Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 32: Đạo thương của Nguyệt Dao

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:25:19 | Lượt xem: 5

Ánh trăng non treo vắt vẻo trên ngọn tre già, đổ xuống sân sau của Tô gia dược điếm những mảng sáng tối đan xen. Gió đêm mang theo hương vị ngai ngái của cỏ nhọ nồi đang phơi dở và mùi thơm thanh khiết từ khóm trúc diệp thanh.

Diệp Vô Trần nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bằng mây đã cũ mòn, chân gác chữ ngũ, một tay gối đầu, tay kia cầm một chiếc quạt nan rách dìa rách mép thỉnh thoảng lại phẩy một cái đuổi muỗi. Đôi mắt hắn khép hờ, dường như đang chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy quanh thân hắn có một luồng khí tức cực kỳ nhạt, gần như hòa quyện hoàn toàn vào bóng tối, khiến hắn giống như một hòn đá, một nhành cỏ, lặng lẽ tồn tại giữa đất trời.

“Vô Trần! Ngươi lại trốn việc nằm đây lười biếng rồi hả?”

Một giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Tô Nguyệt Dao bưng một khay trà nhỏ đi tới, đôi chân nhỏ nhắn bước nhẹ nhàng trên những viên gạch bát tràng rêu phong. Nàng mặc bộ đồ vải thô màu xanh nhạt, tóc búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ, nhưng vẻ thanh tú thoát tục ấy dẫu có là lụa là gấm vóc cũng chẳng thể che giấu được.

Diệp Vô Trần không mở mắt, chỉ lười biếng đáp một tiếng qua kẽ răng: “Chủ quán à, ban ngày ta đã thái xong hai mươi cân hoàng kỳ, bốc thuốc cho ba mươi lượt khách, xương cốt lão già này đều sắp rã ra rồi. Ngài hãy từ bi cho ta hưởng chút gió mát đi.”

Nguyệt Dao phì cười, đặt khay trà xuống chiếc bàn đá cạnh đó, giả vờ nghiêm mặt: “Ngươi mới có bao nhiêu tuổi mà cứ mở miệng là xưng lão già? Lại đây, ta mới pha trà hoa cúc hái buổi sớm, giải nhiệt cho cái ‘lão già’ nhà ngươi đấy.”

Diệp Vô Trần lúc này mới miễn cưỡng ngồi dậy. Ánh trăng chiếu thẳng vào khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ uể oải của hắn. Hắn cầm chén trà lên, hơi ấm tỏa ra hương thơm thanh tao của đất trời. Tuy nhiên, khi ngón tay hắn vô tình chạm vào cổ tay của Nguyệt Dao khi nhận chén trà, chân mày hắn khẽ nhích lên một nhịp cực nhỏ.

Tĩnh lặng. Cực kỳ tĩnh lặng.

Dưới lớp da trắng ngần của nàng, một mạch đập có vẻ bình thường nhưng trong cảm quan của Vô Trần, nó lại giống như một mặt hồ bị đóng băng, mà sâu thẳm dưới đáy hồ ấy, một đạo vết nứt sắc lẹm đang không ngừng rỉ máu.

Diệp Vô Trần nhấp một ngụm trà, vị đắng thanh lan tỏa đầu lưỡi. Hắn bỗng nhiên cười nhạt, ánh mắt từ uể oải chuyển sang một vẻ thâm trầm mà Nguyệt Dao chưa từng nhìn thấy.

“Nguyệt Dao, dạo này buổi đêm ngươi thường thấy lạnh ở vùng đan điền, sáng sớm thức dậy kinh mạch ở huyệt Thái Dương có chút châm chích, đúng không?”

Tô Nguyệt Dao sững sờ, chiếc khăn tay trong tay nàng run nhẹ. Nàng nhìn hắn với đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên: “Sao… sao ngươi biết? Ta còn chưa nói với cha, sợ ông lo lắng. Chắc là do gần đây thời tiết thay đổi, ta lại hay thức khuya phân loại thuốc…”

Diệp Vô Trần đặt chén trà xuống, động tác của hắn bỗng nhiên trở nên cực kỳ trịnh trọng. Hắn không nói gì, chỉ vươn tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay nàng. Nguyệt Dao định rụt lại theo bản năng, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay hắn như có ma lực, khiến toàn thân nàng mềm nhũn, tâm trí bình ổn một cách kỳ lạ.

“Nhắm mắt lại, đừng nghĩ gì cả.” Giọng hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ thâm sơn đại tự.

Thần thức của Diệp Vô Trần như một sợi tơ không màu, lặng lẽ xâm nhập vào bên trong cơ thể Nguyệt Dao. Phàm nhân chỉ thấy bệnh, tu sĩ thấy khí, nhưng với một Cửu phẩm Đan Đế từng đứng trên đỉnh vạn giới, hắn nhìn thấy “Đạo”.

Trong linh hải của Nguyệt Dao, không phải là một vùng hoang mạc của người phàm không có tư chất, mà là một đóa hoa sen thanh tịnh bị xiềng xích vây hãm. Một vết chém ngang tàng, lạnh lẽo mang theo hơi thở của Thiên Đạo chí cao vô thượng đã chém đứt gốc rễ của đóa sen ấy. Vết chém này không phải do người thường làm ra, mà là “Thiên Đạo Trảm” – một loại cấm thuật để trừng phạt hoặc phong ấn những tồn tại nghịch thiên.

Cơ thể Nguyệt Dao không phải không thể tu luyện, mà là đang phải dùng toàn bộ sinh mệnh lực để gánh chịu vết chém ấy. Đây không phải là bệnh, mà là “Đạo thương” (vết thương của Đạo).

*Phùng Kinh Thiên… là ngươi sao? Hay là những lão quái vật ở trên kia sợ hãi “mảnh ghép” này trở lại?* – Diệp Vô Trần lạnh lùng nghĩ trong đầu, một tia sát cơ chợt lóe lên rồi biến mất ngay lập tức.

Hắn thu tay lại, hơi thở có chút dồn dập. Để nhìn thấu thiên cơ này bằng cơ thể phàm nhân hiện tại, hắn đã phải hao tổn không ít tâm huyết.

“Vô Trần… ta bị làm sao vậy? Nhìn mặt ngươi đáng sợ quá.” Nguyệt Dao lo lắng hỏi, nàng cảm nhận được bầu không khí bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo.

Diệp Vô Trần xua tay, nụ cười lười biếng lại trở về trên môi, nhưng đáy mắt không có chút ý cười nào: “Chẳng có gì lớn, chỉ là ngươi quá chăm chỉ, bị khí lạnh của thảo mộc ngấm vào xương tủy thôi. Ai biểu tiểu thư nhà ngươi đêm nào cũng lúi húi ngoài kho thuốc làm chi.”

Nàng thở phào một hơi, bĩu môi: “Làm ta sợ chết khiếp. Ngươi giỏi xem bệnh từ bao giờ thế? Hay là lại lừa ta để được uống thêm trà?”

Diệp Vô Trần không đáp, hắn đứng dậy, đi về phía cái lò luyện đan cũ kỹ sứt mẻ nằm ở góc sân – chiếc Quy Phàm Lô mà hắn vẫn dùng để đun nước hằng ngày. Hắn lượm lặt vài nhành cỏ bợ bên giếng, một ít vỏ quýt khô rơi vãi, và lạ thay, hắn bốc thêm một nắm đất nâu dưới gốc cây tùng già.

“Ngươi định làm gì thế?” Nguyệt Dao tò mò vây quanh.

“Luyện cho ngươi một viên đan ‘An Thần’.” Diệp Vô Trần thản nhiên nói.

Hắn không dùng linh hỏa rực rỡ, không dùng những thủ ấn phức tạp thường thấy của các Đan sư đại tài. Hắn chỉ chậm rãi mồi lửa bằng vài thanh củi khô. Khói bốc lên, không có mùi thơm nức mũi, chỉ có mùi khói củi dân dã. Nhưng nếu có một cao thủ Hóa Thần trở lên ở đây, họ sẽ kinh hãi nhận ra: Từng sợi khói tỏa ra đang theo một quy luật thần bí, uốn lượn như rồng như phượng, đang chậm rãi rút tỉa sự tinh khiết của ánh trăng và sinh khí của mặt đất đổ vào trong chiếc lò sứt mẻ kia.

Diệp Vô Trần dùng tay không khuấy nhẹ vào lòng lò. Đôi bàn tay hắn dường như múa một điệu múa của thời thái cổ. Vạn vật là dược, nhân gian là lửa. Hắn không luyện dược để đột phá tu vi, hắn đang dùng “Phàm Đạo” của mình để “chắp vá” lại thiên đạo bị sứt mẻ trong người Nguyệt Dao.

“Xong rồi.”

Sau chưa đầy một nén nhang, Diệp Vô Trần lấy ra một viên thuốc nhỏ, màu đen xỉn, không hề có hào quang hay linh khí dao động, nhìn hệt như một viên bùn đất mà đám trẻ con hay nghịch.

“Này, cái này… ăn vào có chết người không?” Nguyệt Dao hoài nghi nhìn viên “đan dược” kỳ quặc nhất mà nàng từng thấy.

Diệp Vô Trần cười hì hì: “Ta còn chờ ngươi trả lương mỗi tháng mà, làm sao nỡ độc chết ngươi được? Ăn đi, rồi đi ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai thức dậy, ngươi sẽ thấy thế giới này khác lắm.”

Tô Nguyệt Dao nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như nước mùa thu của hắn, một sự tin tưởng tuyệt đối dâng lên trong lòng. Nàng cầm lấy viên thuốc, nhắm mắt nuốt xuống.

Một dòng ấm áp không phải từ miệng, mà từ sâu trong tâm linh nàng lan tỏa. Nó không cuồn cuộn như sóng đại dương, mà dịu dàng như gió xuân, từ từ thấm vào từng lỗ chân lông, từng tấc xương tủy. Cơn đau châm chích thường trực bấy lâu nay bỗng chốc tan biến như bóng tối gặp ánh mặt trời.

Nguyệt Dao thấy mi mắt mình nặng trĩu, nàng mơ màng tựa đầu vào cạnh bàn đá rồi ngủ thiếp đi. Một giấc ngủ bình yên nhất trong suốt mười mấy năm qua của nàng.

Diệp Vô Trần lặng lẽ cởi chiếc áo choàng ngoài rách rưới của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai nàng. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi mà vạn dặm mây mù đang che lấp những cung điện huy hoàng của giới tu chân.

“Lấy trời làm lò, lấy đất làm dẫn. Vết chém của Thiên Đạo thì đã sao? Ta đã nhập phàm, Đạo của ta chính là nhân thế này. Muốn chạm vào nàng, các ngươi trước tiên phải hỏi qua cái lò sứt này của ta đã.”

Gió đêm chợt lặng. Thanh kiếm gỗ gánh thuốc dựa bên vách tường khẽ rung lên một tiếng ngân ngắn ngủi, như thể đang phụ họa cho lời tuyên bố trầm lặng của vị Đan Thần vừa thức tỉnh giữa hồng trần.

Đêm đó, Trấn Thanh Khê vẫn yên bình, nhưng trong linh hải của một cô gái bình thường, đóa sen trắng đã bắt đầu đâm thêm một cái rễ mới, bám sâu vào mảnh đất nhân gian đại đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8