Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 30: Cổ Sát Thiên

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:23:50 | Lượt xem: 6

Chiều tà, nắng vàng như mật đổ xuống trấn nhỏ vùng biên thùy, nhuộm lên mái ngói rêu phong của hiệu thuốc Tô gia một vẻ tịch liêu nhưng ấm áp. Sau trận náo động do người của Huyết Đan Môn gây ra, nhịp sống ở đây dường như chậm lại một nhịp, nặng nề và đầy ưu tư. Những người hàng xóm lân cận lén lút nhìn qua khe cửa, ánh mắt họ dành cho gã giúp việc trẻ tuổi Diệp Vô Trần đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự khinh thường cho một kẻ lười biếng, mà là một loại sợ hãi sâu kín trước cái gọi là “pháp lực” mà họ chưa từng thấu hiểu.

Diệp Vô Trần chẳng mấy bận tâm đến những ánh mắt đó. Hắn cúi người, bàn tay gầy gũi nhưng sạch sẽ cầm chiếc chổi tre già, lẳng lặng quét đi những mảnh gỗ vụn và lớp bụi đất bám trên bậc cửa. Tiếng chổi lẹt xẹt đều đặn, nhịp nhàng theo một quy luật kỳ lạ, tựa như hơi thở của chính đất trời này.

“Vô Trần… huynh… huynh thật sự là một vị đại nhân tu tiên sao?”

Tô Nguyệt Dao đứng nép sau cánh cửa gỗ sứt sẹo, đôi mắt tròn xoe vẫn còn đọng lại tia bàng hoàng. Nàng đã sống ở trấn này mười mấy năm, lớn lên trong mùi thảo dược hăng nồng, vốn tưởng thế giới tu tiên là những truyền thuyết xa vời vợi, cho đến khi thấy một nhành cỏ dại trong tay Vô Trần hóa thành linh kiếm, một thanh gỗ gánh thuốc đánh tan huyết sát tà khí.

Diệp Vô Trần dừng tay chổi, hơi nghiêng đầu nhìn nàng. Dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt hắn không có lấy một chút hào quang kiêu ngạo của một Đan Đế, trái lại, nó sâu thẳm và bình thản đến lạ lùng.

“Tu tiên hay không tu tiên, có quan trọng không?” Hắn mỉm cười, nụ cười nhẹ bẫng như mây khói. “Chẳng phải sớm nay nàng còn bảo ta quét tước cho sạch sẽ để tối nay còn nhóm lửa nấu cháo sao?”

Nguyệt Dao ngẩn ngơ. Nàng nhìn dáng vẻ thanh tú, bộ thanh y sờn cũ thấm đẫm mùi nắng của hắn, cảm thấy những lo sợ trong lòng bỗng chốc tan biến. Phải rồi, dù hắn có là ai, thì tối nay hắn vẫn là người sẽ cùng nàng ngồi bên bếp lửa húp bát cháo loãng. Nàng khẽ cắn môi, nén lại bao câu hỏi định thốt ra, chỉ thầm nhủ: “Dù huynh là ai, xin huynh vẫn mãi là Vô Trần lười biếng của tiệm thuốc này.”

Cùng lúc đó, cách trấn nhỏ hàng ngàn dặm về phía Tây, một vùng đất ngập tràn chướng khí và huyết sắc bao trùm.

Đỉnh Huyết Phong, đại bản doanh của Huyết Đan Môn. Một không gian u ám, tanh nồng mùi máu rợn người. Tại tòa điện thờ treo đầy những đầu lâu trắng hếu, một lão giả mặc trường bào huyết đỏ đang ngồi xếp bằng giữa một trận pháp rực lửa. Hắn chính là Cổ Sát Thiên, trưởng lão của Huyết Đan Môn, kẻ đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh đỉnh phong, chỉ một bước nữa là chạm tới Hóa Thần.

Đột nhiên, Cổ Sát Thiên mở bừng mắt. Một luồng huyết quang bắn ra, xé toạc màn sương mù bao quanh điện thờ.

“Phốc!”

Hắn phun ra một ngụm máu đen, sắc mặt phút chốc trở nên xám xịt.

“Kẻ nào… kẻ nào đã trảm đứt ý niệm của lão phu?”

Trong tay lão, một miếng ngọc giản màu máu đột ngột vỡ tan tành thành cát bụi. Đó là lệnh bài sinh mệnh của gã đệ tử thân tín mà lão cử đi trấn nhỏ ở Đông Huyền Châu. Theo quy tắc của Huyết Đan Môn, khi đệ tử chết, một phần linh cốt sẽ phản hồi lại ký ức cuối cùng cho người nắm giữ lệnh bài.

Cổ Sát Thiên vẫy tay, một màn nước bằng máu hiện ra giữa không trung. Những hình ảnh chập chờn bắt đầu hiện lên: Một gã thanh niên mặc thanh y lười biếng, tay cầm một thanh gỗ gánh thuốc mục nát.

Lão nheo mắt nhìn chăm chú. Trong hình ảnh đó, lão không thấy được tu vi của người thanh niên, cũng không thấy được bất kỳ pháp thuật cao thâm nào. Chỉ thấy người đó vung thanh gỗ lên một cách tùy ý. Thế nhưng, vào khoảnh khắc thanh gỗ đó hạ xuống, Cổ Sát Thiên cảm thấy linh hồn mình như bị một ngọn núi lớn ép xuống, tất cả huyết sát khí kiêu ngạo nhất của môn phái lão bỗng chốc trở nên bé nhỏ như con kiến trước mặt một vị thần.

“Đạo ý! Đó là Đạo ý thuần khiết nhất!” Cổ Sát Thiên lẩm bẩm, giọng run rẩy giữa sợ hãi và tham vọng tột độ. “Một người phàm không thể có Đạo ý, một tu sĩ bình thường cũng không thể dùng một nhành cỏ hóa linh. Kẻ này… kẻ này nhất định đang nắm giữ bí bảo thượng cổ, hoặc là một đại năng trọng sinh!”

Lão vuốt chòm râu xơ xác, ánh mắt hiện lên vẻ tham lam điên cuồng. Đối với một người đã mắc kẹt ở ngưỡng cửa Hóa Thần hàng trăm năm như lão, sự xuất hiện của một người có thể điều khiển “Đạo” trong thế giới phàm trần này chính là một mồi lửa cứu mạng. Nếu lão có thể cướp được bí thuật đó, hoặc dùng máu của kẻ đó để luyện thành một viên “Đạo Huyết Đan”, việc phá vỡ thiên đạo sẽ không còn là giấc mơ.

“Đông Huyền Châu… một trấn nhỏ vô danh sao?” Cổ Sát Thiên lạnh lùng thốt ra một mệnh lệnh xé toạc màn đêm: “Truyền lệnh xuống, huy động mười hai Huyết Vệ, đích thân lão phu sẽ đến đó một chuyến. Ta muốn xem xem, là thần thánh phương nào dám ở nơi phàm trần giả thần giả quỷ.”

Quay lại hiệu thuốc nhỏ, Diệp Vô Trần đang ngồi dưới mái hiên, trước mặt hắn là cái lò luyện đan cũ kỹ, sứt mẻ – Quy Phàm Lô.

Hắn không dùng linh hỏa để luyện thuốc, mà dùng chính những mảnh củi khô vừa nhặt được trong rừng. Khói thuốc bốc lên, không nồng đậm, chỉ thoang thoảng mùi thảo mộc thiên nhiên, trộn lẫn với hương khói bếp mà Tô Nguyệt Dao đang nhóm bên trong nhà.

Lục Manh đứng cạnh bên, mồ hôi nhễ nhại, hai tay ôm một chồng thảo dược vừa mới phơi khô. Gã thợ rèn cục mịch nhìn sư phụ mình, rụt rè hỏi:

“Sư phụ, người của Huyết Đan Môn… chúng sẽ quay lại chứ?”

Diệp Vô Trần đưa tay khuấy nhẹ một vò nước thuốc bằng gỗ sồi, ánh mắt nhìn ra rặng núi xa xa, nơi tà khí của Cổ Sát Thiên vừa thoáng hiện qua trong hư không nghìn dặm. Với một người từng là Cửu phẩm Đan Đế như hắn, sự dòm ngó của một tu sĩ Nguyên Anh chẳng khác nào tiếng muỗi vo ve bên tai. Nhưng cái hắn quan tâm không phải là mạng sống của mình, mà là sự bình yên của trấn nhỏ này.

Hắn nhấp một ngụm trà nhạt, thản nhiên đáp:
“Duyên đến thì đón, duyên đi thì tiễn. Manh tử, ngươi nên lo lắng về việc lửa trong bếp hôm nay hơi quá đà, làm thuốc mất đi vị dịu nhẹ tự nhiên thì hơn.”

Lục Manh gãi đầu cười hì hì, gật đầu liên tục rồi chạy biến vào trong giúp Nguyệt Dao.

Diệp Vô Trần nhìn vào ngọn lửa liu riu dưới lò, khẽ thở dài một tiếng. Một tiếng thở dài như chứa đựng vạn năm cô độc của một người đã đứng trên đỉnh cao, nay chọn bước xuống bụi trần.

Hắn giơ tay, một nhành cỏ non từ khe gạch nảy mầm, rung rinh dưới ánh trăng. Hắn biết, biển lặng đã sắp qua, bão tố từ Tiên giới và nhân thế đang bắt đầu hội tụ về cái dược điếm rách nát này. Nhưng hắn chỉ lẳng lặng gác đôi tay lên đầu, nhắm mắt ngủ gật bên lò thuốc đang sủi tăm.

Lấy đạo nhập phàm, tu tâm cũng là tu luyện. Chỉ khi đứng giữa sóng dữ mà lòng vẫn như mặt nước mùa thu, khi đó viên “Tâm Đan” của hắn mới thật sự đạt đến độ hoàn mỹ nhất.

Gió đêm se lạnh thổi qua, khói thuốc nhạt hòa cùng hương trà, bao phủ lấy dược điếm, một khung cảnh tĩnh lặng đến lạ kỳ, che giấu đi sự rúng động đang dần lan ra khắp cả lục địa Linh Hoàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8