Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 33: Phải đi xa thôi

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:26:02 | Lượt xem: 7

Nắng sớm tại trấn Thanh Khê bao giờ cũng mang theo một chút vị ngọt thanh khiết của sương mai quyện với mùi thông già từ dãy núi phía sau tràn về. Tiếng chim lảnh lót trên mái hiên rêu phong của Tô gia dược điếm phá tan bầu không khí tĩnh mịch của màn đêm vừa qua.

Tô Nguyệt Dao tỉnh dậy, đôi mi dài còn đọng chút hơi ẩm của giấc nồng. Nàng vươn vai, một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có lan tỏa khắp kinh mạch. Những cơn đau âm ỉ như có hàng ngàn mũi kim châm vào xương tủy vốn đã theo nàng suốt từ khi sinh ra, nay bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Nàng nhìn xuống bàn tay mình, hồng hào và tràn đầy sức sống, không còn vẻ xanh xao héo úa như nhành cỏ thiếu nước.

Trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, bát cháo hành còn nghi ngút khói đặt cạnh một mẩu giấy với nét chữ nguệch ngoạc, bay bướm một cách tùy tiện:

“Dậy thì ăn cháo đi, ta đi ngủ bù một lát. Đừng có đánh thức ta, nếu không tháng này ta trừ lương.”

Nguyệt Dao mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như nắng hạ. Nàng biết, viên thuốc “bùn” đêm qua của Diệp Vô Trần chính là thứ cải tử hoàn sinh mà ngay cả những vị thần y trong truyền thuyết cũng khó lòng luyện ra được. Nhưng khi nhìn ra sân sau, nơi “vị công tử lười biếng” kia đang nằm vắt vẻo trên võng, lấy cái nón lá che mặt, nàng lại cảm thấy một nỗi niềm kỳ lạ dâng lên.

Hắn dường như không thuộc về nơi này. Hắn giống như một đám mây bay ngang qua đỉnh núi, dù có dừng lại che bóng mát cho người lữ hành thì cuối cùng vẫn sẽ theo gió mà đi.

Diệp Vô Trần nằm đó, hơi thở đều đặn, nhưng thức hải của hắn lại đang cuộn trào như sóng cả. Hắn đang quan sát cơ thể của Nguyệt Dao. Viên đan dược đêm qua vốn được luyện từ những ngọn cỏ ven đường và một chút chân nguyên tinh khiết nhất của hắn, tuy đã “vá” lại được vết rạn Thiên Đạo trong linh hồn nàng, nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời.

“Căn cơ phàm nhân quá yếu ớt,” Vô Trần thầm nghĩ, “Muốn nàng thực sự bình an vô sự dưới sự dòm ngó của những kẻ trên kia, cần phải có một vị dược đủ sức cải tạo hoàn toàn thể chất, biến phàm cốt thành linh thai mà không cần trải qua lôi kiếp.”

Vị dược đó mang tên là Cửu Chuyển Linh Lung Tâm, một thứ linh dược chỉ tồn tại ở những vùng địa linh nhân kiệt, nơi giao thoa giữa long mạch của đại lục. Và quan trọng hơn, để luyện được viên đan đó, cái lò “Quy Phàm Lô” sứt mẻ kia cần phải được tôi luyện thêm bởi một loại hỏa diễm nằm sâu trong mật cảnh của các tông môn đại phái.

Trấn Thanh Khê quá nhỏ bé. Nó là một bến đỗ bình yên, nhưng không thể che chở cho một nhành lan trước cơn bão lớn đang dần hình thành ở viễn phương.

Vô Trần khẽ thở dài, nhấc chiếc nón lá ra, nheo mắt nhìn mặt trời đang dần lên cao. Hắn cảm nhận được sát khí từ Huyết Đan Môn tuy đã tạm lắng sau trận chiến ở mật thất, nhưng những “con mắt” từ thượng giới bắt đầu để ý đến vùng đất này. Khi một phàm nhân bị Thiên Đạo chém xuống mà vẫn còn sống, đó là một sự khiêu khích đối với trật tự tiên giới.

Hắn ngồi dậy, đúng lúc đó Tô lão đầu – cha của Nguyệt Dao – bước vào sân. Lão trông già đi nhiều sau những biến cố, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Vô Trần lại mang theo một sự thành kính và lo âu khó tả.

“Vô Trần… ngươi muốn đi đúng không?” Tô lão đầu lên tiếng, giọng run run. Lão là một người bình thường, nhưng cả đời gắn bó với thảo dược, lão đủ tinh tế để nhận ra sự thay đổi trong khí sắc của con gái mình và cả sự tĩnh lặng đáng sợ từ gã đồ đệ vốn tưởng như vô dụng này.

Diệp Vô Trần không phủ nhận, hắn nhặt một ngọn cỏ lên, xoay xoay giữa các ngón tay: “Tô thúc, thế gian này rộng lắm. Nguyệt Dao cần một bầu trời vững chãi hơn để hít thở. Ta đi, không phải vì ta muốn rời bỏ nơi này, mà là để đảm bảo rằng nơi này vẫn mãi là một bến đỗ yên bình cho hai người khi ta trở lại.”

Tô lão đầu thở dài, khẽ gật đầu: “Lão hiểu. Một con rồng chân chính không thể ẩn mình mãi trong cái ao nhỏ. Chỉ mong ngươi… giữ lấy mình. Nguyệt Dao nó, e là sẽ khó lòng chấp nhận.”

“Cứ để nàng ấy giận cũng tốt,” Vô Trần cười nhạt, “Giận sẽ giúp nàng ấy quên đi nỗi buồn chia ly nhanh hơn.”

Giữa trưa, Diệp Vô Trần tìm đến lò rèn của Lục Manh. Tiếng búa nện xuống đe rầm rầm, tàn lửa bắn tung tóe. Gã thợ rèn cục mịch đang ở trần, mồ hôi chảy ròng ròng trên cơ bắp cuồn cuộn. Thấy Vô Trần đến, Lục Manh dừng búa, lúng túng lau tay vào tấm tạp dề đầy vết cháy xém.

“Sư phụ! Ngài tới sao không gọi con trước?”

Vô Trần tìm một chỗ râm mát ngồi xuống, nhìn những thanh kiếm phế phẩm chất đống góc tường, nhẹ giọng hỏi: “Lục Manh, ngươi rèn sắt để làm gì?”

Lục Manh gãi đầu, thật thà đáp: “Để kiếm sống, và để… mạnh hơn. Để không ai dám ức hiếp người trong trấn nữa.”

Vô Trần lắc đầu: “Rèn sắt cũng như luyện đan. Ngươi nện xuống một búa, sắt chảy ra máu, linh hồn của sắt bị thiêu rụi trong lửa để rồi tái sinh cứng cáp hơn. Ta sắp đi xa, việc truyền thừa đan võ song tu cho ngươi có lẽ sẽ bị gián đoạn. Ta để lại cho ngươi một vật.”

Hắn lật tay, một cuộn giấy da cũ kỹ hiện ra. Trên đó không ghi công pháp hoa mỹ, chỉ vẽ những tư thế nện búa đơn giản và những quy luật cảm nhận nhịp đập của đất đá.

“Đây là ‘Bình Phàm Thiết Luận’. Khi nào ngươi có thể dùng búa rèn một đóa hoa mỏng manh từ khối sắt lạnh lẽo nhất mà hoa vẫn không rách, sắt không gãy, thì lúc đó ngươi mới bắt đầu chạm vào cửa ngõ của Đạo. Từ hôm nay, ngươi không chỉ là thợ rèn của trấn, mà là thủ hộ giả của nơi này. Đừng để dược điếm nhà họ Tô mất một viên gạch, rõ chưa?”

Lục Manh quỳ sụp xuống, đầu va vào nền đất chan chát: “Sư phụ, con nguyện thề bằng mạng sống!”

Tiễn bước Vô Trần ra cửa tiệm rèn là một bóng dáng gầy gò, rách rưới đang tựa vào gốc hòe già, miệng vẫn không rời vò rượu đế. Mặc Thiên Hành cười khà khà, nấc lên một cái đầy mùi rượu.

“Vô Trần huynh, xem ra nước ao đã không còn đủ để vị đại gia ngươi vùng vẫy nữa rồi sao?”

“Mặc lão tửu, ngươi là kẻ hiểu chuyện nhất vùng này,” Vô Trần đứng lại, nhìn người bạn già của mình. “Ngươi biết chuyện về Đại hội Đan Đạo sắp tới tại Kinh đô rồi chứ?”

Mặc Thiên Hành nheo mắt, ánh mắt đột ngột trở nên sắc sảo như thanh kiếm vừa rút khỏi bao: “Đương nhiên biết. Đan Tháp cùng ba đại tông môn đang hội tụ, ngoài mặt là trao đổi đan đạo, thực chất là đang phân chia lại tài nguyên linh mạch của Đông Huyền Châu. Nhưng quan trọng hơn, ta nghe nói lần này có người từ Tiên giới hạ phạm, mang theo một hạt giống linh dược từ vạn năm trước để thách thức giới đan sư phàm trần.”

Vô Trần khẽ nhếch môi: “Hạt giống linh dược? Thật là một cái cớ hay. Có lẽ đó chính là thứ ta cần.”

“Ngươi muốn nhúng tay vào?” Mặc Thiên Hành hạ vò rượu xuống, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. “Vô Trần, kinh đô không giống như trấn nhỏ này. Nơi đó sát cơ trùng trùng, chỉ cần một sơ hở, thân phận cũ của ngươi có thể bị phơi bày. Thiên Đạo không dung thứ cho những kẻ trốn chạy đâu.”

“Ta không trốn chạy,” Vô Trần xoay lưng, gánh lên vai thanh kiếm gỗ cũ kỹ cùng chiếc giỏ thuốc đựng đầy những loài thảo mộc bình dân. “Ta chỉ là đi tìm lại những thứ thuộc về mình. Mặc huynh, ngươi có muốn cùng ta làm một chuyến không? Kinh đô rượu quý chắc chắn sẽ thơm hơn rượu nhạt trấn Thanh Khê.”

Mặc Thiên Hành bật cười ha hả, quăng vò rượu không vào gốc cây: “Rượu đắng hay ngọt là do lòng người. Đã vậy, lão kiếm què này cũng muốn xem thử cái lò sứt của ngươi làm thế nào náo loạn cả kinh thành một phen!”

Ngày Diệp Vô Trần rời đi, trời không mưa, nhưng mây xám giăng kín một khoảng trời. Hắn không nói lời tạm biệt chính thức với Nguyệt Dao. Hắn sợ nếu nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ đó, cái “Phàm tâm” mà hắn dày công gây dựng sẽ lại dao động.

Hắn lẳng lặng bước qua cổng trấn, gấu áo bào xanh cũ kỹ phất phơ trong gió. Đột nhiên, sau lưng có tiếng bước chân dồn dập.

“Diệp Vô Trần! Đứng lại đó cho ta!”

Nguyệt Dao chạy tới, hơi thở dồn dập, mái tóc dài có chút rối loạn. Nàng dừng lại trước mặt hắn, hai tay nắm chặt chiếc túi vải thêu hình đóa sen dại.

“Ngươi định đi thật à?” Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, trong đó có giận hờn, nhưng nhiều hơn là sự lo sợ.

Vô Trần gãi đầu, cố nặn ra vẻ mặt lười biếng thường ngày: “Tại dược điếm này chán quá, ta muốn đi kinh thành xem thử các mỹ nhân trong hội lâu ra sao, biết đâu lại tìm được một nơi lương cao việc nhẹ hơn.”

Nguyệt Dao không cười, nàng tiến lại gần, đeo chiếc túi vải vào cổ hắn: “Đây là bánh bao ta mới làm, còn cả một ít bạc lẻ ta dành dụm được… Ngươi là kẻ lười nhất trần đời, đi xa không có ta nhắc nhở chắc chắn sẽ bỏ bữa. Nếu… nếu mệt quá, thì cứ quay về. Trấn Thanh Khê không có thần y, nhưng dược điếm nhà ta vẫn luôn thiếu một tên giúp việc bốc thuốc.”

Vô Trần đứng lặng. Những lời này mộc mạc vô cùng, nhưng đối với một kẻ đã trải qua hàng vạn năm tu tiên lãnh lẽo như hắn, nó còn nặng ngàn cân hơn cả đạo pháp trời đất. Hắn đưa tay, định xoa đầu nàng như mọi khi, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.

“Nguyệt Dao, hãy chăm sóc đóa sen trong lòng mình cho tốt. Khi nó nở rực rỡ nhất, ta sẽ mang theo loại thuốc tốt nhất về cho ngươi.”

Hắn quay người đi, không ngoái đầu nhìn lại. Thanh kiếm gỗ gánh trên vai nhịp nhàng theo từng bước chân.

Mặc Thiên Hành đã đợi sẵn phía xa, tay cầm nhành cỏ ngậm trong miệng, vẻ mặt đắc ý. Hai cái bóng – một già rách rưới, một trẻ tiêu sái – dần dần mờ nhạt trong làn sương mù đang bốc lên từ lòng sông Thanh Khê.

Nguyệt Dao đứng ở cổng trấn cho đến khi bóng dáng hắn hoàn toàn biến mất vào rặng núi phía Đông. Nàng không khóc, nàng chỉ khẽ sờ vào lồng ngực mình, nơi vết thương cũ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng hơi ấm kỳ lạ đang từ từ lưu chuyển.

“Hắn không phải đi xem mỹ nhân… hắn là vì mình.”

Nguyệt Dao lẩm bẩm, rồi quay người đi ngược vào trấn. Ánh mắt nàng giờ đây không còn là của một thiếu nữ yếu ớt nữa. Nếu hắn đi để tìm thuốc cứu nàng, nàng sẽ ở lại để chứng minh rằng, mảnh đất phàm trần này có thể nuôi dưỡng được những linh hồn kiên cường nhất.

Phía sau nàng, những bông hoa dại bên đường bỗng chốc bừng nở dù chưa tới mùa. Hương thơm không nồng nặc nhưng lan xa vạn dặm, che lấp đi cả sát khí đang từ từ tràn tới từ những thế lực hắc ám ở phương Bắc.

Hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” của Diệp Vô Trần từ đây mới thực sự bắt đầu. Không phải ở trấn nhỏ bình yên, mà là giữa sóng gió của danh lợi, giữa những cuộc đối đầu với cái gọi là “Tiên đạo vô tình”.

Gánh thuốc gỗ vẫn gánh cả thế gian trên vai, bước về phía vầng thái dương đang vỡ vụn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8