Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 41: Chợ dược liệu phồn hoa
Sáng sớm, kinh thành Vân Kinh chìm trong một màn sương mỏng tang như dải lụa tiên nhân đánh rơi giữa nhân gian. Không giống như vẻ tĩnh mịch ở trấn nhỏ biên thùy, Vân Kinh là trái tim của Đông Huyền Châu, nơi linh khí của đất trời hội tụ, tạo nên một vẻ phồn hoa đầy kiêu ngạo.
Tại con phố phía Đông, nơi được gọi là Linh Dược Khố, mùi hương của hàng ngàn loại thảo mộc quyện vào nhau, tạo thành một tầng sương khói mờ ảo, hăng hắc vị đắng của rễ cây lại thanh khiết vị cam thảo. Đây là nơi tập trung của những danh môn dược phái, những tiêu cục vận chuyển linh dược vạn dặm và cả những gã tu sĩ ánh mắt rực lửa tham vọng.
Giữa dòng người áo gấm thêu hoa, chân đạp pháp bảo phi hành đi lại nườm nượp, có một nhóm người trông cực kỳ lạc lõng.
Đi đầu là một thanh niên mặc thanh y đã sờn cũ, vai khoác gánh thuốc gỗ, bước chân chậm rãi như đang tản bộ sau vườn nhà. Hắn không có phong thái uy nghiêm của bậc đại năng, cũng chẳng có sự vội vã của giới tu chân; hắn điềm nhiên, tiêu sái, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng giữa cơn bão. Phía sau hắn, một cô gái thanh tú đang tò mò nhìn ngó xung quanh, thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ vào chiếc lò luyện đan cũ kỹ, sứt mẻ đeo sau lưng một gã khổng lồ cục mịch. Gã khổng lồ ấy là Lục Manh, gã thợ rèn nay đã là đệ tử, đi cạnh một lão già nát rượu điên điên khùng khùng, tay không rời vò rượu rách.
“Vô Trần, huynh nhìn kìa, gốc Tử Linh Lan kia chắc phải đáng giá mấy trăm linh thạch ấy nhỉ?” Tô Nguyệt Dao nhỏ giọng hỏi, chỉ tay về phía một gian hàng rực rỡ ánh quang mang.
Diệp Vô Trần liếc mắt qua, chỉ thấy gốc cây kia được đặt trong lồng kính tinh xảo, tỏa ra tiên khí nhàn nhạt. Hắn mỉm cười, giọng nói trầm thấp như tiếng gió luồn qua khe lá: “Nhìn thì rực rỡ, nhưng gốc đã héo, mạch linh khí đã đứt từ khi rời khỏi đất mẹ. Đó không phải là cứu người, đó là dùng tiền mua một sự dối trá đẹp đẽ mà thôi.”
“Hừ, miệng lưỡi phàm nhân thật là ngông cuồng!”
Một tiếng quát vang lên từ phía gian hàng đối diện. Một thiếu niên mặc cẩm y đỏ rực, ngực áo thêu hình một chiếc đỉnh nhỏ bằng vàng – ký hiệu của Đan Tháp – đang đứng khoanh tay, ánh mắt đầy sự khinh bỉ nhìn nhóm Diệp Vô Trần.
Hắn tên là Tôn Viêm, một dược đồng tài năng của Vạn Dược Các, người vừa mới nhận được danh hiệu Nhất phẩm Đan sư cách đây không lâu. Hắn chỉ vào cái gánh thuốc gỗ và cái lò sứt mẻ của Diệp Vô Trần, cười nhạt: “Nơi này là Linh Dược Khố, không phải cái chợ rau ở vùng thôn dã. Nhìn xem các người mang theo thứ gì? Một cái lò gốm vứt ở bãi rác còn không ai thèm nhặt, lại dám bình phẩm về linh dược của tiên gia?”
Dân chúng xung quanh bắt đầu vây lại, những ánh mắt hiếu kỳ xen lẫn mỉa mai đổ dồn về phía nhóm người. Ở cái thế giới mà thực lực là chân lý này, diện mạo nhếch nhác chính là cái tội lớn nhất.
Lục Manh siết chặt cán búa đeo bên hông, đôi mắt đỏ ngầu chực xông lên nhưng Diệp Vô Trần khẽ giơ tay ngăn lại. Hắn nhìn Tôn Viêm, không giận, không kiêu, chỉ thản nhiên đáp: “Đạo nằm ở tâm, không nằm ở vẻ ngoài của lò. Lửa trong lò dù là lửa thần hay lửa củi, mục đích cuối cùng cũng chỉ là luyện ra dược tính để cứu người. Cái lò sứt mẻ của ta, ít ra nó còn mang hơi ấm của khói bếp nhân gian, hơn cái lò bằng đồng lạnh lẽo kia nhiều.”
“Nực cười! Đạo của ngươi là đạo của kẻ nghèo hèn!” Tôn Viêm cười lớn, chỉ vào một gốc thảo dược đen thùi lùi trên kệ nhà mình: “Ngươi nói hay như vậy, có nhận ra đây là gì không? Nếu nhận sai, hãy quỳ xuống lạy gốc Tử Linh Lan này ba cái, rồi cút khỏi phố này cho sạch mắt ta.”
Gốc thảo dược đó nhìn như một khúc củi cháy dở, không có chút linh khí nào tỏa ra, xung quanh bám đầy bụi đất. Nhiều đan sư đi ngang qua đều lắc đầu cho rằng đó là vật phế thải mà Vạn Dược Các trưng bày để thử lòng người.
Mặc Thiên Hành nấc lên một tiếng đầy mùi rượu, mắt nheo lại nhìn khúc gỗ, khẽ “ồ” một tiếng nhỏ trong cổ họng. Lão nhìn Diệp Vô Trần, tò mò muốn xem vị bạn cũ này sẽ xử trí ra sao.
Diệp Vô Trần bước lại gần, không dùng tay chạm vào, chỉ nhẹ nhàng hít một hơi mùi đất vương trên khúc gỗ. Hắn thở dài: “Vạn vật hữu linh, chỉ vì các ngươi quá đuổi theo hào quang mà bỏ quên đi cốt lõi. Đây là rễ của ‘Hồi Xuân Thảo’ mọc trong bóng tối vạn năm. Các ngươi dùng lửa dương cực để sấy khô nó, khiến nó thu mình lại như một kẻ đang sợ hãi, trông như gỗ mục, nhưng thực chất ‘Khí’ của nó đã hóa thành thủy, ẩn sâu trong lõi.”
Hắn quay sang Tôn Viêm: “Ngươi muốn thấy nó hồi sinh không?”
Tôn Viêm hừ lạnh: “Vớ vẩn! Gốc gỗ này đã khô héo ba trăm năm, trưởng lão Các ta còn bó tay. Ngươi có bản lĩnh gì?”
Diệp Vô Trần không nói lời nào. Hắn cúi người, lấy bình nước mang theo bên hông, nhưng không phải là cam lộ hay linh dịch gì cả, mà chỉ là nước suối bình thường hắn múc ở bìa rừng sáng nay. Hắn nhỏ một giọt nước vào gánh thuốc gỗ mình đang đeo, sau đó dùng đầu ngón tay khẽ gảy vào Quy Phàm Lô.
“Keng…”
Tiếng ngân vang lên thanh thoát như tiếng chuông chùa giữa đêm thanh vắng. Một tia đan ý nhạt đến mức gần như không thấy được truyền vào giọt nước trên gánh gỗ. Diệp Vô Trần khẽ búng tay, giọt nước bay ra, thấm vào “khúc gỗ mục”.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của hàng trăm người, khúc gỗ đen thùi lùi ấy bắt đầu nứt ra những đường rãnh trắng tinh khôi. Từ trong lõi gỗ, một mầm xanh non nớt như sợi tơ vươn lên, mang theo một mùi hương thanh khiết khiến ai nấy hít vào đều cảm thấy tinh thần sảng khoái, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Hồi Xuân Thảo, thực sự hồi xuân!
“Cái này… sao có thể?” Tôn Viêm lùi lại một bước, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn là đan sư, hắn biết rõ muốn làm điều này cần phải có sự điều khiển linh khí cực kỳ tinh vi, hoặc phải có một loại đan ý vượt xa tầm hiểu biết.
Diệp Vô Trần gánh thuốc lên vai, xoay người bước đi, giọng nói xa xăm truyền lại: “Dược cũng như người, đôi khi chúng cũng cần sự đồng cảm chứ không phải là sự áp đặt của tu vi. Ngươi có lò đẹp, có thuốc quý, nhưng tâm ngươi lạnh lẽo, nên thuốc trong tay ngươi cũng chỉ có ‘Hình’ mà không có ‘Ý’.”
Mặc Thiên Hành vỗ tay cười ha hả, dốc một ngụm rượu lớn rồi đuổi theo: “Hay! Lấy Đạo nhập Phàm, Diệp tiểu tử, hôm nay vò rượu này của lão phu coi như có thêm chút vị đắng của đan rồi!”
Cả khu phố Linh Dược Khố rơi vào im lặng kỳ lạ. Người thanh niên ấy bước đi, cái gánh thuốc gỗ trên vai vẫn kẽo kẹt theo từng nhịp chân, cái lò sứt mẻ vẫn lủng lẳng phía sau gã khổng lồ, nhưng trong mắt những kẻ có mặt ở đó, hình bóng thanh y ấy dường như cao lớn lạ thường, che lấp cả vẻ tráng lệ của các lầu các xung quanh.
Đi được một đoạn xa, Tô Nguyệt Dao khẽ giật áo Diệp Vô Trần: “Vô Trần, vừa rồi huynh ngầu thật đấy! Nhưng sao huynh không lấy gốc cây đó về? Nó đáng giá lắm mà.”
Diệp Vô Trần cười nhạt, ánh mắt nhìn về phía cuối con phố, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp lên: “Lấy nó về làm gì? Nó thuộc về nơi nó thuộc về. Chúng ta đến đây là để mở một tiệm thuốc, không phải để làm kẻ buôn linh bảo. Hơn nữa…”
Hắn dừng lại, khẽ nhíu mày khi cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đang âm thầm quan sát mình từ trên tầng cao của Đan Tháp.
“Sự chú ý quá mức sẽ làm hỏng giấc ngủ trưa của ta mất.”
Bên cạnh hắn, Lục Manh vẫn lầm lì bước đi, nhưng mỗi bước chân của gã giờ đây đều vững chãi như núi thái sơn. Gã biết, đi theo sư phụ, gã không chỉ học cách rèn sắt hay luyện đan, mà đang học cách đứng vững giữa thế gian cuồng quay này bằng một trái tim chân thật nhất.
Màn đêm bắt đầu buông xuống Vân Kinh, nhưng câu chuyện về người thanh niên mang lò sứt mẻ hồi sinh gỗ mục đã bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách, khởi đầu cho những sóng gió sục sôi sắp tới của Đan đạo phồn hoa.