Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 34: Lục Manh rèn sắt, Vô Trần luyện tâm
Chương 34: Lục Manh rèn sắt, Vô Trần luyện tâm
Tiếng gió rít qua những khe đá trên dãy núi Hoành Sơn mang theo cái lạnh se sắt của buổi đầu thu. Con đường mòn dẫn về phía Bắc khúc khuỷu, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu mây mù bao phủ. Trên con đường ấy, có ba bóng người đang thong dong tiến bước, dáng vẻ tương phản đến lạ kỳ.
Dẫn đầu là một lão già rách rưới, vò rượu trên tay không rời môi, bước chân xiêu vẹo như sắp ngã nhưng mỗi khi chạm đất lại vững chãi như bàn thạch. Đi giữa là một thanh niên thanh tú, y phục xanh nhạt đơn sơ, trên vai gánh một chiếc đòn gánh bằng gỗ, hai đầu treo hai giỏ mây đầy ắp những rễ cây, ngọn cỏ. Sau cùng là một gã to xác, thân hình vạm vỡ như một ngọn tháp đen, mồ hôi đầm đìa nhưng đôi mắt lại sáng rực sự kiên định.
Đó chính là Mặc Thiên Hành, Diệp Vô Trần và người đệ tử mới thu nhận – Lục Manh.
“Sư tôn, chúng ta đã đi liên tục ba ngày rồi, phía trước có một trạm dừng chân, hay là nghỉ một chút?” Lục Manh thở hổn hển, tiếng nói ồm ồm như chuông đồng. Gã vừa mới bắt đầu bước vào con đường tu luyện, cơ thể dù khỏe mạnh của một thợ rèn nhưng vẫn chưa hoàn toàn thoát ly khỏi giới hạn của người phàm.
Diệp Vô Trần dừng bước, ngước mắt nhìn lên đỉnh núi phía xa. Đôi mắt hắn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, phản chiếu lại ánh tà dương đang dần khuất sau rặng mây đỏ rực.
“Nghỉ thôi. Tâm vội thì bước chân loạn, bước chân loạn thì Đạo không thông.”
Họ dừng lại bên một lò rèn bỏ hoang nằm ngay cạnh con suối nhỏ chảy từ trên đỉnh núi xuống. Lò rèn này có lẽ đã bị bỏ trống từ lâu, bệ đá bám đầy rêu xanh, ống bễ cũ kỹ đầy bụi bặm, và một chiếc đe sắt rỉ sét nằm chơ vơ giữa trời.
Mặc Thiên Hành tìm một phiến đá nhẵn nhụi, nằm ườn ra, dốc ngược bầu rượu hớp một ngụm lớn, tặc lưỡi: “Vô Trần, tiểu tử này tư chất kém đến mức ta nhìn cũng thấy đau lòng. Ngươi mang hắn theo, rốt cuộc là muốn luyện đan hay là muốn hành xác hắn?”
Diệp Vô Trần không đáp, hắn đi đến bên chiếc lò rèn cũ, khẽ đưa tay phủi lớp bụi trên bệ đá. Hắn quay sang nhìn Lục Manh, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng: “Lục Manh, ngươi thấy gì ở chiếc đe này?”
Lục Manh ngẩn người, gãi đầu gãi tai, tiến lại gần quan sát kỹ rồi thật thà đáp: “Bạch sư tôn, đệ tử thấy nó… bị rỉ sét. Một miếng sắt chết, lâu ngày không được hơi lửa nung nấu nên đã mất đi linh tính của thợ rèn rồi ạ.”
Diệp Vô Trần mỉm cười, nụ cười thanh thoát đến mức khiến không gian xung quanh như bớt đi phần lạnh lẽo.
“Thế gian này không có thứ gì là chết cả. Chỉ có lòng người đã nguội lạnh mà thôi. Hôm nay, ta không dạy ngươi luyện đan, cũng không dạy ngươi tu khí. Ta muốn ngươi rèn lại miếng sắt này.”
Lục Manh sửng sốt: “Rèn đe sao? Sư tôn, đệ tử không mang theo búa rèn, lò cũng chưa có lửa, làm sao rèn được?”
Diệp Vô Trần từ tốn đặt gánh thuốc xuống, hắn cầm thanh kiếm gỗ thường dùng để gánh thuốc lên, chỉ vào lòng sông.
“Lửa không nhất thiết phải từ củi than. Khí không nhất thiết phải từ phổi thở. Ngươi lấy tảng đá dưới suối làm búa, lấy nhiệt huyết trong tim làm lửa. Khi nào ngươi thấy miếng sắt này đỏ rực mà không cần nung, lúc đó ngươi mới bắt đầu hiểu được ‘Đan’ là gì.”
Mặc Thiên Hành ngồi bật dậy, đôi mắt đục ngầu chợt loé lên một tia tinh quang: “Lấy tâm hỏa nung sắt? Vô Trần, ngươi chơi hơi quá tay rồi đấy. Thằng bé này ngay cả Cảm Khí còn chưa xong, làm sao điều động được tâm hỏa?”
Diệp Vô Trần không giải thích, chỉ nhìn Lục Manh: “Làm hay không, tùy ngươi.”
Lục Manh không một chút do dự, gã cúi đầu hành lễ: “Đệ tử tuân mệnh!”
Gã thợ rèn cục mịch bước xuống lòng suối, chọn một hòn đá nặng nhất, sắc cạnh nhất mang lên. Gã ngồi xuống trước chiếc đe rỉ sét, nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm cái gọi là “tâm hỏa” mà sư tôn đã nói. Nhưng trong lồng ngực gã chỉ có nhịp tim đập bình thường, hoàn toàn không có cảm giác nóng bỏng nào.
Một canh giờ trôi qua. Hai canh giờ trôi qua.
Trời đã sập tối. Màn đêm bao trùm lấy dãy núi, chỉ có tiếng suối chảy róc rách và tiếng gió gào thét. Lục Manh vẫn ngồi bất động, đôi bàn tay gầy đi vì những ngày hành quân dài bắt đầu run rẩy vì lạnh.
Mặc Thiên Hành ngáp một cái dài, chuẩn bị đi ngủ thì thấy Diệp Vô Trần vẫn đứng đó. Vô Trần không ngồi thiền, hắn chỉ đứng tựa vào một cây thông già, ánh mắt dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của gió, của nước, và của cả đệ tử mình.
“Vô Trần, ngươi đang luyện hắn, hay đang tự luyện chính mình?” Mặc Thiên Hành khẽ hỏi.
Diệp Vô Trần thu hồi tầm mắt, khẽ đáp: “Luyện đan chính là luyện tâm. Phàm nhân hay tiên nhân, thực chất cũng chỉ là một khối vật chất nằm trong lò luyện của tạo hóa. Ta nhìn hắn rèn sắt, cũng là nhìn chính ta trong quá khứ, từng bướng bỉnh muốn nghịch thiên mà không biết rằng Thiên nằm ngay trong lòng mình.”
Lúc này, Lục Manh bắt đầu hành động. Gã không tìm thấy lửa, nhưng gã nhớ lại những ngày ở trấn Thanh Khê, dưới ánh nắng đổ lửa, gã đã từng say mê rèn những lưỡi cày cho nông dân như thế nào. Gã nhớ đến sự nghèo khổ, nhớ đến bàn tay nứt nẻ của cha, nhớ đến ánh mắt hy vọng của người dân khi nhận được món đồ bền chắc.
Trong lòng gã bỗng bùng lên một niềm khao khát – không phải khao khát trở thành cao thủ, mà là khao khát được trở nên “có ích”.
“Chát!”
Tiếng hòn đá nện vào đe sắt vang lên giữa đêm khuya thanh vắng, chói tai vô cùng.
“Chát! Chát! Chát!”
Lục Manh bắt đầu quai búa (đá). Gã đánh không có tiết tấu, cũng chẳng có linh lực, chỉ bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy. Nhưng mỗi khi búa rơi xuống, gã đều dồn toàn bộ tâm trí vào đó. Gã coi chiếc đe rỉ sét này chính là cái số mệnh hèn mọn của mình, và gã muốn đánh tan lớp rỉ sét đó.
Diệp Vô Trần khẽ gật đầu. Hắn vẫy nhẹ tay, từ trong gánh thuốc, một vài cánh hoa dại khô héo bay ra, lơ lửng rơi vào đống tro tàn của lò rèn cũ.
“Vạn vật đều có Đạo. Lửa không sinh ra từ không khí, nó sinh ra từ sự cọ xát của ý chí.”
Bỗng nhiên, một tia lửa nhỏ nhói lên trong đống tro. Không phải hỏa diễm bình thường, mà là một đốm lửa màu xanh nhạt, trong vắt như ngọc. Lục Manh không nhận ra, gã vẫn điên cuồng nện đá xuống. Mồ hôi gã rơi xuống đe sắt, gặp đốm lửa xanh kia lập tức bốc hơi thành những làn khói trắng bao quanh lấy miếng sắt.
Dưới tác động của sự kiên trì điên cuồng, chiếc đe sắt vốn lạnh lẽo dần dần ấm lên. Một luồng đỏ sẫm bắt đầu hiện ra từ sâu trong lõi sắt.
“Ồ?” Mặc Thiên Hành kinh ngạc đứng bật dậy. “Thật sự có thể rèn sắt bằng ý chí? Vô Trần, đan ý ‘Bình An’ của ngươi đã ảnh hưởng đến hắn sao?”
“Không phải ta, mà là hắn.” Diệp Vô Trần nhàn nhạt nói. “Ta chỉ là người nhóm lửa, còn cháy được hay không là do củi. Lục Manh tâm tính thuần hậu, không tạp niệm, đó mới là hỏa chủng tốt nhất của Đan đạo.”
Lúc này, Lục Manh đã rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Gã không còn thấy lạnh, không còn thấy mỏi. Trong mắt gã chỉ còn miếng sắt và hòn đá. Tiếng búa đập bây giờ không còn là âm thanh khô khốc nữa, mà bắt đầu nhịp nhàng theo hơi thở của gã.
Mỗi khi búa hạ xuống, không gian xung quanh như rung động theo.
Diệp Vô Trần tiến lại gần, giọng hắn đều đều nhưng xuyên thấu vào linh hồn Lục Manh: “Nhìn kỹ miếng sắt. Nó không cứng, nó là nước. Nó không lạnh, nó là tâm. Dùng hơi thở của ngươi để thổi vào nó, dùng dòng máu của ngươi để tôi luyện nó. Lục Manh, ngươi là người rèn, hay ngươi chính là miếng sắt?”
Lục Manh lầm bầm trong vô thức: “Ta… là sắt… sắt… chính là ta…”
“Oanh!”
Một luồng khí thế bùng phát từ cơ thể to lớn của Lục Manh. Linh khí mỏng manh của vùng núi Hoành Sơn bị sức hút vô hình từ gã thợ rèn kéo đến, cuộn xoáy quanh chiếc lò rèn bỏ hoang.
Chiếc đe sắt rỉ sét, dưới những cú đập của hòn đá tầm thường, bắt đầu bong ra từng lớp vảy đen kịt. Bên dưới lớp rỉ sét kia là một màu kim loại sáng bóng, tỏa ra hào quang nhạt nhòa nhưng cực kỳ kiên cố.
Đây chính là khoảnh khắc “Lấy Đạo Nhập Phàm”. Một việc làm phàm trần nhất – rèn sắt – dưới sự chỉ dẫn của một Đan Đế đã chạm đến quy luật của thiên địa.
Diệp Vô Trần đứng cạnh đống lửa (lúc này đã bùng cháy mạnh mẽ từ một vài cánh hoa khô), hắn khẽ đưa ngón tay chỉ vào không trung. Những linh khí đang cuộn xoáy bỗng chốc tụ lại thành một viên đan dược ảo ảnh lơ lửng trên đỉnh đầu Lục Manh.
Đây là viên “Thâm Tâm Đan” mà Diệp Vô Trần đang luyện hóa trong lòng mình. Hắn lấy sự nỗ lực của đồ đệ làm dược dẫn, lấy ý chí bất khuất của người phàm làm lửa cốt, lấy cảnh sắc thiên nhiên làm bình chứa.
Hắn đang luyện đan, nhưng không cần lò, cũng không cần thảo dược quý hiếm.
“Hóa!”
Diệp Vô Trần khẽ quát.
Hòn đá trong tay Lục Manh nát vụn thành bột mịn, nhưng miếng sắt trên đe đã biến hóa hoàn toàn. Nó không còn là hình khối vuông vức nữa mà trở thành một khối trụ tròn trịa, bề mặt nhẵn như gương, bên trên hiện lên những đường vân giống như mạch máu con người.
Lục Manh ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển, nhưng đôi mắt gã sáng như sao trời. Gã đã cảm nhận được một luồng khí lưu mạnh mẽ chạy dọc trong kinh mạch, phá vỡ mọi ngăn trở.
Trúc Cơ thành công!
Không phải bằng linh dược nghìn năm, không phải bằng pháp trận cao cấp, mà bằng chính đôi bàn tay rèn sắt giữa rừng sâu.
Mặc Thiên Hành há hốc mồm, nhìn Lục Manh rồi lại nhìn Diệp Vô Trần, chỉ biết cười khổ: “Thật là điên rồ. Lấy rèn sắt để Trúc Cơ, lấy ý chí người phàm để lay động thiên đạo. Vô Trần, ngươi đúng là một kẻ điên vĩ đại nhất mà ta từng gặp.”
Diệp Vô Trần cúi xuống, nhặt khối sắt tròn trịa kia lên. Hắn mỉm cười nói với Lục Manh: “Khối sắt này, từ nay về sau sẽ là ‘lò luyện’ của ngươi. Ngươi dùng búa rèn sắt, ta dùng ý luyện tâm. Đan đạo của ngươi không nằm ở thảo dược, mà nằm ở sức mạnh bảo vệ kẻ yếu. Hiểu chưa?”
Lục Manh dù kiệt sức nhưng vẫn cố gắng quỳ lạy: “Đệ tử hiểu! Tạ ơn Sư tôn ban đạo!”
Ánh ban mai lúc này bắt đầu le lói ở chân trời phía Đông. Một đêm thức trắng rèn sắt đã khiến gã thợ rèn cục mịch lột xác hoàn toàn.
Diệp Vô Trần nhìn về phía con đường mòn phía trước, nơi ánh sáng đang dần xua tan màn đêm. Hắn cảm nhận được tâm cảnh của mình cũng vừa trải qua một đợt tẩy lễ. Việc dạy bảo Lục Manh khiến hắn nhận ra rằng, dù hắn từng là Đan Đế đỉnh cao, nhưng nếu mất đi cái gốc “phàm tâm” này, hắn cũng chỉ là một khối đá lạnh lẽo mà thôi.
“Đi thôi.” Diệp Vô Trần gánh lên gánh thuốc gỗ, thanh kiếm gỗ rung rinh theo nhịp bước.
“Vô Trần, đi đâu tiếp đây?” Mặc Thiên Hành phủi bụi trên áo, hỏi.
“Kinh thành.” Diệp Vô Trần bình thản đáp. “Ở đó có những lò rèn lớn hơn, có những căn bệnh khó chữa hơn, và… có cả những kẻ đang chờ chúng ta mang ‘thuốc’ đến.”
Trên đường đi, Lục Manh gánh hành lý đi sau, bước chân đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Khối sắt kỳ lạ gã đeo bên hông thi thoảng lại phát ra những âm thanh rung động nhẹ nhàng, như thể đang reo vui.
Họ đi xa dần, để lại sau lưng chiếc lò rèn bỏ hoang nay đã rực cháy hỏa khí vĩnh cửu. Sau này, người dân quanh vùng kể rằng, bất cứ ai mệt mỏi dừng chân tại đây, chỉ cần ngồi bên chiếc đe cũ, lòng họ sẽ trở nên bình yên và bệnh tật sẽ tự tiêu tan.
Vô Trần bước đi, giữa tiếng gió núi rầm rì, hắn khẽ lẩm bẩm một câu thơ mà kiếp trước hắn chưa từng hiểu hết:
“Vạn vật vốn không vướng bụi trần,
Lòng người tăm tối hóa gian truân.
Nay mượn búa rèn tan sắt cứng,
Mới hay Đạo nằm ở phàm thân.”
Cuộc hành trình chỉ mới thực sự bắt đầu. Kinh thành hoa lệ kia, đối với một kẻ “Lấy Đạo Nhập Phàm” như hắn, thực chất cũng chỉ là một cái lò luyện lớn hơn, phức tạp hơn mà thôi. Và viên đan dược vĩ đại nhất mà hắn muốn luyện, chính là số phận của vạn dân trăm họ đang chìm trong loạn lạc.
Ở một phương hướng khác, từ phía Bắc, một đạo hào quang đỏ rực như máu đang xé toạc bầu trời, hướng thẳng về phía Đông Huyền Châu. Cổ Sát Thiên của Huyết Đan Môn đã mất dấu đệ tử mình, và hắn đang giận dữ tìm kiếm kẻ đã dám phá hoại đại kế của hắn.
Sóng gió đã nổi lên, nhưng Diệp Vô Trần vẫn thong dong như người khách dạo chơi giữa vườn hoa. Với hắn, gió lộng hay nắng cháy, cũng chỉ là chất xúc tác để dược tính của cuộc đời thêm phần đậm đà.