Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 38: Rượu ngon và kiếm cũ
Kinh thành Đông Huyền, nơi được mệnh danh là “Trái tim của phương Đông”, chỉ còn cách họ chưa đầy nửa ngày đường. Ánh đèn dầu từ những vọng gác xa xa leo lét như những đốm lửa ma trơi giữa đại ngàn âm u. Tiếng vó ngựa gõ nhịp đều đặn trên con đường lát đá cổ xưa, nhưng khi đến gần một con suối nhỏ nằm nép mình dưới chân những rặng liễu rủ, chiếc xe bỗng dừng lại.
Diệp Vô Trần vén rèm che, bước xuống. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của bùn đất hòa lẫn với vị thanh khiết của hơi nước. Trăng đêm nay không tròn, chỉ là một lá lúa cong cong treo đầu ngọn liễu, nhưng ánh sáng của nó lại đủ để soi rõ những viên đá cuội lấp lánh dưới lòng suối.
“Dừng chân ở đây đi.” Diệp Vô Trần khẽ nói.
Mặc Thiên Hành nhảy phắt từ lưng ngựa xuống, động tác nhanh nhẹn chẳng giống một lão già nát rượu chút nào. Lão vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc: “Phải đó, vào đến cái chốn lồng son gác tía kia, muốn tìm một dòng suối không dính mùi phấn son hay mùi máu tanh cũng khó.”
Lục Manh lặng lẽ buộc ngựa vào gốc cây, sau đó đi thu dọn ít cành củi khô xung quanh. Tô Nguyệt Dao cũng bước xuống xe, nàng hơi rùng mình vì cái se lạnh của sương đêm, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ bình thản của Diệp Vô Trần, trái tim nàng chợt ấm áp lạ thường. Nàng nhẹ nhàng lấy từ trong hòm xe ra một bộ ấm chén đất nung và mấy chiếc bánh lương khô đơn sơ.
Diệp Vô Trần không ngồi xuống ngay. Hắn chậm rãi đi tới bên bờ suối, rút từ bên hông ra cái lò luyện đan cũ kỹ tên là “Quy Phàm Lô”. Cái lò sứt mẻ một góc, nhìn giống như một thứ rác rưởi mà ngay cả những đệ tử ngoại môn của bất kỳ tông môn nào cũng sẽ chẳng thèm liếc mắt tới.
Nhưng trong tay hắn, cái lò ấy dường như đang thở.
“Tiểu tử, ngươi định luyện đan giữa đêm khuya thế này sao?” Mặc Thiên Hành dựa lưng vào gốc liễu, một tay gối đầu, một tay lắc lắc vò rượu không đã cạn sạch từ bao giờ.
Diệp Vô Trần nhàn nhạt trả lời: “Không luyện đan, ta nấu rượu.”
“Nấu rượu?” Mặc Thiên Hành bật cười, đôi mắt mờ đục vì rượu bỗng nhiên lóe lên một tia sáng sắc sảo. “Dùng lò luyện đan để nấu rượu, e là trong khắp cửu thiên thập địa, chỉ có mỗi cái kẻ lười biếng như ngươi mới nghĩ ra được.”
“Vạn vật vốn chẳng có ranh giới.” Diệp Vô Trần đặt chiếc lò xuống một tảng đá phẳng. “Thuốc là để chữa bệnh cho thân xác, rượu là để vỗ về tâm hồn. Với ta, nấu một nồi rượu ngon hay luyện một viên thánh đan cứu thế, đều là nhập đạo cả.”
Hắn múc một gáo nước suối đổ vào lò, sau đó tiện tay ngắt mấy nhành liễu, một nắm rêu xanh bên đá, và lấy từ trong gánh thuốc gỗ ra mấy củ thảo mộc rẻ tiền nhất. Lục Manh đã mồi sẵn ngọn lửa nhỏ. Diệp Vô Trần không dùng linh hỏa mạnh mẽ, hắn chỉ dùng hơi ấm bình thường, điều khiển ngọn lửa âm ỉ vờn quanh đáy lò.
Mặc Thiên Hành nhìn chằm chằm vào động tác của Vô Trần. Đơn giản, tự nhiên, không có một chút dư thừa. Mỗi lần Vô Trần đưa tay, không gian xung quanh dường như hơi rung động, một loại cảm giác bình yên đến lạ lùng lan tỏa ra, xua tan cái giá lạnh của đêm đen.
“Hảo công phu.” Mặc Thiên Hành đứng dậy, phủi bụi trên tấm áo rách. “Lão phu tung hoành trăm năm, thấy qua vô số đan sư danh tiếng lẫy lừng, kẻ dùng thiên hỏa, người dùng địa mạch, nhưng chưa thấy ai luyện chế bằng thứ ‘tĩnh’ thế này.”
Nói rồi, lão từ từ rút ra thanh kiếm gỉ sét sau lưng. Thanh kiếm này cũ kỹ đến mức chẳng còn nhìn thấy hình dáng thực sự, chuôi kiếm quấn bằng dây vải thô đã sờn.
“Nhìn kỹ đây, Diệp tiểu tử. Rượu của ngươi có ý vị của ngươi, kiếm của lão phu cũng có tâm tư của lão.”
Không gian bên bờ suối chợt đổi khác.
Một luồng kiếm ý mênh mang, lạnh lẽo như tuyết phương Bắc đột ngột bùng phát. Nhưng cái lạnh này không cắt da cắt thịt, mà là một loại nỗi buồn thẳm sâu, như một người lữ hành độc hành qua ngàn năm gió cát. Mặc Thiên Hành không múa kiếm rầm rộ, lão chỉ chậm rãi xoay người, một chiêu “Thiên Địa Nhất Nhàn Nhân” thi triển ra.
Kiếm quang mờ ảo như bóng trăng soi trên nước suối. Những hạt sương đêm đang rơi tự do bỗng nhiên bị kiếm khí định hình giữa không trung, hóa thành hàng vạn mũi kim sắc nhọn nhưng không phát ra tiếng động.
Tô Nguyệt Dao và Lục Manh lùi lại phía sau. Họ cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại, không phải vì áp lực sức mạnh, mà vì họ đang được chiêm ngưỡng một thứ vượt lên trên cả võ học truyền thống – đó là “Đạo” của một kiếm khách đã nhìn thấu hồng trần.
“Chém!” Mặc Thiên Hành khẽ quát.
Kiếm quang đột ngột hóa thành một dải lụa dài, lao thẳng về phía chiếc lò của Diệp Vô Trần. Không phải là sát chiêu, mà là một lời mời gọi, một sự khiêu chiến giữa hai tâm cảnh đỉnh cao.
Diệp Vô Trần vẫn ngồi tĩnh tại. Hắn không ngẩng đầu nhìn thanh kiếm, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn làn hơi nước đang bốc lên từ chiếc lò sứt mẻ. Ngay khi kiếm khí của Mặc Thiên Hành chỉ còn cách cái lò ba tấc, Diệp Vô Trần khẽ vung tay.
Một làn hương rượu nhạt, hòa lẫn mùi thảo mộc thơm mát từ trong lò bay ra. Làn hương ấy yếu ớt như hơi thở của trẻ thơ, nhưng khi chạm vào dải lụa kiếm quang sắc lạnh kia, nó lại như một đôi tay mềm mại, nhẹ nhàng ôm lấy thanh kiếm.
“Đan ý: Bình An.” Vô Trần môi mỏng khẽ mở.
Chợt, kiếm khí hung bạo của Mặc Thiên Hành bỗng chốc tan biến. Những mũi kim sương rơi xuống suối tạo nên những tiếng động nhỏ lách tách. Toàn bộ sát ý và nỗi u sầu trong đường kiếm kia dường như đã bị làn hương rượu hóa giải, chuyển thành một sự trầm mặc khoan thai.
Chiếc lò Quy Phàm vẫn không hề suy chuyển, ngọn lửa bên dưới vẫn cháy đều đặn.
Mặc Thiên Hành thu kiếm lại, lồng ngực phập phồng, lão đứng sững hồi lâu rồi thở dài một tiếng dài, gương mặt già nua lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Hóa ra là vậy… Ta dùng kiếm để chém đứt mọi ràng buộc, nhưng ngươi dùng đan để dung hợp vạn vật. Ngươi không dùng lực chống lại ta, ngươi dùng ‘tâm’ để bao dung ta.”
Diệp Vô Trần nhẹ nhàng rót rượu từ lò ra bát. Thứ rượu kia trong vắt như nước suối, không hề có màu sắc của thuốc hay thảo mộc, nhưng hương thơm lại lan tỏa khắp bán kính mười dặm, khiến những loài thú rừng đang ngủ say cũng phải mơ về một đồng cỏ bát ngát thanh bình.
“Mời.” Diệp Vô Trần nâng bát rượu về phía lão nhân.
Mặc Thiên Hành không khách sáo, đón lấy bát rượu rồi uống cạn một hơi. Ngay lập tức, lão đứng ngây người ra như phỗng. Toàn bộ những vết thương ngầm tích tụ suốt nhiều năm chinh chiến, những ký ức đau buồn của một thời làm “Kiếm Tiên” cô độc, tất cả đều được một dòng chảy ấm nóng vỗ về, chữa lành. Lão cảm thấy mình không còn là một cao thủ đang đối đầu với kẻ thù, mà là một đứa trẻ được trở về vòng tay mẹ giữa buổi hoàng hôn nắng vàng.
“Rượu ngon! Rượu này không khiến người ta say khướt, mà khiến người ta… tỉnh thức.” Lão già nát rượu rưng rưng nước mắt. “Vô Trần, ngươi không phải là người phàm, ngươi là một cái gương. Ai nhìn vào đan của ngươi, rượu của ngươi, cũng sẽ nhìn thấy chính bản ngã của họ.”
Tô Nguyệt Dao lúc này mới dám tiến lại gần, nàng nhìn thấy trong mắt Vô Trần có một sự mệt mỏi mờ nhạt. Luyện chế đan ý “Bình An” trong một không gian bị kiếm khí bao phủ đòi hỏi một tâm cảnh vô cùng vững chãi.
“Vô Trần huynh, huynh cũng uống một chút đi.” Nàng khẽ đưa bát trà nhỏ cho hắn.
Hắn lắc đầu, nhìn về phía chân trời nơi bình minh sắp ló dạng. “Nghi thức đã xong. Rượu của lão Mặc là lời chia tay với quá khứ. Còn đan của ta là lời chào đón sự ồn ào sắp tới.”
Hắn nhìn sang Lục Manh, người nãy giờ vẫn đứng ngây ngốc nhìn những vết hằn trên tảng đá bị kiếm ý của Mặc Thiên Hành vô tình chạm phải. “Lục Manh, ngươi thấy gì?”
Lục Manh gãi đầu, thật thà đáp: “Đệ thấy kiếm của tiền bối rất nhanh, rất mạnh. Nhưng khi gặp hơi rượu của thầy, nó lại chậm lại, giống như… giống như đệ ném sắt nóng vào trong nước lạnh để tôi luyện vậy. Cả hai thứ đều quan trọng, thiếu một bên thì thanh sắt chỉ là sắt mục.”
Diệp Vô Trần mỉm cười hài lòng: “Được lắm. Học rèn cũng chính là học cách cân bằng giữa nóng và lạnh. Đan đạo của ta cũng chỉ quanh quẩn ở hai chữ ‘Cân bằng’ mà thôi.”
Trời bắt đầu hửng sáng. Phía kinh thành xa xăm bắt đầu vang lên tiếng chuông buổi sớm, báo hiệu một ngày mới của sự tranh giành, danh lợi và tham vọng.
Mặc Thiên Hành đeo thanh kiếm cũ vào sau lưng, ánh mắt lão giờ đây không còn sự đục ngầu của rượu nữa, mà trong veo như vừa được thanh tẩy. Lão nhìn Vô Trần, trầm giọng hỏi: “Chúng ta sắp vào kinh đô rồi. Nơi đó không phải bờ suối hoang vắng này. Có hàng nghìn đan sư kiêu ngạo, hàng vạn võ giả cuồng vọng. Ngươi thực sự định tiếp tục dùng cái lò sứt mẻ này để thu phục thiên hạ sao?”
Diệp Vô Trần đứng dậy, xách chiếc lò lên một cách nhàn nhã. Hắn nhìn gánh thuốc gỗ đơn sơ của Lục Manh, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đầy niềm tin của Tô Nguyệt Dao.
“Thế gian thích sự hào nhoáng, họ sẽ sớm nhận ra hào nhoáng chỉ là mây khói.” Hắn bình thản nói, bước chân bắt đầu tiến về hướng con đường dẫn vào thành. “Ta không thu phục thiên hạ. Ta chỉ đi bán thuốc dạo. Ai có bệnh thì ta chữa, ai có tâm ma thì ta luyện. Nếu thiên hạ là một cái lò luyện lớn, thì ta chỉ là một hạt cát không chịu bị thiêu cháy mà thôi.”
Đoàn người lại lên đường. Tiếng lộc cộc của xe ngựa hòa vào bản giao hưởng buổi sớm của núi rừng.
Vừa đi, Mặc Thiên Hành vừa lẩm bẩm một mình: “Hạt cát không bị thiêu cháy… Kẻ nào nói hạt cát không đáng sợ? Một hạt cát rơi vào mắt thiên thần cũng có thể khiến thiên thần phải lệ rơi, rơi vào trong bộ máy thiên đạo cũng có thể làm cả càn khôn ngưng trệ.”
Dọc đường, họ đi ngang qua những làng mạc ven đô. Diệp Vô Trần bảo Lục Manh dừng lại trước một ngôi nhà lụp xụp có một bà lão đang rên rỉ vì bệnh xương khớp kinh niên. Hắn không nói không rằng, lấy một nhúm lá cây vừa mới cho vào nồi rượu đêm qua, gói lại vào một miếng giấy bọc thô sơ, đưa cho bà lão.
“Bà đem đun với nước lã, uống vào buổi chiều khi mặt trời lặn.”
Bà lão nhìn chàng thanh niên thanh tú, ngơ ngác: “Cậu ơi, lão không có tiền…”
Vô Trần cười nhẹ, chỉ vào rổ khoai lang trên sân: “Cho ta xin một củ khoai nướng là được rồi.”
Bà lão run rẩy đưa cho hắn củ khoai nóng hổi. Diệp Vô Trần thong dong ngồi trên thành xe, vừa bóc vỏ khoai vừa ăn ngon lành, mặc cho vị đắng của vỏ khoai cháy hòa quyện với vị ngọt bùi bên trong.
Tô Nguyệt Dao ngồi bên cạnh, khẽ trách: “Huynh lại thế rồi. Đó là thảo mộc đã được đâm chồi bằng Đan ý của huynh đêm qua, đáng giá nghìn vàng đấy.”
Vô Trần nhai khoai, mắt nheo lại vì nắng sớm: “Với bà ấy, nó là thuốc chữa đau chân. Với ta, nó là củ khoai cứu đói. Nguyệt Dao, vật phẩm chỉ có giá trị khi nó đặt đúng chỗ. Nếu đem vào Đan Tháp, nó sẽ trở thành mầm mống cho sự đố kỵ. Ở đây, nó chỉ là sự tử tế.”
Lời của hắn khiến Nguyệt Dao lặng người. Nàng nhìn ngắm dáng vẻ tiêu sái ấy, lòng thầm hiểu rằng người đàn ông này đang dùng từng hành động nhỏ nhất để xây dựng lại một Đạo tâm mới cho riêng mình – một Đạo tâm không nằm trên mây xanh, mà nằm dưới đôi bàn chân lấm bụi đường.
Khoảng giữa trưa, cổng thành kinh đô Đông Huyền sừng sững hiện ra. Vạn quân canh gác với áo giáp sáng choang, dòng người vào ra tấp nập như trảy hội. Không khí đặc quánh mùi khói bụi, mùi mồ hôi và cả mùi của những âm mưu đang rình rập.
Ngay tại cổng thành, có một tấm bảng thông báo lớn dán bằng giấy vàng, ghi rõ: “Đan Tháp tuyển tài, tìm người giải được ‘Bách Diệp Thương Tâm’ của công chúa. Thưởng vạn linh thạch, phong làm Thượng Khanh.”
Nhiều đan sư mặc cẩm bào hoa lệ đang đứng bàn tán, kẻ lắc đầu ngao ngán, người đầy vẻ tự tin kiêu ngạo.
Diệp Vô Trần đi ngang qua, chỉ liếc nhìn tấm bảng một cái rồi đi thẳng.
“Vô Trần huynh, huynh không định thử sao? Bách Diệp Thương Tâm… nghe nói là một loại độc cực hiếm.” Nguyệt Dao tò mò hỏi.
Hắn không dừng bước, giọng nói thoảng trong gió: “Tên của nó đã nói lên tất cả rồi. ‘Thương Tâm’ (đau lòng) thì phải dùng ‘Bình An’ mà chữa. Nhưng công chúa của họ không cần chữa bệnh, họ đang tìm một quân cờ để tranh đấu quyền lực thì đúng hơn. Chúng ta đi, tiệm thuốc ‘Bất Nhị Đường’ của chúng ta nằm ở con ngõ nhỏ phía Tây.”
Mặc Thiên Hành đi phía sau, khẽ nhấp một ngụm rượu đế rẻ tiền mới mua ở cổng thành, mắt lão chợt lạnh lẽo khi nhìn thấy vài bóng dáng mặc hắc bào của Huyết Đan Môn cũng đang lẩn khuất trong dòng người.
“Trò chơi bắt đầu rồi, tiểu tử lười biếng ạ.” Lão thầm nghĩ, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm cũ.
Đoàn xe nhỏ của họ hòa tan vào đám đông nhộn nhịp. Một vị đan thần đỉnh cao đã trở về, không có phô trương rầm rộ, không có hào quang bao phủ. Chỉ có một gánh thuốc gỗ, một cái lò sứt mẻ và một tâm hồn tĩnh lặng giữa muôn trùng sóng gió nhân gian.
Chiều hôm đó, trong một con ngõ hẻm nghèo nàn và yên tĩnh nhất của kinh đô, có một tấm biển gỗ treo lên, bên trên viết ba chữ nguệch ngoạc nhưng cứng cỏi: “Bất Nhị Đường”.
Câu đối hai bên cửa lại càng kỳ lạ hơn:
“Thuốc chẳng cần quý, lòng thành ắt đâm chồi.
Đạo vốn không xa, nhập thế bèn thấy chân.”
Nhiều người dân nghèo đi ngang qua chỉ trỏ cười chê, cho rằng lại có thêm một kẻ lang băm nữa đến kiếm cơm. Họ không biết rằng, bắt đầu từ giây phút này, bánh xe vận mệnh của Linh Hoàn Đại Lục đã chính thức chuyển bánh tại cái dược điếm xập xệ này.
Trong tiệm thuốc, Diệp Vô Trần thong thả đặt Quy Phàm Lô xuống góc phòng, bụi bặm bao phủ xung quanh. Hắn ngước nhìn lên trần nhà, mỉm cười.
“Cái thành phố này… lò luyện cũng đủ lớn đấy.”
Đêm đầu tiên tại kinh đô, không có rượu ngon nấu từ sương sớm, chỉ có bát trà nhạt và tiếng gió rít qua khe cửa gỗ. Nhưng đối với Diệp Vô Trần, Đạo của hắn đã bắt đầu bén rễ sâu hơn bao giờ hết. Hắn biết, sắp tới sẽ có những kẻ tìm đến để đập phá sự bình yên này, và hắn cũng biết, mỗi lần lò luyện nóng lên, là một lần hắn được thấy lại bản thân mình của vạn năm trước, nhưng theo một cách ấm áp và trọn vẹn hơn.
Mặc Thiên Hành nằm trên mái nhà, thanh kiếm cũ gác ngang đùi, nhìn lên những vì sao lấp lánh trên bầu trời kinh đô. Lão tự lẩm bẩm: “Cũ rồi, đều cũ cả rồi. Nhưng kiếm cũ thì sắc, rượu cũ thì nồng, người cũ thì… không còn giả dối nữa.”
Hồi kết của chương 38 khép lại với hình bóng bốn người bên dưới mái nhà nhỏ, giữa trung tâm của bão tố, nơi mà sự tĩnh lặng thực sự đang chuẩn bị đối mặt với thế gian điên đảo.