Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 13: Huyết Đan Môn xuất hiện
CHƯƠNG 13: HUYẾT ĐAN MÔN XUẤT HIỆN
Sương sớm lãng đãng bao phủ trấn Thanh Phong, một thị trấn nhỏ nằm khép mình dưới chân dãy núi Đại Hoang. Ở góc phố phía Đông, tiệm thuốc Bất Nhị Đường vẫn lặng lẽ mở cửa như mọi ngày. Tiếng gỗ kẽo kẹt của cánh cửa cũ lâu năm không được tra dầu phát ra âm thanh khô khốc, xé toạc sự yên bình của buổi ban mai.
Diệp Vô Trần vươn vai, hít một hơi thật sâu cái không khí còn vương mùi đất ẩm và hơi sương lạnh. Trên tay hắn là một tách trà xanh nhạt, khói bốc lên bảng lảng che khuất đôi mắt vốn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hôm nay, dường như cái sự mặn chát của bát cháo Nguyệt Dao nấu từ sáng sớm vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, khiến vị trà của hắn có chút biến đổi kỳ lạ.
Nhưng Diệp Vô Trần không quan tâm lắm đến vị giác. Thứ hắn quan tâm là mùi hương.
“Mùi gì vậy?” Diệp Vô Trần khẽ lẩm bẩm, mũi hơi nhăn lại.
Giới tu chân thường gọi hắn là Vô Trần Tiên Tôn, kẻ có khả năng phân tách hàng vạn vị dược thảo chỉ bằng một cái hít hà. Đối với hắn, thế giới không chỉ được cấu thành từ hình hài và sắc màu, mà là một mê hồn trận của những mùi hương. Mỗi ngọn cỏ, mỗi viên đá, mỗi hơi thở của con người đều có một mùi đặc trưng.
Sáng nay, giữa mùi cỏ rác thanh khiết và vị phù sa của dòng sông chảy ngang trấn, hắn ngửi thấy một mùi hương lạ. Nó ngọt lịm đến mức phát nồng, nhưng sâu thẳm trong cái ngọt ấy là một vị tanh tưởi, mục rữa như xác chết nằm lâu ngày trong đầm lầy.
“Sư phụ, thầy ngửi thấy gì sao?”
Lục Manh từ phía sau nhà rèn đi ra, mồ hôi nhễ nhại dù trời còn sớm. Gã thợ rèn này từ khi đi theo Diệp Vô Trần, thân hình vốn đã to lớn nay lại càng thêm vững chãi. Gã không cầm búa rèn kiếm, mà cầm một cây đập thuốc to bằng bắp đùi, miệt mài giã vào cái cối đá xanh. Mỗi nhát giã của gã đều trầm ổn, không nhanh không chậm, mang theo một nhịp điệu kỳ lạ như tiếng tim đập của chính mảnh đất này.
Diệp Vô Trần không quay đầu lại, chỉ đưa tay chỉ về phía cổng trấn: “Mùi của sự tham vọng tàn ác. Con có thấy lũ chim sẻ trên mái nhà hôm nay im lặng một cách bất thường không?”
Lục Manh ngẩng đầu nhìn. Đúng thật, bầy sẻ vốn hay líu lo đòi ăn mỗi sáng nay chỉ đứng co cụm một góc trên xà ngang, lông cổ dựng đứng, đôi mắt nhỏ láo liên đầy vẻ sợ hãi.
Vừa lúc đó, một bóng người từ phía xa chạy lại, bước chân lảo đảo như người say rượu, nhưng hơi thở lại gấp gáp và đứt quãng. Đó là Trần Tam, một thợ săn sống ở bìa rừng, vốn là khách quen thường đến Bất Nhị Đường để đổi da thú lấy thuốc trị phong thấp.
“Diệp… Diệp tiên sinh… Cứu… cứu mạng!”
Trần Tam nhào đến trước thềm cửa, cả người đổ sụp xuống. Diệp Vô Trần chưa kịp đặt tách trà xuống thì Tô Nguyệt Dao từ trong gian thuốc đã hớt hải chạy ra.
“Chú Tam? Chú làm sao thế này?” Nguyệt Dao thốt lên, vội vã đưa tay muốn đỡ người đàn ông dậy.
“Đừng chạm vào ông ấy!” Diệp Vô Trần đột ngột lên tiếng, âm thanh không lớn nhưng mang theo một uy lực khiến tay Nguyệt Dao khựng lại giữa không trung.
Nguyệt Dao ngơ ngác quay lại: “Vô Trần, huynh sao thế? Chú Tam bị thương mà…”
Diệp Vô Trần bước đến gần, tách trà trên tay hắn vẫn không đổ lấy một giọt. Hắn nheo mắt nhìn Trần Tam. Lúc này, người ta mới thấy sự bất thường. Trần Tam không phải bị thương do thú dữ. Da mặt ông ta đỏ rực lên như máu sắp tràn ra khỏi lỗ chân lông, các mạch máu ở cổ nổi lên cuồn cuộn, xanh tím và đập liên hồi như những con giun đang bò dưới da.
Nhưng điều đáng sợ nhất là ánh mắt của ông ta. Đôi đồng tử giãn to, bao phủ bởi một màu huyết sắc đục ngầu, mất đi toàn bộ nhân tính, chỉ còn lại sự hưng phấn điên cuồng và thống khổ tột độ.
“Đau… nóng quá… lực lượng… tôi cảm thấy lực lượng…” Trần Tam gào thét, đôi bàn tay gầy guộc của ông ta đột nhiên bóp nát bấy miếng đá xanh lót thềm cửa. Một gã phàm nhân vốn chẳng có chút tu vi nào, nay lại có thể bóp nát đá như bóp bùn.
Diệp Vô Trần khẽ thở dài: “Cường hóa sinh mệnh bằng cách đốt cháy chân huyết… Đây không phải là trị bệnh, đây là ‘vắt chanh bỏ vỏ’.”
Hắn thò hai ngón tay ra, nhanh như chớp điểm vào linh đài và huyệt nhân trung của Trần Tam. Một luồng khí thanh mát từ ngón tay hắn truyền vào, khiến cơ thể đang run rẩy của thợ săn tạm thời bình lặng lại. Tuy nhiên, vết đỏ trên mặt ông ta không biến mất, trái lại còn đậm thêm.
“Vô Trần, chú ấy bị bệnh gì?” Nguyệt Dao run rẩy hỏi.
“Đây không phải bệnh.” Diệp Vô Trần nhìn chăm chằm vào Trần Tam, giọng nói trở nên lạnh lẽo: “Ông ấy vừa mới nuốt một thứ mà người ta gọi là ‘Đan’, nhưng thực chất là một mầm mống ác quỷ. Lục Manh, mang cái gậy của ta ra đây.”
Lục Manh không hỏi nhiều, lập tức vào trong lấy ra thanh kiếm gỗ vốn dùng để gánh thuốc.
Lúc này, từ phía đầu phố, tiếng ồn ào bắt đầu vang lên. Không chỉ có Trần Tam, mà còn có thêm vài người dân trong trấn cũng đang ở trong trạng thái tương tự. Có kẻ đang gào thét chạy cuồng loạn, có kẻ lại đang vác cả một con trâu trên vai như một trò đùa, và có kẻ lại đang quỳ sụp xuống đất, cào cấu da thịt chính mình đến chảy máu.
Đi giữa sự hỗn loạn đó là một chiếc kiệu lớn màu huyết dụ, được bốn nam tử mặc hắc y khiêng đi. Chiếc kiệu không có vách, chỉ phủ một lớp rèm mỏng nhìn xuyên thấu được bóng người bên trong. Theo sau là mười mấy tên đệ tử, mỗi tên đều đeo một cái hồ lô màu đỏ sẫm bên hông, toả ra mùi tanh nồng mà Diệp Vô Trần đã ngửi thấy lúc sáng.
Dân làng Thanh Phong vốn hiền lành, thấy cảnh này thì hoảng sợ dạt sang hai bên. Một vị lão tiên sinh, vốn là người đứng đầu làng, run rẩy bước ra chắn trước chiếc kiệu:
“Các vị cao nhân từ đâu đến? Trấn chúng tôi vốn bình yên, tại sao hôm nay các vị lại đem tà thuật này đến khiến dân làng tôi điên loạn?”
Từ trong chiếc kiệu, một giọng cười the thé vang lên, nghe như tiếng móng tay sắc nhọn cào lên lá đồng:
“Tà thuật? Lão già thật là thiển cận. Đây là hồng ân của Huyết Đan Môn ta. Ta thấy các ngươi quanh năm nghèo đói, cơ thể yếu nhược như kiến hôi, nên mới đặc biệt ban tặng ‘Huyết Khí Đan’ để các ngươi cảm nhận được sức mạnh của thần tiên. Nhìn xem, bọn họ không phải đang rất mạnh mẽ sao?”
“Mạnh mẽ cái gì chứ! Trần Tam ca ca sắp nổ tung rồi!” Nguyệt Dao đứng ở cửa Bất Nhị Đường, tức giận quát lên. Nàng không biết tu luyện, nhưng nàng có một trái tim nhạy cảm. Nàng thấy được sự đau đớn tận cùng sau cái vẻ mạnh mẽ giả tạo kia.
Bức rèm của chiếc kiệu khẽ nhấc lên, lộ ra một khuôn mặt nhợt nhạt, hai hốc mắt sâu hoắm bao phủ bởi quầng thâm đen sẫm. Đó là một gã nam tử nhìn trạc trung niên, nhưng mái tóc lại lốm đốm bạc, toát ra một thứ khí tức âm hàn khiến cỏ cây xung quanh đều có dấu hiệu héo úa. Hắn là một trong các Ngoại môn Trưởng lão của Huyết Đan Môn – tà đạo nổi danh ở Nam Hoang chuyên lấy máu người sống làm dược dẫn.
Gã nhìn về phía Nguyệt Dao, ánh mắt dâm tà thoáng hiện qua: “Ồ, ở cái xó xỉnh này mà cũng có một tiểu nha đầu linh khí dồi dào thế này sao? Vị thuốc này… xem ra rất tốt cho lò luyện của ta.”
“Câm mồm.”
Một âm thanh bình thản cắt ngang lời gã Trưởng lão. Diệp Vô Trần vẫn đứng đó, tay cầm chén trà giờ đã nguội lạnh. Hắn nhìn gã nam tử trong kiệu bằng ánh mắt giống như nhìn một đống rác bốc mùi.
“Thái dương đỏ, huyết khí vượng nhưng tâm can nứt nẻ. Các ngươi luyện thứ đan dược này, chẳng qua là dùng tính mạng của kẻ khác để bù đắp cho đạo cơ sụp đổ của chính mình. Thứ phế phẩm này mà cũng dám gọi là Đan sao?”
Gã Trưởng lão khựng lại, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo cực độ: “Ngươi là ai? Dám nhục mạ đan thuật của Huyết Đan Môn?”
“Ta chỉ là một người qua đường đang muốn uống nốt chén trà buổi sáng.” Diệp Vô Trần đổ nước trà nguội xuống đất, chén sứ được hắn nhẹ nhàng đặt lên cái ghế tre. “Nhưng các ngươi lại làm mùi trà của ta mất ngon. Mùi máu và sự thối rữa này… thực sự khiến người ta buồn nôn.”
“Tìm chết!”
Gã Trưởng lão hừ lạnh một tiếng, không cần ra lệnh, hai tên hắc y nhân bên cạnh kiệu đã như hai tia chớp lao về phía Diệp Vô Trần. Chúng đều là tu sĩ Luyện Khí tầng thứ bảy, đối với phàm nhân ở đây, chúng không khác gì thiên thần có sức mạnh hủy thiên diệt địa. Mỗi bước chân của chúng dẫm xuống đều để lại dấu chân sâu vào đá, kình phong thổi bay bụi đất mịt mù.
Nguyệt Dao hét lên một tiếng sợ hãi, Lục Manh định lao lên ngăn cản nhưng Diệp Vô Trần đã đưa tay cản lại.
“Nhìn kỹ đây.” Diệp Vô Trần nói với Lục Manh, giọng vẫn đều đều như đang giảng bài: “Lực lượng không nằm ở bắp thịt hay linh khí bạo liệt. Lực lượng của một Đan sư thực thụ nằm ở sự thấu hiểu các liên kết của vạn vật.”
Khi hai tên hắc y nhân chỉ còn cách hắn chưa đầy một thước, Diệp Vô Trần mới ra tay. Hắn không dùng quyền, không dùng cước. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm thanh kiếm gỗ gánh thuốc lên, vung ra một đường cung đơn giản nhất.
Không có hào quang, không có sấm chớp. Nhưng lạ kỳ thay, khi thanh kiếm gỗ lướt qua, không khí xung quanh đột nhiên đông cứng lại. Hai tên hắc y nhân vốn đang lao đi cực nhanh bỗng nhiên khựng lại giữa không trung như thể va phải một bức tường vô hình. Cơ thể chúng bắt đầu run rẩy điên cuồng.
*Phốc! Phốc!*
Hai tiếng nổ nhỏ vang lên, từ lỗ chân lông của hai tên hắc y nhân, từng tia linh khí màu đen xám xì ra ngoài, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Chúng ngã rầm xuống đất, cả người co quắp, sắc mặt nhanh chóng già đi chục tuổi.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Gã Trưởng lão đứng phắt dậy khỏi kiệu, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng. Hắn nhận ra, chỉ bằng một cái gõ nhẹ, người thanh niên này đã trực tiếp đánh tan “Huyết Đan cốt lõi” bên trong cơ thể đệ tử hắn, khiến tu vi của chúng bị phế sạch trong tích tắc.
Đây không phải là võ công, cũng không giống pháp thuật thông thường. Đây là một loại thủ pháp phá giải đan đạo ở cấp độ cực cao!
Diệp Vô Trần chống thanh kiếm gỗ xuống đất, dáng vẻ tiêu sái: “Lấy huyết luyện đan vốn đã là trái ý trời, đan của ngươi cấu trúc lỏng lẻo, dùng sự sợ hãi để liên kết linh tính. Chỉ cần rung động nhẹ một chút ở huyệt Khí Hải, toàn bộ khối kiến trúc thối rữa đó sẽ sụp đổ. Các ngươi gọi đây là Đan, còn ta gọi nó là rác.”
Gã Trưởng lão nghiến răng, cơ thể bỗng chốc bốc lên một làn khói đỏ sậm: “Khá lắm kẻ ẩn thế! Ta là ‘Huyết Sát’ – trưởng lão Huyết Đan Môn, hôm nay dù ngươi có là thần tiên cũng phải làm thuốc cho ta!”
Nói đoạn, gã vỗ vào cái hồ lô bên hông. Một đạo huyết quang rực trời bay ra, bên trong là hàng trăm viên đan dược màu đỏ sẫm đang xoay tròn điên cuồng. Mỗi viên đan đều mang theo tiếng gào khóc ai oán, chúng tập hợp lại tạo thành một con mãng xà khổng lồ bằng máu, dài hàng chục trượng, che khuất cả bầu trời trấn Thanh Phong.
Dân làng nhìn cảnh tượng kinh thiên động địa ấy thì quỳ rạp cả xuống, có người sợ đến mức ngất xỉu. Con mãng xà máu há miệng, phun ra những làn sương đỏ khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo.
Diệp Vô Trần đứng dưới cái bóng khổng lồ của con mãng xà, thân hình nhỏ bé đến đáng thương. Nhưng gáy hắn vẫn thẳng, đôi mắt hắn nhìn vào con mãng xà với một sự thương xót lạ kỳ.
“Vô Trần! Mau chạy đi!” Nguyệt Dao gào lên trong nước mắt.
Mặc Thiên Hành không biết từ lúc nào đã xuất hiện trên nóc nhà Bất Nhị Đường, trên tay gã là bình rượu thường ngày nhưng đôi mắt lại sắc lẹm như kiếm phong. Gã đặt tay lên cán thanh kiếm gỉ sét sau lưng, hơi thở bắt đầu thay đổi. Gã biết, Diệp Vô Trần dù đạo tâm cao thâm đến đâu, nhưng cơ thể này hiện tại vẫn là ‘Nhập Phàm’, làm sao chống lại đòn toàn lực của một tu sĩ Kim Đan kỳ?
Thế nhưng, Diệp Vô Trần lại làm một hành động không ai ngờ tới.
Hắn cúi xuống, nhặt một nhành cỏ dại xanh mướt mọc lên từ kẽ đá thềm cửa. Nhành cỏ nhỏ bé, yếu ớt, còn vương chút nước cháo mặn lúc sáng Nguyệt Dao làm đổ.
“Trời đất có đức hiếu sinh. Cỏ dại dù nhỏ, nhưng nó chứa đựng quy tắc của sinh mệnh tinh khiết nhất. Còn thứ quái vật máu này của ngươi… chẳng qua là sự mục rữa tập hợp lại.”
Diệp Vô Trần thở dài, thanh âm vang vọng khắp cả thị trấn, dường như lấn át cả tiếng rít của con mãng xà máu:
“Quy Phàm Đan Đạo: Một nhành cỏ chuyển sinh tử!”
Hắn không ném nhành cỏ đi. Hắn dùng thanh kiếm gỗ gánh thuốc, gõ nhẹ lên nhành cỏ xanh. Một gợn sóng màu xanh ngọc bích cực kỳ nhạt tỏa ra, giống như mặt hồ yên tĩnh bị ném xuống một viên sỏi nhỏ. Gợn sóng đi tới đâu, mùi tanh hôi biến mất đến đó.
Khi gợn sóng xanh ngọc ấy chạm vào con mãng xà máu khổng lồ, một cảnh tượng chấn động diễn ra: Con mãng xà vốn đang hùng hổ hung tàn bỗng nhiên cứng đờ lại. Những viên Huyết Đan cấu thành nên cơ thể nó bắt đầu rã ra từng chút một. Màu đỏ rực của máu biến mất, thay vào đó là những mầm xanh li ti bắt đầu nảy mầm ngay trên chính linh thể của con mãng xà.
“Cái gì? Sinh mệnh khí của ngươi từ đâu tới? Không thể nào!” Gã Trưởng lão gào thét kinh hoàng. Hắn cảm thấy sự tàn bạo của mình đang bị một lực lượng dịu dàng, ấm áp và vĩ đại hơn gấp trăm ngàn lần bao bọc lấy.
Giống như băng tuyết gặp phải mặt trời mùa xuân, con mãng xà máu nhanh chóng bị phân hủy thành linh khí nguyên thủy nhất. Những người dân đang điên loạn trong trấn cũng đột nhiên bình tĩnh lại khi hít phải thứ linh khí xanh ngọc này. Những vệt đỏ trên mặt họ tan đi, nhường chỗ cho sự bình an sâu lắng.
Trần Tam ở bên cạnh Diệp Vô Trần hít vào một ngụm khí ấy, cơ thể gầy gò bỗng nhiên lấy lại sinh lực, nhưng không phải sự hưng phấn điên cuồng, mà là một sự hồi phục thực sự.
*Rắc!*
Cái hồ lô bên hông gã Trưởng lão nứt toác. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt trong chốc lát trở nên già cỗi như một ông lão chín mươi tuổi, làn da nhăn nheo, đôi mắt mờ đục. Toàn bộ tu vi hắn tích cóp bằng cách tàn hại sinh linh trong hàng chục năm qua đã bị một nhành cỏ dại của Diệp Vô Trần triệt tiêu sạch sẽ.
“Ngươi… ngươi là tiên nhân phương nào…” Hắn run rẩy nói không nên lời.
Diệp Vô Trần điềm nhiên buông nhành cỏ xuống. Lúc này nhành cỏ đã khô héo, hoàn thành sứ mệnh của nó.
“Ta đã nói rồi, ta là một người qua đường đang muốn uống trà.” Diệp Vô Trần nhìn gã Trưởng lão lúc này đã ngã khỏi kiệu, bò lết trên mặt đất. “Mang đồ của ngươi đi khỏi trấn này. Nếu trong vòng nửa khắc ta còn ngửi thấy mùi máu… ta sẽ biến các ngươi thành phân bón cho luống rau sau nhà ta.”
Đám đệ tử Huyết Đan Môn vốn đã sợ đến mất mật, nghe thấy thế lập tức vác lão Trưởng lão lên, nháo nhào bỏ chạy khỏi trấn Thanh Phong như thể đang chạy khỏi một con quái thú đáng sợ nhất. Chiếc kiệu huyết dụ bị bỏ lại, đổ nát giữa đường.
Sự yên tĩnh trở lại với trấn nhỏ. Mặt trời lúc này đã lên cao, rọi sáng từng góc ngách của Bất Nhị Đường.
Mặc Thiên Hành từ trên nóc nhà nhảy xuống, đi đến cạnh Diệp Vô Trần, nhìn thanh kiếm gỗ và chén trà rồi cười khổ:
“Vô Trần huynh, huynh đúng là… gậy gánh thuốc của phàm nhân cũng có thể đánh tan huyết trận Kim Đan. Nếu đám già ở Tiên giới thấy cảnh này, chắc bọn chúng đập lò tự sát hết mất.”
Diệp Vô Trần không cười, chỉ nhàn nhạt đáp: “Kim Đan thì sao? Trong mắt ta, đạo của chúng còn chẳng bằng một hạt cơm của phàm nhân. Hạt cơm nuôi sống con người, còn đạo của chúng chỉ làm bẩn mảnh đất này.”
Lúc này, dân làng dần dần hoàn hồn. Họ bao vây lấy Diệp Vô Trần, định quỳ lạy cảm tạ, nhưng hắn đã nhanh chóng xua tay.
“Các vị hương thân phụ lão, ta chẳng phải thần tiên gì cả. Chẳng qua là ta biết chút thuốc, gặp lúc bọn giang hồ thuật sĩ kia hành sự bất cẩn nên phá giải được thôi. Trần Tam thúc đã bình an, đưa ông ấy về nghỉ ngơi đi.”
Mặc cho sự tôn sùng và tò mò của mọi người, Diệp Vô Trần quay gót trở vào trong tiệm.
Tô Nguyệt Dao đứng ở cửa, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ vì sợ hãi ban nãy. Nàng nhìn hắn, một hồi lâu sau mới lên tiếng, giọng nói có chút dỗi hờn nhưng cũng đầy sự quan tâm:
“Huynh vừa mới dùng nhành cỏ dại đó… thật sự đã đánh đuổi được bọn người xấu sao? Hay là huynh là… cao nhân tu tiên?”
Diệp Vô Trần mỉm cười, nụ cười thanh thoát như mây trôi: “Ta là cái gì không quan trọng. Quan trọng là… trà lạnh rồi, Nguyệt Dao tiểu thư có thể nể tình ban nãy ta vất vả mà pha cho ta bình trà mới được không? Và làm ơn… đừng cho muối vào nước sôi nữa nhé.”
Nguyệt Dao ngẩn người, rồi “phì” một tiếng bật cười. Nàng chống tay lên hông, lấy lại vẻ hoạt bát thường ngày: “Hừ, còn biết chê cơ đấy! Có trà uống là may rồi, đứng đó mà đợi đi!”
Nhìn bóng dáng Nguyệt Dao líu lo chạy vào trong, Diệp Vô Trần quay đầu lại nhìn về phía hướng Nam – nơi Huyết Đan Môn tọa lạc. Đôi mắt hắn sâu thẳm, thấp thoáng một tia sáng lạnh lẽo.
“Nam Hoang sao? Có vẻ như giấc mộng Nhập Phàm của ta không dễ dàng yên ổn như vậy.”
Hắn nhặt chén trà sứ cũ, nhìn vết nứt trên chén, lẩm bẩm: “Đạo là gì? Đạo chẳng qua là sự cân bằng. Các ngươi đã phá hỏng sự cân bằng của nhân gian này, thì để ta luyện lại nó vậy.”
Phía sau, Lục Manh vẫn tiếp tục giã thuốc. Tiếng “thình thịch” trầm mặc vang lên, như lời khẳng định cho một ý chí sắt đá. Lục Manh nhìn bóng lưng sư phụ, trong lòng không chỉ có sự sùng bái, mà là một sự ngộ đạo bắt đầu thành hình. Đan, không chỉ nằm trong lò. Đan, có thể là một thanh kiếm gỗ, có thể là một nhành cỏ, và có thể là cả thế giới này.
Ngày hôm đó, trấn Thanh Phong vẫn bình yên, nhưng một làn sóng ngầm đã bắt đầu từ tiệm thuốc nhỏ này lan tỏa khắp Đông Huyền Châu. Thân phận Đan Đế không còn là thứ quan trọng, bởi hiện tại, một con đường tu luyện mới đang được mở ra – lấy chính cuộc đời phàm nhân làm nguyên liệu để luyện chế nên một viên tuyệt thế đạo đan.
Gió xuân lại thổi qua, mùi hương ngọt ngứa ban nãy đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hương thơm nồng nàn của thuốc bắc và mùi cơm cháy từ bếp nhà họ Tô bay ra, ấm áp vô cùng. Đó, chính là hương vị của Phàm Đạo mà Diệp Vô Trần luôn tìm kiếm.