Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 14: Lòng tham của con người
**CHƯƠNG 14: LÒNG THAM CỦA CON NGƯỜI**
Nắng sớm tại trấn Thanh Phong bao giờ cũng mang theo một chút vị ngọt mặn của hơi sương còn sót lại trên những tán lá trà. Tiệm dược điếm nhà họ Tô nằm lặng lẽ nơi góc phố, bảng hiệu đã bạc màu theo năm tháng nhưng lại tỏa ra một sự an ổn lạ lùng.
Bên trong sân nhỏ, Diệp Vô Trần đang ngồi trên một chiếc ghế tre cũ kỹ, hai chân vắt vẻo, đôi mắt lim dim như thể đang chìm vào một giấc mộng dài bất tận. Trong tay hắn không phải là linh dược nghìn năm, cũng chẳng phải bí tịch thượng cổ, mà là một nắm rau muống già. Hắn đang thong thả nhặt từng cọng, loại bỏ những lá héo, động tác chậm chạp đến mức khiến người ta phát bực, nhưng nếu có một vị đại năng tu vi Hóa Thần trở lên đứng đây, hẳn sẽ kinh hãi đến mức rụng rời tay chân. Mỗi lần tay hắn đưa lên hạ xuống, không gian xung quanh dường như rung động nhẹ nhàng, quy luật của trời đất như đang vận hành theo từng nhịp nhặt rau của hắn.
“Vô Trần! Huynh lại lười biếng nữa rồi!”
Tiếng quát lanh lảnh của Tô Nguyệt Dao vang lên từ phía gian bếp. Nàng bước ra, hai tay chống hông, đôi má ửng hồng vì khói bếp, ánh mắt hiện lên vẻ giận dữ xen lẫn bất lực: “Ta bảo huynh nhặt rau để chuẩn bị bữa trưa, mà huynh ngồi đó nửa canh giờ mới được có một nắm? Có tin là trưa nay huynh chỉ được ăn cơm trắng không hả?”
Diệp Vô Trần không hề mở mắt, môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt: “Nguyệt Dao tiểu thư, nhặt rau cũng là một loại tu hành. Chọn lọc cái tinh túy, loại bỏ cái tạp chất, chẳng phải cũng giống như luyện đan sao? Ta đang luyện một nồi ‘Rau Muống Đạo Đan’ cho cô đây.”
“Hừ, huynh chỉ giỏi ngụy biện! Đan với chả đạo, rau này mà thành đan được thì trâu bò ngoài đồng đều thành tiên hết rồi!”
Nguyệt Dao dậm chân, định bụng lại mắng thêm vài câu nhưng nhìn thấy vẻ mặt tiêu sái, thanh tĩnh của hắn, bao nhiêu bực dọc bỗng chốc tan biến. Nàng thở dài, quay sang nhìn Lục Manh đang hì hục khiêng những bao tải thảo dược nặng nề ở góc sân. Lục Manh da dẻ đồng hun, cơ bắp cuồn cuộn, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung rinh. Từ ngày đi theo Diệp Vô Trần, gã thợ rèn này như biến thành một con người khác, lầm lì hơn nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một loại ý chí kiên định đáng sợ.
“Lục Manh, ngươi đừng nghe lời sư phụ ngươi. Hắn chỉ giỏi dạy hư người khác thôi.”
Lục Manh dừng lại, lau mồ hôi trên trán, cười chân chất: “Tiểu thư, sư phụ nói đúng đó. Từ lúc nhịp thở của tôi đi theo nhịp nhặt rau của người, tôi thấy khiêng bao thuốc này nhẹ tựa lông hồng.”
Nguyệt Dao tức giận đến mức muốn bốc hỏa. Một kẻ lười biếng chính hiệu, cộng với một kẻ ngốc nghếch tôn thờ kẻ lười biếng kia, dược điếm này rốt cuộc là nơi chữa bệnh hay là nơi trú ngụ của những kẻ kỳ quặc đây?
Nàng không biết rằng, giữa lúc nàng đang bận lòng với những điều nhỏ nhặt ấy, một đám mây đen đang lẳng lặng che khuất mặt trời phía trên trấn Thanh Phong.
—
Phủ đệ của Lý gia tại phía Đông thị trấn.
Lý Trọng, gia chủ Lý gia, đang đứng trong thư phòng với vẻ mặt xám ngoét. Hắn là một trung niên nam tử có ngoại hình bệ vệ, quanh năm vận lụa là gấm vóc, đôi mắt luôn ti hí biểu lộ sự tính toán của một thương nhân lão luyện. Thế nhưng lúc này, đôi tay hắn đang run rẩy kịch liệt.
Trước mặt hắn, hai gã gia đinh đang quỳ rạp dưới đất, quần áo rách rưới, vẻ mặt kinh hoàng như vừa từ cõi chết trở về.
“Ngươi nói gì? Một nhành cỏ?” Lý Trọng đập mạnh tay xuống bàn gỗ sưa, khiến tách trà vỡ tan tành. “Lũ ăn hại! Các ngươi là hộ vệ của Lý gia, đi đòi một món nợ cũ lại bị một kẻ giúp việc cầm cỏ đánh đuổi? Chuyện này truyền ra ngoài, mặt mũi Lý gia ta đặt ở đâu?”
“Gia chủ… thật sự không phải chúng tôi yếu kém.” Một gã gia đinh lắp bắp: “Kẻ đó… hắn cầm nhành cỏ xanh, nhưng lúc hắn vung lên, tôi cảm thấy như cả một ngọn núi ép xuống, hơi thở không thông nổi. Đó chắc chắn là yêu thuật!”
Lý Trọng im lặng, hơi thở dồn dập. Hắn nhớ lại những lời đồn đại gần đây. Tiệm dược điếm cũ nát của lão Tô dạo này bỗng dưng thu hút rất nhiều người, lại nghe nói có một tên tiểu tử kỳ lạ chỉ dùng nước giếng chữa khỏi trọng bệnh cho con gái phủ thái thú. Lòng tham trong lòng hắn vốn như một ngọn lửa nhỏ, nay gặp gió đã bùng lên dữ dội.
Hắn không tin vào đạo lý. Hắn chỉ tin vào lợi ích. Nếu tiệm thuốc đó có bí phương, nếu tên tiểu tử đó sở hữu bảo vật trấn áp cường địch, vậy thì tất cả phải thuộc về Lý gia.
“Hừ, dù là cao nhân hay yêu nhân, đến trấn Thanh Phong này thì phải theo luật của Lý gia ta.” Lý Trọng nghiến răng, rồi quay nhìn vào bóng tối phía sau rèm thưa: “Tiên sư, ngài thấy sao về chuyện này?”
Một luồng khí lạnh lẽo đột ngột tràn ngập căn phòng. Từ bóng tối, một nam tử vận hắc y bước ra, khuôn mặt hắn nhợt nhạt như người chết, đôi mắt đỏ ngầu lộ rõ sự tà mị. Trên ngực áo hắn có thêu hình một đóa sen máu – biểu tượng của Huyết Đan Môn.
Hắn chính là Ôn Sát, một chấp sự ngoại môn của Huyết Đan Môn đang lẩn trốn để tìm kiếm “nguyên liệu” luyện đan.
Ôn Sát nở nụ cười khẩy, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát: “Nhành cỏ biến thành núi nặng? Thú vị. Nghe qua thì giống như ‘Kiếm ý’ hoặc ‘Vũ lực quy tắc’. Nhưng ở cái nơi chim không đậu này, lấy đâu ra cao nhân cấp bậc đó? Đa phần là kẻ đó sở hữu một món linh bảo trấn thủ địa phương, hoặc giả là dùng thuốc gây ảo giác.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia tham độc: “Lý gia chủ, đừng quên thỏa thuận của chúng ta. Ngươi giúp ta tìm đủ mười đôi nam nữ thuần khiết để ta luyện chế ‘Huyết Nguyên Đan’, ta sẽ giúp ngươi bình định cái dược điếm đó, cướp lấy bí phương cho ngươi. Thậm chí, nếu kẻ đó có linh bảo, ta sẽ chia cho ngươi một phần tu vi phàm trần.”
Lý Trọng nghe thấy chữ “tu vi”, con mắt càng thêm mờ quáng vì dục vọng. Hắn khom người, cung kính nói: “Tất cả đều nghe theo tiên sư. Sáng nay tôi đã chuẩn bị xong giấy tờ khế ước nhà đất giả. Chỉ cần chúng ta ép lão Tô ký vào, tiệm thuốc đó sẽ danh chính ngôn thuận thuộc về Lý gia. Còn tên tiểu tử kia… xin tiên sư cứ tùy nghi xử trí.”
“Tốt.” Ôn Sát liếm môi, mùi máu tanh thoang thoảng phát ra: “Đi thôi, ta cũng muốn xem thử, kẻ lấy cỏ làm kiếm kia có vị máu như thế nào.”
—
Buổi chiều, phố xá trấn Thanh Phong vẫn tấp nập. Thế nhưng, sự xuất hiện của đoàn người nhà họ Lý đã khiến bầu không khí trở nên căng thẳng. Lý Trọng đi đầu, theo sau là hàng chục gia đinh hung hãn và tên hắc y nhân che mặt kín mít.
Đoàn người dừng lại trước dược điếm họ Tô. Lý Trọng không nói không rằng, phất tay một cái.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ của dược điếm bị một gã hộ vệ đạp tung. Tiếng động chói tai vang vọng cả khu phố. Những người hàng xóm hiếu kỳ định lại xem nhưng khi thấy gương mặt dữ dằn của người nhà họ Lý, tất cả đều vội vàng đóng cửa lánh mặt.
Tô Nguyệt Dao đang ở trong sảnh phân loại thuốc, giật mình đánh rơi chiếc khay tre xuống đất. Nàng tái mặt nhìn đám người xông vào: “Lý gia chủ? Các người… các người làm cái gì vậy?”
Tô lão gia từ phía sau bước ra, run rẩy che chắn cho con gái: “Lý Trọng, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, ngươi đưa người tới đây phá hoại cửa tiệm của lão già này là có ý gì?”
Lý Trọng cười lạnh, rút trong ngực ra một tờ khế ước ố vàng, vỗ mạnh lên quầy thuốc: “Tô lão đầu, đừng giả ngây giả ngô nữa. Ba mươi năm trước, thân phụ ngươi đã thế chấp mảnh đất này cho Lý gia ta để lấy tiền nhập thuốc. Đến nay cả vốn lẫn lãi, nhà ngươi dù có bán cả con gái đi cũng không trả nổi. Hôm nay ta tới đây để thu hồi đất!”
“Ngươi… ngươi nói láo!” Tô lão gia tức đến mức ngực phập phồng: “Cha ta chưa bao giờ thế chấp đất đai! Tờ khế ước đó là giả!”
“Giả hay thật, lên quan phủ sẽ rõ. Nhưng trước đó, quân bay đâu, dọn dẹp đống rác rưởi này cho ta. Ai dám cản trở, đánh gãy chân!” Lý Trọng hạ lệnh một cách tàn nhẫn.
Đám gia đinh gào thét định xông lên, phá dỡ tủ thuốc vạn năm của gia đình họ Tô. Tô Nguyệt Dao ôm lấy cha, nước mắt lăn dài. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một giọng nói trầm thấp, lười biếng vang lên từ phía góc tối của dược điếm.
“Rầm! Thình thịch! Thình thịch!”
Tiếng giã thuốc vẫn đều đặn vang lên, như thể chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
“Phiền quá… Đang lúc dược tính sắp dung hòa, các người lại tới làm ồn.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phát ra âm thanh. Diệp Vô Trần vẫn ngồi đó, tay cầm cối giã, chiếc áo thanh y cũ kỹ bám đầy bụi thuốc. Bên cạnh hắn, Lục Manh đứng sừng sững như một pho tượng đá, đôi tay cầm chắc chiếc đe thợ rèn đen ngòm.
Diệp Vô Trần chậm rãi đứng dậy, hắn phủi phủi những lá thuốc dính trên áo, ánh mắt bình thản đến lạ thường đi lướt qua đám gia đinh, cuối cùng dừng lại trên gương mặt của Lý Trọng và Ôn Sát.
“Lý gia chủ, lòng tham là một loại độc.” Diệp Vô Trần thản nhiên nói, như thể đang đàm đạo về y lý: “Nó còn khó chữa hơn cả ung thư phổi hay độc tố của xà rết. Ngươi hít vào quá nhiều tham niệm, phế phủ đã đen kịt cả rồi. Ngươi không định về lo hậu sự cho mình, còn ở đây đòi đất làm gì?”
Lý Trọng sửng sốt, rồi nổi trận lôi đình: “Thằng ranh con! Ngươi chính là kẻ đã đánh người của ta? Tiên sư, chính là hắn!”
Ôn Sát từ phía sau bước lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Trần. Hắn vốn dĩ rất tự tin, nhưng khi đối diện với đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng của thiếu niên trước mặt, trong lòng hắn bỗng dâng lên một luồng khí lạnh căm ghét. Hắn không nhìn thấu được tu vi của kẻ này.
Không nhìn thấu, thường có hai trường hợp: Một là kẻ đó thực sự là phàm nhân, hai là tu vi vượt xa hắn quá nhiều.
Ôn Sát nghiêng về trường hợp thứ nhất. Một kẻ trẻ tuổi như thế này, làm sao có thể là cao nhân? Hắc khí bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, âm sâm đáng sợ: “Tiểu tử, ngươi có linh bảo gì trên người? Giao ra đây, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây.”
Diệp Vô Trần nghiêng đầu, vẻ mặt có chút suy ngẫm: “Linh bảo sao? Ở đây có nhiều lắm.” Hắn chỉ tay vào chiếc lò luyện đan sứt mẻ mang tên ‘Quy Phàm Lô’ ở góc sân: “Cái lò đó, hoặc là cái gánh thuốc gỗ kia. Ngươi thích cái nào?”
“Chết đi!” Ôn Sát cảm thấy bị sỉ nhục, hắn quát lên một tiếng, hắc khí hóa thành một bàn tay quỷ lớn, dữ tợn vồ lấy Diệp Vô Trần.
Phàm nhân xung quanh sợ hãi hét lên, Tô Nguyệt Dao nhắm chặt mắt không dám nhìn.
Nhưng Diệp Vô Trần vẫn không nhúc nhích. Ngay khi bàn tay quỷ sắp chạm vào áo hắn, hắn khẽ thở dài một tiếng.
“Lục Manh, sư phụ dạy ngươi ‘Cái Đe Đan Đạo’ như thế nào? Nhớ kỹ, tạp chất không chỉ có trong thảo dược, mà còn có trong lòng người. Muốn luyện sạch, phải đánh thật mạnh.”
“Dạ!”
Một tiếng gầm vang lên. Lục Manh vốn đang im lặng bỗng nhiên nhảy vọt lên. Chiếc đe thợ rèn trong tay gã không hề phát ra ánh sáng hào quang rực rỡ, nhưng khi gã vung lên, một luồng sức mạnh thô mộc, nguyên thủy và vô cùng vững chãi bùng phát.
“Oàng!”
Cái đe nặng nghìn cân va chạm trực diện với hắc khí của tu sĩ Huyết Đan Môn. Một cảnh tượng khó tin hiện ra: bàn tay quỷ vốn đầy tà ác bỗng nhiên bị cái đe thợ rèn của một gã phàm nhân nghiền nát tan tành như bong bóng xà phòng. Ôn Sát rú lên một tiếng, cả người bị chấn động văng lùi lại, đập mạnh vào bức tường gạch phía sau, máu mồm máu mũi tuôn ra xối xả.
“Ngươi… lực lượng này… đây không phải linh lực! Ngươi luyện cái quái gì vậy?” Ôn Sát kinh hoàng hét lên.
Lục Manh không trả lời, gã đứng chắn trước mặt Diệp Vô Trần, chiếc đe đặt xuống mặt đất khiến những phiến đá xanh nứt toác.
Lý Trọng và đám gia đinh sợ đến mức nhũn cả chân. Vị tiên sư vô địch trong mắt họ bỗng chốc bị một gã thợ rèn đánh cho tơi tả?
Diệp Vô Trần chậm rãi tiến về phía Lý Trọng. Mỗi bước chân của hắn rất nhẹ, nhưng trong tai Lý Trọng, nó như tiếng sấm nổ vang trong tâm hồn. Hắn cảm thấy không gian xung quanh bỗng nhiên biến mất, chỉ còn lại hắn và thiếu niên mặc thanh y kia.
“Lý Trọng, ngươi muốn lấy bí phương của ta đúng không?” Diệp Vô Trần mỉm cười, đôi mắt lộ ra vẻ xót thương: “Được, ta cho ngươi.”
Hắn giơ tay ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một hạt tròn nhỏ xíu, màu đen nhánh, tỏa ra mùi thối rữa nồng nặc.
“Viên đan này tên là ‘Lòng Tham’. Nó được luyện từ chính tâm niệm của ngươi trong ba mươi năm qua. Ngươi uống vào đi, nếu ngươi có thể hóa giải được nó, ta sẽ tặng toàn bộ tiệm thuốc này cho ngươi.”
Lý Trọng nhìn chằm chằm vào hạt đen đó, trong cơn sợ hãi cực độ, lòng tham bỗng nhiên thôi thúc hắn một cách mãnh liệt. Hắn nghĩ rằng đây chính là đan dược tăng cường tuổi thọ mà hắn hằng ao ước. Hắn vồ lấy, nuốt chửng vào bụng.
Nhưng ngay lập tức, mắt Lý Trọng trợn trừng. Hắn không hề đau đớn, nhưng trong mắt hắn, thế giới bỗng nhiên thay đổi. Những tấm lụa gấm trên người hắn bỗng hóa thành những con dòi lúc nhúc, vàng bạc trong phủ bỗng biến thành xương người trắng hếu. Hắn nhìn xuống tay mình, thấy da thịt đang dần thối rữa dưới áp lực của những ý niệm xấu xa mà hắn đã tích tụ cả đời.
“A! Tránh ra! Đừng chạm vào ta! Tiền của ta! Vàng của ta đâu rồi?”
Lý Trọng hóa điên. Hắn bắt đầu cào cấu cơ thể mình, miệng la hét những câu vô nghĩa rồi tháo chạy ra khỏi dược điếm như một kẻ tâm thần. Đám gia đinh thấy gia chủ hóa điên, tiên sư trọng thương, cũng vắt chân lên cổ mà chạy theo, bỏ lại đống khế ước giả nát bét trên đất.
Gian phòng trở lại vẻ yên tĩnh.
Ôn Sát cố gắng bò dậy, đôi mắt đầy sợ hãi nhìn Diệp Vô Trần. Hắn nhận ra mình vừa chạm vào một thứ mà lẽ ra hắn không bao giờ nên chạm tới. Kẻ này… không phải là tu sĩ, kẻ này là “Đạo” trong hình hài con người.
“Cút về nói với Huyết Đan Môn.” Diệp Vô Trần xoay người lại, cầm lấy gánh thuốc gỗ, giọng nói trở nên lạnh lẽo vô cùng: “Nếu còn dám đem tà khí quấy nhiễu trấn nhỏ này, ta sẽ luyện cả ngọn núi của các ngươi thành một đống tro bụi để bón phân cho dược thảo của ta.”
Ôn Sát không dám ho he một lời, dùng hết tàn lực hóa thành một làn khói đen chạy biến mất.
Tô Nguyệt Dao lúc này mới run rẩy chạy tới, nhìn Diệp Vô Trần từ đầu đến chân như thể lần đầu nhìn thấy hắn: “Vô Trần… huynh… huynh rốt cuộc là ai? Sao Lục Manh lại có thể đánh bại tu sĩ? Và Lý Trọng, ông ta bị làm sao vậy?”
Diệp Vô Trần lại trở về vẻ lười biếng thường ngày. Hắn nhặt lấy khay rau muống vẫn còn dang dở, cười nói: “Lý Trọng không sao, lão ta chỉ là nhìn thấy ‘sự thật’ thôi. Còn Lục Manh, gã đơn giản là khỏe hơn người thường một chút nhờ chăm chỉ giã thuốc. Nguyệt Dao tiểu thư, cô thấy đấy, ác giả ác báo, đạo lý phàm trần vốn là như vậy mà.”
“Huynh nói dối! Làm gì có đạo lý phàm trần nào như thế!” Nguyệt Dao dậm chân, nhưng lần này nàng không mắng hắn nữa. Nàng nhìn thấy bóng lưng Diệp Vô Trần trong nắng chiều, đột nhiên cảm thấy bóng người ấy cao lớn đến mức có thể che chở cho cả bầu trời này.
Nàng lẩm bẩm: “Lấy Đạo nhập Phàm… huynh thực sự đang coi nhân gian này là lò luyện đan sao?”
Phía sau sân, tiếng giã thuốc của Lục Manh lại vang lên: “Thình thịch! Thình thịch!”
Diệp Vô Trần ngước nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi những tia sáng đỏ rực cuối ngày đang tàn lụi. Hắn biết, chuyện này mới chỉ là bắt đầu. Lòng tham của một kẻ phàm nhân có thể dập tắt dễ dàng, nhưng lòng tham của những kẻ tự xưng là tiên, là thần, mới là thứ dược liệu khó luyện hóa nhất thế gian.
“Nam Hoang… Huyết Đan Môn.” Diệp Vô Trần lẩm bẩm, một nhành cỏ khô dưới chân hắn bỗng dưng xanh tươi trở lại, vươn cao mạnh mẽ giữa nền đất cứng.
Đạo là gì? Đạo nằm ở chính lòng người. Nếu lòng người không có thuốc chữa, vậy hắn chỉ còn cách dùng lửa nhân gian để rèn lại một lần nữa.
Ngày hôm đó, tiệm dược điếm họ Tô vẫn bình yên, nhưng tin đồn về “Điên Thần” Lý gia và gã giúp việc kỳ bí đã bắt đầu lan ra khỏi trấn Thanh Phong, vượt qua những dãy núi, hướng về phía những đại tông môn đang ngự trị trên tầng mây cao nhất.
Và ở một góc nhỏ nào đó, Diệp Vô Trần vẫn đang cau mày nhìn nồi rau muống luộc trên bếp: “Nguyệt Dao, ta đã bảo đừng cho nhiều muối mà, mặn thế này thì hỏng hết đạo vị của rau rồi!”
“Ăn hay là nhịn? Nói nhiều ta đổ đi bây giờ!”
“Ăn, ăn chứ… Đạo là nhẫn nhịn mà.”
Hương thơm của thuốc, vị mặn nồng của cơm gia đình hòa quyện vào nhau, tạo thành một viên “Phàm Tâm Đan” mà hàng vạn năm trên thượng giới, Diệp Vô Trần chưa bao giờ luyện thành công.