Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 12: Đạo lý của rác rưởi

Cập nhật lúc: 2026-05-28 16:59:34 | Lượt xem: 10

Nắng sớm ở trấn nhỏ vùng biên thùy bao giờ cũng mang theo chút vị ẩm ướt của sương đêm và mùi ngai ngái của đất vàng. Tại một góc phố vắng lặng, bảng hiệu “Bất Nhị Đường” vẫn treo nghiêng ngả, trông có vẻ chỉ cần một cơn gió mạnh là sẽ rụng xuống.

Diệp Vô Trần hôm nay không nằm trên mái nhà. Hắn đang ngồi xổm bên cạnh một đống rác dược liệu cao nghất ngưởng ở sân sau. Đó là những cuống lá héo úa, những mẩu rễ bị sâu đục, hay những phần xơ cứng mà Tô Nguyệt Dao sau khi phân loại dược thảo đã gạt sang một bên để chuẩn bị đem đốt.

Hắn cầm một chiếc que củi nhỏ, lật dở đống xác lá khô đó với vẻ mặt đầy nghiêm túc, cứ như thể đang tìm kiếm chí bảo giữa một hang động cổ xưa.

“Vô Trần, huynh lại dở chứng gì thế? Đống rác đó bẩn lắm, lát nữa Lục Manh sẽ đem đi đổ, huynh đừng có bày bừa ra thêm.”

Tô Nguyệt Dao vừa bưng một chậu nước đi ngang qua, thấy cảnh này liền dừng lại cằn nhằn. Nàng mặc bộ đồ vải thô gọn gàng, tay áo xắn cao để lộ đôi cổ tay trắng ngần, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn vừa buồn cười vừa bất lực.

Diệp Vô Trần không ngẩng đầu lên, chỉ thản nhiên đáp:

“Nguyệt Dao, muội nói đây là rác, nhưng trong mắt ta, chúng là những kẻ bị lãng quên. Mọi người chỉ thích nhìn vào bông hoa rực rỡ, nhưng lại quên mất rằng không có đám lá mục này lót nền, đất sẽ không đủ ẩm, hoa sẽ chẳng thể khai.”

Nguyệt Dao bĩu môi, khẽ cười:

“Lại bắt đầu nói lý lẽ đạo đức rồi. Thôi được, ‘Đan Thần đại nhân’ cứ ở đó mà tâm sự với đống rác của huynh đi. Ta vào nấu cháo đây.”

Nàng rời đi, để lại một mình Diệp Vô Trần trong không gian yên tĩnh. Nhưng sự yên tĩnh đó không kéo dài lâu. Từ phía cửa trước của Bất Nhị Đường, tiếng móng ngựa dồn dập vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm mặc của buổi sớm. Một đoàn xe ngựa lộng lẫy, hộ tống bởi những võ sĩ mặc giáp phục thêu hình mây bạc, dừng lại ngay trước tiệm thuốc cũ nát.

Lâm Thanh Tuyết bước xuống từ cỗ xe dẫn đầu. Hôm nay nàng mặc một bộ váy lụa màu trắng thêu chỉ bạc, tóc búi cao bằng một chiếc trâm ngọc thanh nhã, khí chất cao quý tỏa ra khiến những người dân phàm trần quanh đó không tự chủ được mà lùi xa vài bước.

Nhưng khi vừa bước vào sân sau, nhìn thấy vị “cao nhân” trong lòng mình đang ngồi xổm lục lọi đống rác, khóe miệng nàng không khỏi giật giật.

“Thanh Tuyết, bái kiến Diệp tiên sinh.”

Nàng khom người hành lễ thật thấp, thái độ cung kính vô cùng. Hành động này nếu để giới tu chân vùng này nhìn thấy, chắc chắn sẽ gây ra một trận địa chấn. Lâm Thanh Tuyết là ai? Thiên kim đại tiểu thư nhà họ Lâm, thiên tài sở hữu linh căn xuất chúng, vậy mà lại cúi đầu trước một tiểu đồ đệ của tiệm thuốc?

Diệp Vô Trần vẫn không quay lại, giọng nói bình thản:

“Lâm tiểu thư đến rồi à. Phụ thân cô đã ổn chưa?”

“Nhờ có đóa Thất Diệp Băng Tâm Liên mà tiên sinh cứu sống, gia phụ đã qua cơn nguy kịch, thậm chí tu vi còn có dấu hiệu đột phá.” Lâm Thanh Tuyết xúc động nói. “Hôm nay Thanh Tuyết mang theo chút lễ vật mọn, mong tiên sinh đừng chê cười.”

Nàng vẫy tay, hai thị vệ lập tức bưng vào hai chiếc rương gỗ bách. Khi rương mở ra, linh khí dao động mãnh liệt tỏa ra xung quanh. Bên trong là những miếng Linh Thạch thượng phẩm sáng lấp lánh, một củ Huyết Sâm ngàn năm đỏ rực như máu, và vài bình đan dược tứ phẩm quý giá.

Lâm Thanh Tuyết đầy tự tin. Nàng tin rằng dù là một người ẩn thế cao nhân, khi nhìn thấy đống tài nguyên này cũng sẽ có chút động tâm. Đây chính là cách hành xử của giới tu chân: lấy bảo vật để đổi lấy ân tình.

Diệp Vô Trần cuối cùng cũng đứng dậy. Hắn phủi phủi bụi đất trên tà áo thanh y đã bạc màu, liếc mắt nhìn đống bảo vật trong rương một cái, rồi lại nhìn vào đống rác dưới chân mình.

“Lâm tiểu thư, cô thấy đống thứ này quý hơn, hay là đống xác lá dưới chân ta quý hơn?”

Lâm Thanh Tuyết ngẩn người, cho rằng Diệp Vô Trần đang thử thách mình, nàng liền nghiêm túc đáp:

“Tiên sinh đùa rồi. Huyết Sâm này là dược liệu tứ phẩm đỉnh cao, hội tụ tinh hoa đất trời cả nghìn năm. Còn đống kia… chỉ là phế liệu của tiệm thuốc, không đáng một xu.”

Diệp Vô Trần không cười, đôi mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, khiến Lâm Thanh Tuyết cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên đạo tâm.

Hắn chậm rãi nhặt lên một đoạn rễ cây khô khốc, xám xịt, trông giống như một mẩu gỗ mục.

“Đây là rễ của Địa Long Thảo. Địa Long Thảo bình thường chỉ là loại thảo dược nhị phẩm dùng để cầm máu cho người phàm. Khi người ta thu hoạch, họ chỉ lấy phần lá xanh tốt nhất, còn phần rễ này thường bị chặt bỏ, coi là rác rưởi vì nó mang tính hỏa quá nặng, dễ làm nổ lò khi luyện đan.”

Hắn xoay nhẹ đoạn rễ:

“Nhưng họ không biết rằng, rễ cây phải cắm sâu vào lòng đất bao nhiêu lâu mới nuôi nổi một nhành lá. Trong mẩu rễ mục này, nó chứa đựng sự kiên trì của mười năm chống chọi với mùa đông băng giá, nó mang theo hương vị của đất sâu. Còn Huyết Sâm này của cô…”

Hắn chỉ vào củ sâm đỏ rực:

“Đúng là nó nghìn năm, nhưng nó mọc trong linh trận được bảo vệ nghiêm ngặt, lớn lên bằng linh dịch tinh khiết. Nó giống như một đứa trẻ được nuông chiều, đẹp đẽ nhưng thiếu đi sự va đập của thiên địa. Đối với ta, nó quá ‘ngọt’, ngọt đến mức tầm thường.”

Lâm Thanh Tuyết tái mặt. Lần đầu tiên có người chê bai Huyết Sâm ngàn năm là “tầm thường”. Nàng cảm thấy thế giới quan của mình đang bị lay chuyển tận gốc rễ.

“Nhưng… tiên sinh, giới tu chân từ xưa đến nay đều phân chia phẩm cấp rõ ràng. Vật có linh khí mạnh hơn thì giá trị cao hơn, đó là chân lý của Thiên Đạo mà!”

Diệp Vô Trần đi đến cạnh cái lò cũ kỹ mang tên Quy Phàm Lô đặt dưới gốc cây hòe. Hắn nhẹ tay ném đoạn rễ Địa Long Thảo mục nát cùng một nắm lá héo vào lò.

“Thiên Đạo mà cô nói, là một Thiên Đạo hẹp hòi. Hôm nay, ta sẽ cho cô thấy ‘Đạo lý của rác rưởi’.”

Diệp Vô Trần không ngồi xếp bằng, không kết ấn cầu kỳ, cũng chẳng cần một ngọn linh hỏa rực rỡ nào. Hắn chỉ vỗ nhẹ vào thân lò. Một tiếng “oong” trầm đục vang lên, tựa như tiếng chuông chùa vọng lại từ nơi xa thẳm.

Lâm Thanh Tuyết nín thở. Nàng là đan sư tam phẩm, nàng biết luyện đan cần hỏa hầu, cần sự tinh khiết tuyệt đối. Dùng rác để luyện đan? Đó chẳng khác nào hành động điên rồ.

Nhưng ngay sau đó, nàng nhìn thấy một cảnh tượng không bao giờ quên được.

Trong Quy Phàm Lô, không có ngọn lửa nào bốc cháy, nhưng lại có một luồng hơi ấm kỳ lạ lan tỏa. Những mẩu rễ mục, những chiếc lá héo bắt đầu tan chảy, không phải biến thành tro bụi, mà hóa thành những vệt sáng màu nâu sậm, giản dị và mộc mạc.

Diệp Vô Trần đứng đó, phong thái nhàn nhã như đang đun một ấm trà xuân.

“Vạn vật sinh ra đều có chỗ đứng của nó. Kẻ luyện đan giỏi không phải là kẻ có thể mua được linh dược đắt tiền, mà là kẻ có thể nhìn thấy sự sống trong cái chết, nhìn thấy chân bảo trong phế thải.”

Hắn khẽ quát một tiếng: “Ngưng!”

Nắp lò nhẹ nhàng mở ra. Không có đan vân bát ngát, không có linh khí bùng nổ như đóa hoa sen hôm trước. Chỉ có một viên đan dược tròn trịa, màu sắc nâu sẫm như màu của đất, bề mặt sần sùi không chút bắt mắt bay ra, nằm gọn trong lòng bàn tay Diệp Vô Trần.

“Đây là cái gì?” Lâm Thanh Tuyết run giọng hỏi. Nàng cảm nhận được từ viên đan đó một luồng khí tức cực kỳ vững chãi, giống như đang đứng trước một ngọn đại sơn cao chọc trời.

“Ta gọi nó là ‘Hồi Thổ Đan’.” Diệp Vô Trần ném viên đan cho nàng. “Không có phẩm cấp. Cô nếm thử xem.”

Lâm Thanh Tuyết không chút do dự, nàng đưa viên đan vào miệng. Viên đan vừa chạm vào lưỡi đã tan ra, vị đắng chát xộc lên não, rồi sau đó là một luồng hơi ấm nồng hậu chảy xuống đan điền.

Đùng!

Trong đầu nàng vang lên một tiếng nổ lớn. Toàn bộ kinh mạch đang căng thẳng vì nỗ lực tu luyện đột phá bấy lâu nay bỗng chốc được xoa dịu. Sự kiêu ngạo trong tâm thức nàng, những tạp niệm về danh vọng, tiền tài, sự phân biệt cao thấp… tất cả đều bị gột rửa. Nàng thấy mình giống như một hạt mầm bé nhỏ đang nằm sâu dưới lòng đất, cảm nhận được hơi ấm của đất mẹ, cảm nhận được sức mạnh âm thầm nhưng bền bỉ để vươn lên.

Cảnh giới tâm tính của nàng, vốn đang ở “Vị Trần”, nay bỗng chốc lung lay, dường như sắp chạm tới ngưỡng cửa của “Kiến Chân”.

“Thanh Tuyết… hiểu rồi.”

Nàng quỳ sụp xuống đất, không phải vì áp lực, mà vì sự kính trọng từ tận tâm can.

“Vật không phân cao thấp, chỉ do tâm người phân biệt. Những thứ này đối với người khác là rác, nhưng đối với tiên sinh, chúng là tinh hoa của nhân gian.”

Diệp Vô Trần quay lại đống rác dược liệu, tiếp tục cầm que củi lên, nhàn nhạt nói:

“Cô vẫn chưa hiểu hoàn toàn. Cô vẫn còn đang cố ‘hiểu’. Khi nào cô nhìn thấy một hòn đá ven đường cũng đáng quý như viên linh thạch, khi đó cô mới thực sự bước vào cửa.”

Hắn chỉ tay ra phía cửa:

“Đem rương quà của cô về đi. Bất Nhị Đường không cần những thứ bóng bẩy đó. Nếu thực sự muốn tạ ơn, lần sau đến hãy mang theo một gánh lá rụng bên đường hoặc ít tro bếp từ những nhà phàm nhân là được.”

Lâm Thanh Tuyết lặng đi một hồi lâu. Nàng nhìn đống linh thạch rực rỡ kia, đột nhiên cảm thấy chúng thật thô kệch và vô hồn so với sự trầm mặc sâu sắc của vị thiếu niên trước mắt.

“Thanh Tuyết xin vâng mệnh.”

Nàng cho người khiêng rương quà trở về, nhưng lần này nàng không lên xe ngựa. Nàng đi bộ, chậm rãi bước đi trên con phố đất của trấn nhỏ, mắt chăm chú quan sát từng nhành cỏ, từng hòn sỏi dưới chân với một sự thành kính chưa từng có.

Lúc này, Mặc Thiên Hành từ đâu không biết, lưng dắt vò rượu, đang đứng tựa vào một gốc cây gần đó, nãy giờ quan sát tất cả. Đợi khi đoàn người Lâm gia đi khuất, lão mới lảo đảo bước vào sân, nấc lên một tiếng vì say.

“Vô Trần, ngươi đúng là một kẻ tàn nhẫn. Con bé đó đang ở độ tuổi đẹp nhất để tin vào vinh hoa phú quý, ngươi lại ném nó vào giữa đống bùn đất để bắt nó học đạo.”

Diệp Vô Trần vẫn không ngẩng đầu:

“Không vào bùn đất, sao có thể nở hoa sen? Thiên hạ này có quá nhiều kẻ muốn làm mây trên trời, nhưng lại quá ít kẻ chịu làm đất dưới chân.”

Mặc Thiên Hành ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn, cười ha hả:

“Đạo lý của ngươi luôn lạ lùng như thế. Nhưng lão già này thích! Này, nói thật đi, viên đan vừa rồi… ngươi thực sự luyện từ đống rác đó?”

“Đúng là từ rác.” Diệp Vô Trần mỉm cười. “Nhưng trong đống rác đó, có sự sống mà bọn chúng đã vứt bỏ. Ta chỉ cho nó một cơ hội để tỏa sáng lại mà thôi.”

Mặc Thiên Hành trầm ngâm, lão nhìn cái gánh thuốc gỗ đang tựa vào tường, rồi nhìn sang Quy Phàm Lô. Lão biết, Diệp Vô Trần không chỉ đang luyện đan, hắn đang luyện hóa lại cả cái giới tu chân thối nát này, bắt đầu từ những mẩu rễ mục và lá héo của một tiệm thuốc nghèo.

“Đúng rồi, có chuyện này ngươi cần chú ý.” Mặc Thiên Hành đột nhiên hạ thấp giọng, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. “Tin tức về đóa sen tiên phẩm nhà họ Lâm đã lan đi rồi. Không chỉ là đám tiểu tặc vùng biên này đâu. Ở Trung Thiên Thánh Vực, Đan Tháp đã phái người đến. Bọn chúng tự xưng là ‘Chính thống của Đan Đạo’, chắc chắn sẽ không để yên cho một ‘người phàm’ có khả năng cải tử hoàn sinh như ngươi đâu.”

Diệp Vô Trần gật đầu, vẻ mặt không chút gợn sóng:

“Đan Tháp sao? Đã lâu rồi không gặp lại những cố nhân thích nói về quy tắc đó.”

Hắn đứng dậy, nhặt chiếc chổi tre lên, tiếp tục công việc quét dọn cái sân nhỏ của mình. Tiếng chổi lẹt xẹt trên mặt đất nghe thật nhịp nhàng, hòa cùng tiếng búa rèn của Lục Manh ở phía sau.

“Quy tắc là để bảo vệ những kẻ yếu đuối không dám đối mặt với chân lý. Nếu họ muốn quy tắc, ta sẽ cho họ thấy quy tắc của ta.”

Ánh nắng lên cao, chiếu rọi vào dáng vẻ thanh tú nhưng vững chãi của hắn. Ở phía xa, Tô Nguyệt Dao ló đầu ra từ gian bếp, lớn tiếng gọi:

“Vô Trần! Mặc lão đầu! Vào ăn cháo, cơm cháy dưới đáy nồi ta đã nạo sạch cho huynh rồi đấy!”

Diệp Vô Trần buông chổi, đôi mắt bỗng chốc trở nên nhu hòa lạ thường.

“Đến đây.”

Đối với hắn lúc này, một bát cháo nóng với miếng cơm cháy giòn rụm từ đôi tay Nguyệt Dao còn mang nhiều “Đan ý” hơn cả những viên đan dược cửu phẩm cấp đế.

Giới tu chân có thể sục sôi vì danh tiếng của hắn, nhưng ở Bất Nhị Đường này, hắn chỉ là một tiểu đồ đệ đang chờ bát cháo buổi sáng. Đó chính là sự thâm thúy nhất của việc Nhập Phàm.

Trong lúc Diệp Vô Trần đang cùng Mặc Thiên Hành và Nguyệt Dao vây quanh bàn ăn gỗ cũ, thì tại một cung điện tráng lệ cách đó vạn dặm, một nam tử trung niên mặc bào phục thêu chín lò linh hỏa đang nhìn vào một bức sáp truyền tin.

“Đông Huyền Châu, một dược điếm cũ nát, dùng nước giếng và lá khô hóa rác thành tiên?” Người đàn ông lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia lãnh khốc. “Trò lừa bịp của lũ giang hồ thuật sĩ hay là có kẻ dám trộm bí thuật của Đan Tháp ta? Để Vân nhi đi xem thử một chuyến đi.”

Sóng gió từ phương xa đang cuộn trào hướng về trấn nhỏ, nhưng nó dường như không thể xâm phạm vào khoảng sân bình lặng, nơi Diệp Vô Trần đang nhíu mày vì bát cháo của Nguyệt Dao hôm nay hơi… quá nhiều muối.

Đạo nằm trong từng hạt muối, từng nhành cỏ, và từng hơi thở của nhân gian. Thế gian vạn vật đều là đan, chỉ xem người có đủ tâm để luyện hay không mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8