quyện cùng nhịp đập của đất đai.
Sau khi tiễn biệt những cố nhân của một thời khai hoang – những người không thể thắng nổi sự mài mòn của thời gian dù đã được hắn dùng linh dược bồi bổ – lòng Diệp Phàm bỗng nảy sinh một tia chấp niệm. Đối với một người tu luyện “Trường Sinh Công” đến tầng thứ 11 như hắn, chấp niệm là một thứ xa xỉ, thậm chí là nguy hiểm. Nhưng đêm nay, nhìn cái chuồng chó trống trải nơi Vượng Tài thường nằm ngủ và góc sân vắng lặng thiếu đi tiếng quát tháo của Huyết Sát Ma Tướng, Diệp Phàm quyết định làm một việc “không cẩu” một chút nào.
“Nếu thời gian là một dòng sông, kẻ trường sinh chỉ là kẻ đứng trên bờ nhìn nước chảy qua.” Diệp Phàm lẩm bẩm, tay nắm chặt cán cuốc rỉ sét. “Nhưng nếu kẻ đứng trên bờ ấy là một nông dân, hắn có quyền vớt một ít nước lên để tưới cho khu vườn của mình, biến những bọt nước ấy thành hoa quả vĩnh cửu.”
Hắn nhắm mắt lại. Thần Nông Nhãn trong khoảnh khắc này không còn nhìn thấu dược tính của cây cỏ nữa, mà bắt đầu xuyên thấu qua các tầng không gian, tìm kiếm những mảnh vỡ của ký ức đã tan biến trong dòng lịch sử của Hắc Thổ Hoang Nguyên.
Trường Sinh Công tầng thứ 11: **Vạn Vật Quy Nguyên**.
Sức mạnh sáng thế này, vốn dĩ hắn định giấu kín đến khi nào Ma Thần tái thế mới mang ra tự vệ, nay lại được dùng để… trồng kỷ niệm.
Diệp Phàm bắt đầu vung cuốc. Mỗi nhát cuốc hạ xuống không phải để xới đất, mà là để rạch đôi không gian. Ánh sáng từ những vết rạch đó tuôn ra như những sợi tơ vàng, đan xen vào nhau giữa cánh đồng. Nguyệt Cơ đứng từ xa kinh hãi nhìn thấy bóng dáng sư phụ mình bỗng chốc trở nên to lớn vô ngần, tựa như một vị thần khổng lồ đang dệt lại tấm vải của thực tại.
“Sư phụ đang… tái thiết lập lại quy luật của Ma giới sao?” Nguyệt Cơ lùi lại, tay siết chặt bình tưới nước bằng sọ Ma Tướng. Nàng cảm nhận được một áp lực kinh khủng, thứ áp lực có thể nghiền nát cả một tòa Ma Thành trong chớp mắt, nhưng lại đang được Diệp Phàm khống chế cực kỳ tinh vi, dịu dàng như gió xuân.
Diệp Phàm lấy ra một nắm hạt giống lấp lánh như sao trời. Đây là sản phẩm từ quả bầu không gian mà hắn đã luyện hóa từ chương 132 – loại hạt giống được tưới bằng nhựa sống của Trường Sinh Đạo.
– Hạt thứ nhất: **Vong Tiên Thảo**. – Diệp Phàm tung hạt giống lên.
Ngay lập tức, từ dưới lớp đất đen khô cằn của Ma giới, một khóm hoa rực rỡ mọc lên. Trong làn sương mờ ảo của khóm hoa, một hình bóng quen thuộc hiện ra. Đó là Lão Ma Đầu Vong Tiên, miệng vẫn đang oang oang: *”Tiểu tử, ngươi có công pháp nghịch thiên, sao lại đi trồng cải bắp?”*. Hình bóng ấy sống động đến mức từng nếp nhăn trên trán, từng cái nhe răng cười đều chân thực vô cùng.
Diệp Phàm không hồi sinh sinh mạng của lão – điều đó sẽ dẫn đến thiên kiếp phiền phức – hắn hồi sinh “ký ức của vùng đất”. Khóm hoa kia chứa đựng toàn bộ sự hiện diện của Lão Ma Đầu tại đây. Lão sẽ mãi mãi đứng đó, tranh luận với hư không về cách bón phân hữu cơ, tạo nên một “bảo tàng sống” ngay giữa vườn rau.
– Hạt thứ hai: **Huyết Sát Mễ**.
Bên cạnh đống rơm khô, một bóng hình cao lớn, thô kệch bắt đầu thành hình. Huyết Sát Ma Tướng đang cặm cụi kéo chiếc xe bò chở đầy phân bón, mồ hôi đầm đìa nhưng khuôn mặt đầy vẻ tự hào vì được làm “phu kéo xe” cho tiền bối.
Vượng Tài vốn đang nằm sầu đời, bỗng nhiên đứng bật dậy, cái đuôi gầy gò vẫy liên hồi. Nó lao về phía huyễn ảnh của Huyết Sát Ma Tướng, sủa lên những tiếng vui mừng. Dù mõm nó xuyên qua hình bóng kia, nhưng Vượng Tài vẫn cảm nhận được mùi vị quen thuộc mà Diệp Phàm đã tái tạo từ linh khí.
Diệp Phàm hít một hơi sâu, hai tay kết ấn:
– **Bảo Tàng Ký Ức – Khai!**
Từ mặt đất, hàng ngàn khóm hoa mọc lên như nấm sau mưa. Mỗi khóm hoa là một khung cảnh: Cảnh Diệp Phàm lần đầu thu phục Ma Lang, cảnh đám Ma thỏ biến dị bị mắc bẫy chuột, cảnh quân đoàn Ma kiến di cư bị nước rửa bát tiêu diệt… Tất cả hiện lên thành những thước phim đa chiều, bao phủ khắp trang trại.
Nông trại của Diệp Phàm trong phút chốc không còn là một mảnh đất sản xuất thông thường. Nó đã trở thành một bảo tàng của thời gian. Những người đã khuất, những sự kiện đã qua, đều được cố định lại trong một trạng thái tươi đẹp nhất.
Hắn vác cuốc đi giữa những hình bóng đó. Hắn bước qua Lão Ma Đầu đang lẩm bẩm, gật đầu chào Huyết Sát Ma Tướng đang gồng mình kéo xe. Một cảm giác yên bình kỳ lạ dâng lên. Đối với một kẻ luôn sợ chết và luôn muốn trốn tránh như Diệp Phàm, việc lưu giữ quá khứ thế này chính là cách hắn “ăn gian” thời gian.
“Thế này thì không còn sợ cô đơn nữa.” Diệp Phàm mỉm cười, vẻ mặt hèn mọn, cẩn thận hằng ngày bỗng biến mất, thay vào đó là sự thư thái của một bậc chân nhân.
Thế nhưng, bản tính “cẩu” của hắn nhanh chóng quay lại. Diệp Phàm nhìn xung quanh, thấy hào quang sáng thế quá rực rỡ, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các đại năng Ma giới từ vạn dặm xa xôi.
“Hỏng rồi, làm màu quá tay rồi!” Hắn hốt hoảng rút ra một sấp phù chú dày cộm – khoảng vài ngàn tấm “Ẩn Thiên Phù”.
Hắn bắt đầu chạy quanh hàng rào, dán phù chú như điên.
– Dán một tấm che giấu hơi thở… không chắc chắn, phải dán thêm mười tấm!
– Dán thêm phù chú phản xạ ánh sáng, khiến cho từ bên ngoài nhìn vào, nơi này vẫn chỉ là một đống đất khô cằn.
– Phải dùng thêm phù chú gây ảo giác: Kẻ nào tiến gần sẽ chỉ thấy mùi phân chuồng nồng nặc, tự động bỏ đi.
Vừa dán, hắn vừa lẩm bẩm tự trấn an: “Ta chỉ là một nông dân trồng rau. Những thứ này chỉ là huyễn tượng để giải khuây đêm khuya, không phải thần thông, không phải thần thông. Ai hỏi thì cứ bảo là mọc nấm gây ảo giác tập thể.”
Nguyệt Cơ đi sau lưng, nhìn sư phụ mình vừa mới hiển thánh như thần linh, phút sau đã quay lại bộ dạng sợ chết mà dán phù chú kín mít khắp nơi, nàng không khỏi dở khóc dở cười. Nàng bước vào vùng không gian “ký ức”, chạm tay vào một bông hoa Vong Ưu. Cảm giác ấm áp của những ngày xưa cũ ùa về, nỗi buồn mất mát những người bạn dường như vơi đi hẳn.
– Sư phụ, người thật là một người tốt tàn nhẫn nhất mà đệ tử từng biết. – Nàng nói nhỏ.
Diệp Phàm không nghe thấy, hắn vẫn đang bận thiết lập một cái “Trận pháp sấm sét bảo vệ ký ức” tầng thứ 9. Hắn tự nhủ: *”Nếu có kẻ nào dám phá hủy bảo tàng của ta, ta sẽ dùng cái cuốc này bổ đôi hắn thành hai mảnh để làm phân bón cho vụ mùa năm sau.”*
Ánh trăng dần lặn, bảo tàng sống của Diệp Phàm chìm dần vào trong màn sương mù của trận pháp che giấu. Nhìn từ xa, thung lũng Hắc Thổ vẫn chỉ là một vùng đất hoang vu, chết chóc. Nhưng bên trong lớp màn sương ấy, một thiên đường của ký ức đã được tạo ra, vĩnh hằng và tĩnh lặng.
Diệp Phàm vỗ phủi tay, cất cái cuốc vào kho. Hắn nhìn Vượng Tài đang ngủ say bên cạnh huyễn ảnh của người bạn cũ, rồi nhìn Nguyệt Cơ đang lặng lẽ tưới nước cho những đóa hoa thời gian.
“Nông trại rộng hơn một chút, người làm cũng đông hơn một chút… mặc dù chỉ là huyễn ảnh.” Diệp Phàm hài lòng. “Ngày mai, phải bắt đầu nghiên cứu cách dùng ‘Trường Sinh Công’ để nuôi cá trong quả bầu không gian thôi. Ma giới không có cá, thật là một thiếu sót lớn.”
Hắn bước vào nhà, ánh lửa bếp lò hắt bóng hắn lên vách tường. Cuộc đời cẩu đạo của hắn vẫn tiếp tục, giữa những quỷ dữ và những ký ức không bao giờ tàn héo. Tại nơi khắc nghiệt nhất Ma giới này, có một nông dân đã dùng đôi bàn tay lấm bùn của mình để viết nên một huyền thoại về sự sống vĩnh hằng, một cách lặng lẽ và âm thầm nhất.
Chương 193 kết thúc trong sự tĩnh lặng vô ưu, khi mà cả thực tại và quá khứ đều tìm thấy sự giao thỏa tại mảnh vườn của một kẻ tu tiên thích làm ruộng. Diệp Phàm đi vào giấc ngủ, giấc mơ của hắn lần này không còn là cảnh bị truy sát, mà là cảnh mùa màng bội thu, nơi mỗi cọng cỏ đều gọi tên hắn một cách thân thương.