Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 35: Lời chia tay bên quán trà cũ
Sương sớm còn vương vít trên những nhành cỏ héo úa nơi ngoại ô trấn nhỏ, hòa quyện với mùi ngai ngái của đất ẩm và hương khói bếp nhàn nhạt tỏa ra từ những mái nhà tranh. Trấn Thanh Phong sau một đêm sóng gió với quân đoàn Huyết Đan Môn giờ đây đã tìm lại được vẻ yên bình vốn có, nhưng trong cái không khí tĩnh lặng ấy lại phảng phất một nỗi buồn chia ly.
Tại hiên trước của dược điếm họ Tô, Diệp Vô Trần ngồi trên chiếc ghế dựa bằng mây cũ kỹ, hai chân vắt vẻo, đôi mắt lim dim hưởng thụ những tia nắng đầu ngày. Bên cạnh hắn, thanh kiếm gỗ dùng để gánh thuốc dựa hờ vào vách tường, nhìn chẳng khác gì một thanh củi khô mục. Nếu không tận mắt chứng kiến hắn dùng nó đánh tan cao thủ Huyết Đan Môn đêm qua, có lẽ chẳng ai tin đây là vũ khí của một vị “cao nhân”.
“Vô Trần, huynh thực sự quyết định đi sao?”
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, theo sau là giọng nói có chút nghẹn ngào của Tô Nguyệt Dao. Nàng đứng đó, tay bưng một bát trà hoa cúc vẫn còn bốc khói, đôi mắt trong veo vốn thường ngày hay lườm nguýt hắn giờ đây lại phủ một lớp sương mù mờ ảo.
Diệp Vô Trần không mở mắt, chỉ khẽ gật đầu, giọng nói bình thản như mặt hồ không gợn sóng:
“Trấn nhỏ này quá nhỏ, không chứa nổi những cái ‘nghiệp’ sắp tới. Huyết Đan Môn chỉ là một nhánh rễ nhỏ, muốn nhổ tận gốc cái ác, phải tìm đến nguồn nước độc. Hơn nữa… bệnh trạng trong người muội, thuốc ở đây không đủ dùng.”
Tô Nguyệt Dao cắn nhẹ môi, nàng hiểu ý hắn. “Đạo thương” trong cơ thể nàng vốn là thứ bí thuật tàn độc của Tiên giới, nếu không tìm được những linh dược thượng cổ vốn chỉ xuất hiện ở các cuộc đấu giá tại kinh thành, nàng khó mà thọ quá đôi mươi. Nhưng nàng buồn không phải vì cái chết, mà vì nàng biết, khi bước ra khỏi trấn này, Diệp Vô Trần sẽ không còn là gã sai vặt lười biếng để nàng tùy ý sai bảo nữa. Hắn là rồng vàng, cuối cùng cũng phải về với đại dương.
“Dao nhi, thu xếp đồ đạc đi. Lão cha của muội ta đã gửi gắm cho một người quen cũ ở đây rồi, ông ấy sẽ ổn thôi.” Diệp Vô Trần ngồi dậy, đón lấy bát trà, nhấp một ngụm rồi khẽ nhíu mày. “Trà hơi nhạt, nhưng hậu vị lại thanh. Giống như đời người, sau cay đắng mới thấy được chút ngọt ngào.”
Phía sau vườn, tiếng “keng… keng…” trầm đục vang lên đều đặn. Lục Manh đang thu dọn những mảnh vụn từ lò rèn cũ. Gã thợ rèn cục mịch ấy từ khi được Vô Trần điểm hóa, cả người như thoát thai hoán cốt. Trên lưng gã đeo một khối sắt đen kịt, đó là cốt lõi của chiếc đe cũ được Vô Trần tôi luyện bằng “Phàm Hỏa”. Gã bước ra, mồ hôi đầm đìa nhưng ánh mắt kiên định vô cùng.
“Sư phụ, hành trang đã xong.”
Diệp Vô Trần đứng dậy, phủi phủi tà thanh y đã bạc màu. Hắn nhìn quanh tiệm thuốc một lượt, nơi hắn đã sống những ngày tháng bình dị nhất sau khi luân hồi. Hắn mỉm cười, một nụ cười không có sự kiêu ngạo của Đan Đế, chỉ có sự bao dung của một người hàng xóm.
“Trước khi đi, phải trả cho trấn nhỏ này một chút ‘phí bảo vệ’ chứ nhỉ?”
Hắn thản nhiên bước đến góc sân, nơi có một cái lò sành cũ nát dùng để sắc thuốc cho phàm nhân. Diệp Vô Trần không dùng tay ấn, không dùng linh lực hoa mỹ, hắn chỉ khẽ búng tay một cái. Một ngọn lửa màu xanh nhạt, bé bằng hạt đậu xanh rơi vào trong lò.
Hắn tiện tay nhổ lấy một nhành cỏ dại mọc kẹt giữa khe gạch, lại nhặt thêm mấy lá chè khô rơi vãi trên bàn, ném tất cả vào lò.
Mặc Thiên Hành lúc này từ trên cây hoàng đàn gần đó nhảy xuống, tay cầm bầu rượu, miệng chép chép: “Lại dùng rác luyện đan? Lão Diệp, ngươi dù sao cũng từng là Đan Đế, nể mặt chút đi chứ.”
“Đạo nằm ở tâm, không nằm ở vật.” Diệp Vô Trần thản nhiên đáp.
Chỉ thấy trong lò sắc thuốc không hề tỏa ra hào quang vạn trượng, trái lại là một làn khói trắng nhạt, có mùi thơm thanh khiết của lúa chín và mưa rào. Khoảng mười nhịp thở sau, làn khói ấy ngưng kết lại thành một viên đan dược tròn trịa, màu nâu xám, không có đan vân, không phẩm cấp.
Diệp Vô Trần cầm viên đan lên, đi tới miệng giếng chung của trấn nằm ngay trước cửa dược điếm. Hắn nhẹ nhàng thả viên đan xuống lòng giếng sâu thẳm.
“Tùm…” Một tiếng động nhỏ vang lên.
Mặc Thiên Hành nheo mắt kinh ngạc: “Ngươi luyện ‘Trấn Linh Bình An Đan’? Thứ này dùng tâm sức cả đời của một đan sư bình thường cũng không luyện nổi, ngươi lại dùng cỏ rác hóa thành?”
Diệp Vô Trần nhìn dòng nước giếng đang bắt đầu tỏa ra một tầng hơi nước lờ mờ: “Viên đan này không tăng tu vi, không hóa thần thông. Nó chỉ có một tác dụng duy nhất: Người trong trấn uống nước giếng này, bách bệnh không xâm, ôn dịch không đến, tà túy lánh xa. Trăm năm sau, nơi đây sẽ là vùng đất bình yên nhất Đông Huyền Châu.”
Đó là món quà cuối cùng của hắn dành cho sự tử tế của những người phàm nơi đây – những người đã cho hắn một bát cơm, một manh áo khi hắn vừa thức tỉnh trong trạng thái kiệt quệ nhất.
“Đi thôi.” Diệp Vô Trần vác gánh thuốc gỗ lên vai.
Phía đầu trấn, quán trà của lão Bá vẫn còn lưa thưa vài khách sớm. Thấy bóng dáng Diệp Vô Trần, lão Bá cười xòa: “Vô Trần đó hả? Đi hái thuốc sớm thế à?”
Diệp Vô Trần dừng bước, khẽ cúi đầu chào lão già bán trà đã hơn bảy mươi tuổi: “Bá này, sau này đừng đun nước quá sôi, chè sẽ bị cháy đấy. Chè xanh của vùng này, chỉ cần nước giếng vừa chớm sủi tăm là ngon nhất.”
Lão Bá ngớ người, định hỏi thêm thì thấy bóng xanh ấy đã khuất xa.
Tô Nguyệt Dao đi bên cạnh Vô Trần, nàng nhìn sang gương mặt nghiêng của hắn, lòng thầm nghĩ: Hắn rốt cuộc là một kẻ lười biếng đáng ghét, hay là một vị thần tiên từ trên trời rơi xuống? Có lẽ, cả hai đều không phải. Hắn chỉ đơn giản là Vô Trần – người đã biến cuộc đời u tối của nàng thành một chương truyện mới.
Mặc Thiên Hành uống một ngụm rượu lớn, cười hố hố rồi bước lên đi trước: “Kinh thành xa vạn dặm, rượu ngon dọc đường chắc chắn không thiếu. Vô Trần, chuyến này nếu không lật tung cái kinh đô hào nhoáng nhưng thối nát kia lên, ta e là phí cái danh Tửu Tiên của ta quá!”
Lục Manh lầm lũi đi sau cùng, mỗi bước chân gã dẫm xuống đều để lại một vết chân sâu trên mặt đất, như minh chứng cho một ý chí sắt đá không gì lay chuyển được.
Ánh nắng rực rỡ từ phương Đông tỏa xuống, nhuộm vàng cả con đường đất dẫn ra khỏi trấn. Ba người một ngựa (thực ra là ba người và một Mặc Thiên Hành chạy bộ), cứ thế lững thững tiến về phía chân trời.
Tiếng chuông gió treo dưới mái hiên dược điếm họ Tô khẽ kêu lên “linh linh”, như lời từ biệt cuối cùng. Diệp Vô Trần không ngoái đầu nhìn lại, nhưng tay hắn khẽ chạm vào túi chứa đồ ở hông, nơi chiếc lò “Quy Phàm” đang khẽ rung động. Hắn biết, con đường nhập phàm của mình thực ra mới chỉ bắt đầu từ đây.
Vạn vật hữu linh, phàm tâm là gốc.
Tiên giới xa xôi, đỉnh cao cô độc, đối với hắn giờ đây không bằng một chén trà ấm bên đường. Nhưng nếu có kẻ muốn phá vỡ sự bình yên này, hắn không ngại biến cả thiên địa này thành một cái lò luyện, luyện hóa sạch sẽ mọi tà tâm.
Bóng lưng họ đổ dài trên con lộ nhỏ, mang theo hy vọng và cả những giông bão sắp tới của Linh Hoàn Đại Lục.