Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 195: Diệp Phàm giả làm một ông lão nghèo khổ thử thách lòng người

Cập nhật lúc: 2026-05-27 15:11:26 | Lượt xem: 10

**Chương 195: Chấn Thiên Dép Và Những Củ Cải “Thối”**

Trong cái hầm ngầm sâu tới ba mươi trượng bên dưới thung lũng Hắc Thổ, Diệp Phàm đang đứng trước một tấm gương đồng lớn, sắc mặt nghiêm trọng như thể đang chuẩn bị bước vào một cuộc đại chiến sinh tử cấp độ Ma Thần.

Hắn soi tới soi lui, chỉnh sửa một góc áo rách tả tơi, rồi lại dùng một nắm tro than xoa nhẹ lên mặt để tạo ra vẻ vàng vọt, xanh xao của kẻ quanh năm thiếu ăn.

“Vẫn chưa được, quá bóng bẩy. Cái này không phải là nông dân, đây là đại gia giả nghèo!” Diệp Phàm lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự thận trọng.

Hắn tiện tay nhổ một cọng rơm khô cắm lên tóc, lại cố tình bẻ cong cái lưng vốn đang thẳng tắp của mình thành hình dấu hỏi. Cuối cùng, hắn xỏ vào đôi dép cỏ rách nát mà hắn tự gọi là “Chấn Thiên Dép” – thực chất đây là một đôi dép được dệt từ gân của Thạch Long trộn lẫn với cỏ Trường Sinh, có tác dụng tăng tốc độ độn thổ lên 300% trong trường hợp cần bỏ chạy.

“Hừm, cứ cho là bộ dạng này đủ để qua mặt đám ma đầu đó đi.” Diệp Phàm lẩm bẩm. “Sư phụ từng dạy, ra ngoài lăn lộn, danh tiếng là phù du, an toàn mới là vĩnh cửu. Ta chỉ là muốn ra biên giới xem xét xem cái gọi là ‘hội chợ vật tư Ma giới’ có cái gì hay không, tiện thể thám thính xem có kẻ nào đang có ý đồ xấu với ruộng rau của mình hay không thôi. Thử thách lòng người cái gì chứ? Ta chỉ là muốn phòng bệnh hơn chữa bệnh!”

Bên cạnh hắn, Vượng Tài – con Ma Lang gầy gò với đôi mắt lúc nào cũng như buồn ngủ – đang nằm dài, thỉnh thoảng liếc nhìn chủ nhân bằng ánh mắt đầy sự khinh bỉ.

*Chủ nhân, người giả bộ cũng phải có mức độ thôi chứ? Người mặc cái áo rách đó, nhưng bên trong lót tới mười hai lớp giáp mềm từ tơ Thiên Tàm vạn năm, đầu đội mũ ‘vô hình thuật’, thắt lưng giấu hơn hai mươi cái túi trữ vật chứa đầy linh bùa nổ. Có ai đi ‘thử thách lòng người’ mà mang theo cả kho vũ khí như người không?*

Diệp Phàm không thèm để ý đến cái nhìn của con chó, hắn vác một chiếc sọt tre cũ kỹ lên vai. Trong sọt chỉ có ba củ cải trắng vừa hái từ ruộng – tất nhiên, bên ngoài chúng được hắn dùng huyễn thuật phù phép để trông vừa nhỏ, vừa khô héo, lại còn đầy vết sâu đục. Thực tế, đó là “Tuyết Ngọc Linh Sâm” có tác dụng chữa trị mọi tổn thương linh hồn, mỗi một củ nếu đem ra đấu giá ở Nhân giới có thể khiến một tông môn hạng nhất phá sản.

“Vượng Tài, trông nhà cho kỹ. Nếu có ai lẻn vào, cứ cắn mông chúng nó, nhớ đừng cắn chết, để dành cho ta làm phân bón.”

Dặn dò xong, Diệp Phàm lảo đảo bước ra khỏi thung lũng, bộ dáng yếu ớt như một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.

***

Cửa ngõ Hắc Thổ Hoang Nguyên, nơi giao nhau giữa vùng đất chết và con đường mòn dẫn về Vạn Ma Thành.

Hôm nay, một nhóm tu sĩ trẻ của Huyết Ma Điện đang nghênh ngang cưỡi trên những con Hắc Báo đi qua. Dẫn đầu là một thanh niên áo đỏ, chân mày xếch ngược, khí thế đầy vẻ kiêu hãnh. Hắn tên là Hắc Bất Hủ, thiên tài nội môn, tu vi đã đạt tới Ma Binh đỉnh phong, chỉ một bước nữa là thành Ma Tướng.

“Hừ, cái thung lũng khỉ ho cò gáy này gần đây rộ lên tin đồn có một ‘U Minh Ma Quân’ đại năng ẩn cư.” Hắc Bất Hủ khinh khỉnh nhổ một bãi nước bọt xuống đất đen. “Ta thấy toàn là chuyện nhảm nhí. Vùng đất này đến cỏ còn mọc không nổi, đại năng nào rảnh rỗi tới đây trồng người chắc?”

Đi bên cạnh hắn là Linh Nhi, một thiếu nữ có gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại đượm vẻ u sầu. Cô khẽ đáp: “Sư huynh, không nên coi thường. Ma giới rộng lớn, ngọa hổ tàng long rất nhiều.”

“Hừ, ta chính là hổ, chính là rồng đây!” Hắc Bất Hủ cười lớn.

Đúng lúc đó, bọn họ nhìn thấy một lão già gầy gò, áo quần rách rưới đang ngồi sụp bên lề đường, trước mặt đặt một cái sọt tre cũ kỹ. Lão già đó chính là Diệp Phàm bản ‘nông dân nghèo’.

Diệp Phàm run rẩy đưa tay lên, giọng nói khàn khàn: “Các vị đại nhân… đi qua đi lại… làm phúc cho lão già này một miếng bánh khô… Lão già nhà nghèo, chỉ còn mấy củ cải thối này để đổi lấy cái ăn thôi…”

Trong lòng Diệp Phàm thầm nghĩ: *Tên áo đỏ kia nhìn ngứa mắt thật, chắc chắn là loại phản diện điển hình. Hy vọng hắn đừng gây sự, nếu không ta lại phải ‘vô tình’ làm hắn bay màu, phiền phức lắm.*

Hắc Bất Hủ dừng con Hắc Báo lại, liếc nhìn Diệp Phàm với ánh mắt ghê tởm: “Lão già thối tha, Ma giới là nơi kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, hạng rác rưởi như ngươi sao chưa chết quách đi cho sạch đất? Củ cải thối này mà cũng dám đem ra chắn đường bổn thiếu gia?”

Hắn vung roi định quất tới, nhưng Linh Nhi đã kịp ngăn lại. Cô bước xuống xe, nhìn Diệp Phàm với vẻ thương cảm. Cô thấy lão già này run lẩy bẩy, trên trán đầy mồ hôi (thực ra là Diệp Phàm dùng nội công ép mồ hôi ra để cho giống thật), trong lòng trào dâng một chút trắc ẩn hiếm hoi ở Ma giới.

“Sư huynh, chỉ là một lão phàm nhân sắp đất thấp gần trời, bỏ qua đi.”

Nói rồi, Linh Nhi lấy ra một miếng lương khô và một viên ma thạch hạ phẩm đưa cho Diệp Phàm. Cô dịu dàng nói: “Lão bá, cầm lấy mà đi đi. Ở vùng này nguy hiểm lắm, đừng ra ngoài bán hàng nữa.”

Diệp Phàm giả vờ cảm động đến mức nước mắt lưng tròng, đôi tay gầy gò run run nhận lấy: “Đa tạ tiên cô… tiên cô đúng là bồ tát tái thế… Để báo đáp, tiên cô hãy cầm lấy một củ cải này đi. Nó tuy nhìn xấu, nhưng ăn vào khỏe người lắm…”

“Đồ ngu!” Hắc Bất Hủ mắng một tiếng. “Linh Nhi sư muội, muội tốn lương thực cho loại phế vật này làm gì? Lại còn cầm cái củ cải thối của hắn nữa, bẩn tay!”

Linh Nhi chỉ mỉm cười, nhận lấy một củ cải cho Diệp Phàm vui lòng rồi cất vào túi.

Nhưng đúng lúc này, sự biến đột ngột xảy ra.

Từ trong những tán cây quỷ dị ven đường, một tiếng gầm thét xé lòng vang lên. Một luồng hắc khí mãnh liệt từ trên cao giáng xuống.

“U Minh Báo vương!” Hắc Bất Hủ biến sắc.

Một con báo khổng lồ, toàn thân rực lửa đen, mắt đỏ như máu hiện ra. Đây là ma thú cấp Ma Tướng, sức mạnh ngang ngửa với một cường giả Kim Đan kỳ của Nhân giới. Nhóm đệ tử Huyết Ma Điện hoảng loạn, những con Hắc Báo vốn là thú cưỡi của bọn chúng lập tức phủ phục xuống đất run rẩy.

“Đáng chết! Tại sao loại quái vật này lại xuất hiện ở đây?” Hắc Bất Hủ không chút do dự, hắn lập tức quay đầu, dùng bí pháp thúc giục thú cưỡi bỏ chạy, hoàn toàn không thèm quan tâm đến các sư đệ sư muội xung quanh.

“Hắc sư huynh! Đừng bỏ chúng ta!” Linh Nhi hét lên, nhưng Hắc Bất Hủ đã biến mất sau một làn khói đỏ.

U Minh Báo vương không đuổi theo kẻ mạnh nhất, mà nó lại nhắm thẳng vào đám đông đang sợ hãi, cụ thể là hướng về phía Linh Nhi và “lão già nông dân” đang ngồi bất động kia.

Linh Nhi nghiến răng, rút thanh ma kiếm ngắn ra, đứng chắn trước mặt Diệp Phàm: “Lão bá, chạy mau! Tôi chặn nó lại!”

Diệp Phàm lúc này đang ngồi xổm dưới đất, bộ não vốn “cẩn thận quá mức” đang hoạt động với tốc độ kinh người:

*Phân tích tình huống: U Minh Báo vương cấp Ma Tướng. Nếu ta ra tay lộ liễu, Linh Nhi sẽ nhận ra ta không phải lão già bình thường. Nếu không ra tay, nàng ta sẽ chết. Nếu nàng ta chết, lương tâm ta hơi cắn rứt (khoảng 0,1%), nhưng quan trọng là nếu nàng ta chết ở đây, Huyết Ma Điện sẽ kéo người đến điều tra, ruộng rau của ta sẽ bị phát hiện!*

*Kết luận: Phải tiêu diệt con báo này một cách ‘tình cờ’ nhất có thể.*

Lúc này, U Minh Báo vương đã lao tới, vuốt sắc đen ngòm chỉ còn cách đầu Linh Nhi vài gang tay. Cô nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cái chết.

“Ôi cái lưng của tôi!”

Một tiếng kêu quái gở vang lên. Diệp Phàm bỗng nhiên “trượt chân” ngã nhào ra phía trước. Trong lúc ngã, đôi tay run rẩy của hắn dường như “vô tình” vung cái cuốc rỉ sét cũ kỹ ra phía sau.

*Vút!*

Cái cuốc rỉ sét nhìn qua thì không có gì đặc biệt, nhưng khi vung ra, nó lại “tình cờ” lướt qua một quỹ đạo vô cùng huyền diệu, đúng lúc cắt ngang cổ họng của con U Minh Báo vương đang lao tới với vận tốc xé gió.

*Phập!*

Đầu báo rơi xuống đất, máu đen bắn tung tóe nhưng tuyệt nhiên không một giọt nào dính vào người Diệp Phàm. Cơ thể con báo trượt dài trên mặt đất theo đà quán tính, đâm sầm vào một tảng đá lớn phía sau Diệp Phàm và nổ tung thành một đống xương thịt vụn.

Tất cả diễn ra trong vòng một hơi thở.

Linh Nhi mở mắt ra, hoàn toàn ngẩn ngơ. Cô chỉ thấy lão già nông dân đang nằm chổng vó trên mặt đất, miệng rên rỉ: “Ối giời ơi… đau chết lão già rồi… Cái con thú gì mà chạy không nhìn đường thế này, suýt nữa tông chết lão rồi…”

Cô nhìn xác con báo, rồi nhìn cái cuốc rỉ sét đang nằm chỏng chơ bên cạnh chân mình.

“Chuyện… chuyện gì vừa xảy ra?” Một đệ tử khác lắp bắp. “Con báo vương đó… tự đâm cổ vào cái cuốc của lão già này mà chết ư?”

“Chắc chắn là do nó chạy nhanh quá không thắng kịp, lại xui xẻo va đúng vào vật sắc nhọn!” Một kẻ khác đưa ra giả thuyết nghe có vẻ hợp lý nhất. “Lão già này phúc lớn mạng lớn thật!”

Linh Nhi không nói gì, cô nhìn Diệp Phàm với ánh mắt đầy vẻ ngờ vực xen lẫn kinh ngạc. Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế? Một con thú cấp Ma Tướng lại tự sát bằng cách đâm cổ vào một cái cuốc rỉ sét của một lão già phàm nhân?

Nhưng khi cô quan sát kỹ Diệp Phàm, lão vẫn đang loay hoay bò dậy, phủi phủi bụi trên cái áo rách, mặt mũi lấm lem tro bụi, hơi thở dồn dập, kinh mạch hoàn toàn không có chút dao động khí công nào.

“May quá… may quá…” Diệp Phàm thở hồng hộc, nhặt cái cuốc lên. “Hú vía, tiên cô có sao không?”

Linh Nhi hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh lại: “Lão bá, ngài… ngài thực sự không sao chứ?”

“Không sao, chỉ là cái lưng hơi mỏi.” Diệp Phàm cười hì hì, rồi lục đục nhặt cái sọt lên. “Củ cải thối cũng bay mất rồi… Thôi, lão đi về đây. Chỗ này đáng sợ quá, thảo nào bà già ở nhà không cho đi xa.”

Nói xong, hắn vác sọt lạch bạch chạy mất, tốc độ nhìn thì chậm nhưng thực ra mỗi bước chân đều ẩn chứa rút đất thành thốn (độ thuật), chỉ chớp mắt đã biến mất vào trong màn sương mù đen của thung lũng.

Linh Nhi đứng đó một hồi lâu. Cô sực nhớ ra điều gì đó, vội vàng mở túi ra lấy củ cải mà lão già vừa tặng.

Vừa mở ra, một luồng tinh thuần đến cực điểm của linh khí ập vào mặt. Củ cải nhìn bên ngoài khô héo bỗng nhiên bong lớp vỏ huyễn thuật, lộ ra phần lõi trong suốt như pha lê, tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ có thể xoa dịu mọi phiền muộn trong linh hồn.

“Đây là… Băng Tâm Linh Sâm vạn năm?!” Linh Nhi nghẹt thở. “Cái này… cái này quý hơn cả gia sản của toàn bộ Huyết Ma Điện!”

Cô vội vã nhìn theo hướng lão già biến mất, nhưng chỉ thấy sương mù dày đặc. Cô chợt hiểu ra điều gì đó, lẩm bẩm: “U Minh Ma Quân… đó thực sự là tiền bối ẩn cư. Ngài ấy không phải đang bán củ cải, ngài ấy đang thử thách nhân tâm giữa nơi ma quỷ này…”

Nghĩ đến hành động hèn nhát bỏ chạy của Hắc Bất Hủ, rồi lại nhìn vật bảo vô giá trong tay, Linh Nhi bất giác thở dài, quỳ thụp xuống hướng về phía thung lũng lạy ba lạy: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm.”

***

Trong khi đó, Diệp Phàm đã về tới ruộng rau của mình, nhanh như chớp cởi bộ đồ rách rưới ra đốt sạch, thay vào bộ đồ nông dân sạch sẽ hằng ngày.

“Hù chết ta rồi! Hù chết ta rồi!” Diệp Phàm vỗ ngực bôm bốp. “Cái Ma giới này đúng là không phải chỗ người ở. Đi bán dạo một tí thôi mà gặp ngay báo vương cấp Ma Tướng. May mà ta phản ứng nhanh, vung cái cuốc trúng mục tiêu, nếu không bị nó cào một phát chắc phải uống tới ba bát canh bồi bổ mới hồi phục được.”

Hắn ngồi xuống ghế dựa, tu một ngụm nước trà được pha từ lá của “Cây Trà Ngộ Đạo”.

Lão Ma Đầu Vong Tiên từ trong chiếc nhẫn thò đầu ra, cười khùng khục: “Tiểu tử, ngươi diễn cũng giỏi thật. Con bé đó chắc giờ đang coi ngươi như thần linh rồi đấy. Củ linh sâm đó ngươi cho không như vậy, không thấy tiếc à?”

Diệp Phàm bĩu môi: “Tiếc cái gì? Ruộng sau nhà ta mọc đầy ra đó, lợn nhà mình còn không buồn ăn củ bé như vậy. Cho nàng ta một củ để nàng ta bớt đau lòng vì cái tên sư huynh khốn nạn kia thôi. Vả lại, tặng nàng ta bảo vật là để nàng ta ngậm miệng lại, đừng có dẫn người tới đây quấy rầy sự thanh tịnh của ta.”

Hắn dừng lại một chút, mặt bỗng nghiêm nghị: “Vong Tiên lão đầu, lão nói xem… ta có nên tăng thêm một lớp trận pháp phòng thủ mười vạn linh phù nổ xung quanh cửa thung lũng không? Ta thấy dạo này người lạ lai vãng hơi nhiều, lòng ta không an vạn vạn lần không thể sơ suất được!”

Lão Ma Đầu thở dài, lặn xuống nhẫn: “Ngươi thích làm gì thì làm đi. Với cái tính cách ‘cẩu’ của ngươi, chắc đến ngày Ma giới sụp đổ, cái thung lũng này vẫn sẽ bình an vô sự thôi.”

Diệp Phàm đứng dậy, vác cuốc ra đồng, miệng lẩm bẩm: “Phải trồng thêm ít ‘Ớt chỉ thiên diệt thế’. Sau này kẻ nào dám giả bộ hào quang đại năng tới đây, ta cho chúng nó nếm mùi cay đắng của nông dân!”

Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch của Ma giới, bóng dáng của Diệp Phàm nhàn nhã cuốc đất. Chẳng ai ngờ được, vị “Ma Quân” đang làm cả giới tu chân rúng động vì kinh hãi lại đang đau đầu suy nghĩ xem làm sao để lũ gà ma giới không vào mổ vụng luống cải bắp mới trồng.

Đúng là, cao nhân ở ẩn, không cầu trường sinh, chỉ cầu… thu hoạch vụ mùa bình an.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8