Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 31: Cứu chữa chúng sinh
**CHƯƠNG 31: CỨU CHỮA CHÚNG SINH**
Trấn Thanh Khê vốn là một vùng đất bình lặng, nằm nép mình bên dòng sông Linh Giang hiền hòa. Thế nhưng, sự tĩnh mịch ấy đã bị phá vỡ bởi một luồng tử khí đen ngòm từ thượng nguồn tràn xuống. Chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, một căn bệnh lạ chưa từng có đã bùng phát, càn quét khắp các ngõ ngách của trấn nhỏ.
Màu sắc của sự sống dường như bị rút cạn khỏi vùng đất này. Những cành liễu rủ bên bờ sông nay khô héo, đen kịt như những bàn tay quỷ mị. Người dân trong trấn, từ già trẻ gái trai, ai nấy đều mang trên mình những vết lở loét màu xanh tím, hơi thở đứt quãng, thần trí mê sảng. Tiếng rên rỉ than khóc vang lên không dứt, khiến bầu không khí vốn trong lành nay nồng nặc mùi xú uế và tử vong.
Dược điếm nhà họ Tô – hy vọng duy nhất của trấn – lúc này đã chật kín người. Người bệnh nằm la liệt từ đại sảnh ra đến tận ngoài sân.
Tô Nguyệt Dao, cô gái vốn có đôi mắt sáng trong như mặt hồ, nay đôi mắt ấy đỏ hoe vì thiếu ngủ và lo lắng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng run rẩy khi rót từng bát nước thuốc đắng ngắt cho những người bệnh đang thoi thóp. Nhưng vô ích, dù nàng có dùng những loại thảo dược tốt nhất hiện có trong điếm, dù cha nàng – Tô chưởng quỹ – đã lục tìm khắp các y thư cổ, căn bệnh vẫn không hề thuyên giảm.
“Nước… cho tôi xin miếng nước…” Một bà lão run rẩy đưa tay về phía Nguyệt Dao, giọng nói khản đặc.
Nguyệt Dao vội vàng bưng bát nước đến, nhưng chưa kịp chạm vào môi bà lão, bà đã co giật mạnh rồi trút hơi thở cuối cùng. Đôi mắt già nua vẫn mở trừng trừng, đầy u uất và sợ hãi.
“Bà ơi! Bà tỉnh lại đi!” Nguyệt Dao oà khóc. Tiếng khóc của nàng nhỏ bé giữa trùng trùng điệp điệp những âm thanh đau đớn xung quanh. Nàng cảm thấy tuyệt vọng, một nỗi bất lực xâu xé tâm can. Nàng nhìn ra phía sau hậu viện, nơi Diệp Vô Trần vẫn đang thong thả ngồi trên chiếc ghế bành cũ, đôi mắt nhắm hờ như đang ngủ gật, dường như không hề mảy may quan tâm đến cơn ác mộng đang diễn ra bên ngoài.
“Diệp đại ca… sao huynh vẫn có thể bình thản như vậy?” Nguyệt Dao lảo đảo bước vào hậu viện, giọng nàng lạc đi vì oán trách và đau khổ. “Cả trấn đang chết dần, họ đang chết dần đó!”
Diệp Vô Trần chậm rãi mở mắt. Ánh mắt hắn không hề có chút lười biếng như mọi khi, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, giống như một đại dương sâu thẳm nhìn thấu hết thảy vạn vật luân hồi. Hắn nhìn thấy không chỉ là bệnh tật, mà là những sợi tơ đen ngòm của tà độc đang bủa vây lấy trấn nhỏ này.
Đây không phải dịch bệnh tự nhiên. Đây là “Huyết Thi Độc” – một loại độc công tâm cực kỳ tàn ác của Huyết Đan Môn. Chúng dùng mạng người làm môi trường nuôi độc, dùng sự tuyệt vọng làm chất xúc tác để tinh luyện ra loại đan dược tà môn.
Diệp Vô Trần khẽ thở dài, âm thanh trầm thấp tan biến trong gió: “Nguyệt Dao, nàng tưởng ta không thấy sao? Ta không ra tay, vì ta đang đợi.”
“Đợi cái gì? Đợi mọi người chết hết sao?”
“Đợi một chút chân tình của trời đất.” Vô Trần đứng dậy, bóng lưng hắn vốn bình thường nay bỗng trở nên cao lồng lộng trước ánh nắng ban trưa. Hắn với tay lấy thanh kiếm gỗ vốn dùng để gánh thuốc, quay sang Lục Manh đang đứng ngây ngốc một bên: “Manh tử, mang theo Quy Phàm Lô, đi theo ta ra bờ sông.”
Lục Manh không hiểu gì, nhưng trước ánh mắt uy nghiêm lạ thường của sư phụ, gã chỉ biết cắm đầu làm theo. Gã vác chiếc lò sứt mẻ trên vai, cùng Diệp Vô Trần bước ra khỏi điếm thuốc.
Khi họ bước qua phố, những người dân còn chút sức lực nhìn theo họ với ánh mắt hy vọng xen lẫn hoài nghi. Diệp Vô Trần đi đến đâu, tà khí đen ngòm xung quanh hắn dường như bị một luồng khí tức ấm áp vô hình đẩy lùi. Hắn bước đi tiêu sái, nhịp chân thong dong như đang dạo chơi giữa vườn hoa, dù xung quanh là cảnh địa ngục trần gian.
Ra đến bờ Linh Giang, cảnh tượng còn thảm khốc hơn. Mặt sông xám xịt, xác cá chết nổi trắng bụng, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Nguồn nước chính của cả vùng đã hoàn toàn bị ô nhiễm.
“Sư phụ, nước sông độc thế này, người định dùng nó để luyện thuốc sao?” Lục Manh rùng mình hỏi.
Diệp Vô Trần không trả lời ngay. Hắn cắm thanh kiếm gỗ xuống đất, sau đó đặt Quy Phàm Lô lên một mỏm đá sát mép nước. Hắn nhìn dòng sông, rồi lại nhìn về hướng trấn nhỏ, nơi những linh hồn tội nghiệp đang kêu cứu.
“Thế gian có độc, tự có thuốc giải. Đất trời vốn dĩ công bằng, hễ có cái chết sinh ra, tất có sự sống ẩn giấu bên cạnh. Vấn đề là, ngươi có đủ ‘Tâm’ để thấy nó hay không.”
Diệp Vô Trần giơ tay lên, động tác cực kỳ chậm rãi. Hắn không vận dụng linh lực kinh thiên động địa, không có ánh sáng hào quang tỏa ra vạn trượng. Hắn chỉ đơn giản là thực hiện một chiêu thức mang tên **“Thái Cổ Hồng Mông Thủ”** – nhưng ở tầng thứ đơn giản nhất, tầng thứ của sự giao hòa giữa người và vật.
“Hỏa tới!”
Hắn búng nhẹ ngón tay, một ngọn lửa nhỏ xíu, màu cam hồng bình thường như lửa bếp lóe lên dưới đáy Quy Phàm Lô. Nhưng kỳ lạ thay, ngọn lửa này không hề bị gió sông thổi tắt, ngược lại nó bắt đầu nhảy múa một cách linh động, hơi nóng lan tỏa ra không gian, khiến cái lạnh lẽo của tử khí tan biến dần.
“Manh tử, xuống sông, múc cho ta ba gáo nước độc.”
Lục Manh run rẩy: “Sư phụ… nước này chạm vào là chết người đấy!”
“Tin ta.”
Chỉ hai chữ ngắn gọn nhưng đầy sức nặng khiến Lục Manh như được tiếp thêm dũng khí. Gã cẩn thận múc nước, đổ vào trong lò. Nước sông đen ngòm khi vào đến trong Quy Phàm Lô bắt đầu sủi bọt, mùi hôi nồng nặc bốc lên.
Diệp Vô Trần nhắm mắt lại. Lúc này, tâm trí hắn tỏa ra, bao trùm lấy toàn bộ dòng Linh Giang. Hắn không tìm kiếm linh khí, mà tìm kiếm cái gọi là “Đạo chân chất” của nhân gian.
Hắn bắt đầu lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng vang vọng trong tâm khảm của Lục Manh:
“Một nắm đất ven bờ tích tụ tình yêu của kẻ gieo mầm… Một chiếc lá rụng mang theo hơi ấm của mùa hạ đã qua… Một giọt sương mai chưa tan chứa đựng niềm hy vọng vào bình minh…”
Theo mỗi lời nói của hắn, Lục Manh kinh ngạc thấy Diệp Vô Trần vẫy tay thu thập những thứ tưởng chừng vô dụng: một nắm đất bình thường, một mảnh vỏ cam khô, vài ngọn cỏ dại mọc kẹt trong hốc đá. Hắn ném tất cả vào trong lò.
“Vạn vật đều là dược, nhân gian chính là lò.”
Diệp Vô Trần bắt đầu điều khiển ngọn lửa. Đôi tay hắn chuyển động nhịp nhàng, như đang dệt nên một bức tranh vô hình. Bên trong lò, một sự biến hóa thần kỳ đang diễn ra. Độc tố đen ngòm bị ngọn lửa thanh tẩy, những nguyên liệu tầm thường bắt đầu dung hợp, sinh ra một thứ dược tính thanh khiết lạ thường. Thứ dược tính này không mạnh mẽ cường bạo, mà nó dịu dàng như bàn tay của người mẹ vuốt ve đứa con thơ, như bát canh ấm ngày đông.
Ở đằng xa, trên một ngọn đồi nhỏ, mấy kẻ mặc áo bào đỏ đậm đang đứng quan sát. Đó là các đệ tử của Huyết Đan Môn do Cổ Sát Thiên phái tới giám sát quá trình phát độc.
“Thằng ranh kia đang làm cái gì vậy?” Một tên đệ tử cười nhạo. “Dùng rác rưởi để luyện đan ngay bờ sông độc? Hắn bị điên rồi sao?”
“Đúng là phàm phu tục tử. Chỉ có Linh hỏa và Thần thảo mới giải được Huyết Thi Độc của trưởng lão. Hắn định làm xiếc chắc?”
Tuy nhiên, nụ cười của chúng không giữ được lâu. Một luồng hương thơm kỳ lạ bắt đầu lan tỏa. Nó không phải mùi thơm nồng nàn của đan dược cấp cao, mà là một mùi hương của đất trời sau cơn mưa, của cỏ non mới nhú, của cuộc sống hồi sinh.
Diệp Vô Trần đột ngột mở mắt, ánh mắt hắn bắn ra hai luồng tinh quang khiến cả không gian như ngưng đọng. Hắn vỗ nhẹ vào nắp Quy Phàm Lô:
“Đan thành! Đạo dẫn – Linh Giang Quy Nguyên!”
Một cột sáng màu nhạt, bình lặng nhưng vững chãi phóng thẳng lên trời. Viên đan dược không bay ra ngoài, mà từ trong lò, một giọt dược dịch vàng óng rớt xuống mặt sông Linh Giang đen kịt.
“Ầm!”
Một âm thanh như tiếng chuông chùa ngân vang từ sâu dưới đáy sông. Một vòng tròn ánh sáng bắt đầu từ mỏm đá chỗ Diệp Vô Trần đứng, lan rộng ra xung quanh. Đi đến đâu, mặt sông đen ngòm bỗng chốc trở nên trong vắt đến tận đáy. Những luồng tà khí màu đen bị đẩy lùi và bốc hơi ngay lập tức dưới ánh nắng.
Nước sông không còn là nước bình thường, mà đã biến thành “Linh dược hóa thủy”. Dòng sông chảy xuôi đến đâu, sự sống quay trở lại đến đó. Những bụi cây héo úa ven bờ bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc, xanh rờn chỉ trong chớp mắt. Cá dưới sông quẫy đuôi nhảy lên mặt nước, như đang reo hò.
“Sư phụ… người làm được rồi!” Lục Manh quỳ thụp xuống, đôi mắt gã nhòe đi vì xúc động. Gã nhìn thấy cảnh tượng vĩ đại nhất đời mình, không phải là phá trời diệt đất, mà là sự hồi sinh kỳ diệu này.
Diệp Vô Trần đứng trên mỏm đá, tà áo thanh y phấp phới trong gió. Hắn cầm lấy bát nước từ tay Lục Manh, nước sông giờ đây trong như pha lê, phảng phất hơi ấm.
“Manh tử, về trấn, bảo mọi người ra bờ sông uống nước. Bảo Nguyệt Dao mang gáo gỗ tới, mỗi người một ngụm, tâm phải tịnh, bệnh sẽ tan.”
Tin tức lan đi như lửa gặp cỏ khô. Những người dân còn gượng dậy được lảo đảo dìu nhau ra bờ sông. Ban đầu, họ còn sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy dòng nước trong veo và cảm nhận được sự ấm áp tỏa ra, họ bắt đầu quỳ xuống, vốc từng ngụm nước uống ngon lành.
Kỳ tích xuất hiện. Những vết lở loét xanh tím trên người họ dần dần nhạt đi và biến mất. Cảm giác nóng rát trong phổi dịu lại. Những người đã hôn mê sâu, sau khi được người nhà đổ nước vào miệng, cũng từ từ mở mắt, thần trí tỉnh táo trở lại.
“Thần tiên hạ phàm! Thần tiên cứu mạng chúng ta!”
Tiếng hò reo, tiếng khóc nghẹn ngào vì sung sướng vang động cả một góc trời. Hàng ngàn phàm nhân quỳ mọp xuống hướng về phía Diệp Vô Trần. Những luồng “Tín niệm” thuần khiết, những tia ánh sáng trắng mờ nhạt từ lòng biết ơn của họ hội tụ lại, chậm rãi bay về phía hắn.
Diệp Vô Trần đứng đó, thản nhiên đón nhận những luồng sức mạnh vô hình ấy. Với kẻ khác, đây là lực lượng để gia tăng tu vi, nhưng với hắn, đây chỉ là một phần của quá trình “Nhập Phàm”. Hắn cảm nhận được niềm vui của họ, nỗi đau được xoa dịu, và cả những mong ước giản đơn về một bữa cơm no ấm sau hoạn nạn.
Viên “Tâm Đan” trong lồng ngực hắn khẽ rung động, rạng rỡ hơn một chút.
Trong lúc đó, mấy tên đệ tử Huyết Đan Môn ở trên đồi sợ hãi đến tái mét mặt mày. Chúng thấy kế hoạch thâm độc của mình tan thành mây khói bởi một kẻ nhìn như một tên tiểu đồ đệ hiệu thuốc.
“Không xong rồi! Mau về báo cho trưởng lão!” Tên dẫn đầu hét lên, quay thân định chạy trốn.
“Đã đến đây rồi, sao không uống một ngụm nước sông thanh tịnh để tẩy rửa tội lỗi?” Một giọng nói bình thản vang lên ngay sát tai chúng.
Diệp Vô Trần đã đứng đó từ lúc nào, không ai nhìn rõ hắn chuyển động ra sao. Hắn không dùng kiếm, chỉ cầm một nhành cỏ dại xanh mướt mới hái dưới chân.
“Ngươi… ngươi là ai?” Tên đệ tử Huyết Đan Môn lắp bắp, rút ra một chiếc chuông đồng vấy máu, định thi triển tà pháp.
Diệp Vô Trần nhẹ nhàng phất nhành cỏ qua không trung. Một luồng khí kình mang theo Đan ý “Bình An” va chạm vào chúng. Không có máu chảy, không có xương tan thịt nát, nhưng cả đám đệ tử cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn bộc phát. Tà công trong người chúng gặp phải luồng khí này như tuyết gặp nắng hạ, lập tức sụp đổ.
Chúng kêu gào thảm thiết rồi lăn lộn dưới đất, những độc tính chúng nuôi dưỡng bấy lâu nay bỗng chốc phản phệ, biến chúng thành phế nhân nhưng không chết, chỉ có thể sống đời đời trong sự dằn vặt và hối hận.
Diệp Vô Trần nhìn chúng bằng ánh mắt vô niệm, rồi quay lưng bước đi. Với hắn, tiêu diệt cái ác không phải là giết chóc, mà là làm cho nó không còn chỗ trú ngụ.
Trở lại Trấn Thanh Khê, không khí tang thương đã biến mất hoàn toàn. Mọi người đổ ra đường dọn dẹp, hỗ trợ nhau phục hồi cuộc sống.
Trước cửa Tô gia dược điếm, Tô Nguyệt Dao đang đứng đó, nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Diệp Vô Trần và Lục Manh từ phía xa bước tới. Nàng không kiềm lòng được, chạy nhanh đến, trực tiếp lao vào lòng Diệp Vô Trần.
“Diệp đại ca… huynh làm được rồi! Huynh thật sự cứu được họ!” Nàng nức nở, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Diệp Vô Trần hơi bất ngờ, đôi bàn tay định đưa lên xoa đầu nàng nhưng rồi lại dừng lại giữa chừng, mỉm cười nhẹ nhàng: “Nước sông trong rồi, lần sau muốn giặt đồ, không cần phải đi xa nữa.”
Nguyệt Dao ngẩng đầu lên, vừa khóc vừa cười: “Đến lúc này mà huynh vẫn chỉ nghĩ đến việc lười biếng trốn việc giặt đồ sao?”
“Ta đã nói rồi, cuộc sống bình dị mới là chân đạo mà.” Hắn buông nhẹ nàng ra, thản nhiên đi về phía chiếc ghế bành cũ của mình.
Lúc này, Mặc Thiên Hành – vị tửu tiên rách rưới – từ trên mái nhà nhảy xuống, cầm bình rượu nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn Diệp Vô Trần đầy thâm ý.
“Diệp huynh, chiêu ‘Vạn Vật Vi Đan’ hôm nay của huynh thực sự khiến lão già này mở rộng tầm mắt. Lấy nước sông làm dược, lấy dân tâm làm dẫn. Huynh không sợ Tiên giới nhìn thấy mà ghen ghét sao?”
Diệp Vô Trần tự tay rót cho mình một chén trà nhạt, nhấp một ngụm nhỏ rồi mới đáp:
“Tiên giới là Tiên giới, nhân gian là nhân gian. Nếu họ muốn nhìn, cứ việc nhìn. Ta chỉ là một kẻ trồng thuốc, lo cho luống rau của mình chưa xong, đâu có rảnh lo cho tâm tư của thiên đạo vô tình?”
Mặc Thiên Hành cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng cả dược điếm: “Hay! Hay cho câu ‘lo cho luống rau chưa xong’. Trên đời này, có mấy người có tâm thế tiêu sái như huynh!”
Lục Manh đứng bên cạnh, hăm hở dọn dẹp cái Quy Phàm Lô sứt mẻ. Đối với gã thợ rèn này, sư phụ mình giờ đây không chỉ là sư phụ, mà là một vị thần linh sống. Gã nhìn cái lò cũ kỹ, thầm nghĩ sau này phải tìm những nguyên liệu sắt tốt nhất để rèn lại nó, nhưng gã nào biết, chính cái vẻ cũ kỹ, bình phàm ấy mới chính là nơi chứa đựng “Đạo” cao nhất của Diệp Vô Trần.
Khi ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống trấn Thanh Khê, soi bóng xuống dòng sông Linh Giang trong vắt, cả trấn nhỏ ngập tràn trong hương vị thảo mộc và sự bình yên vô giá. Không ai biết rằng, một đệ nhất cao thủ của Tiên giới đã từng ra tay tại đây. Trong mắt họ, Diệp Vô Trần vẫn chỉ là gã thanh niên lười biếng, thỉnh thoảng mới ra tay chữa bệnh nhưng một khi ra tay thì chắc chắn không sai chạy.
Tại một nơi rất xa, trong điện đường uy nghiêm của Huyết Đan Môn, một vò đan dược bỗng nhiên nứt toác. Cổ Sát Thiên đang ngồi xếp bằng bỗng hộc máu, đôi mắt già nua trợn trừng đầy kinh hãi nhìn về phương Đông.
“Dịch độc của ta bị phá rồi? Ai? Là kẻ nào ở cái trấn nhỏ bé đó có thể giải được Huyết Thi Độc?”
Hắn gầm lên, sát khí tỏa ra khiến cả hang động rung chuyển. Hắn không ngờ rằng, mầm mống của sự hủy diệt vương triều của hắn lại bắt nguồn từ một bát nước sông Linh Giang mà gã thanh niên Diệp Vô Trần vừa pha chế.
Mà tại Trấn Thanh Khê, dưới ánh đèn dầu leo lét của dược điếm, Diệp Vô Trần lại đang phàn nàn với Nguyệt Dao vì canh hôm nay hơi nhạt. Hắn chẳng hề hay biết – hoặc chẳng thèm quan tâm – rằng cả lục địa Linh Hoàn đã bắt đầu rúng động bởi hành động nhỏ bé nhưng vĩ đại vừa rồi của hắn.
“Lấy Đạo nhập Phàm, một bước cứu thế, vạn đời tu tâm.”
Đêm xuống, Diệp Vô Trần nằm trên mái nhà, ngước mắt nhìn lên những vì sao lấp lánh trên cao. Những vì sao ấy đối với hắn không còn là đích đến của tu luyện, mà chỉ là những đốm lửa trang điểm cho giấc ngủ yên bình của phàm nhân. Hắn khẽ mỉm cười, chìm vào giấc nồng, thanh kiếm gỗ gác ngang người, trông bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Nhưng trong Quy Phàm Lô để dưới sân, một tia ánh sáng lấp lánh như linh tính của đất trời vẫn đang âm thầm vận chuyển, chờ đợi lần bùng nổ tiếp theo của một tuyệt thế Đan Thần giữa nhân gian đầy biến động.