Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 58: Tiên giới sứ giả hạ phàm

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:56:12 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 58: TIÊN GIỚI SỨ GIẢ HẠ PHÀM**

Trấn nhỏ Thanh Vân buổi sớm tinh sương thường được bao phủ bởi một lớp sương mù bảng lảng, mang theo hương vị thanh khiết của cỏ cây và hơi ẩm từ dòng suối chảy quanh phía sau trấn. Thế nhưng, sáng hôm nay, bầu không khí bỗng trở nên khác lạ.

Lớp sương mù vốn dĩ trắng đục bỗng bị nhuộm một màu vàng óng ánh như tơ lụa, không khí không còn mùi cỏ dại mà lại thoang thoảng một loại hương hoa xa lạ, nồng đậm đến mức khiến người ta cảm thấy ngạt thở. Đám chim chóc vốn hay ríu rít trên những tán đa cổ thụ bỗng dưng im bặt, như thể chúng vừa nhận ra một sự tồn tại đáng sợ nào đó đang hiện diện trong cõi hư không.

Tại hiệu thuốc Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần vẫn như mọi khi, mặc một bộ thanh y cũ kỹ có vài mảnh vá, tay cầm cây chổi tre chầm chậm quét đi những lá rụng trước hiên. Bước chân hắn thong thả, nhịp nhàng, mỗi một lần quét đều mang theo một loại vận luật tự nhiên, dường như hắn không phải đang làm việc nặng nhọc mà là đang hòa mình vào hơi thở của đất trời.

“Lão Diệp, hôm nay trời có vẻ lạ nhỉ? Ngực tôi cứ thấy nằng nặng thế nào ấy.”

Lục Manh từ trong lò rèn bên cạnh đi ra, mồ hôi nhễ nhại, gã vừa lau tay vào tấm tạp dề da vừa ngước nhìn bầu trời. Một gã thợ rèn cục mịch, vốn chỉ biết lấy sức mạnh làm trọng, vậy mà lúc này đôi vai rắn chắc của gã lại hơi run rẩy dưới một áp lực vô hình.

Diệp Vô Trần dừng tay chổi, ngẩng đầu nhìn lên tầng mây đang cuộn xoáy. Đôi mắt hắn vốn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, lúc này bỗng thoáng qua một tia lạnh lẽo mỏng manh như sương muối.

“Chim bay về tổ, cá lặn xuống bùn. Gió lạ từ phương xa tới, chỉ mang theo hơi lạnh của tuyết chứ không mang theo sự ấm áp của nắng. Lục Manh, vào nhà đóng cửa lại, bảo Nguyệt Dao đừng ra ngoài.”

Diệp Vô Trần bình thản nói, giọng điệu không nhanh không chậm nhưng lại có một sức nặng không thể chối từ. Lục Manh tuy không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng từ lâu gã đã coi lời của Diệp Vô Trần như khuôn vàng thước ngọc, liền gật đầu thật mạnh rồi chạy vội vào trong.

Ngay khi cánh cửa gỗ của Bất Nhị Đường vừa khép lại, trên bầu trời Thanh Vân trấn bỗng vang lên một tiếng nổ trầm đục.

Một luồng sáng chói lòa từ trên cao giáng xuống, xé toạc tầng mây xanh, rơi thẳng xuống con đường chính của trấn nhỏ. Hai bóng người hiện ra giữa luồng sáng, chân không chạm đất, áo quần bằng lụa tiên lấp lánh như được dệt từ ánh mặt trời.

Đó là hai nam tử trẻ tuổi, một người khoác bào xanh thẫm, lưng đeo trường kiếm khảm ngọc, một người mặc trường sam trắng muốt, tay cầm quạt lông vũ tỏa ra hàn khí. Trên ngực áo họ đều thêu hình một đóa sen tuyết trắng ngần – biểu tượng của Thiên Tuyết Cung, một trong những thế lực đứng đầu Tiên giới.

Họ là tiên nhân. Là những kẻ đứng trên đỉnh cao, coi vạn vật là kiến hôi.

Nam tử cầm quạt, tên gọi Tuyết Ảnh, khẽ nhăn mũi, dùng quạt che nửa mặt, giọng nói lộ rõ vẻ ghê tởm:
“Linh khí hỗn tạp, mùi vị hôi thối của bụi trần nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn. Thanh Loan sư tỷ sao có thể lưu lại cái xó xỉnh này lâu đến vậy? Đúng là làm nhục danh tiếng của Thiên Tuyết Cung.”

Người đeo kiếm, danh gọi Minh Kiếm, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu lướt qua những dãy nhà thấp bé của trấn nhỏ. Hắn khinh khỉnh đáp:
“Sư tỷ nói ở đây có một kẻ thần bí, Đan đạo kinh người, còn nhắc chúng ta phải giữ lễ tiết. Thật là nực cười. Một cái phế tích phàm trần thế này, lấy đâu ra cao nhân? Có lẽ sư tỷ bị ám khí của tà ma làm lú lẫn đầu óc rồi.”

Sự xuất hiện của họ giống như hai vầng thái dương rực rỡ đột ngột rơi xuống giữa đám đom đóm. Phàm nhân trong trấn, những người đang gánh nước, dọn hàng, vừa nhìn thấy bóng dáng ấy liền kinh hãi quỳ rạp xuống đất. Áp lực linh lực tỏa ra từ cơ thể hai vị tiên sứ khiến những người dân thường cảm thấy xương cốt đau nhức, hơi thở đứt quãng.

“Tiên… tiên nhân hạ phàm!”
Một lão già run rẩy hô lên, đầu dập xuống đất không dám ngẩng lên.

Tuyết Ảnh khẽ phất quạt, một luồng kình phong lạnh thấu xương thổi qua, hất văng lão già ra xa vài trượng:
“Cút sang một bên, đồ sâu bọ bẩn thỉu. Ngươi đứng quá gần, mùi hôi hám trên người ngươi làm bẩn tiên bào của ta.”

Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, nhưng không ai dám đứng ra can thiệp. Trong mắt các tiên sứ này, tính mạng phàm nhân chẳng khác gì cỏ rác dưới chân, chết hay sống chỉ phụ thuộc vào một ý niệm của họ.

Họ chầm chậm tiến về phía cuối con phố, nơi có một hiệu thuốc nhỏ bé nằm tĩnh lặng dưới gốc đa già.

Diệp Vô Trần vẫn đứng đó. Hắn đã quét xong lá rụng, đang cầm lấy một bình gốm cũ, tưới nước cho mấy gốc cỏ dại trồng trong cái chậu sứt mẻ bên hiên. Hắn dường như không hề cảm thấy áp lực linh lực kinh khủng đang tràn ngập không gian, cũng không hề chú ý đến hai kẻ vừa mới xuất hiện.

Tuyết Ảnh và Minh Kiếm dừng bước trước cổng Bất Nhị Đường. Khi nhìn thấy bóng lưng của Diệp Vô Trần, đôi lông mày của Minh Kiếm nhướn lên, trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt sâu sắc.

“Này, kẻ phàm trần kia.” Minh Kiếm cất lời, giọng nói như sấm bên tai, mang theo một loại công kích linh hồn mạnh mẽ, “Ngươi là chủ cái tiệm rách nát này sao?”

Diệp Vô Trần không quay đầu lại, tay vẫn đều đặn tưới nước, thản nhiên đáp:
“Tiệm không rách, chỉ là hơi cũ thôi. Khách quan muốn mua thuốc hay xem bệnh? Nếu xem bệnh, mời xếp hàng. Nếu mua thuốc, mời vào trong xem giá.”

Tuyết Ảnh bật cười, tiếng cười chứa đựng sự chế nhạo tột cùng:
“Mua thuốc? Xem bệnh? Chúng ta là sứ giả của Thiên Tuyết Cung, hạ phàm để tìm một kẻ tên là Vô Trần. Nhìn cái bộ dạng nghèo khổ này của ngươi, hẳn là tên đầy tớ mà Thanh Loan sư tỷ đã nhắc tới.”

Lúc này, Diệp Vô Trần mới thong thả đặt bình nước xuống, quay người lại. Hắn khẽ quét mắt nhìn hai vị tiên sứ từ đầu đến chân, ánh mắt ấy không có sự kinh sợ, không có sự sùng bái, mà chỉ có một sự điềm nhiên đến lạ kỳ.

“Thanh Loan đã về rồi sao? Nàng ta chưa dặn các ngươi rằng, đến nhà người khác thì trước hết phải biết gõ cửa, và bớt phô trương cái khí thế chẳng ra gì kia đi à?”

Không gian bỗng chốc trở nên đông cứng.

Cả Tuyết Ảnh và Minh Kiếm đều ngây người ra mất vài giây. Họ chưa bao giờ nghe thấy một kẻ phàm nhân nào dám ăn nói với họ bằng giọng điệu ấy. Càng không thể tin được, một tên “kiến hôi” lại dám nhận xét khí thế của tiên nhân là “chẳng ra gì”.

“Ngươi… ngươi nói cái gì?” Minh Kiếm tức giận đến mức mặt đỏ bừng, thanh trường kiếm sau lưng run lên bần bật, phát ra tiếng kêu ong ong hung hiểm, “Ngươi có biết chỉ cần một cái búng tay, ta có thể khiến cả cái trấn này tan thành mây khói không?”

Diệp Vô Trần nhàn nhạt mỉm cười, một nụ cười không mang theo chút hơi ấm nào của phàm trần:
“Các ngươi ở trên cao quá lâu, đôi mắt đã bị ánh hào quang giả tạo che lấp hết rồi. Phá hủy một cái trấn thì có gì khó? Luyện một viên đan cứu một mạng người mới là khó. Tiên đạo của các ngươi, rốt cuộc cũng chỉ là một đám trẻ con đang cầm thanh gươm sắc bén mà huênh hoang sức mạnh.”

“Lá gan lớn lắm!” Tuyết Ảnh không còn giữ được vẻ thanh cao nữa. Hắn vung quạt lông vũ, một luồng hàn băng linh lực cực mạnh ngưng tụ thành những mũi tên tuyết li ti, lao vùn vụt về phía Diệp Vô Trần.

Đòn tấn công này, cho dù là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng khó lòng chống đỡ, huống chi là một người phàm.

Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra ngay trước mắt họ.

Khi những mũi tên tuyết vừa bay đến gần Diệp Vô Trần trong khoảng ba thước, chúng bỗng dưng mất đi động lực, rơi lả tả xuống đất rồi tan chảy thành những vũng nước bình thường. Diệp Vô Trần vẫn đứng yên, thậm chí vạt áo của hắn cũng không hề rung chuyển.

“Hỏa lò nhà ta đang đun thuốc, cần chút yên tĩnh.” Diệp Vô Trần khẽ nói, rồi hắn nhẹ nhàng phất tay áo một cái.

Một luồng gió thoảng qua, nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn. Nhưng Tuyết Ảnh và Minh Kiếm bỗng cảm thấy một áp lực nặng như vạn quân núi cao đè thẳng xuống vai.

“Ầm!”

Hai vị tiên sứ kiêu ngạo, những kẻ vốn đang bay lơ lửng trên không trung, bỗng nhiên bị rơi bịch xuống đất, hai đầu gối va mạnh xuống lớp gạch đá lởm chởm. Đất đá dưới chân họ nứt toác ra, tạo thành hai cái hố nhỏ.

Sắc mặt họ lập tức tái mét, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Linh lực trong cơ thể họ bỗng dưng bị đông cứng lại, không thể vận hành được dù chỉ một chút. Họ muốn đứng lên, nhưng dường như có một bàn tay khổng lồ của trời đất đang ấn chặt họ xuống.

“Áp… áp chế tuyệt đối? Chuyện này làm sao có thể?” Minh Kiếm rống lên trong kinh hãi, ánh mắt nhìn Diệp Vô Trần giờ đây không còn là khinh miệt, mà là nỗi sợ hãi tột cùng từ sâu trong linh hồn.

Diệp Vô Trần chắp tay sau lưng, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt hai người. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt họ, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng chứa đựng uy nghiêm của một vị vua cai trị vạn cổ:

“Thanh Loan là một đứa trẻ có tâm tính tốt, tiếc là tông môn của nàng ta lại dạy ra những kẻ chỉ biết nhìn đời bằng lỗ mũi. Các ngươi về đi, nhắn với chủ nhân của các ngươi ở Thiên Tuyết Cung: Ta đã nhập phàm, không muốn dính dáng đến thị phi Tiên giới. Nhưng nếu các ngươi còn dám đem cái sự kiêu ngạo bẩn thỉu đó đến quấy rầy sự thanh tĩnh của nơi này, thì ta không ngại biến Thiên Tuyết Cung thành một nghĩa địa tuyết đâu.”

Tuyết Ảnh run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Ở hạ giới này, làm sao có kẻ sở hữu đạo vận mạnh mẽ như vậy?”

Diệp Vô Trần khẽ liếc nhìn cái lò luyện dược Quy Phàm sứt mẻ đặt trong sân, cười nhạt:
“Ta chỉ là một gã giúp việc tiệm thuốc mà thôi. Ở đây chỉ có thuốc chữa bệnh, không có thuốc hối hận. Cút!”

Từ cuối cùng vừa dứt, một luồng sức mạnh cuồng bạo đẩy ngược cả hai người bay ra khỏi trấn Thanh Vân, ném thẳng họ vào không trung. Họ bay xa hàng dặm, trước khi lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể thì đã bị đẩy ra khỏi biên giới của vùng phàm trần này.

Sương mù vàng óng trên bầu trời lập tức tan biến, trả lại cho trấn Thanh Vân sự yên bình vốn có. Ánh mặt trời dịu nhẹ chiếu xuống, sưởi ấm cho những người dân đang ngơ ngác đứng dậy sau cơn kinh hoàng.

Cánh cửa gỗ của Bất Nhị Đường khẽ mở ra. Tô Nguyệt Dao l ló đầu ra ngoài, nhìn thấy Diệp Vô Trần đang cầm chổi quét những mảnh đá vụn nơi hai kẻ kia vừa quỳ.

“Vô Trần huynh, hai người ăn mặc đẹp đẽ khi nãy đâu rồi? Họ đến mua thuốc à?” Nàng tò mò hỏi, đôi mắt tròn xoe lấp lánh sự ngây thơ.

Diệp Vô Trần dừng tay, mỉm cười ôn nhu:
“Họ chỉ là hai kẻ lạc đường, đi nhầm chỗ nên ta chỉ đường cho họ về nhà thôi. Nguyệt Dao, bữa trưa có gì không? Huynh đói rồi.”

“Có chứ! Muội vừa mới hầm canh gà với vài vị thuốc huynh mới bốc hôm qua, thơm lắm!” Nguyệt Dao tươi cười, chạy lại nắm lấy tay áo hắn kéo vào trong.

Nhìn bóng lưng ríu rít của cô gái nhỏ, vẻ lạnh lùng trong mắt Diệp Vô Trần tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một sự dịu dàng vô bờ bến. Hắn khẽ thở dài trong lòng.

Thanh bình chỉ là tạm thời.

Khi hai kẻ kia trở về, Thiên Tuyết Cung chắc chắn sẽ không để yên. Hắn biết, con đường “nhập phàm” của mình không phải là để lẩn tránh thế sự, mà là để xây dựng một nội tâm vững chắc như đại địa, để dù trời có sập xuống, hắn vẫn có thể bảo vệ được cái ấm áp giản đơn của chén canh gà này.

“Đạo tại tâm, tâm tại phàm.”

Diệp Vô Trần lẩm bẩm, rồi theo bước Nguyệt Dao bước vào trong hiên nhà.

Phía sau hắn, dưới gốc đa già, hỏa kỳ lân nhỏ bỗng ngáp một cái, đôi mắt đỏ rực của nó khinh khỉnh nhìn về hướng hai vị tiên sứ vừa bị đánh bay, rồi nó lại nằm xuống, cuộn tròn lấy cái chân giường gỗ của chủ nhân, tiếp tục giấc ngủ ngon lành.

Tại một nơi xa xôi trên tầng mây cao nhất của Linh Hoàn Đại Lục, sâu trong Thiên Tuyết Cung nguy nga.

Thanh Loan đang quỳ trên điện ngọc lạnh buốt, trước mặt là một người phụ nữ trung niên xinh đẹp tuyệt trần nhưng hơi thở tỏa ra lại lạnh lùng hơn cả băng vạn năm. Đó là Tuyết Nguyệt Tiên Cô, một trong những đại trưởng lão quyền lực nhất của Thiên Tuyết Cung.

“Sư tôn, hai vị sư đệ vẫn chưa trở về sao?” Thanh Loan lo lắng hỏi.

Tuyết Nguyệt Tiên Cô nhắm mắt, bàn tay cầm chuỗi hạt bằng ngọc tủy khẽ khựng lại:
“Chúng về rồi. Nhưng không phải đi bằng chân, mà là bị một sức mạnh khủng khiếp ném về tận cửa cung.”

Thanh Loan giật mình, sắc mặt tái nhợt: “Cái gì? Lẽ nào Vô Trần công tử đã ra tay?”

“Không phải ra tay.” Tuyết Nguyệt Tiên Cô mở mắt, trong mắt lộ ra một tia sắc lạnh đến rợn người, “Hắn chỉ dùng ý niệm. Hắn đã phế bỏ một nửa đạo cơ của Minh Kiếm và Tuyết Ảnh, đồng thời để lại một đạo ấn trong linh hồn chúng. Đạo ấn ấy… mang hơi thở của một vị Đan Đế đã biến mất từ vạn năm trước.”

Người phụ nữ đứng dậy, áo bào trắng bay lượn như gió tuyết:
“Thanh Loan, ngươi nói đúng. Kẻ này không đơn giản là một ẩn sĩ phàm trần. Hắn đang dùng phàm tâm để che giấu một thứ sức mạnh có thể lật đổ cả Thiên Đạo. Nhưng Thiên Tuyết Cung chúng ta không cho phép bất kỳ ai đứng ngoài quy tắc. Nếu hắn không chịu nhập thế giúp ta, ta sẽ khiến cái ‘phàm trần’ mà hắn trân quý kia phải vỡ vụn từng mảnh.”

Thanh Loan cúi đầu thật thấp, nước mắt khẽ rơi xuống điện ngọc lạnh giá. Nàng biết, lời của sư tôn chính là điềm báo cho một thảm kịch sắp sửa giáng xuống trấn Thanh Vân bình lặng kia.

Tiên giới, sau hàng ngàn năm yên tĩnh, cuối cùng đã vì một cái tiệm thuốc nhỏ bé mà bắt đầu chuyển động.

Nhưng họ đâu biết rằng, trong một căn phòng bếp đầy khói bếp ấm áp ở trấn Thanh Vân, “Đan Đế” vĩ đại trong lời họ đang bị một cô gái phàm trần mắng mỏ vì tội “lại quên không rửa tay trước khi cầm bát cơm”.

Diệp Vô Trần cười hì hì, ngoan ngoãn đi rửa tay. Với hắn lúc này, lời mắng của Nguyệt Dao còn có uy lực hơn cả pháp chỉ của Thiên Tuyết Cung gấp vạn lần.

Bởi vì, ở đây hắn là con người. Còn ở trên kia, kẻ nào cũng chỉ là những khối băng lạnh lẽo vô tình.

Hắn khẽ vuốt ve vết sẹo cũ trên cánh tay – nơi lưu lại kỷ niệm về lần đầu tiên hắn và Nguyệt Dao cùng nhau đi hái thuốc bị ngã vực. Vết sẹo phàm trần này, đối với hắn, giá trị hơn mọi thần thông trên đời.

“Nếu các ngươi muốn phá hủy chút hơi ấm này, ta sẽ dùng toàn bộ tiên máu của các ngươi để luyện thành một viên đại đan tạ lỗi với nhân gian.”

Một ý niệm sát thần vụt qua rồi biến mất, hòa tan trong tiếng mời cơm rộn rã.

Mùa đông năm nay, xem chừng tuyết sẽ rơi rất nhiều. Nhưng tại Bất Nhị Đường, lửa lò dược vẫn sẽ luôn đỏ rực, xua tan đi mọi băng giá của thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8