Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 196: \”Tiền bối, xin hãy dạy con cách trồng củ cải!\”
Tiếng sấm rền vang trên bầu trời nhuộm sắc đỏ rực của Ma Giới, nhưng khi những tia sét đánh xuống bìa rừng Hắc Thổ Hoang Nguyên, chúng bỗng dưng như vấp phải một bức tường vô hình, nhẹ nhàng tan biến thành những đốm sáng li ti, bổ sung thêm linh khí cho dải sương mù nhàn nhạt bao quanh thung lũng.
Bên trong “vỏ bọc” bình yên ấy, Diệp Phàm đang nằm võng dưới gốc cây thụy linh chi khổng lồ, tay cầm quạt nan phe phẩy, vẻ mặt hưởng thụ. Hắn mặc bộ đồ vải bố sờn cũ, ống quần xắn cao, trông không khác gì một lão nông chân lấm tay bùn. Thế nhưng, nếu một vị Ma Vương nào lọt được vào đây, chắc chắn sẽ trợn tròn mắt mà ngất xỉu. Cái gọi là “gốc cây thụy linh chi” mà Diệp Phàm dùng để che nắng kia, thực chất là một loại dược liệu tuyệt tích đã vạn năm, một phiến lá của nó cũng đủ khiến giới tu tiên Nhân giới đầu rơi máu chảy.
“Lão già Vong Tiên này, ngươi xem, mẻ linh mễ năm nay hạt to chắc, nấu cháo chắc chắn là thơm nức mũi.” Diệp Phàm lim dim mắt, lẩm bẩm với chiếc nhẫn cũ kỹ trên ngón tay.
Lão Ma Đầu Vong Tiên hừ lạnh một tiếng, tàn hồn hiện ra lơ lửng, tức tối nói: “Tiểu tử thối, ngươi dùng ‘Cửu Thiên Tức Nhưỡng’ để trồng gạo ăn hằng ngày, lại dùng ‘Nhược Thủy’ từ chân trời để tưới rau, nếu tổ tiên Trường Sinh Môn mà biết được chắc chắn sẽ nhảy ra khỏi quan tài bóp chết ngươi! Ngươi có biết bao nhiêu cao thủ Ma giới cả đời còn chưa được ngửi qua mùi vị của linh khí tinh thuần như thế này không?”
Diệp Phàm bĩu môi, lật người: “Lão thì biết cái gì? Ta đây là vì sinh tồn. Ma giới hung hiểm, không ăn no mặc ấm, không bồi bổ cơ thể cho khỏe mạnh thì làm sao có sức mà… chạy? Ngươi nhìn xem, ngoài kia toàn là đám giết người không chớp mắt, ta không cẩn thận một chút là mất mạng như chơi.”
“Ngươi mà cũng gọi là cẩn thận?” Vong Tiên cười khẩy. “Chung quanh cái chuồng gà của ngươi có đến ba nghìn tầng trận pháp sát thương, năm nghìn tầng trận pháp ảo ảnh, còn có mười vạn cái ‘Linh phù tự bạo’ chôn dưới đất. Đừng nói là Ma Vương, ngay cả Ma Thần có đi lạc vào đây cũng phải lột vài tầng da. Ngươi đây là bệnh hoang tưởng cấp độ nặng rồi!”
Diệp Phàm định cãi lại thì đột nhiên lông mày hắn nhếch lên. Hắn ngồi bật dậy, đôi mắt bình thường bỗng chốc trở nên thâm trầm như đầm nước sâu. “Có người tới.”
Vượng Tài, con chó đen gầy gò đang nằm ngủ dưới chân võng, bỗng dưng nhe răng ra, một luồng sát khí hung bạo thoảng qua trong mắt nó rồi biến mất tăm, nó lại trở về bộ dạng một con chó mực lười biếng, sủa vội vài tiếng “Gâu! Gâu!” ra chiều báo động.
“Tên nhóc nào mà mạng lớn thế, vượt qua được rừng Cỏ Răng Quỷ mà vào tới tận đây?” Diệp Phàm vung tay một cái, một tấm gương nước (Thủy Kính Thuật) hiện ra trước không trung.
Trong gương là hình ảnh một cậu bé khoảng mười hai, mười ba tuổi. Thân hình nó gầy trơ xương, quần áo rách rưới đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu, làn da bị gió cát và ma khí bào mòn trở nên thô ráp, xám xịt. Đôi môi nó nứt nẻ, đôi mắt hõm sâu nhưng lại lấp lánh một sự kiên định đến đáng sợ. Cậu bé đang quỳ rạp trước cổng vào thung lũng – nơi mà trong mắt người thường chỉ là một vách đá cheo leo không có lối thoát.
“Tiền bối… xin tiền bối cứu mạng… xin tiền bối… thu nhận vãn bối…” Tiếng nói của cậu bé yếu ớt, bị tiếng gió gào thét của Ma giới nuốt chửng, nhưng nó vẫn không ngừng dập đầu. Mỗi cái dập đầu lại để lại một vết máu trên nền đá đen lạnh lẽo.
Diệp Phàm cau mày: “Hắc Thổ Hoang Nguyên cách thành trì gần nhất cũng phải ba ngàn dặm, xung quanh toàn là Ma thú cấp thấp hung tợn. Một đứa bé người phàm… à không, là một Ma tộc huyết mạch thấp kém nhất, làm sao đi tới đây được?”
Vong Tiên nhìn kỹ rồi thở dài: “Nhìn dấu chân của nó đi, nó đã bò bằng tay và đầu gối một quãng đường rất dài. Ý chí này… đúng là hiếm thấy. Có lẽ nó nghe được lời đồn về ‘U Minh Ma Quân’ cứu người ở vùng biên cương nên tìm đến đây cầu may.”
Diệp Phàm lẩm bẩm: “Phiền phức, đúng là phiền phức. Ta đã bảo là đừng có phô trương mà, cái cô nàng Nguyệt Cơ kia chắc chắn lại đi rêu rao cái danh hiệu quái quỷ đó rồi. Ta chỉ muốn làm một nông dân yên ổn thôi mà cũng không xong!”
Hắn ngoài miệng thì càu nhàu, nhưng tay lại búng một cái nhẹ. Một luồng khí ấm áp lặng lẽ bay ra ngoài, bao bọc lấy cậu bé, ngăn chặn cái lạnh cắt da của Ma giới đang tàn phá cơ thể nó.
“Đi đi Vượng Tài, đuổi nó đi. Bảo là lão chủ nhân ở đây tính tình quái gở, không nhận đồ đệ, cũng không thích người lạ.” Diệp Phàm xua tay.
Vượng Tài đứng dậy, lắc lắc cái đuôi, lững thững đi ra phía cổng. Một lúc sau, tiếng sủa của nó vang lên, kèm theo tiếng khóc nức nở của cậu bé.
“Tiền bối! Con không sợ khổ, không sợ chết! Con muốn học cách trồng củ cải! Con thấy người ở phố huyện nói, ăn được củ cải của người có thể cứu được mẹ con! Cầu xin người!”
Diệp Phàm nghe thấy thế thì khựng lại. Trồng củ cải?
Cái gọi là “củ cải” mà cậu bé nói, chính là ‘Tuyết Long Căn’ mà Diệp Phàm thường dùng để muối dưa chua. Ở Nhân giới, đó là thần dược kéo dài tuổi thọ, còn ở Ma giới, nó là thứ duy nhất có thể trung hòa Ma độc trong cơ thể những Ma dân thấp kém.
“Thằng nhóc này vì một củ cải mà đi bộ ba ngàn dặm sao?” Diệp Phàm lẩm bẩm, ký ức về thời kỳ hắn còn là một đệ tử ngoại môn ở Trường Sinh Môn, cũng từng quỳ trước cửa phòng sư phụ chỉ để xin một hạt giống rau linh chi, bỗng chốc hiện về.
Hắn thở dài, đứng dậy phủi bụi trên mông: “Thôi được rồi, nhìn nó cũng tội. Để ta ra đóng giả làm một ông lão nghèo khổ thử thách nó một chút. Nếu nó chịu không nổi thì tự khắc sẽ bỏ đi, còn nếu nó có duyên… thì ta thiếu gì củ cải bỏ đi.”
Nghĩ là làm, Diệp Phàm dùng ảo thuật biến thung lũng rực rỡ thành một khu vườn lụp xụp, tiêu điều. Hắn khoác lên mình một chiếc áo tơi rách, tay cầm cái cuốc rỉ sét, chống gậy đi ra.
“Thằng nhãi ranh, làm loạn cái gì? Có biết chỗ này là đất của ai không?” Diệp Phàm quát lớn, giọng khàn khàn như gỗ mục va vào nhau.
Cậu bé thấy có người xuất hiện, đôi mắt mệt mỏi bỗng bừng sáng. Nó dập đầu mạnh hơn: “Tiền bối! Con tên là A Lạp. Xin tiền bối dạy con cách trồng củ cải! Chỉ cần cứu được mẹ, tiền bối bảo con làm gì con cũng làm!”
Diệp Phàm híp mắt nhìn cậu bé: “Trồng củ cải? Ngươi có biết ta là ai không? Ta chỉ là một lão già sắp đất xa trời, cả đời chỉ biết đào đất. Ta không có công pháp thần thông, cũng không có ma binh bảo khí. Ngươi đi nhầm chỗ rồi.”
A Lạp lắc đầu quầy quậy: “Không nhầm! Người bên ngoài nói, củ cải của người trồng có linh tính, có thể hóa giải thống khổ. Con không cầu làm cao thủ, con chỉ cầu mẹ con không phải đau đớn mỗi khi phát bệnh ma độc.”
Diệp Phàm cười lạnh: “Khẩu khí lớn đấy. Được, ngươi muốn học trồng củ cải chứ gì? Vậy trước tiên hãy hoàn thành một việc này cho ta.”
Hắn chỉ tay về phía một cái hồ nước nhỏ ở góc vườn – thực chất đó là ‘Tịnh Ma Hồ’ chứa đầy nước tinh khiết nhất. “Ngươi thấy cái chum kia không? Cái chum đó bị thủng dưới đáy một lỗ nhỏ. Nhiệm vụ của ngươi là dùng cái gáo múc nước này, gánh nước từ hồ đổ đầy vào chum. Bao giờ chum đầy nước, ta sẽ cân nhắc dạy ngươi.”
Cái gáo mà Diệp Phàm đưa cho A Lạp được làm từ gỗ của cây ‘Huyết Ma Mộc’ – cực nặng, ít nhất cũng phải vài trăm cân. Mà cái chum kia, vì bị thủng đáy nên muốn đổ đầy nó cần một tốc độ và sự kiên trì kinh người. Đây rõ ràng là một sự hành hạ đối với một đứa trẻ đang kiệt sức.
A Lạp nhìn cái gáo, rồi nhìn cái chum, không nói lời nào, khó khăn đứng dậy. Nó cầm lấy cán gáo, đôi bàn tay nhỏ bé lập tức run lên bần bật vì sức nặng.
“Con… con sẽ làm được.” A Lạp nghiến răng, lảo đảo đi về phía bờ hồ.
Một gáo nước, hai gáo nước… mỗi lần múc nước, trọng lượng của gáo gỗ lại tăng thêm một chút do đặc tính thấm hút của Huyết Ma Mộc. A Lạp ngã xuống, lại bò dậy. Mồ hôi trộn lẫn với máu thấm đẫm vai áo nó.
Lão Ma Đầu Vong Tiên ở trong nhẫn tặc lưỡi: “Tiểu tử thối, ngươi thật ác độc. Cái gáo đó đến Ma Binh còn cầm thấy nặng, đứa trẻ này sắp gãy xương đến nơi rồi.”
Diệp Phàm đứng tựa lưng vào cổng, mắt vẫn quan sát nhưng miệng lại lạnh lùng: “Ta đây là đang dạy nó đấy. Trồng ruộng không chỉ là gieo hạt, mà là luyện tâm. Nếu nó không có cái tâm kiên định như đá, thì dù có hạt giống tiên thiên cũng chỉ trồng ra cỏ dại. Hơn nữa… ngươi không thấy gì sao?”
Vong Tiên nhìn kỹ lại, bỗng sửng sốt. Mỗi khi A Lạp múc nước từ hồ, một lượng cực nhỏ linh khí tinh thuần đã thẩm thấu qua làn da, chảy vào kinh mạch khô héo của nó. Diệp Phàm không phải đang hành hạ nó, mà là đang dùng cách thức cực đoan nhất để “tẩy tủy phạt cốt”, tái tạo lại cơ thể cho cậu bé này. Nước trong hồ là Tịnh Ma Thủy, có tác dụng thanh lọc mọi tạp chất Ma giới cực kỳ hiệu quả.
“Quả nhiên là cẩu đạo điển hình.” Vong Tiên cảm thán. “Ngay cả cứu người cũng phải làm cho giống như hành hạ người ta mới chịu.”
Thời gian trôi đi, trời Ma giới dần chuyển sang màu tím đậm – dấu hiệu của màn đêm. A Lạp đã ngã xuống không biết bao nhiêu lần. Đầu gối nó trầy da tróc vảy, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào cái chum nước mới chỉ đầy được một phần ba.
Đột nhiên, Diệp Phàm bước tới, tay cầm một củ cải trắng trẻo, trên còn dính chút bùn đất “đen kịt” (thực chất là linh thổ). Hắn nhai một miếng giòn tan ngay trước mặt cậu bé.
“Sao? Mệt rồi à? Bỏ cuộc đi, về nhà mà lo hậu sự cho mẹ ngươi. Trồng trọt là việc của những kẻ mạnh mẽ, không phải cho loại phế vật hơi tí là ngã như ngươi.” Diệp Phàm khích tướng.
A Lạp không trả lời, nó chỉ dùng chút sức tàn cuối cùng, hai tay ôm lấy gáo gỗ, múc thêm một gáo nước. Giọng nó khàn đặc: “Con… chưa ngã xuống… chum… vẫn chưa đầy…”
Bỗng nhiên, cơ thể A Lạp phát ra một tiếng “rắc” giòn tan. Bức tường ngăn cách giữa phàm nhân và tu sĩ (mảnh ghép tu vi Ma tộc) trong người nó bỗng dưng vỡ nát dưới áp lực của gáo gỗ Huyết Ma Mộc và sự thanh tẩy của Tịnh Ma Thủy. Một luồng khí thế mạnh mẽ trào ra, cơ thể gầy yếu của nó bỗng chốc tràn đầy sức mạnh.
“Đột phá rồi?” Vong Tiên kinh ngạc. “Chưa có công pháp mà chỉ dựa vào ý chí và ngoại lực đã đột phá lên Ma Binh? Đứa nhỏ này… thiên phú đúng là bị chôn vùi trong cái nghèo khó bấy lâu nay.”
A Lạp dường như không quan tâm mình vừa có được sức mạnh, nó chỉ cảm thấy cái gáo nhẹ đi rất nhiều. Nó bắt đầu chạy nhanh hơn, múc nước đổ vào chum liên tục.
Nửa canh giờ sau, tiếng “tõm” vang lên. Chum nước đã đầy, dù cái lỗ dưới đáy vẫn đang rỉ nước nhưng tốc độ múc của A Lạp giờ đây đã nhanh hơn tốc độ rò rỉ.
Cậu bé đứng trước mặt Diệp Phàm, thở hổn hển, gương mặt bẩn thỉu nhưng rạng rỡ: “Tiền… tiền bối… chum đầy rồi.”
Diệp Phàm nhìn cái chum, rồi lại nhìn cậu bé. Hắn thở dài, lấy trong túi ra một túi hạt giống nhỏ và một cái cuốc nhỏ bằng gỗ. “Thôi được rồi, coi như ngươi có chút kiên trì. Đây là hạt giống ‘củ cải’. Từ ngày mai, ngươi ở lại phía tây thung lũng, tự khai hoang đất mà trồng. Ta sẽ không chỉ dạy gì thêm, ngươi phải tự quan sát đất trời, quan sát hơi thở của cây cỏ mà làm.”
Hắn ném cho A Lạp củ cải đang ăn dở: “Ăn đi, để có sức mà làm. Và nhớ cho kỹ, ở đây, ngươi không được gọi ta là đại năng hay Ma Quân. Ta chỉ là một lão nông trồng rau, tên là Diệp Phàm. Rõ chưa?”
A Lạp cầm lấy nửa củ cải, run rẩy cắn một miếng. Một luồng linh khí ngọt lịm tràn ngập khoang miệng, sưởi ấm toàn bộ nội tạng của nó. Những vết thương trên người bắt đầu khép miệng với tốc độ thần kỳ.
Nó quỳ sụp xuống, bật khóc nức nở: “Con cảm ơn sư phụ! Con cảm ơn Diệp lão sư!”
“Hừ, ta chưa nhận ngươi làm đệ tử, chỉ là người làm thuê không công thôi.” Diệp Phàm quay lưng đi, bóng dáng liêu xiêu trong bóng đêm, miệng vẫn lẩm bẩm. “Lại tốn thêm một suất cơm. Vượng Tài, ngày mai bớt phần ăn của ngươi lại một chút nghe không?”
Vượng Tài sủa vang một tiếng phản đối rồi chạy biến vào trong gian nhà cỏ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đỏ đầu tiên vừa ló dạng, trên mảnh đất khô cằn phía tây thung lũng, người ta đã thấy bóng dáng một cậu bé nhỏ bé đang ra sức vung cuốc. Mỗi nhát cuốc của nó tuy còn vụng về, nhưng lại chứa đựng một niềm hy vọng mãnh liệt.
Diệp Phàm đứng ở ban công tầng hai của gian nhà gỗ (thực chất là một tháp canh tinh vi bí mật), nhìn xuống cảnh tượng đó, rồi lại nhìn ra phía xa, nơi biên giới Ma giới đang bắt đầu có những chuyển động không bình thường.
“Sóng gió lại sắp đến rồi sao?” Diệp Phàm khẽ nói. “Phải bảo Nguyệt Cơ trồng thêm một vạn gốc ‘Cỏ Che Mắt’ xung quanh thung lũng thôi. Thêm một đứa trẻ, mục tiêu lại càng lớn, cẩn thận vẫn là trên hết.”
Vong Tiên lười biếng đáp: “Ngươi cứ tiếp tục cẩn thận đi. Nhưng ta đồ rằng, củ cải mà đứa nhỏ này trồng ra, sau này sẽ khiến cả Ma giới phải quỳ xuống xin được nếm thử đấy.”
Diệp Phàm cười hì hì: “Kệ chúng nó, miễn là đừng làm hỏng luống cải bắp của ta là được. Trồng rau thôi mà, có gì mà phải căng thẳng thế?”
Trong thung lũng im lìm, mùi đất ẩm quyện với mùi thơm nhẹ của thảo mộc bay xa. Ai có thể ngờ rằng, giữa Ma giới đầy sát phạt, lại có một góc nhỏ yên bình như thế, nơi một “đại năng” đang đau đầu tính toán tiền phân bón, và một “tương lai ma đầu” đang chăm chỉ học cách bón phân cho củ cải trắng.
Câu chuyện về U Minh Ma Quân và những củ cải “thần thánh” mới chỉ thực sự bắt đầu. Chẳng bao lâu nữa, Ma giới sẽ phải làm quen với một khái niệm mới: Tu luyện là phụ, làm ruộng mới là chân lý trường sinh.
Và cậu bé A Lạp kia, sau này khi trở thành một trong Thập Đại Ma Tướng thống lĩnh phương xa, mỗi khi nhớ lại kỷ niệm này, vẫn luôn rùng mình nhớ lại cảm giác khi vác cái gáo gỗ Huyết Ma Mộc đi gánh nước.
“Tiền bối không dạy tôi giết người, tiền bối chỉ dạy tôi rằng: Muốn ăn củ cải ngon, thì trước hết phải biết đổ đầy cái chum thủng đáy của cuộc đời mình.” – *Trích hồi ký của Ma Tướng A Lạp.*
Còn bây giờ, sư phụ của cậu – Diệp Phàm – đang bận rộn… đuổi con gà ma đang định mổ vụng hạt giống của A Lạp.
“Cút ngay! Con gà chết tiệt kia! Hạt giống đó đắt lắm đấy!” tiếng la của Diệp Phàm vang vọng khắp thung lũng, xua tan đi sự u ám tĩnh mịch hằng ngày của Hắc Thổ Hoang Nguyên.