Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 56: Yêu Vương cũng phải uống thuốc
**CHƯƠNG 56: YÊU VƯƠNG CŨNG PHẢI UỐNG THUỐC**
Nắng sớm xuyên qua tán lá rậm rạp của dãy núi Vạn Thú, để lại những vệt sáng vàng vọt nhảy nhót trên nền đất ẩm mục.
Diệp Vô Trần nhàn tản bước đi, vai vẫn gánh chiếc đòn gánh bằng gỗ sồi đã lên nước bóng loáng. Phía sau hắn, con Hỏa Kỳ Lân oai phong lẫm liệt lúc trước giờ đây đã thu nhỏ kích thước chỉ bằng một con chó săn, bộ lông rực lửa cũng thu liễm lại thành màu đỏ sẫm như gạch nung. Nó ngoan ngoãn lủi thủi đi sau, thỉnh thoảng lại dùng cái mũi ươn ướt hít hà vạt áo thanh y thoang thoảng mùi thảo mộc của hắn.
Nếu có tu sĩ nào ở đây, hẳn sẽ kinh hãi đến mức rớt cằm. Một linh thú cấp sáu, tương đương với cao thủ Nguyên Anh cảnh, vậy mà lại đi theo một thiếu niên nhìn không ra chút tu vi nào như một con thú nuôi bình thường.
“Hỏa nhi, ngươi nói xem, nhân gian có gì tốt?” Vô Trần bỗng dưng hỏi một câu bâng quơ.
Hỏa Kỳ Lân nghiêng đầu, “gừ gừ” hai tiếng thấp lử sau cổ họng. Nó vốn sinh ra từ linh hỏa của trời đất, nghìn năm cô độc trong hang sâu, làm sao hiểu được khái niệm “nhân gian” mà chủ nhân mới của nó đang nhắc tới.
Vô Trần cười nhạt, đôi mắt lười biếng nhìn về phía chân trời xa xăm:
– Nhân gian có vị đắng của trà xanh, vị cay của rượu nhạt, có tiếng rao hàng đêm khuya và cả những nỗi lo toan cơm áo. Đó là những thứ mà Tiên giới lạnh lẽo kia nghìn năm cũng không nếm trải được.
Đang nói, bước chân Vô Trần đột nhiên dừng lại. Đôi lông mày thanh tú khẽ nhướng lên.
Hỏa Kỳ Lân cũng lập tức cảnh giác, toàn thân dựng đứng lớp lông đỏ, đôi mắt toát ra tia nhìn hung dữ nhìn chằm chằm vào bụi rậm phía trước.
*Rắc!*
Một tiếng cành khô gãy vụn vang lên nặng nề. Từ trong màn sương mù lảng bảng, một bóng hình khổng lồ chậm rãi hiện ra. Đó là một con Thương Lan Hổ Vương, thân dài hơn ba trượng, lớp da vằn đen trên nền xanh thẫm tỏa ra luồng yêu khí nồng nặc khiến chim chóc trong vòng mười dặm đều kinh sợ bay tán loạn.
Tuy nhiên, vị Yêu Vương này lúc này lại trông vô cùng thảm hại. Một bên chân trước của nó sưng tấy đen kịt, vết thương loét ra tỏa mùi hôi thối, sâu tận xương tủy. Những giọt máu tím đen nhỏ xuống, rơi tới đâu là cỏ cây héo rũ tới đó.
Con hổ vương gầm lên một tiếng đau đớn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Vô Trần đầy thù địch, nhưng thân hình khổng lồ của nó lại lảo đảo, dường như chỉ còn chút hơi tàn để duy trì sự hung bạo.
Hỏa Kỳ Lân định lao lên bảo vệ chủ nhân, nhưng Vô Trần đã đưa tay cản lại.
– Sát khí nặng nề, nhưng tâm hồn lại đang kêu cứu. – Vô Trần nhẹ giọng nói, hắn thản nhiên bước tới phía con mãnh thú, không chút e dè trước bộ nanh sắc lẹm chỉ cách mình vài bước chân.
Con Hổ Vương gầm gừ, định chồm lên vồ lấy kẻ xâm phạm, nhưng một áp lực vô hình từ ánh mắt tĩnh lặng của Vô Trần khiến nó khựng lại. Ánh mắt đó không có sự khinh rẻ, không có tham vọng săn giết lấy lõi yêu, chỉ có một sự bao dung kỳ lạ.
– Ngươi trúng phải “Thực Cốt Chân Khí” của cao thủ Kim Đan người phàm, lại còn ngu muội đi ăn lá Nguyệt Quế để áp chế chất độc, khiến âm dương xung đột, hỏa độc bốc lên tim. – Vô Trần nhìn vào vết thương đen ngòm, lắc đầu thở dài. – Nếu ta không cứu, trong vòng ba nén nhang nữa, cái danh Hổ Vương của ngươi sẽ chỉ còn là một đống xương vụn.
Con Hổ Vương dường như nghe hiểu, nó hạ thấp đầu, tiếng gầm gừ chuyển thành những tiếng rên rỉ trầm đục.
Vô Trần đặt gánh thuốc xuống, ngồi xổm bên một khe suối nhỏ gần đó. Hắn không lấy ra lò luyện đan, cũng không dùng đến dược liệu quý hiếm vừa thu hoạch được. Hắn nhổ vài cọng cỏ đuôi chó ven đường, hái một nắm lá bạc hà dại, rồi lại dùng tay không múc một vốc nước suối trong vắt.
“Thái Cổ Hồng Mông Thủ!”
Bàn tay Vô Trần khẽ lay động, một vòng xoáy linh khí nhỏ hiện ra trong lòng bàn tay hắn. Nước suối cùng nắm cỏ dại xoay tròn, kỳ diệu thay, chúng không bị nghiền nát một cách thô bạo mà bắt đầu hòa quyện vào nhau dưới một tần số rung động huyền ảo.
Một ngọn lửa nhỏ màu xanh nhạt hiện lên từ đầu ngón tay hắn – đó là sinh mệnh hỏa của cỏ cây. Không có tiếng nổ đan, cũng không có mây tím bao phủ, chỉ sau khoảnh khắc, trong tay Vô Trần hiện ra một viên hoàn tròn trịa màu xanh lục nhạt, toát ra hơi lạnh thanh khiết như sương sớm.
– Đây là Thanh Tâm Giải Độc Đan. Không phẩm cấp, cũng chẳng phải linh dược đại bổ. Nhưng trị vết thương của ngươi thì vừa đủ.
Vô Trần tiến lại gần, vỗ nhẹ vào cái đầu to lớn của con hổ:
– Há miệng ra. Đắng một chút, nhưng tốt cho ngươi.
Con Thương Lan Hổ Vương run rẩy, cuối cùng lại ngoan ngoãn há miệng nuốt lấy viên đan xanh.
Ngay khi viên đan vào họng, một luồng khí thanh mát tỏa ra tứ chi bách hài của nó. Vết thương đen ngòm bắt đầu chảy ra dòng mủ hôi thối, nhưng sau đó, thịt thối rụng xuống, những thớ thịt mới hồng hào bắt đầu đâm chồi với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Khối độc tố ám đen trên chân nó dần dần tan biến.
Con hổ vương run rẩy đứng dậy, cảm giác đau đớn giày vò nhiều ngày qua bỗng chốc bay biến. Nó cúi gầm cái đầu kiêu ngạo xuống trước mặt Vô Trần, lưỡi liếm nhẹ vào vạt áo hắn như một lời cảm ơn chân thành nhất.
Vô Trần cười, xoa nhẹ lên tai nó:
– Tu luyện là để thấu hiểu vạn vật, không phải để tranh đoạt vị trí đứng đầu một ngọn núi. Ngươi là vua của khu rừng này, sau này hãy lấy lòng nhân mà quản trị, đừng lấy nanh vuốt mà thị uy.
Nói đoạn, hắn quay sang nhìn Hỏa Kỳ Lân đang có chút ngơ ngác:
– Đi thôi, còn phải về tiệm. Nguyệt Dao đang chờ chúng ta.
Hắn lại gánh đòn gánh lên vai, dáng vẻ tiêu sái, nhịp nhàng bước đi trên con đường rừng. Con hổ vương vẫn đứng đó, lặng nhìn cái bóng thanh y xa dần. Nó đột ngột gầm lên một tiếng dài hướng về phía bầu trời, nhưng lần này tiếng gầm không mang theo sát khí, mà là một sự rung động của tâm hồn vừa được khai sáng.
Vô Trần vừa đi vừa khẽ lẩm bẩm:
– Vạn vật hữu linh, đan nằm trong tâm. Cần gì phải lò vàng lửa quý, một ngụm nước suối cũng có thể hồi sinh một sinh linh… Đạo phàm nhân, chính là ở chỗ giản đơn này vậy.
Phía sau lưng hắn, một tiểu Kỳ Lân rực lửa và một dãy núi đại ngàn như phủ phục dưới gót chân kẻ lữ hành vừa thức tỉnh một chân lý vĩ đại của đất trời. Khoảng cách về tới dược điếm Bất Nhị Đường dường như không còn xa nữa, nơi ấy, hương thuốc trầm mặc và nụ cười của một thiếu nữ đang đợi hắn trở về hòa nhập vào hồng trần cuồn cuộn.