Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 54: Manh mối về hồn phách của Nguyệt Dao
**Chương 54: Manh mối về hồn phách của Nguyệt Dao**
Trấn nhỏ vùng biên thùy sau cơn mưa chiều mang theo cái không khí thanh tân, ẩm ướt của đất mùn và mùi hăng hắc đặc trưng của thảo mộc bị vò nát. Trên mái ngói thâm nâu của hiệu thuốc Bất Nhị Đường, những giọt nước cuối cùng vẫn kiên trì nhỏ xuống hàng hiên, tạo nên những nhịp điệu trầm bổng, hòa quyện vào tiếng “choang, choang” vang dội từ lò rèn của Lục Manh phía sau nhà.
Diệp Vô Trần ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn bằng có rách nát bên cửa sổ. Trước mặt hắn, ấm trà xanh vẫn còn bốc khói nghi ngút, hương trà lan tỏa, mang theo một chút vị đắng của nhân gian và vị ngọt thanh của sương sớm.
Mặc Thiên Hành, vị kiếm tu trong hình hài gã nát rượu, đang ngồi vắt vẻo trên thành giếng giữa sân, tay ôm vò rượu nhỏ, ánh mắt xa xăm nhìn theo những đám mây tản mát nơi cuối trời. Lão khẽ tặc lưỡi, giọng nói có chút khàn đặc:
– Vô Trần, tiểu tử nhà ngươi hôm nay hạ thủ cũng thật nhẹ nhàng. Kẻ như gã Trừng Hải kia, nếu là ta mười năm trước, sớm đã một kiếm chém thành trăm mảnh.
Diệp Vô Trần không ngẩng đầu, chỉ nhấc chén trà lên, thổi nhẹ:
– Giết chóc chỉ làm đục thêm vũng nước. Phế đi đạo cơ của hắn, để hắn từ đỉnh cao rớt xuống làm phàm nhân, cảm nhận cái đói, cái lạnh và sự khinh khi của người đời… đó mới là hình phạt tàn khốc nhất. Kiếm của ông quá nhanh, kẻ thù chưa kịp cảm thấy đau đớn đã về với bụi đất, thế thì còn gì là “nhập thế”?
Mặc Thiên Hành cười lớn, nốc một ngụm rượu:
– Nhà ngươi lúc nào cũng triết lý. Nhưng cái thứ “Đan ý” ngươi truyền vào gánh thuốc kia… nó khiến ta rùng mình. Vạn vật đồng quy, ngươi đã chạm đến ngưỡng cửa của “Quy Phàm” thật sự rồi sao?
Diệp Vô Trần trầm mặc không đáp. Ánh mắt hắn bất chợt nhìn vào gian phòng phía trong, nơi Tô Nguyệt Dao đang say giấc sau một ngày hoảng loạn. Hắn cảm nhận được khí tức của nàng rất nhẹ, mỏng manh như một sợi tơ vắt ngang giữa trời chiều.
Hắn đứng dậy, bước từng bước khoan thai về phía gian phòng của Nguyệt Dao. Mặc Thiên Hành nhìn theo, nụ cười trên môi chợt tắt, thay vào đó là một vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. Lão biết, với Diệp Vô Trần, vạn sự trên đời này đều như mây bay gió thổi, duy chỉ có thiếu nữ bình phàm kia là người có thể khiến Đan Đế của thiên hạ phải bận lòng.
—
Bên trong phòng, không khí thoang thoảng mùi trầm hương mà Vô Trần đã đốt từ trước. Tô Nguyệt Dao nằm trên giường tre đơn sơ, đôi lông mày liễu khẽ cau lại như đang gặp phải cơn ác mộng. Làn da nàng vốn trắng trẻo giờ đây lại mang một sắc tái nhợt bất thường, một dải sương mù xám nhạt ẩn hiện nơi ấn đường mà mắt thường không thể thấy được.
Diệp Vô Trần lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường. Hắn vươn tay, những ngón tay thon dài, sạch sẽ nhẹ nhàng đặt lên cổ tay của Nguyệt Dao. Không có linh lực cuồn cuộn, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một luồng hơi ấm ôn nhu như hơi thở của mùa xuân chậm rãi thẩm thấu vào kinh mạch nàng.
Sắc mặt Vô Trần dần trở nên lạnh lẽo.
Mạch tượng của nàng nhìn qua thì là khí huyết hao tổn do kinh sợ, nhưng sâu bên trong, ba hồn bảy phách của nàng lại như một chén nước bị rạn nứt, tinh khí đang không ngừng rò rỉ ra ngoài.
“Đạo thương này… so với ta tưởng tượng còn sâu hơn.” – Vô Trần thầm nghĩ.
Thuở trước ở Tiên giới, hắn từng thấy vô số đại năng bị trúng “Đạo thương”, nhưng đó là do họ va chạm với quy tắc thiên địa khi độ kiếp. Còn Nguyệt Dao? Nàng là một phàm nhân, vốn dĩ không thuộc về vòng xoáy của Thiên đạo. Thế nhưng, trong sâu thẳm linh hồn nàng, dường như có một xiềng xích vô hình đang trói chặt lấy căn cơ, ngăn không cho hồn phách nàng tự chữa lành.
Đúng lúc này, Mặc Thiên Hành cũng đã đứng ở cửa phòng từ lúc nào. Lão hạ thấp giọng:
– Vẫn không ổn sao?
Diệp Vô Trần rút tay lại, đắp lại tấm chăn mỏng cho Nguyệt Dao, rồi quay ra sân. Hắn nhìn lên “Quy Phàm Lô” đặt ở góc sân – cái lò luyện sứt mẻ đang lẳng lặng hấp thụ chút ánh sáng tàn tạ của hoàng hôn.
– Hồn phách của nàng thiếu mất một mảnh. – Vô Trần lên tiếng, giọng trầm mặc như vọng về từ vực sâu – Đó không phải là vết thương bình thường, mà là “Hồn Phách Lưu Lạc”. Một phần thần tính trong nàng đã bị tước đoạt từ trước khi nàng gặp ta. Những năm qua nàng sống bình an là nhờ khí vận của trấn nhỏ này và tính tình lương thiện che chở, nhưng trận náo loạn hôm nay của Huyết Đan Môn đã vô tình phá vỡ sự cân bằng đó.
Mặc Thiên Hành giật mình:
– Tước đoạt hồn phách? Kẻ nào lại nhẫn tâm với một đứa trẻ phàm trần như vậy?
– Không phải tước đoạt bởi con người, mà là bởi quy tắc. – Diệp Vô Trần nhìn vào hư không – Nàng dường như là vật chứa của một thứ gì đó quá lớn lao, đến mức phàm xác của nàng không chịu nổi, nên trời đất phải tự động tước đi một phần hồn để bảo vệ nàng khỏi việc tự bạo. Nhưng bây giờ, phần còn lại của linh hồn nàng đang héo úa. Nếu không tìm được vật dẫn để bổ khuyết, nàng sẽ không sống quá ba mùa trăng nữa.
Mặc Thiên Hành thở dài, cầm vò rượu lên định uống rồi lại hạ xuống:
– Vậy ngươi định thế nào? Cửu phẩm Đan Đế trong truyền thuyết chẳng lẽ không có cách luyện một viên bổ hồn đan sao?
– Luyện được. Nhưng thuốc thông thường chỉ là thuốc phàm, chữa được thân chứ không cứu được đạo. Để chữa cho nàng, ta cần **Thiên Linh Hoa**.
Cái tên vừa thốt ra, Mặc Thiên Hành bỗng khựng lại, đôi mắt nát rượu bỗng sáng rực lên như kiếm quang:
– Thiên Linh Hoa? Ngươi đang nói tới loại linh thảo vạn năm chỉ nở một lần trên đỉnh của hư không, tương truyền là do nước mắt của tiên nhân rơi xuống mà thành?
Vô Trần lắc đầu:
– Đó là truyền thuyết dành cho giới tu chân. Trong mắt ta, Thiên Linh Hoa không phải thứ thần thánh đến thế. Nó là một loài cỏ dại mọc ở nơi giao thoa giữa “Sự Sống” và “Cái Chết”, nơi tình thâm của người phàm đạt đến mức có thể lay động linh khí trời đất. Nó không mọc ở tiên giới hào nhoáng, mà mọc ở những chốn lầm than nhất, nơi hy vọng và tuyệt vọng đan xen.
Mặc Thiên Hành nhíu mày suy nghĩ, rồi bất chợt vỗ đùi một cái:
– Chờ đã! Ngươi nhắc tới nơi giao thoa giữa sự sống và cái chết… chằng lẽ là **U Minh Sương Cốc** ở phía Bắc Đông Huyền Châu? Ta từng nghe kể rằng, ở vùng thung lũng sương mù đó, có một loài hoa lạ, chỉ nở vào đêm trăng tròn mà dân làng gần đó gọi là “Hoa Nhớ Thương”. Họ nói hoa đó có thể gọi hồn người chết, thực chất chính là mảnh vỡ của linh khí kết tụ lại.
Diệp Vô Trần ánh mắt khẽ động:
– “Hoa Nhớ Thương”… Cái tên dân dã, nhưng khí vị lại đúng là Thiên Linh Hoa. U Minh Sương Cốc sao? Địa khí nơi đó lạnh lẽo, cực âm sinh dương, quả thực là nơi lý tưởng để Thiên Linh Hoa trú ngụ.
Hắn nhìn ra phía cửa hiệu thuốc, nơi bóng tối đã hoàn toàn bao phủ. Thế giới bên ngoài kia là trùng trùng điệp điệp những mưu đồ của giới tu tiên, là sự săn lùng của Huyết Đan Môn, là những kẻ như Phùng Kinh Thiên đang ngồi trên chín tầng trời nhìn xuống bằng con mắt vô tình.
– Ngày mai, ta sẽ đi. – Vô Trần quyết định.
– Đi? Ngươi định mang theo nàng? – Mặc Thiên Hành hỏi.
– Không. Thân thể nàng hiện giờ không chịu nổi gió sương. Ta sẽ để nàng lại đây. Lục Manh đã sơ bộ bước vào Đan Võ Song Tu, sức mạnh phàm thể của nó có thể bảo vệ hiệu thuốc này trước những kẻ hạng tầm thường. Còn về những cao thủ cao hơn…
Diệp Vô Trần khẽ vung tay, một vệt sáng mờ nhạt từ đầu ngón tay hắn bắn ra, hóa thành bốn thanh gỗ gầy guộc cắm vào bốn góc của dược điếm. Một trận pháp vô hình vô ảnh bao phủ lấy căn nhà, không có khí tức dao động, không có linh quang chớp giật, nhưng Mặc Thiên Hành là một kiếm tu nhạy cảm, lão lập tức cảm thấy cả tòa hiệu thuốc này như biến mất khỏi thế giới, hòa làm một với núi non vạn vật xung quanh.
– Đây là… Phàm Trần Đại Trận? – Mặc Thiên Hành kinh hãi.
– Ai tâm không tịnh, ai sát khí nồng, bước vào đây sẽ chỉ thấy một bãi đất trống rách nát. Chỉ có người mang lòng thiện và ý định bốc thuốc mới thấy được cánh cửa. – Vô Trần thản nhiên nói – Mặc huynh, vất vả cho ông ở lại đây canh chừng vài ngày.
Mặc Thiên Hành cười khổ:
– Ngươi xem ta là chó giữ nhà sao? Nhưng thôi, vì chén trà xanh của ngươi và tính mạng của Nguyệt Dao丫 đầu, ta sẽ uống rượu ở đây cho đến khi ngươi về. Chỉ có điều… U Minh Sương Cốc không chỉ có hoa, mà còn có những thứ “không phải người” đang canh giữ. Ngươi hiện tại tu vi chỉ là Luyện Khí tầng chín, không dùng tu vi của kiếp trước, ngươi định làm thế nào?
Diệp Vô Trần nhặt chiếc gậy gỗ dùng để gánh thuốc lên, trên gậy còn vương vài sợi rơm và đất bẩn. Hắn nhẹ nhàng phủi đi, ánh mắt bình thản vô vi:
– Đạo của phàm nhân, chính là ở đôi chân đi khắp nẻo đường. Một nhành cỏ có thể chém đứt sương mù, một gáo nước có thể làm dịu tâm ma. Ta đi lấy thuốc, chứ không đi giết người. Trời đất có luật của nó, nếu ta dùng tâm để xin hoa, hoa sẽ vì ta mà nở.
Dứt lời, hắn bước ra khỏi dược điếm. Bóng lưng hắn gầy gò, mặc thanh y đơn giản, lẫn vào trong bóng tối như một lữ khách bình thường đi dạo đêm. Nhưng trong mắt Mặc Thiên Hành, bóng lưng ấy lại mang theo một loại uy nghiêm bất khả xâm phạm, như thể bóng tối kia chính là thuộc hạ đang cung kính dẫn lối cho chủ nhân của mình.
—
Đêm hôm đó, trong hiệu thuốc, Lục Manh ngừng tiếng búa rèn. Hắn bước ra sân, mồ hôi đầm đìa nhưng tinh thần hưng phấn lạ thường. Hắn thấy Mặc Thiên Hành đang uống rượu dưới trăng, còn sư phụ thì đã đi mất.
– Lão Mặc, sư phụ đi đâu rồi?
Mặc Thiên Hành liếc nhìn gã đệ tử ngốc nghếch nhưng kiên trì của Vô Trần, khẽ cười:
– Sư phụ ngươi đi tìm một “giấc mơ” để cứu tiểu chủ nhân của ngươi. Này Manh tử, ngươi có biết tại sao sư phụ ngươi lại dạy ngươi rèn sắt thay vì luyện đan không?
Lục Manh gãi đầu:
– Sư phụ nói tâm ta cứng như đá, lực ta dày như đất, luyện đan thì làm hỏng lò, rèn sắt thì lại có thể tôi luyện được bản tâm.
Mặc Thiên Hành gật đầu:
– Phải. Bản tâm. Ngươi rèn không phải là sắt, mà là rèn ra cái “Ý” của mình. Ngày nào ngươi có thể dùng chiếc búa rèn kia để đập nát một ngọn núi mà không để vỡ một hạt cát xung quanh, khi đó ngươi mới hiểu thế nào là “Đan võ song tu”. Bây giờ, đi ngủ đi, sáng mai bắt đầu canh giữ nhà cho tốt.
Lục Manh nghiêm túc gật đầu, rồi nhìn về phía hướng sư phụ đã đi, lầm rầm khấn vái cầu bình an.
—
Về phía Diệp Vô Trần, hắn đi rất nhanh. Chân hắn dường như không chạm đất, nhưng mỗi bước chân đều in sâu vào nhân quả của mặt đất này.
Vùng biên thùy phía Bắc Đông Huyền Châu vốn dĩ khô cằn, nhưng càng tiến về gần U Minh Sương Cốc, sương mù càng lúc càng dày đặc. Loại sương này không giống sương núi bình thường, nó mang theo một vị đắng nhàn nhạt và cái lạnh thấu xương, có khả năng ăn mòn linh lực của tu sĩ.
Nếu là một cao thủ Kim Đan hay Nguyên Anh đến đây, họ sẽ phải liên tục vận chuyển chân nguyên để bảo vệ cơ thể, và điều đó chỉ càng làm sương mù tấn công dữ dội hơn.
Nhưng Diệp Vô Trần thì khác. Hắn không vận chuyển một chút linh lực nào. Hắn thả lỏng hoàn toàn cơ thể, để sương mù đi vào rồi lại đi ra, như thể hắn chính là một phần của màn sương ấy. Hắn đi qua những nghĩa trang hoang lạnh, qua những ngôi làng đổ nát sau chiến tranh, chứng kiến biết bao linh hồn vất vưởng không nơi nương tựa.
Hắn chợt dừng lại trước một ngôi mộ nhỏ không tên bên đường. Một mầm cây nhỏ nhoi đang cố ngoi lên từ kẽ đá.
Vô Trần cúi xuống, rót một ít nước từ bầu rượu cũ của Mặc Thiên Hành (mà hắn lén lấy được) vào gốc cây.
– Sự sống sinh ra từ cái chết, đây chính là manh mối của Thiên Linh Hoa. – Hắn khẽ lẩm bẩm.
Chợt, trong màn sương mù xám xịt phía trước, xuất hiện một bóng người lờ mờ. Một ông lão chống gậy, toàn thân toát ra khí tức tử vong nồng nặc, đứng chắn giữa đường đi của Vô Trần.
– Phàm nhân, nơi này không phải chỗ để ngươi dạo chơi. Đi ngược lại, sẽ có đường sống. Đi tiếp, sẽ là u minh. – Giọng nói của ông lão nghe như tiếng rít của lá khô.
Diệp Vô Trần không hề lộ vẻ sợ hãi, hắn chắp tay khẽ chào theo nghi thức của một tiểu đồ đệ hiệu thuốc:
– Lão gia tử, ta không tìm đường sống, cũng không tìm u minh. Ta chỉ đến tìm một nhành hoa để cứu một người đang ngủ.
Ông lão hơi ngạc nhiên, đôi mắt chỉ có lòng trắng quay lại nhìn Vô Trần:
– Cứu người? Ở cái nơi vạn vật héo úa này, ngươi tìm được cái gì để cứu người? Chẳng lẽ ngươi muốn lấy mạng mình đổi lấy hoa?
Vô Trần cười nhạt:
– Mạng của ta không đáng giá thế, mà Thiên Linh Hoa cũng không rẻ mạt như vậy. Lão gia tử, ông ở đây canh giữ cốc này đã ngàn năm, hẳn là rất cô đơn. Ta không có bảo vật, chỉ có một viên “An Tâm Đan” do chính tay ta mới nặn bằng thảo dược bên đường, ông có muốn thử không?
Nói rồi, hắn đưa ra một viên đan dược tròn trịa, không có hào quang, nhưng nhìn vào nó, người ta cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, giống như tiếng mẹ ru hay tiếng suối chảy giữa rừng già.
Ông lão nhìn viên đan, tay run rẩy:
– Ngươi… ngươi có thể luyện ra thứ này từ cỏ dại dọc đường?
– Đạo ở trong tâm, đan ở trong tay. Nguyên liệu là phàm hay tiên, quan trọng gì đâu? – Vô Trần nhẹ giọng nói.
Ông lão cầm lấy viên đan, bỏ vào miệng. Ngay lập tức, khí tử vong bao quanh ông ta tan biến đi một nửa, gương mặt nhăn nheo giãn ra, dường như hồi tưởng lại một đoạn ký ức tươi đẹp nào đó thuở còn trẻ.
– Đi đi. – Ông lão lùi sang một bên, bóng dáng mờ dần vào sương mù – Đi về phía nơi sương mù lạnh nhất, khi ngươi nghe thấy tiếng khóc của gió, đó chính là nơi hoa nở. Nhưng hãy cẩn thận, hoa chỉ nở khi tâm ngươi thấy đau. Nếu ngươi vô tình vô cảm như những tu sĩ kiêu ngạo kia, ngươi sẽ mãi mãi chỉ thấy một vách đá trơ trọi.
Vô Trần gật đầu cảm tạ, rồi dứt khoát bước vào tâm sương mù.
Càng đi sâu, sương mù càng chuyển sang màu tím thẫm. Gió bắt đầu rít lên qua các khe đá, âm thanh nghe như tiếng thổn thức của hàng vạn người. Vô Trần nhắm mắt lại, không dùng nhãn thuật mà dùng tâm cảm nhận.
Hắn nhớ về Tô Nguyệt Dao.
Nhớ về bát cháo loãng nàng nấu trong đêm đông đầu tiên khi hắn tỉnh dậy sau luân hồi. Bát cháo không có linh khí, nhưng nóng hổi và chân thành.
Nhớ về dáng vẻ nàng lụ khụ chọn từng nhành thuốc cũ, miệng lầm bầm mắng hắn là “kẻ lười biếng” nhưng tay vẫn lén đắp thêm tấm áo cho hắn khi hắn ngủ quên trên mái nhà.
Nỗi đau nhói nhẹ lên nơi ngực trái. Hắn chợt nhận ra, vị Đan Đế kiêu ngạo của ngàn năm trước đã chết thật rồi. Người đang đứng đây là một Diệp Vô Trần của trần thế, người biết đau vì một nụ cười của phàm nhân.
Giây phút trái tim hắn thắt lại, sương mù đột nhiên tan biến.
Trước mặt hắn không còn là hẻm vực u ám, mà là một vách đá phủ đầy rêu xanh. Và ngay giữa khe đá khô khốc nhất, một nhành hoa trắng muốt, nhỏ bé như giọt sương, đang run rẩy nở rộ.
Thiên Linh Hoa!
Nó không lộng lẫy, không rực rỡ, nhưng sự thuần khiết của nó dường như khiến cả không gian u minh này phải nín thở.
Diệp Vô Trần quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng vươn tay. Hắn không dùng pháp thuật để hái, mà dùng bàn tay thô ráp của một kẻ hái thuốc, nhẹ nhàng bao bọc lấy đóa hoa.
– Đi thôi, chúng ta về cứu nàng.
Khi đóa hoa nằm gọn trong lòng bàn tay Vô Trần, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, chiếu sáng cả thung lũng u minh. Phía sau lưng hắn, những linh hồn vất vưởng dường như cũng được xoa dịu, họ lẳng lặng cúi đầu tiễn đưa vị “phàm nhân” mang theo hy vọng duy nhất rời khỏi nơi này.
Tuy nhiên, khi Vô Trần vừa quay lưng, một luồng sát khí lạnh thấu xương từ trên đỉnh vách đá dội xuống.
– Để lại Thiên Linh Hoa, và ngươi có thể được chết toàn thây!
Một bóng áo huyết đỏ hạ xuống. Một đệ tử cốt cán của Huyết Đan Môn, mang theo tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, mắt tràn đầy tham lam nhìn đóa hoa trên tay Vô Trần.
Vô Trần không quay đầu lại, đôi mắt hắn tĩnh lặng nhìn con đường mòn dưới chân:
– Ta vừa dùng “tâm” để hái thuốc, không muốn dùng “tay” để giết người. Ngươi đi đi, đừng làm bẩn sương mù nơi đây.
– Một tên Luyện Khí tầng chín mà dám cuồng ngôn? Chết đi!
Kẻ kia vung huyết đao lên, huyết khí hóa thành một con mãng xà khổng lồ lao thẳng về phía Vô Trần.
Vô Trần chỉ khẽ thở dài. Hắn nắm chặt đóa hoa trong lòng bàn tay trái, tay phải cầm gậy gỗ gánh thuốc khẽ gạt sang một bên.
Một động tác đơn giản như người nông dân gạt nhành cỏ cản đường.
Nhưng trong nháy mắt đó, toàn bộ sương mù trong thung lũng bỗng dưng hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm sắc lẹm. Sát khí của kẻ kia ngay lập tức bị quy tắc của không gian này phản phệ, con mãng xà huyết sắc vỡ vụn như thủy tinh.
Kẻ kia còn chưa kịp hét lên, đã bị sương mù quấn chặt, nhấc bổng lên không trung rồi ném mạnh ra khỏi thung lũng, rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Diệp Vô Trần tiếp tục bước đi, không một lần ngoảnh lại nhìn kẻ vừa bị mình hạ gục. Với hắn, đó chỉ là một hạt bụi nhỏ trên con đường tìm lại linh hồn cho Nguyệt Dao.
Mảnh ghép đầu tiên để hồi sinh Nguyệt Dao đã nằm trong tay. Nhưng Vô Trần biết, Thiên Linh Hoa chỉ là vật dẫn. Để chữa tận gốc, hắn còn phải tìm ra nguồn gốc của cái gọi là “định mệnh” đang xiềng xích nàng.
Và manh mối tiếp theo, dường như nằm ở chính bí mật mà Tiên giới đang cố che giấu dưới lớp vỏ phồn hoa của Trung Thiên Thánh Vực.
Diệp Vô Trần nhìn về phương Nam, nơi những rặng núi mờ ảo che khuất lối vào của giới tu tiên thượng tầng. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo chút vị của đắng cay và quyết tuyệt:
– Nguyệt Dao, đợi ta. Dù là trời xanh có ngăn cản, ta cũng sẽ mang từng mảnh linh hồn của muội trở về.
Dưới ánh trăng tà, bóng dáng lữ khách thanh y bước ra khỏi U Minh Sương Cốc, trên vai là gậy gỗ gánh thuốc, nhưng sau lưng lại dường như có cả một thiên địa đang đi theo bảo hộ.
Chuyến đi “nhập phàm” của Đan Thần, nay đã bắt đầu chạm đến những bí ẩn sâu thẳm nhất của luân hồi.