Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 197: Truyền thừa cái cuốc rỉ sét
Sương mù tím thẫm của Ma giới bao phủ lấy Hắc Thổ Hoang Nguyên, nhưng khi chạm đến ranh giới của thung lũng, chúng dường như bị một tầng bình phong vô hình ngăn lại, hóa thành những giọt sương mai tinh khiết rơi trên kẽ lá xanh rì.
Tại trung tâm của nông trường, dưới bóng cây cổ thụ Ma Văn không ngừng đung đưa theo nhịp thở của đại địa, Diệp Phàm đang nằm vắt vẻo trên một chiếc ghế dựa bằng mây, tay cầm một ấm trà bằng đất nung, vòi ấm thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm “Trà Tịnh Tâm” đặc sản của mình.
Phía trước anh, cậu bé A Lạp đang gồng mình chống chọi với một khoảnh đất cứng như sắt đá. Mồ hôi vã ra như tắm trên tấm lưng nhỏ bé, đôi bàn tay phồng rộp vì cầm cái xẻng gỗ vụng về. Ma giới không thiếu ma thuật, nhưng ở nông trường của Diệp Phàm, một quy tắc sắt đá đã được thiết lập: “Tu luyện có thể dựa vào linh khí, nhưng làm ruộng phải dựa vào mồ hôi. Dùng ma pháp trồng cây, cây sẽ mất đi linh tính.”
“Cố lên, nhịp thở phải đều. Đừng dùng sức của cánh tay, hãy dùng trọng lực của toàn bộ cơ thể đổ vào cái cán xẻng.” Diệp Phàm lười biếng nhắc nhở, nheo mắt nhìn qua làn khói trà.
Vượng Tài nằm bên cạnh, cái đuôi dài thướt tha – vốn dĩ là thứ vũ khí có thể quất chết một Ma Tướng – lúc này chỉ đang bận rộn đuổi một con ruồi đen dai dẳng. Nó ngước mắt nhìn A Lạp, trong lòng thầm khinh bỉ: *Cái tên nhóc này đúng là ngốc, năm xưa ta chỉ cần liếm một cái là đất tơi xốp cả dặm, đại ca cứ bắt nó phải khổ sở thế này làm gì? À mà thôi, khoai lang nướng tối nay của mình quan trọng hơn.*
A Lạp cắn răng, gương mặt non nớt tràn đầy sự kiên nghị. Cậu không hiểu tại sao một vị đại năng như “U Minh Ma Quân” lại bắt cậu làm những việc tầm thường thế này. Nhưng mỗi khi cậu định bỏ cuộc, hương thơm thanh khiết từ vườn rau và cảm giác tâm hồn yên bình đến lạ kỳ lại níu kéo cậu lại.
“Tiền bối…” A Lạp hổn hển lên tiếng, “Cái xẻng này… hình như nó không muốn thấu hiểu lòng đất.”
Diệp Phàm cười nhạt, đặt ấm trà xuống. Anh đứng dậy, bước từng bước nhẹ tênh như không hề chạm đất đến trước mặt A Lạp. Nguyệt Cơ từ xa cũng dừng việc tưới nước cho mấy gốc “Ớt Chỉ Thiên Biến Dị”, tò mò nhìn về phía này. Cô biết, hôm nay có vẻ như Diệp Phàm đang có tâm trạng khác lạ.
“Không phải cái xẻng không muốn thấu hiểu lòng đất, mà là ngươi chưa đủ tư cách để trò chuyện với nó.” Diệp Phàm bình thản nói. “Ở thế gian này, phàm là vật dụng cầm trên tay lâu ngày, đều có linh. Ngươi đối với nó là sự cưỡng ép, nó đối với đất là sự chống đối. Như vậy, hoa mọc không thơm, gạo trồng không dẻo.”
Anh vươn tay ra phía sau bụi cỏ bồ kết, từ trong khe đá rút ra một vật dụng cũ kỹ. Đó là một cái cuốc.
Bề mặt lưỡi cuốc đầy những vết rỉ sét đỏ quạch, cán gỗ thì mòn vẹt và đầy vết nứt. Trông nó không khác gì một phế phẩm bị ném ở góc bếp của một gia đình nông dân nghèo nhất Nhân giới. Nhưng ngay khi cái cuốc lộ diện, không khí trong thung lũng dường như ngưng trệ lại.
Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn vốn đang ngái ngủ, đột ngột hét to trong thức hải của Diệp Phàm: “Tiểu tử! Ngươi điên rồi sao? Ngươi thực sự định giao *thứ đó* cho thằng nhóc này? Ngươi có biết nhát cuốc này mà hạ xuống không đúng cách, cả cái Ma giới này sẽ bị nó xới tung lên không?”
Diệp Phàm thầm đáp trong đầu: “Lão già, im miệng đi. Ta đây là vì an toàn của bản thân. A Lạp gánh vác việc xới đất, ta mới có thời gian bế quan… à không, thời gian ngủ trưa. Với lại, ta đã gia trì một trăm lẻ tám tầng phong ấn vào cái cuốc này rồi, nhìn qua chỉ là một cái cuốc cũ thôi.”
Nói là vậy, nhưng Diệp Phàm thực ra đã quan sát A Lạp suốt ba tháng qua. Tâm tính cậu bé này thuần khiết như một tờ giấy trắng giữa Ma giới nhuốm máu. Cậu có một thứ “đất tính” mà ngay cả những lão nông lão luyện ở Trường Sinh Môn cũng khó lòng có được.
“Đây là…” A Lạp tròn mắt nhìn cái cuốc rỉ sét.
“Vũ khí mạnh nhất của ta.” Diệp Phàm nghiêm túc nói, vẻ mặt trang nghiêm như đang truyền thụ một bộ tiên pháp tối thượng. “Người Ma giới gọi nó là hung khí bổ đôi hư không, nhưng với ta, nó chỉ đơn giản là ‘Cuốc Bình Thường Số Một’. Hôm nay, ta giao nó cho ngươi.”
Nguyệt Cơ đứng xa xa nghe thấy, suýt chút nữa đánh rơi cái bình tưới. Cô đã tận mắt chứng kiến cái cuốc này một nhát chém đứt đại trận phòng ngự của một tòa thành kiên cố khi Diệp Phàm muốn bới một cái rễ cây vướng đường. Cô không khỏi “não bổ”: *Chủ nhân đây là muốn đào tạo một người thừa kế có thể trấn áp toàn bộ Ma giới từ bóng tối sao? Một nông dân mang theo uy lực của thần linh… đúng là phong thái của đấng tối cao.*
“Cầm lấy.” Diệp Phàm chìa cái cuốc ra.
A Lạp run rẩy đưa tay đón nhận. Ngay khi ngón tay cậu chạm vào cán gỗ mòn vẹt, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cậu cảm thấy một sự nặng nề không thể tả xiết, không phải nặng về trọng lượng vật lý, mà là sức nặng của ý chí.
Trong một khoảnh khắc, A Lạp nhìn thấy một hình ảnh hư ảo: Một vị thần khổng lồ dùng một cây rìu khai thiên lập địa, xẻ đôi bóng tối để mang lại ánh sáng. Sau đó, vị thần đó biến mất, chỉ còn lại mảnh vỡ của lưỡi rìu rơi rụng vào tay một người mặc áo bào rộng, người đó lặng lẽ mang mảnh vỡ ấy đi rèn thành… một cái cuốc.
“Nặng… nặng quá, tiền bối!” A Lạp hét lên, chân khuỵu xuống đất.
“Giữ vững trọng tâm!” Diệp Phàm quát khẽ, một tia linh lực từ Trường Sinh Công vô thanh vô tức truyền vào cơ thể cậu bé, giúp cậu ổn định kinh mạch. “Cái cuốc này không nhìn tu vi, nó nhìn tâm. Nếu lòng ngươi có tham niệm, nó sẽ nặng vạn quân. Nếu lòng ngươi chỉ muốn trồng rau sống sót qua ngày, nó sẽ nhẹ như lông hồng.”
A Lạp hít sâu một hơi, nhắm mắt lại. Cậu cố gắng quên đi danh tiếng của Diệp Phàm, quên đi cái gọi là “vũ khí mạnh nhất”, chỉ tập trung vào ý nghĩ duy nhất: *Mình phải cuốc tơi chỗ đất này để trồng củ cải cho tiền bối.*
Kỳ tích xảy ra. Cái cuốc rỉ sét vốn đang dìm sâu xuống đất đột nhiên trở nên nhẹ nhàng. Những vết rỉ đỏ như có sức sống, ẩn hiện dưới đó là những vân đạo cổ xưa vàng óng, rồi nhanh chóng lặn mất vào lớp sắt thô.
“Được rồi. Bổ xuống nhát đầu tiên đi. Hãy nhớ, đừng nhìn đất, hãy nhìn vào mạch máu của đất.” Diệp Phàm lùi lại vài bước, tay lén lút bấm quyết sẵn. Anh thực sự sợ rằng nếu A Lạp làm không tốt, một nhát cuốc này sẽ khiến cả cái thung lũng bay màu, lúc đó công sức “cẩu” mấy năm qua của anh đổ sông đổ biển.
A Lạp đưa cao cái cuốc rỉ sét. Một động tác giản đơn, không hề có chút ma khí nào tỏa ra, thậm chí còn có phần hơi vụng về của một đứa trẻ.
*Phập!*
Lưỡi cuốc cắm sâu vào lớp đất cứng nhất. Một tiếng động trầm đục vang lên, sau đó là một sự im lặng kỳ lạ.
Mọi người nín thở. Ngay cả Vượng Tài cũng dựng đứng đôi tai, sẵn sàng tư thế tẩu thoát nếu có biến cố nổ tung.
Một giây sau, từ điểm lưỡi cuốc cắm xuống, một gợn sóng hình vòng tròn lan tỏa ra xung quanh. Lớp đất đen cứng như đá của Hắc Thổ Hoang Nguyên trong nháy mắt hóa thành bùn tơi xốp, màu mỡ, bốc lên mùi thơm ngai ngái của sự sống. Thậm chí, một vài cây mầm nhỏ bé chưa kịp gieo hạt đã từ đâu mọc lên, rung rinh trong gió.
Điều kinh khủng nhất là, sự lan tỏa không dừng lại ở thung lũng. Cách đó hàng vạn dặm, một vài Ma đầu đang bế quan trong hang động bỗng giật mình mở mắt, cảm thấy một loại lực lượng chí cao vừa lay động lòng đất Ma giới.
“Thành công rồi…” Diệp Phàm lau mồ hôi lạnh trên trán (dù chẳng có giọt mồ hôi nào). Anh nhìn khoảnh đất tươi tốt vừa mới hiện ra, lòng tràn đầy vui sướng. “Tốt lắm, A Lạp. Từ nay về sau, nhiệm vụ xới đất toàn bộ khu vườn này giao cho ngươi. Mỗi ngày phải cuốc ít nhất mười mẫu đất, nếu không xong không được ăn cơm nướng.”
A Lạp vẫn còn bàng hoàng, nhìn cái cuốc trên tay như nhìn một thần tích. “Con… con làm được rồi sao?”
“Chỉ mới là khởi đầu thôi.” Diệp Phàm thu hồi vẻ nghiêm túc, lại trở về bộ dạng lười nhác. “Cái cuốc này tên là ‘Định Thiên’. Nhưng ngươi chỉ được gọi nó là ‘Cái cuốc sắt cũ’. Nếu ai hỏi, cứ bảo là nhặt được ở bãi rác. Tuyệt đối không được tiết lộ quan hệ với ta, nếu không ta sẽ thu hồi cái cuốc và ném ngươi ra ngoài cho Ma lang ăn thịt.”
“Vâng, sư phụ!” A Lạp kích động quỳ sụp xuống.
“Ấy, đừng gọi sư phụ. Gọi ta là chủ trang trại, hoặc tiền bối là được. Ta không muốn dính vào nghiệp quả truyền thừa đâu, phiền phức lắm.” Diệp Phàm xua tay lia lịa. Bản tính “cẩu đạo” khiến anh không muốn nhận đệ tử chính thức, vì như vậy là tự gánh thêm trách nhiệm và rắc rối.
A Lạp gật đầu lia lịa, lòng thầm nghĩ: *Tiền bối quả là cao nhân thực thụ, thanh cao thoát tục, danh lợi đối với ngài chỉ là phù vân. Ngài không cho gọi là sư phụ, chắc chắn là đang thử thách lòng trung thành của mình.*
Nguyệt Cơ bước lại gần, nhìn A Lạp đầy vẻ ghen tị lẫn ngưỡng mộ. “Tiểu tử, ngươi đúng là có đại phúc duyên. Cái cuốc đó… chủ nhân đã dùng nó để định đoạt sinh tử của không biết bao nhiêu sinh linh, giờ lại giao cho ngươi làm nông cụ.”
Diệp Phàm ho khan một tiếng: “Được rồi, bớt lời sáo rỗng đi. Nguyệt Cơ, ngươi dẫn A Lạp đi chọn một ít hạt giống ‘Bắp Cải Vàng’. Đất vừa được khai mở linh khí, gieo vào là nảy mầm ngay. Tối nay chúng ta ăn lẩu bắp cải ăn mừng.”
Nói xong, Diệp Phàm đi thẳng về phía ngôi nhà gỗ của mình, để lại A Lạp vẫn còn đang ôm khư khư cái cuốc như ôm một bảo vật vô giá.
Vào đến phòng, Diệp Phàm mới thực sự thả lỏng, ngã vật xuống giường.
“Lão già, ta làm vậy có ổn không?” Anh hỏi Vong Tiên.
“Ngươi đúng là đồ điên, nhưng cũng là kẻ thiên tài nhất mà ta từng gặp.” Vong Tiên tặc lưỡi. “Dùng mảnh vỡ của rìu Pangu để dạy một đứa trẻ Ma tộc trồng rau… Nếu những vị đại năng ở Thượng giới biết được chắc chắn sẽ hộc máu mà chết. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, khí vận của tiểu tử kia sau khi chạm vào cái cuốc đã thay đổi hoàn toàn. Nó không còn là một nô lệ ma tộc thấp kém nữa, mà đã gắn liền với vận mệnh của thung lũng này.”
Diệp Phàm nhìn trần nhà, ánh mắt xa xăm. “Vận mệnh cái gì chứ. Ta chỉ là một người qua đường lạc bước vào đây. Nhưng nhìn đứa trẻ đó… ta chợt nhớ tới mình hồi mới gia nhập Trường Sinh Môn. Sư phụ cũng giao cho ta một cái xẻng cũ nát, bảo ta đi đào sâm. Lúc đó ta hận lão thấu xương, giờ nhìn lại, hóa ra làm nông dân thực sự thoải mái hơn làm Tiên làm Phật nhiều.”
“Ngươi chỉ là muốn lười thôi.” Vong Tiên vạch trần.
“Suỵt! Ta gọi đó là ‘Cẩu tới trường sinh’.” Diệp Phàm hì hì cười.
Bên ngoài thung lũng, tiếng cuốc *phập phập* của A Lạp vẫn vang đều đặn. Nhát cuốc thứ nhất khai thiên, nhát cuốc thứ hai định địa, nhưng ở đây, chúng chỉ là nhịp điệu của một cuộc sống điền văn bình lặng.
A Lạp hăng say làm việc, cậu nhận ra rằng cái cuốc rỉ sét dường như đang truyền dạy cho mình một thứ gì đó vượt lên trên cả ma thuật. Mỗi nhát hạ xuống, cơ bắp cậu lại chắc khỏe thêm một chút, tinh thần lại sáng suốt thêm một phần. Cậu thề rằng, sẽ bảo vệ nông trường này bằng tất cả khả năng của mình, để sư phụ… à tiền bối, có thể yên tâm uống trà ngủ trưa.
Cậu đâu có biết rằng, cách thung lũng không xa, một đoàn sứ giả từ “Vạn Ma Điện” đang tiến về phía này. Họ đã nhận thấy sự biến động bất thường của lòng đất vừa rồi và nghi ngờ rằng có một bảo vật thái cổ vừa xuất thế tại Hắc Thổ Hoang Nguyên.
Hành trình bảo vệ mảnh ruộng bình yên của Diệp Phàm sắp sửa đón nhận những “phân bón” mới cấp cao hơn. Và người kế vị cái cuốc rỉ sét – A Lạp – chính là bức tường phòng thủ đầu tiên mà những kẻ xâm lăng phải đối mặt.
Diệp Phàm trong nhà vẫn chưa hay biết gì, hoặc có lẽ anh đã biết nhưng chẳng quan tâm. Anh đang bận rộn xem xét trong tủ lạnh xem có còn miếng thịt heo rừng nào để làm nhân bánh bao không.
“Làm ruộng… quả nhiên là một môn nghệ thuật đỉnh cao.” Anh thầm thì, rồi chìm vào giấc ngủ trưa với nụ cười mãn nguyện trên môi.
Trên chiếc bàn gỗ cạnh giường, một cuốn sổ tay rách nát đề chữ: “Kỹ Thuật Canh Tác Cơ Bản Của Trường Sinh Môn” đang khẽ mở ra bởi một cơn gió. Trang vừa mở có dòng chữ đỏ thẫm: “Lòng không tạp niệm, vạn vật đều là công cụ. Tay nắm binh thần, thiên hạ đều là đất canh tác.”
Diệp Phàm đã trao đi cái cuốc, cũng có nghĩa là anh đã trao đi một gánh nặng. Một sự truyền thừa không chính thức, nhưng đủ để khiến lịch sử Ma giới sang trang. Một nông dân vĩ đại nhất Ma giới, cùng với một người thừa kế đang miệt mài xới đất, cứ thế bình thản đối mặt với bão tố sắp đến.
Tiếng cuốc của A Lạp mỗi lúc một vững chãi hơn, vang vọng khắp thung lũng, như một bản hùng ca âm thầm, rung động sâu thẳm vào tận cội rễ của Cửu U.
“A Lạp, nhẹ tay thôi! Ngươi định cuốc thủng cả mặt đất để thông sang Nhân giới à?” Diệp Phàm nói mớ giữa cơn say ngủ.
Nguyệt Cơ mỉm cười, nhìn ra vườn rau xanh ngắt. Ma giới có lẽ sắp có một mùa thu hoạch rực rỡ nhất từ trước đến nay. Và phần thưởng cho những kẻ dám bén mảng đến đây quấy rối, chắc chắn sẽ là một bài học đắt giá về việc thế nào là… “cuốc đất khai thông kinh mạch”.
Dưới ánh hoàng hôn màu đỏ sẫm đặc trưng của Ma giới, nông trường nhỏ bé hiện lên như một ốc đảo huyền bí. Cái cuốc rỉ sét trên tay A Lạp thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng hoàng kim mờ ảo, dường như nó cũng đang vui mừng vì cuối cùng đã tìm được một người thực sự muốn dùng nó để mang lại sự sống thay vì chém giết.
Câu chuyện về cái cuốc rỉ sét truyền thừa, từ đây chính thức bắt đầu bước vào một chương mới, đầy hài hước, kịch tính nhưng cũng không kém phần nồng ấm hương vị đất nâu.