Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 11: Đại tiểu thư nhà họ Lâm cầu thuốc

Cập nhật lúc: 2026-05-28 16:58:54 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 11: ĐẠI TIỂU THƯ NHÀ HỌ LÂM CẦU THUỐC**

Sương mù vùng biên thùy buổi sớm thường mang theo vị mằn mặn của đất đá và cái lạnh lẽo của những rặng núi xa xăm. Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá của cây hòe già trước cửa hiệu thuốc, Diệp Vô Trần đã thức dậy. Hắn không ngồi thiền theo cách của những tu sĩ thông thường, cũng không bắt đầu luyện khí. Hắn chỉ đơn giản là cầm một chiếc chổi tre già, chầm chậm quét đi lớp lá rụng sau một đêm gió lộng.

Tiếng “xoạt, xoạt” đều đặn vang lên trên nền sân gạch vỡ, hòa cùng tiếng đập búa nhịp nhàng của Lục Manh từ lò rèn phía sau. Ngay cả âm thanh tưởng như thô kệch ấy, dưới đôi tai của một Đan Đế từng đứng trên đỉnh cao Tiên giới, cũng trở thành một loại âm luật của sự sống.

“Vô Trần, huynh lại lười biếng rồi! Quét có mấy cái lá mà nửa canh giờ chưa xong.”

Tô Nguyệt Dao từ trong gian bếp đi ra, hai tay bưng một chậu nước ấm, miệng tuy trách móc nhưng đôi mắt lại đong đầy ý cười. Nàng hôm nay diện một bộ áo vải thô màu xanh nhạt, tóc vấn đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ mà Diệp Vô Trần tiện tay gọt tặng. Ở nàng toát lên vẻ tràn đầy sức sống của một đóa hoa dại, thứ sức sống mà Vô Trần cảm thấy quý giá hơn vạn lần những tiên tử lạnh lùng ở thượng giới.

Diệp Vô Trần dừng chổi, tựa lưng vào gốc cây hòe, cười nhạt: “Nguyệt Dao, muội không hiểu đâu. Mỗi chiếc lá rụng đều mang theo một hơi thở của mùa thu. Quét đi là trân trọng quá khứ, giữ lại là tích lũy tương lai. Ta không phải đang quét lá, ta đang quét lòng mình.”

Tô Nguyệt Dao bĩu môi, đặt chậu nước xuống kệ gỗ: “Lại là những đạo lý cao siêu khó hiểu. Huynh nói mình là Đan sư, vậy mà thuốc trong điếm đều do cha ta và ta bốc, huynh chỉ biết nằm trên nóc nhà đếm sao. Người ta đồn huynh là ‘Thần y lười’, danh tiếng này không biết là khen hay chê nữa.”

Diệp Vô Trần chỉ cười không đáp. Hắn cúi người nhặt một đóa hoa hòe rụng, đưa lên mũi ngửi nhẹ. Một viên đan dược vĩ đại nhất, đôi khi chỉ bắt đầu từ một đóa hoa dại bình thường nhất.

Giữa lúc không khí yên bình ấy đang lan tỏa, từ phía con đường mòn dẫn vào thị trấn bỗng vang lên tiếng móng ngựa dồn dập. Tiếng chuông bạc leng keng hòa cùng tiếng hò hét dẹp đường phá tan sự tĩnh lặng vốn có của khu phố nghèo.

Một cỗ xe ngựa sang trọng, chạm trổ hoa văn tinh xảo, rèm che bằng lụa vân quý giá đang lao nhanh về phía dược điếm họ Tô. Đi kèm là bốn hộ vệ vận võ phục gọn gàng, ánh mắt sắc bén, rõ ràng là những người có tu vi không dưới Luyện Khí tầng ngũ trọng. Ở một vùng trấn nhỏ hẻo lánh như thế này, một đội hình như vậy đã đủ để coi là “khủng bố”.

Cỗ xe dừng khựng lại ngay trước cửa dược điếm. Một nam tử trung niên đứng đầu nhóm hộ vệ bước xuống, giọng nói dõng dạc đầy uy thế: “Đây có phải là nơi ở của vị đại phu họ Diệp?”

Tô Nguyệt Dao hơi giật mình, núp nhẹ sau lưng Diệp Vô Trần. Còn hắn, người thiếu niên thanh tú vẫn đứng yên đó, tay cầm chổi, ánh mắt tĩnh lặng như nước giếng sâu, không chút dao động trước khí thế của đối phương.

“Nơi đây chỉ có tiệm thuốc họ Tô, không có đại phu họ Diệp. Chỉ có một tiểu đồ đệ họ Diệp đang học việc mà thôi.” Diệp Vô Trần nhàn nhạt đáp.

Vị trung niên hộ vệ nhíu mày, nhìn thấy sự nhếch nhác của tiệm thuốc và vẻ ngoài bình thường của Vô Trần, trong lòng không khỏi nảy sinh sự nghi ngờ. Tuy nhiên, lệnh của chủ nhân không thể không theo, ông ta nén sự nóng nảy, chắp tay nói: “Đại tiểu thư Lâm gia – Lâm Thanh Tuyết, nghe danh Diệp tiên sinh có thủ pháp hồi sinh linh dược, đặc biệt từ xa tới đây cầu thuốc. Mong tiên sinh bớt chút thời gian.”

Màn lụa trên xe ngựa chậm rãi vén lên. Một thiếu nữ bước xuống, dáng người thanh mảnh như liễu rủ bên hồ, gương mặt được che khuất bởi một lớp khăn voan mỏng nhưng vẫn không giấu được khí chất thanh cao, kiêu kỳ của một tiểu thư khuê các. Thế nhưng, trong đôi mắt phượng kia lại ẩn chứa một nỗi ưu tư đậm nét và sự mệt mỏi khó lòng che giấu.

Lâm Thanh Tuyết – viên minh châu của Lâm gia, một gia tộc tu tiên nhỏ tại quận thành lân cận. Nàng vừa xuống xe, ánh mắt đã lập tức quét qua dược điếm rách nát, sau đó dừng lại trên người Diệp Vô Trần.

“Ngươi là người đã dùng một gáo nước cứu sống Tuyết Linh Thảo cho hiệu buôn họ Triệu?” Giọng nàng trong trẻo như khánh ngọc, nhưng mang theo sự xa cách.

Diệp Vô Trần khẽ gật đầu: “Tiện tay mà làm, không đáng nhắc tới.”

Lâm Thanh Tuyết tiến lại gần, hai tay nâng một chiếc hộp bằng ngọc thạch lạnh lẽo, phía trên dán bùa chú niêm phong hỏa khí. Nàng khẽ mở nắp hộp, một luồng tử khí héo úa lập tức lan tỏa. Bên trong là một gốc linh thảo màu tím sậm, cánh lá đã héo rũ, chỉ còn lại chút linh quang yếu ớt như ngọn nến trước gió.

“Đây là Thất Diệp Băng Tâm Liên, là dược dẫn quan trọng nhất để trị hỏa độc cho gia phụ. Ta đã tìm đủ mọi danh sư đan đạo trong vùng, ai cũng nói gốc linh thảo này đã đứt đoạn kinh mạch, không thể cứu chữa. Nếu ông trời đã phụ ta, vậy vị ‘Thần y lười’ này, ngươi có thể nghịch thiên một lần chăng?”

Thất Diệp Băng Tâm Liên vốn là linh dược tứ phẩm, sinh trưởng ở nơi cực hàn, tính chất vô cùng mong manh. Nhìn trạng thái hiện tại, rõ ràng là do quá trình hái và vận chuyển không đúng cách, khiến nó bị nhiễm hỏa khí của trần gian, chân tính đã mất bảy tám phần.

Tô Nguyệt Dao đứng bên cạnh khẽ thốt lên: “Linh khí tiêu tan thế kia, chỉ sợ thần tiên cũng khó lòng cứu được.”

Lâm Thanh Tuyết nghe vậy, sắc mặt càng thêm trắng bệch. Nàng nhìn Diệp Vô Trần với một tia hy vọng cuối cùng, cũng là sự đánh cược cuối cùng của nàng.

Diệp Vô Trần không nhìn gốc linh dược trong hộp ngọc, trái lại, hắn nhìn vào đôi mắt của Lâm Thanh Tuyết. Hắn thấy trong đó có sự hiếu thảo, có sự tuyệt vọng và cả một chút bướng bỉnh giống như Nguyệt Dao.

“Lâm tiểu thư, nàng có biết tại sao gốc cây này héo không?” Vô Trần thản nhiên hỏi.

Một tên hộ vệ đứng bên cạnh mất kiên nhẫn quát: “Bớt lời nhảm nhí đi! Đại tiểu thư mang nó đi ngàn dặm, bảo quản bằng hàn ngọc vạn năm, đương nhiên là vì vận số nó đã tận. Ngươi có chữa được hay không thì nói một lời, đừng có ở đó mà ra vẻ đạo mạo!”

Diệp Vô Trần không giận, chỉ mỉm cười: “Vì nó cô đơn. Nó sinh ra từ băng giá, nhưng trái tim lại cần hơi ấm của sự sống. Các ngươi dùng bùa chú giam cầm nó, dùng hàn ngọc bao bọc nó, khác nào chôn sống nó trong một ngôi mộ đẹp đẽ. Linh thảo cũng như con người, nếu không cảm nhận được hơi thở nhân gian, nó thà chọn cái chết.”

Lâm Thanh Tuyết sững sờ. Lời nói này, nàng chưa bao giờ nghe thấy từ miệng các vị trưởng lão trong tộc hay các đan sư kiêu ngạo. Họ chỉ biết nói về quy tắc, về mộc hệ tinh túy, về bát quái âm dương. Còn người thanh niên này, lại nói về “sự cô đơn”.

“Ngươi… có thể chữa sao?” Nàng run giọng hỏi lại.

Diệp Vô Trần buông cây chổi tre xuống, đi về phía lò rèn phía sau, nói vọng lại: “Nguyệt Dao, đi lấy cho ta một gáo nước mưa hứng từ đêm qua. Lục Manh, mang cho ta một nhúm tro xám trong lò.”

Tô Nguyệt Dao lập tức chạy đi. Lục Manh từ trong xưởng rèn, mồ hôi đầm đìa, cũng mang ra một nắm tro đen kịt. Đám hộ vệ Lâm gia thấy vậy, ai nấy đều lộ vẻ kinh tởm và tức giận.

“Hỗn xược! Tro bếp và nước bẩn mà định cứu linh dược tứ phẩm sao? Ngươi định nhục mạ Lâm gia chúng ta?” Nam tử trung niên cầm đầu tuốt kiếm khỏi vỏ, khí tức Luyện Khí bát trọng bùng nổ, ép tới khiến bàn ghế trong tiệm thuốc rung rinh.

Lâm Thanh Tuyết cắn môi, nàng cũng cảm thấy hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt. Dùng rác rưởi để trị tiên thảo, điều này nằm ngoài nhận thức của nàng.

Diệp Vô Trần không thèm quay đầu lại, tay phải hắn đón lấy gáo nước mưa từ Nguyệt Dao, tay trái cầm nắm tro lò rèn. Hắn đi tới trước hộp hàn ngọc, nhìn gốc Thất Diệp Băng Tâm Liên.

“Lùi lại.” Hắn nhẹ giọng nói. Một từ này thốt ra, không có linh lực dao động mạnh mẽ, nhưng lại mang theo một loại uy nghiêm khiến vị hộ vệ kia bất giác run rẩy, thu kiếm lùi lại hai bước mà không tự hiểu tại sao.

Vô Trần bắt đầu hành động. Hắn không dùng lò luyện đan, không kết thủ ấn phức tạp. Hắn rắc nắm tro đen kia lên gốc linh thảo tím rịm, sau đó dùng đầu ngón tay khẽ khuấy vào gáo nước mưa, miệng lẩm nhẩm:

“Băng từ nước mà ra, lại về với đất mẹ. Khói bếp của phàm trần là vị đắng của nhân gian, nhưng cũng là lửa của sự sống. Quy Phàm… về đi.”

Đầu ngón tay hắn khẽ búng một giọt nước vào trung tâm đóa hoa héo rũ. Giây phút ấy, trong mắt người thường không có gì đặc biệt, nhưng trong thế giới của “Đan đạo”, Diệp Vô Trần đang dùng tâm thế của một Đan Đế điều khiển các luồng khí tức mong manh nhất của đất trời.

“Thái Cổ Hồng Mông Thủ – Điểm hóa phàm trần.”

Một luồng linh quang mắt thường không thấy từ ngón tay Vô Trần thấm vào linh thảo. Những nắm tro bụi lò rèn bỗng nhiên biến mất, như thể bị hấp thụ hoàn toàn. Những phiến lá héo úa, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, bắt đầu rung rinh. Màu tím sậm héo tàn dần lùi bước, nhường chỗ cho một sắc xanh băng tinh khiết phát ra ánh sáng lung linh.

“Răng rắc!”

Tiếng đá băng nứt ra, đóa hoa băng vốn đã “chết” đột ngột vươn mình, cánh hoa mở bung ra rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Một mùi hương thanh mát, làm dịu tâm hồn mọi người xung quanh lập tức tỏa khắp dược điếm. Mọi mệt mỏi của Lâm Thanh Tuyết và sự hung hăng của đám hộ vệ dường như bị gột rửa sạch sẽ trong giây lát.

“Hồi… hồi sinh rồi?” Lâm Thanh Tuyết sững sờ đến mức chiếc hộp ngọc suýt rơi khỏi tay. Nàng chưa bao giờ thấy linh thảo lại có vẻ đẹp rực rỡ và tràn đầy linh tính như thế này, ngay cả lúc nó còn ở đỉnh cao trên núi tuyết cũng không sánh bằng.

Gốc linh thảo lúc này không chỉ sống lại, mà dường như còn trải qua một sự chuyển hóa về chất. Nó không còn lạnh lẽo thấu xương, mà mang một sự dịu dàng, dễ chịu vô cùng.

“Hạt tro kia mang theo hơi thở của hỏa diễm và sự rèn luyện kiên định của người thợ rèn, nó dùng để kích thích ý chí sống của cây cỏ. Nước mưa hứng vào đêm, mang theo hơi sương tĩnh lặng nhất của đất trời để tưới tắm linh hồn. Mọi vật đều có tính người, ngươi trân trọng nó, nó sẽ sống cho ngươi xem.”

Diệp Vô Trần phủi tay, quay lại cầm lấy cây chổi tre, cứ như thể việc hắn vừa làm chỉ là việc quét dọn tầm thường nhất.

Lâm Thanh Tuyết nhìn thanh niên trước mắt, trong lòng dâng lên một luồng sóng cuộn trào. Nàng bước lên một bước, cung kính hành lễ, không còn chút kiêu ngạo của một vị tiểu thư: “Tiên sinh đại tài! Thanh Tuyết có mắt như mù, xin tiên sinh lượng thứ. Đây là mười vạn linh thạch và một lệnh bài của Lâm gia, xin được dâng tặng tiên sinh thay lời cảm tạ.”

Đám hộ vệ xung quanh cũng vội vàng cúi đầu, mặt mũi đỏ bừng vì xấu hổ. Họ nhận ra kẻ họ vừa gọi là “kẻ lười biếng” kia chính là một vị đại nhân vật đang ẩn mình tu hành.

Diệp Vô Trần không nhìn vào túi linh thạch, hắn chỉ đón lấy một nhành cỏ dại khô héo từ đất, đưa cho Lâm Thanh Tuyết: “Linh thạch ta không cần, tiệm thuốc này cũng không thiếu tiền. Nếu nàng thật lòng muốn cảm ơn, trên đường về, hãy dùng linh thạch này để mua thuốc chữa trị cho những người nghèo đang chịu ảnh hưởng của hỏa độc do gia đình nàng lan tỏa ra ngoài khi vận chuyển dược liệu. Coi như tích một chút công đức cho gia phụ của nàng đi.”

Lâm Thanh Tuyết chấn động tâm thần. Nàng là con nhà tu tiên, trong đầu chỉ có thắng bại, có giá trị lợi dụng, có hơn thua. Đây là lần đầu tiên có người nói với nàng về “công đức” và “phàm nhân”.

“Thanh Tuyết… tuân mệnh.” Nàng cúi đầu thật sâu, nước mắt vô thức trào ra. Không phải vì cứu được phụ thân, mà vì dường như nàng vừa chạm tay được vào một cánh cửa khác của sự tu hành mà bấy lâu nay nàng đã bỏ quên.

Sau khi đoàn người Lâm gia rời đi trong sự kinh ngạc tột độ của dân trấn Thanh Phong, dược điếm họ Tô lại trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.

Lục Manh gãi gãi đầu, đi tới bên cạnh Diệp Vô Trần: “Sư phụ, tro lò của con cũng quý vậy sao?”

Diệp Vô Trần gõ nhẹ vào đầu gã: “Đừng có nằm mơ. Quý là ở chỗ ngươi khi đập búa đã đổ mồ hôi và tâm huyết vào đó. Nhớ lấy, luyện đan cũng như rèn sắt, thiếu tâm thì chỉ là một đống đồng nát sắt vụn.”

Tô Nguyệt Dao đứng tựa vào cửa, nhìn bóng dáng tiêu sái của Diệp Vô Trần đang tiếp tục quét lá, nàng đột nhiên cảm thấy người thiếu niên này tuy ở ngay trước mặt, nhưng dường như lại thuộc về một thế giới xa xăm, bao la hơn rất nhiều.

“Vô Trần… sau này huynh có rời khỏi đây không?” Nàng khẽ hỏi, giọng có chút run rẩy.

Diệp Vô Trần dừng tay, ngẩng đầu nhìn trời cao, nơi những tầng mây đang chậm rãi trôi về phía Trung Thiên Thánh Vực. Ở đó, chắc chắn những kẻ thù cũ, những quy tắc khắc nghiệt đang chờ đợi hắn.

“Ta nhập phàm là để tìm nhà, Nguyệt Dao. Khi nào ta thấy được bến đỗ trong tâm mình, nơi đó chính là nhà.” Hắn cười ấm áp. “Hơn nữa, ta chưa quét xong cái sân này, sao đi được?”

Nụ cười ấy làm tan biến sự lo lắng trong lòng nàng. Nhưng Diệp Vô Trần biết, chuyện ngày hôm nay chỉ là khởi đầu. Thất Diệp Băng Tâm Liên hồi sinh rực rỡ như thế, khí tức đó chắc chắn sẽ lọt vào tai những cao thủ ở Đan Tháp hay các thế gia đại tộc. Bình yên của hắn, có lẽ sẽ sớm bị quấy rầy.

Từ hướng Tây Mạc Linh Châu, một luồng hỏa quang âm thầm bay đi, báo tin về một “Đan sư quái dị” vừa xuất hiện tại Đông Huyền Châu.

Diệp Vô Trần nhặt một chiếc lá vàng rụng trên áo Nguyệt Dao, ném vào cái lò Quy Phàm Lô cũ kỹ đặt ở góc sân. Lò bỗng nhẹ nhàng run lên, một tia đan ý màu vàng óng bỗng chốc bay vụt ra, hóa thành một chú chim nhỏ màu sáng bằng linh khí, đậu trên cành hòe rồi biến mất.

Hắn khẽ lẩm bẩm: “Tâm bình thế giới bình. Muốn chữa bệnh cho thiên hạ, trước hết phải xem lòng người có chịu để ta chữa hay không.”

Trong xưởng rèn, tiếng búa của Lục Manh lại vang lên, lần này mang theo một sự kiên định lạ thường. Đạo, đã bắt đầu nảy mầm trong một nắm tro và một gáo nước mưa như thế đó.

Đêm hôm ấy, tại Lâm gia cách đó mấy trăm dặm, khi Lâm Thanh Tuyết dùng Thất Diệp Băng Tâm Liên chữa trị cho phụ thân, cả gia tộc Lâm gia kinh hoàng phát hiện ra: Phẩm cấp của đóa hoa này không còn là tứ phẩm, mà đã lột xác thành “Tiên phẩm” hạ giai, mang theo hơi thở của Thiên Đạo thanh khiết chưa từng thấy.

Cái danh “Thần y lười” Diệp Vô Trần, từ hôm nay, bắt đầu được giới tu chân vùng biên thùy tôn sùng như một truyền thuyết. Nhưng tại “Bất Nhị Đường”, người thiếu niên kia vẫn đang say sưa với giấc ngủ trưa trên mái nhà, kệ cho mây trắng bay qua đời mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8