Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 48: Hương đan bay mười dặm

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:41:45 | Lượt xem: 12

**CHƯƠNG 48: HƯƠNG ĐAN BAY MƯỜI DẶM**

Linh Dược Thành vào khoảnh khắc ấy giống như bị một bàn tay vô hình ấn vào nút ngưng đọng. Gió ngừng thổi, lá ngừng rơi, và hơi thở của hàng vạn tu sĩ bỗng chốc trở nên nghẹn ứ nơi lồng ngực. Không phải vì một áp lực linh lực cường đại, cũng không phải vì một đạo oai nghiêm thiên địa nào giáng xuống, mà bởi một loại mùi hương.

Mùi hương ấy không nồng nàn như trầm hương, không thanh khiết như tuyết liên, càng không rực rỡ như linh dược vạn năm tỏa sáng hào quang. Nó nhàn nhạt, khi ẩn khi hiện, mang theo mùi vị của khói bếp buổi chiều tà, mùi bùn đất sau cơn mưa hạ, và mùi áo vải thô phơi dưới nắng hanh.

Nhưng chính cái mùi vị “tầm thường” đến cực điểm ấy, lại giống như một mũi khoan mềm mại, xuyên thủng lớp phòng ngự đạo tâm kiên cố của tất cả những ai có mặt tại quảng trường.

Lão giả Lam Hạc của Đan Tháp đứng lặng người trên đài cao. Đôi bàn tay vốn luôn vững vàng khi khống hỏa, giờ đây lại run rẩy một cách vô thức. Trong đầu lão, những quy tắc luyện đan nghiêm ngặt, những công thức tinh vi mà lão khổ công nghiên cứu suốt mấy trăm năm qua, bỗng chốc vỡ vụn như những mảnh gốm tầm thường trước mặt viên đan dược không tên trong tay Tô Nguyệt Dao.

“Hương bay mười dặm… không, đây không phải là hương…” Lam Hạc lẩm bẩm, đôi mắt đục ngầu bỗng chốc trở nên sáng quắc, nhưng lại mang theo một sự chua xót khó tả. “Đây là ‘Ý’. Hắn dùng phàm vật để luyện ra nhân tính… Điều này… làm sao có thể?”

Dưới khán đài, những tu sĩ cao ngạo vốn dĩ coi phàm nhân như kiến hôi, lúc này ai nấy đều thẫn thờ. Một vị kiếm tu nức tiếng lãnh khốc, thanh kiếm sau lưng từng nhuốm máu hàng ngàn kẻ thù, lúc này bỗng dưng rơi nước mắt. Hắn ngửi thấy trong hương đan ấy mùi vị của bát canh sen mẹ hắn nấu năm hắn bảy tuổi, trước khi hắn bị sư phụ mang lên núi tu tiên, cắt đứt bụi trần.

Đạo tâm mà hắn ngỡ rằng đã cứng như sắt đá, vào giây phút này lại xuất hiện những vết nứt chi chít. Một câu hỏi mà hàng nghìn năm qua hắn chưa bao giờ dám đối diện bỗng trỗi dậy: “Tu tiên… rút cuộc là để làm gì, nếu như ngay cả hơi ấm của nhân gian cũng không thể giữ lại?”

Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy Hội Dược. Các vị giám khảo nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng và bất lực. Theo quy định của Đan Tháp, một viên đan phải được đánh giá qua bốn tiêu chuẩn: Hình, Khí, Dược, Tính. Nhưng trước mặt “Quy Hương Đan”, mọi thước đo đều trở nên nực cười.

Viên đan không có cấp bậc. Nhưng nó có “Đạo”. Một thứ Đạo mà chính những đan sư đứng đầu lục địa cũng chưa bao giờ dám chạm tới.

Trong khi cả quảng trường đang chìm trong sự hỗn loạn của nội tâm, Diệp Vô Trần vẫn thản nhiên như không. Hắn khẽ phủi lớp tro bụi bám trên vạt áo thanh y sờn cũ, đôi mắt bình lặng nhìn về phía chân trời xa xăm. Đối với hắn, việc luyện ra viên đan này chẳng có gì đáng tự hào. Nó đơn giản chỉ là một lời hồi đáp cho mong muốn giản đơn của một cô gái nhỏ.

“Này, đi thôi.” Diệp Vô Trần khẽ vỗ vai Tô Nguyệt Dao. “Nắng sắp tắt rồi, về muộn chợ sẽ vãn, không mua được cá tươi cho bữa tối đâu.”

Nguyệt Dao bừng tỉnh từ trong dòng ký ức êm đềm. Nàng nắm chặt viên đan trong tay, cảm nhận hơi ấm dịu dàng từ nó tỏa vào lòng bàn tay. Nàng nhìn Diệp Vô Trần, người thiếu niên hằng ngày vẫn bị nàng mắng là lười biếng, kẻ hằng ngày vẫn cam chịu quét tước hiệu thuốc với cái nhìn lờ đờ, giờ đây trong mắt nàng bỗng trở nên thần bí và xa xăm như đại dương sâu thẳm.

“Vô Trần… huynh rút cuộc là ai?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói run run.

Diệp Vô Trần chỉ cười, một nụ cười lười biếng và quen thuộc: “Chẳng phải muội nói ta là kẻ ăn bám sao? Đi thôi, đứng đây một lúc nữa chắc chắn sẽ có kẻ bắt chúng ta nộp tiền thuê đất đấy.”

Hắn xoay người, gánh lấy cái gùi gỗ rách nát, bước đi một cách thong dong giữa đám đông đang tự động dạt ra như gặp phải một vị thần. Mỗi bước chân của hắn đều ung dung, không nhanh không chậm, nhưng nếu có đại năng tu vi Hóa Thần trở lên nhìn vào, chắc chắn sẽ kinh hãi nhận ra mỗi bước chân ấy đều đạp đúng vào nhịp đập của linh mạch mặt đất.

Mặc Thiên Hành từ trong góc tối bước ra, vai vẫn đeo hồ lô rượu, tay chống thanh kiếm gỉ sét. Lão nhìn bóng lưng của Diệp Vô Trần, khẽ thở dài một tiếng, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình lão nghe thấy: “Vạn năm trôi qua, vị kia rốt cuộc cũng tìm thấy đường về nhà rồi sao? Phùng Kinh Thiên à Phùng Kinh Thiên, ngươi luôn miệng nói nhân gian là cặn bã, là chướng ngại của tu tiên. Giờ đây, hắn dùng chính cái cặn bã đó để tát vào mặt ngươi một cái đau điếng rồi đấy.”

Hương đan vẫn không tan biến. Nó giống như một linh hồn có ý thức, theo gió cuốn đi, lan tỏa khắp ngõ ngách của Linh Dược Thành.

Trong các tửu quán, những khách hành hương đang tranh cãi bỗng ngừng bạt mạng. Những kẻ đang mưu tính giết người đoạt bảo bỗng dưng thu hồi sát khí. Một tên lưu manh vừa định trộm túi tiền của một bà lão bỗng rụt tay lại, nhìn bóng dáng già nua ấy mà nhớ đến người bà đã khuất của mình.

Mười dặm quanh quảng trường, cả một vùng đất bỗng chốc trở nên thanh tịnh đến kỳ lạ.

Tuy nhiên, trong sự yên bình đó, vẫn có những con mắt rực lửa tham vọng không bị lay chuyển. Tại một gian lầu cao nhìn xuống quảng trường, Hình trưởng lão của Huyết Đan Môn đứng khoanh tay, đôi mắt già nua độc ác như rắn độc dính chặt vào cái lò sứt mẻ – Quy Phàm Lô – đang nằm trên lưng Diệp Vô Trần.

Lão không cảm nhận được “Đạo”, lão cũng chẳng cần “Quy Hương”. Thứ lão nhìn thấy là sự thần kỳ của cái lò kia. Trong suy nghĩ của lão, một kẻ không có chút linh lực dao động như Diệp Vô Trần có thể luyện ra thứ đan dược gây chấn động này, chắc chắn hoàn toàn là nhờ vào bảo vật.

“Vạn vật vi đan… dùng cỏ rác làm thuốc…” Hình trưởng lão liếm môi, nụ cười tàn nhẫn hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. “Nếu thứ đó rơi vào tay Huyết Đan Môn ta, dùng máu của vạn dân làm dược dẫn, há chẳng phải sẽ luyện ra được vĩnh sinh đan sao?”

Lão khẽ ra hiệu. Ngay lập tức, ba bóng đen từ phía sau cung kính cúi đầu, rồi biến mất vào không trung. Sát khí âm thầm hội tụ, đuổi theo hướng bóng áo xanh đang xa dần.

Lúc này, Diệp Vô Trần đã đi đến rìa thành. Ánh hoàng hôn đổ dài bóng của hai người trên con đường đất. Nguyệt Dao vẫn ôm chặt viên đan, tâm trí nàng vẫn đang trôi dạt ở một nơi nào đó rất xa.

“Vô Trần này, huynh nói xem… tại sao mọi người lại thích tu tiên đến thế?” Nàng bất chợt hỏi một câu mà chính nàng cũng thấy ngớ ngẩn.

Diệp Vô Trần dừng lại bên một gốc cây già bên đường, hắn đặt gánh thuốc xuống, tựa lưng vào thân cây thô ráp. Ánh mắt hắn nhìn về phía hoàng hôn đỏ rực như máu ở chân trời, nơi mà nghìn vạn năm trước, hắn từng đứng ở đỉnh cao nhất, lạnh lẽo và cô độc.

“Vì họ sợ chết, sợ yếu đuối, sợ bị lãng quên.” Hắn bình thản đáp. “Họ nghĩ rằng leo càng cao thì sẽ nhìn thấy càng nhiều. Nhưng thực tế, khi ngươi đứng ở đỉnh núi, cái ngươi nhìn thấy chỉ là mây trắng lạnh lẽo. Còn tất cả những gì thực sự quý giá — sự ồn ào của chợ búa, hơi ấm của bữa cơm gia đình, cái nắng rát của đồng ruộng — đều đã ở quá xa tầm với rồi.”

Hắn nhặt một chiếc lá héo rụng xuống, nhẹ nhàng thổi bay đi.

“Tu tiên mà không có ‘Tâm’, thì cũng giống như viên đan có ‘Hình’ mà không có ‘Thần’. Sớm muộn gì cũng thành tro bụi mà thôi.”

Nguyệt Dao nghe mà nửa hiểu nửa không. Nàng chỉ cảm thấy bóng lưng của hắn lúc này trông cô độc quá. Dường như hắn đang đứng giữa thế giới này, nhưng lại không thuộc về thế giới này.

“Hừ, huynh lại nói triết lý sáo rỗng rồi. Ta chỉ biết nếu hôm nay không có cá tươi, Lục Manh sẽ cằn nhằn cho mà xem.” Nàng cố tình bày ra bộ dạng bướng bỉnh để phá tan không khí trầm mặc.

Diệp Vô Trần mỉm cười. Nụ cười lần này không có vẻ lười biếng, mà tràn đầy sự che chở. Nàng chính là cái “mỏ neo” của hắn, là người giữ hắn lại với trần gian đầy bụi bặm nhưng ấm áp này. Nếu không có nàng, có lẽ hắn đã lại trở thành vị Vô Trần Tiên Tôn cao ngạo, xa cách và chết lặng kia.

Bỗng nhiên, đôi lông mày của Diệp Vô Trần hơi nhướn lên. Hắn không quay đầu lại, nhưng dường như đã thấy hết những kẻ đang rình rập trong bóng tối.

“Nguyệt Dao, muội đi trước một đoạn đến quán trà phía trước mua cho ta một bao lá trà rẻ nhất nhé? Ta quên mất, trong gùi có một ít thảo dược vừa hái, cần phải xử lý ngay kẻo mất dược tính.”

Nguyệt Dao không chút nghi ngờ: “Được rồi, cái đồ lười nhà huynh, gánh nặng quá nên lại muốn nghỉ chứ gì. Để đó cho ta, đừng có mà bỏ trốn đấy!”

Nhìn bóng dáng hoạt bát của nàng chạy xa dần, nụ cười trên môi Diệp Vô Trần dần tan biến. Hắn vẫn đứng tựa lưng vào gốc cây, tay thản nhiên mân mê thanh kiếm gỗ dùng để gánh thuốc.

“Thứ hương thơm này… có người thấy là sự thanh tịnh, có người lại thấy là mồi ngon.” Hắn khẽ thở dài, thanh âm trong vắt như tiếng suối chảy. “Đến cả phế tích cũ nát này các ngươi cũng muốn phá bỏ sao? Nhân gian… quả thật vẫn còn nhiều rác rưởi cần quét dọn.”

Không gian xung quanh bỗng chốc hạ nhiệt độ xuống cực điểm. Ba đạo hắc y nhân từ trong hư không hiện ra, vây quanh Diệp Vô Trần theo hình tam giác. Mỗi kẻ đều tỏa ra khí tức đáng sợ của cường giả Kim Đan kỳ, ánh mắt tham lam đặt lên gánh thuốc của hắn.

“Giao cái lò luyện đan và công thức viên đan lúc nãy ra, ta sẽ cho ngươi chết một cách toàn thây.” Một tên trong số đó lên tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng như tiếng rắn bò.

Diệp Vô Trần không thèm liếc nhìn chúng. Hắn cúi xuống, phủi một vệt bùn dính trên thanh kiếm gỗ, lẩm bẩm: “Đáng tiếc, hôm nay ta không muốn sát sinh. Nhưng các ngươi… lại khiến ta cảm thấy vướng mắt.”

“Cái gì? Một tên tiểu tử không có tu vi mà dám nói chuyện như vậy? Giết!”

Ba đạo linh lực huyết sắc cuồng bạo đồng loạt bắn về phía Diệp Vô Trần, mặt đất dưới chân hắn nứt toác, lá cây trên cành bị chấn thành bột mịn. Uy áp của ba vị Kim Đan đủ sức nghiền nát một thị trấn nhỏ trong nháy mắt.

Thế nhưng, giữa tâm bão của sức mạnh hủy diệt đó, Diệp Vô Trần chỉ đơn giản là nâng thanh kiếm gỗ lên.

Không có hào quang, không có tiếng nổ. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung thanh kiếm gỗ gánh thuốc, một đường vòng cung đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.

*Xoẹt.*

Một luồng kình khí trong suốt, thoảng mùi cỏ xanh và nước giếng lạnh, từ thanh kiếm gỗ tuôn ra. Nó không cắt đứt linh lực huyết sắc, mà giống như một chổi quét sạch những vết bẩn trên mặt bàn, nhẹ nhàng hòa tan toàn bộ sát khí của ba vị Kim Đan.

Ba tên sát thủ của Huyết Đan Môn trừng mắt nhìn. Chúng chưa kịp cảm nhận được nỗi đau, chỉ thấy trước mắt mình cảnh tượng quê hương cũ hiện ra, thấy người thân đang mỉm cười vẫy gọi…

Và rồi, thân hình chúng dần dần tan biến vào không trung, hóa thành những hạt bụi nhỏ li ti, bị gió thổi bay đi mà không để lại bất kỳ dấu vết nào của máu thịt hay linh hồn.

Đó không phải là sát chiêu. Đó là sự “hóa giải”. Diệp Vô Trần dùng Đan đạo của mình, luyện hóa hận thù và sát ý của chúng thành hư vô, đưa linh hồn chúng về với bản ngã ban đầu trước khi bị tà đạo làm vấy bẩn.

Sau mười dặm hương đan, đây chính là sự trừng phạt dịu dàng nhất, cũng là đáng sợ nhất.

Diệp Vô Trần nhặt bao lá trà rẻ tiền mà Nguyệt Dao vừa đặt lên gùi thuốc (nàng đã quay lại từ bao giờ và đang đứng nhìn từ xa với vẻ ngơ ngác), rồi thản nhiên khoác gùi lên vai.

“Vô Trần… mấy người lúc nãy… đâu rồi?” Nguyệt Dao lắp bắp, nàng chỉ thấy ánh sáng nhấp nháy, rồi mọi thứ biến mất.

“À, bọn họ đi tìm quê hương của mình rồi.” Diệp Vô Trần cười hiền từ. “Đi thôi, trời tối thật rồi.”

Phía sau lưng họ, Linh Dược Thành vẫn đang chìm trong dư vị của Quy Hương Đan. Nhưng tại Đan Tháp và Huyết Đan Môn, những cơn địa chấn thực sự chỉ mới bắt đầu. Họ hiểu rằng, từ hôm nay, lục địa này sẽ không còn như trước nữa.

Bởi vì một Đan Thần đã chính thức nhập thế, mang theo một lò luyện mang tên nhân gian.

Hương đan bay mười dặm, không chỉ đưa người về nhà, mà còn bắt đầu thổi bay những lớp sương mù che phủ thiên địa bấy lâu nay. Tại nơi tận cùng của Tiên giới, Phùng Kinh Thiên đột ngột mở mắt, một tia rạn nứt nhỏ xíu xuất hiện trên tòa đài sen kết bằng Thiên Đạo quy tắc của hắn.

Hắn nhìn xuống trần gian, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi: “Vô Trần… ngươi thực sự dám đi con đường đó sao?”

Đáp lại hắn chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây và tiếng cười nói vui vẻ của một thiếu niên và một cô gái nhỏ trên con đường đất mờ mịt khói chiều. Diệp Vô Trần không nhìn lên trời, vì với hắn, Đạo thực sự chưa bao giờ nằm ở trên cao. Nó nằm ngay dưới chân, trong hương vị của bữa cơm tối đang chờ đợi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8