Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 10: Đan ý sơ khai: Bình An
Đêm trấn nhỏ vùng biên thùy tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong bụi rậm và tiếng bước chân nặng nề của Lục Manh vang lên đều đặn.
Dưới ánh trăng bàng bạc, bóng dáng vạm vỡ của gã thợ rèn đổ dài trên mặt sân. Trên vai gã là một chiếc đòn gánh tre già, hai đầu treo hai thùng nước đầy ắp. Mỗi bước chân của Lục Manh đều khiến bắp thịt trên đùi và cánh tay gồng lên cuồn cuộn, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt cương nghị, thấm đẫm tấm áo vải thô.
Ở giữa sân, cái lò luyện đan cũ kỹ có tên “Quy Phàm Lô” đang nằm chơ vơ. Miệng lò sứt mẻ một miếng lớn, nhìn qua chẳng khác gì một cái chum gốm vứt đi của một nhà nông dân nào đó. Diệp Vô Trần ngồi trên chiếc ghế tựa bằng mây đã mòn nhẵn, trên tay cầm một chén trà nhạt, đôi mắt lười biếng khép hờ như thể đang ngủ gật.
“Rào…”
Một tiếng nước đổ khô khốc vang lên. Lục Manh khựng lại, khuôn mặt hiện lên vẻ hối lỗi và thất vọng. Gã vừa đi qua sát chiếc lò, chỉ một cái loạng choạng nhỏ do mỏi mệt, một giọt nước từ thùng đã bắn trúng vào vành lò sứt mẻ.
“Sư phụ… con xin lỗi, con lại làm đổ rồi.” Lục Manh thở hổn hển, giọng nói khản đặc.
Diệp Vô Trần không mở mắt, nhấp một ngụm trà, thanh âm thản nhiên như gió thoảng: “Nước là thứ mềm mại nhất thế gian, cũng là thứ khó nắm bắt nhất. Ngươi dùng sức mạnh của một thợ rèn để khống chế nó, chính là dùng cái ‘cương’ để ép cái ‘nhu’. Đạo của đan cũng như đạo của nước, càng muốn cưỡng cầu, càng dễ đổ vỡ. Tiếp tục đi.”
Lục Manh nghiến răng, lau mồ hôi bằng ống tay áo rồi lại lẳng lặng quay ra phía giếng nước sau nhà. Gã đã gánh nước như thế này suốt ba canh giờ. Trong lòng gã không hề có một chút oán hận, chỉ có một sự kính sợ vô biên dành cho người thanh niên trông có vẻ nhỏ tuổi hơn mình kia. Gã nhớ lại cảm giác khi nãy, lúc linh khí trong cơ thể bùng nổ chỉ sau một viên đan của Diệp Vô Trần, gã biết mình đã chạm tay vào một chân trời hoàn toàn mới.
Tô Nguyệt Dao đứng ở hiên nhà, nhìn hai thầy trò một người ngồi một người đi, đôi lông mày thanh tú khẽ chau lại. Nàng bưng ra một bát canh gừng ấm, đặt lên bàn nhỏ bên cạnh Diệp Vô Trần, nhỏ giọng nói:
“Vô Trần, huynh định để Lục đại ca gánh đến bao giờ? Huynh ấy dù sao cũng là người phàm, thân thể có hạn. Với lại… viên đan lúc trước huynh cho huynh ấy ăn, rốt cuộc là thứ gì?”
Diệp Vô Trần mở mắt, nhìn bát canh gừng bốc khói, khóe môi hơi cong lên: “Viên đan đó chẳng qua là giúp hắn gột rửa chút tạp chất tích tụ do việc rèn sắt lâu ngày, gọi là ‘Thanh Tâm’ cũng được, gọi là ‘Tẩy Trần’ cũng không sai. Còn việc gánh nước… Nguyệt Dao, muội có thấy nước trong thùng của hắn đang rung động theo nhịp tim của hắn không?”
Tô Nguyệt Dao nhìn kỹ lại, quả nhiên, mặt nước trong hai thùng của Lục Manh không hề dao động theo nhịp bước chân, mà dường như đang đập nhịp nhàng, mỗi một vòng sóng nhỏ đều lan tỏa đồng nhất với hơi thở của gã thợ rèn.
“Đó là sự đồng điệu.” Diệp Vô Trần đứng dậy, tà áo thanh y tung bay nhẹ trong gió đêm. “Kẻ luyện đan mà không hiểu được nhịp đập của vạn vật, chỉ biết dùng hỏa diễm mạnh mẽ để nung nấu, thì kết quả cũng chỉ là ra được những viên đá vô hồn mà thôi.”
Đúng lúc này, ngoài cổng dược điếm có tiếng gõ cửa dồn dập, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Kèm theo đó là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ:
“Tô cô nương! Diệp tiên sinh! Cứu mạng… xin hãy cứu lấy đứa nhỏ nhà tôi với!”
Tô Nguyệt Dao giật mình, vội vàng chạy ra mở cổng. Đứng đó là thím Trương, một người hàng xóm chuyên bán đậu phụ đầu trấn. Trên tay thím là một đứa nhỏ khoảng chừng năm, sáu tuổi, khuôn mặt tím tái, hơi thở yếu ớt, thân thể co quắp như đang chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng.
“Thím Trương, có chuyện gì vậy? Tiểu Bảo sao thế này?” Tô Nguyệt Dao hoảng hốt hỏi.
Thím Trương khóc không thành tiếng: “Lúc nãy… lúc đám người áo đen cưỡi mây đen bay qua trên trời, chúng nó… chúng nó cười một tiếng rất lớn. Tiểu Bảo đang ngủ thì giật mình tỉnh dậy, sau đó cứ như thế này, gọi không được, sờ vào thì lạnh như băng… Tôi sang tiệm thuốc của lão tiên sinh họ Lý đầu trấn, lão nói đứa nhỏ bị ‘sát khí chấn tâm’, hồn phách bất ổn, lão không cứu được…”
Diệp Vô Trần bước tới, ánh mắt vốn lười biếng đột nhiên trở nên sâu thẳm. Hắn đặt tay lên trán đứa nhỏ, một luồng hơi ấm cực kỳ nhỏ bé, khó có thể cảm nhận được bằng giác quan thông thường, từ lòng bàn tay hắn truyền vào.
“Sát khí của Huyết Đan Môn vốn mang tính hủ thực.” Diệp Vô Trần trầm giọng. “Bọn chúng bay ngang qua trấn không phải vô tình, mà là cố ý tản phát uy áp để dằn mặt phàm nhân. Đứa nhỏ này thiên tư thuần phác, nhưng vì thế mà tâm linh yếu ớt, bị sát khí kia xâm nhập vào phế phủ, làm bế tắc linh đài.”
“Vậy… vậy phải làm sao?” Thím Trương quỳ xuống đất, dập đầu liên tục. “Xin tiên sinh cứu cháu, nó là hy vọng duy nhất của nhà tôi!”
Diệp Vô Trần đỡ thím Trương dậy, giọng nói trở nên dịu dàng nhưng đầy uy nghiêm: “Thím yên tâm, ở đây là dược điếm, có bệnh thì trị, có hận thì hóa. Nguyệt Dao, mang cho ta ba lá Thanh Linh Thảo, một ít mật ong rừng và… một nhành cỏ dại mọc bên cạnh giếng.”
Tô Nguyệt Dao sững người: “Thanh Linh Thảo và mật ong thì em hiểu, nhưng cỏ dại… cỏ dại đó thì có tác dụng gì?”
“Cứ đi lấy đi.” Diệp Vô Trần thản nhiên nói, rồi quay sang Lục Manh đang đứng chết lặng một bên. “Lục Manh, mang lò của ta vào trung tâm sân. Đổ nước trong thùng của ngươi vào, vừa đúng ba phân.”
Lục Manh lập tức thực hiện, động tác của gã lúc này bỗng trở nên chuẩn xác lạ thường, không còn một giọt nước nào bị rơi vãi.
Diệp Vô Trần đứng trước Quy Phàm Lô. Hắn không dùng tư thế trang nghiêm của những đại sư luyện đan ở Tiên giới, không bắt ấn, cũng chẳng gọi ra dị hỏa rực rỡ. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên miệng lò sứt mẻ.
Gió đêm dường như ngừng thổi.
“Cái lò này mang tên Quy Phàm, bởi vì vạn vật sinh ra từ đất cát, cuối cùng cũng trở về đất cát.” Diệp Vô Trần lẩm bẩm như đang tự nhủ.
Hắn bỏ Thanh Linh Thảo vào. Loại thảo dược vốn chỉ là cấp thấp nhất trong giới tu chân này, khi chạm vào nước trong lò, đột nhiên tỏa ra một tầng hào quang xanh nhạt. Sau đó, hắn nhỏ từng giọt mật ong rừng vào. Điều kỳ lạ là mật ong không tan ra ngay mà lại kết lại thành những hạt tròn li ti như những hạt sương sớm.
Cuối cùng, hắn cầm lấy nhành cỏ dại bình thường nhất mà Nguyệt Dao vừa mang tới. Nhành cỏ này hằng ngày bị người ta giẫm đạp lên, sống bám vào kẽ đá, nhìn qua không có chút linh tính nào.
“Cỏ dại chịu gió sương, nhẫn nhục dưới gót chân người, nhưng lòng hướng về ánh dương, ấy là đạo ‘Bình An’.”
Diệp Vô Trần khẽ thổi một hơi vào trong lò. Không có lửa, nhưng mặt nước bắt đầu sôi lên sùng sục, những hơi nước bốc lên không mang theo hơi nóng mà lại mang theo một mùi hương của đồng ruộng sau cơn mưa, mùi của khói bếp buổi hoàng hôn, mùi của một gia đình êm ấm.
“Vạn vật vi đan, tâm ý dẫn đạo.”
Hai tay Diệp Vô Trần di chuyển uyển chuyển như đang dệt gấm trên không trung. Hắn đang thu thập “Đan ý” từ không gian xung quanh. Sát khí hung bạo còn sót lại của đám người Huyết Đan Môn lẩn khuất trong không khí bị một lực lượng vô hình kéo tới, nhưng khi chạm vào hơi nước từ lò toả ra, chúng liền tan chảy, biến thành thứ chất dinh dưỡng lạ lùng nuôi dưỡng cho viên đan đang hình thành.
Tô Nguyệt Dao và thím Trương đứng bên cạnh xem đến ngây người. Nàng đã từng thấy nhiều dược sư luyện thuốc, họ phải vất vả canh lửa, kiểm soát nhiệt độ, mồ hôi nhễ nhại. Nhưng Diệp Vô Trần lúc này lại tiêu sái đến lạ kỳ, giống như một thi nhân đang viết một bài thơ về cảnh đời bình dị.
“Thành.”
Một tiếng động khẽ vang lên từ đáy lò. Hơi nước tan đi, lộ ra ba viên đan dược tròn trịa nhưng không hề có vẻ ngoài lấp lánh như ngọc hay tỏa ra hào quang nghìn dặm. Chúng có màu vàng đất nhạt, bề mặt sần sùi giống như vỏ một hạt ngũ cốc, nhưng tỏa ra một sự ấm áp khó tả.
Diệp Vô Trần lấy ra một viên, đưa cho thím Trương: “Hòa viên đan này vào nước ấm, cho đứa nhỏ uống. Chỉ cần nửa khắc, tâm sẽ an, thần sẽ định.”
Thím Trương run rẩy nhận lấy, vội vàng làm theo. Khi dòng nước mang theo dược tính vừa chảy qua môi đứa nhỏ, một kỳ tích đã xảy ra. Sắc mặt tím tái của Tiểu Bảo biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, thay vào đó là một hồng hào khỏe mạnh. Đứa nhỏ khẽ rên lên một tiếng, rồi từ từ mở mắt ra.
“Bà nội… Tiểu Bảo đói quá.”
Tiếng nói non nớt vang lên giống như tiếng chuông cứu mạng xoa dịu trái tim tan nát của người bà. Thím Trương ôm chầm lấy cháu, khóc ròng trong sung sướng: “Cảm ơn tiên sinh! Cảm ơn tiên sinh đã cứu mạng!”
Diệp Vô Trần mỉm cười nhạt, xua tay: “Về nhà đi, nấu cho đứa nhỏ bát cháo trắng, cho thêm chút đường, ngủ một giấc thật sâu là ngày mai sẽ chạy nhảy được thôi.”
Sau khi thím Trương đưa đứa nhỏ đi, dược điếm trở lại vẻ yên bình. Tuy nhiên, Lục Manh vẫn đứng bất động trước Quy Phàm Lô, đôi mắt gã dán chặt vào hai viên đan còn sót lại trong đó. Gã dường như đã nhìn ra điều gì đó rất khác biệt.
“Sư phụ… hai viên đan này… con cảm thấy chúng giống như… một người đang sống?” Lục Manh lắp bắp hỏi.
Diệp Vô Trần gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng: “Tư chất của ngươi dù kém, nhưng cái nhìn của một kẻ chất phác đôi khi lại gần với đạo nhất. Đúng vậy, đây chính là ‘Ý Đan’.”
“Ý Đan?” Tô Nguyệt Dao hiếu kỳ hỏi. “Là cấp bậc nào? Nhất phẩm hay Nhị phẩm?”
Diệp Vô Trần lắc đầu: “Trong mắt ta, đan dược không chia theo phẩm cấp rập khuôn của những lão già cổ hủ trên kia. Một viên đan cấp chín mà không mang theo cái tâm cứu người, thì cũng chỉ là một khối linh khí cô đặc có hại cho người dùng. Viên đan này ta đặt tên là ‘Bình An Đan’. Nó không giúp tăng tiến tu vi, không giúp cải lão hoàn đồng, nó chỉ khiến một linh hồn đang sợ hãi tìm lại được sự bình thản nguyên thủy nhất.”
Hắn nhặt một viên lên, bóp nát, vụn đan biến thành những đốm sáng li ti hòa vào trong đất cát dược vườn.
“Huynh làm gì vậy? Lãng phí quá!” Tô Nguyệt Dao tiếc rẻ kêu lên.
“Bình an của người phàm, nên trả lại cho đất phàm.” Diệp Vô Trần nhìn sang Lục Manh. “Lục Manh, ngươi đã gánh nước ba canh giờ, đã tận mắt thấy ta luyện đan. Bây giờ, ngươi đã hiểu ‘lửa’ nằm ở đâu chưa?”
Lục Manh cúi đầu suy nghĩ rất lâu, đôi bàn tay chai sần siết chặt lấy đòn gánh. Sau đó, gã đột nhiên ngẩng lên, đôi mắt sáng rực như những tia lửa bắn ra từ đe sắt:
“Bẩm sư phụ, lửa không nằm dưới đáy lò, cũng không nằm trong tay áo. Lửa… nằm ở lòng thương xót. Lúc nãy khi thấy thím Trương khóc, trong lòng con như có ngọn lửa bùng lên. Chính ngọn lửa đó đã thúc giục con không được làm đổ nước nữa, vì con biết sư phụ cần nước để cứu người.”
“Tốt.” Diệp Vô Trần đứng thẳng người, khí chất tiêu sái vốn có bỗng chốc trở nên sắc sảo như một thanh kiếm vừa tuốt vỏ. “Ngươi đã nhìn thấu được chữ ‘Nhân’ trong đan đạo. Kể từ ngày mai, ngươi không cần gánh nước nữa. Ngươi hãy mang cái lò này lên núi, hằng ngày hái dược, mỗi ngày luyện một viên ‘Bình An Đan’ bằng rác rưởi ven đường cho ta. Đến khi nào viên đan ngươi luyện ra có thể khiến một con thú dữ trở nên thuần phục, lúc đó ngươi mới chính thức nhập môn.”
Lục Manh dập đầu nhận lệnh, lòng tràn đầy hưng phấn.
Giữa đêm khuya, Diệp Vô Trần đứng một mình dưới tán cây ngọc lan trắng xóa. Hương thơm của hoa quyện với dư âm của Đan ý vẫn chưa tan. Hắn ngửa bàn tay ra, trên lòng tay xuất hiện một luồng khí tức thanh khiết đang luân chuyển.
Lấy Đạo nhập Phàm, từng bước một. Hôm nay là viên đan cho một đứa nhỏ phàm trần, ngày mai có lẽ sẽ là một viên đan cho cả thiên hạ thái bình. Nhưng hắn biết, con đường này sẽ không hề êm đềm như đêm nay.
Từ phía chân trời xa xôi, một luồng ánh sáng đỏ rực mờ nhạt như một vết máu vắt ngang qua mây đen. Huyết Đan Môn đã mất đi một Hắc Sát, chắc chắn chúng sẽ không để yên. Hơn nữa, danh tiếng của một dược điếm nhỏ ở trấn biên thùy có thể luyện ra ‘Ý Đan’ chắc chắn sẽ truyền đến tai những kẻ ở “Trung Thiên Thánh Vực”.
“Bình An sao…” Diệp Vô Trần khẽ thở dài, một nụ cười khó hiểu hiện trên môi. “Để có được sự bình an thực sự, e rằng phải trả một cái giá bằng máu của không ít thần thánh.”
Trong nhà, Tô Nguyệt Dao đã thu xếp chỗ nghỉ cho mọi người. Nàng đứng bên cửa sổ, nhìn bóng lưng gầy guộc của thanh niên kia, lòng thầm nhủ: Dù thiên hạ có đại biến, chỉ mong dược điếm nhỏ này mãi giữ được mùi hương của ‘Bình An Đan’ đêm nay.
Nhưng ở những nơi tối tăm mà ánh trăng không thể chiếu tới, những cặp mắt tham lam và tàn ác đã bắt đầu hướng về phía này. Hành trình nhập thế của Cửu Phẩm Đan Đế, nay mới thực sự bắt đầu giữa những hỉ nộ ái ố của nhân gian.
Diệp Vô Trần xoay người bước vào phòng, đi ngang qua Quy Phàm Lô, hắn tiện tay ném vào trong đó một viên đá cuội nhỏ nhặt dưới chân. Chỉ thấy bên trong lò vốn đã nguội lạnh bỗng loé lên một tia tử khí thâm trầm, rồi biến mất trong chớp mắt.
“Đan hay không phải ở thuốc, mà ở Đạo.”
Đêm càng về sâu, tiếng gõ đập từ tiệm rèn của Lục Manh lại vang lên, nhưng lần này nhịp điệu của nó không còn khô khan nữa, mà nghe như một bản hòa tấu giữa sắt thép và hơi thở, khởi đầu cho một huyền thoại mới về người đồ đệ Đan – Võ song tu.
Và ở đâu đó trên tầng mây, một đạo ý chí lạnh lùng như băng đang dần dần thức tỉnh, quét qua đại lục như muốn tìm kiếm một mảnh hồn phách cũ xưa vừa mới hé lộ tia sáng…