Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 61: Huyết Đan Môn trỗi dậy
CHƯƠNG 61: HUYẾT ĐAN MÔN TRỖI DẬY
Trong căn nhà gỗ nhỏ phía sau dược điếm, một luồng sinh cơ nhu hòa như hơi thở của mùa xuân bắt đầu lan tỏa. Tô Nguyệt Dao nhắm nghiền hai mắt, viên Tố Tâm Đan sau khi đi vào cổ họng lập tức hóa thành một dòng suối ấm áp, chảy xuôi theo kinh mạch, rồi nhẹ nhàng thấm sâu vào thức hải đang vốn dĩ khô héo, vụn vỡ của nàng.
Diệp Vô Trần đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thản nhiên dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của nàng. Với kẻ khác, việc hàn gắn hồn phách là nghịch thiên cải mệnh, nhưng với hắn, đó chỉ là đưa vạn vật trở về đúng quỹ đạo vốn có. “Tố Tâm”, cái tên này không chỉ nói về sự tinh khiết của đan dược, mà là ý chí “tố nguyên hoàn bản” – tìm lại bản ngã ban đầu.
Một tia sáng xanh nhạt tựa khói sương phủ lên vầng trán của Nguyệt Dao. Những ký ức đứt đoạn, những cảm xúc bị vùi lấp bởi thương tổn bắt đầu trỗi dậy. Đôi mi dài của nàng rung động kịch liệt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhợt nhạt.
“Vô Trần…”
Tiếng gọi khẽ khàng tựa như tiếng gió thổi qua kẽ lá, mang theo sự run rẩy của một linh hồn vừa tìm được lối về.
Trong khi trấn Thanh Vân vẫn đang đắm chìm trong sự an lành ngắn ngủi mà viên đan mang lại, thì ở thế giới bên ngoài, một bóng tối kinh hoàng đang âm thầm nuốt chửng vạn vật.
***
Cách trấn Thanh Vân năm trăm dặm về phía Tây, thành Lâm Hải – một trong những thương cảng sầm uất bậc nhất Đông Huyền Châu – lúc này đã biến thành một tòa thành chết.
Trời cao không thấy nắng, chỉ thấy một tầng mây màu đỏ thẫm như máu đặc quánh bao phủ. Trên các đường phố lớn nhỏ, không còn tiếng rao hàng, không còn tiếng xe ngựa qua lại. Thay vào đó là một thứ âm thanh rợn người: tiếng máu chảy ri rỉ.
“Luyện!”
Một tiếng quát lạnh lùng vang lên từ phía vòm trời. Cổ Sát Thiên ngồi xếp bằng trên một đóa đài sen bằng xương trắng lơ lửng giữa không trung. Lão mặc một bộ bào phục màu huyết sắc, đôi mắt đỏ ngầu tỏa ra sát khí điên cuồng. Chung quanh lão, hàng trăm đệ tử Huyết Đan Môn đang kết thành một đại trận quỷ dị.
Mỗi đệ tử đều cầm trong tay một cái linh hủ (hũ linh hồn) bằng đồng đen. Họ liên tục bắt quyết, hút lấy những sợi tơ đỏ hồng từ phía dưới thành trì bay lên.
Thành Lâm Hải vốn có mười vạn dân cư, lúc này toàn bộ đều bị bao phủ trong “Huyết Sương Đại Trận”. Phàm nhân không có tu vi, khi hít phải thứ sương mù này, máu trong người sẽ tự động sôi trào, thoát ra khỏi lỗ chân lông, hội tụ lại thành những dòng suối máu hướng về phía tâm thành.
“A… Cứu… cứu mạng…”
Tiếng kêu cứu thảm thiết của một người mẹ đang ôm chặt đứa con nhỏ trong tay vang lên trong một con hẻm tối. Nhưng chưa kịp dứt lời, cả hai mẹ con đã nhanh chóng bị huyết sương ăn mòn, chỉ còn lại bộ xương trắng hếu đổ rạp xuống nền đá. Máu của họ, hòa cùng máu của hàng ngàn người khác, chảy vào một cái vạc khổng lồ đặt giữa quảng trường trung tâm.
Cái vạc đó không phải bằng đồng hay sắt, mà được nặn bằng thịt băm và oán khí. Bên trong vạc, thứ chất lỏng sền sệt đang sôi sùng sục, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc lộn xộn với mùi nhang khói kỳ quái.
“Trưởng lão, mười vạn sinh linh đã luyện được bảy phần!” Một gã tu sĩ mặt đầy sẹo quỳ dưới đài sen, giọng run rẩy vì phấn khích xen lẫn sợ hãi. “Huyết Linh Đan này một khi thành công, tu vi của ngài nhất định sẽ đột phá Hóa Thần, thống trị cả Đông Huyền Châu này!”
Cổ Sát Thiên cười rộ lên, giọng cười xé rách màn đêm: “Thế nhân đều nói đan dược cần linh thảo, cần thiên địa tinh hoa. Bọn họ quá ngu xuẩn! Con người mới chính là vạn vật chi linh, máu người là tinh hoa của tạo hóa, oán khí là lửa mạnh nhất. Diệp Vô Trần, ngươi coi phàm nhân là gốc rễ của Đạo, vậy ta sẽ lấy cái gốc rễ đó để luyện thành Tiên Đan của ta!”
Lão phất tay, luồng huyết quang càng thêm rực rỡ. Không chỉ thành Lâm Hải, mà các thành trì lân cận như Vân Ba, Thanh Thạch cũng đang gánh chịu số phận tương tự. Huyết Đan Môn sau bao nhiêu năm ẩn mật, giờ đây đã trỗi dậy với một diện mạo tàn độc nhất, biến cả một vùng cương thổ rộng lớn thành một lò luyện đan khổng lồ.
Cái “Đạo” mà Cổ Sát Thiên theo đuổi là sự cướp bóc, là dùng cái chết của vạn dân để lót đường cho sự trường sinh của riêng mình.
***
Tại trấn Thanh Vân, không khí chợt lạnh xuống đến mức đóng băng.
Vù! Vù! Vù! Vù!
Bốn đạo kiếm quang dài hàng chục trượng đột ngột đáp xuống cổng trấn, tạo thành những hố sâu hun hút trên mặt đất. Khói bụi tản đi, để lộ bốn vị tu sĩ trung niên mặc hắc y dài, trên ngực thêu hình một thanh kiếm rỉ máu và biểu tượng đầu lâu đặc trưng của Huyết Đan Môn.
Họ chính là Tứ Đại Kiếm Thủ: Phong – Lôi – Thủy – Hỏa. Bốn người này là lực lượng hộ pháp điên cuồng nhất dưới trướng Cổ Sát Thiên, mỗi kẻ đều có tu vi Kim Đan cảnh đỉnh phong, phối hợp chiến đấu có thể chém giết cả cao thủ Nguyên Anh.
Kiếm Thủ cầm đầu, kẻ đại diện cho “Phong”, nhìn lướt qua thị trấn nhỏ bé đang chìm trong hương thơm dược thảo thanh khiết, khóe môi hiện lên sự khinh bỉ tột cùng.
“Đạo ý nơi này thật khiến người ta khó chịu.” Phong Kiếm Thủ lên tiếng, thanh kiếm trong tay hắn rung lên, tạo ra những luồng phong刃 (phong nhận) sắc lẹm cắt nát những biển hiệu của các gian hàng bên đường. “Trừng Hải chết ở nơi này sao? Một nơi đầy mùi phèn chua của đám dân đen mà cũng có cao nhân?”
Lúc này, Hàn Thiên đang quỳ ngoài dược điếm, nghe thấy thanh âm quen thuộc thì như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, gào lên thảm thiết: “Các vị sư huynh! Cứu ta! Diệp Vô Trần ở bên trong! Hắn phế đi đạo cơ của ta, hắn khinh thường Huyết Đan Môn! Giết hắn! Lột da rút gân hắn!”
Hỏa Kiếm Thủ, một kẻ có mái tóc hung đỏ như lửa, hừ lạnh một tiếng: “Phế vật. Lại để một tên đan sư phàm trần dọa cho thành thế này.”
Lão sải bước chân về phía dược điếm, mỗi bước chân đều để lại một dấu chân cháy đen trên mặt đường gỗ. Khi lão định tiến vào, một bóng người to lớn như tòa tháp sắt chắn ngang cửa.
Lục Manh cầm cây búa rèn của mình, mồ hôi đầm đìa nhưng đôi mắt lại sáng quắc sự kiên định. Hắn có thể cảm nhận được áp lực khủng khiếp tỏa ra từ bốn người kia, thứ áp lực khiến xương cốt hắn muốn rệu rã, nhưng hắn không lùi bước.
“Sư phụ đang bận nấu cháo… Khách quý xin đợi cho.” Lục Manh gằn giọng nói, cơ bắp cuồn cuộn lên.
“Chó con cản đường.” Hỏa Kiếm Thủ lạnh lùng phất tay, một đạo hỏa diễm nóng bỏng trực diện đánh vào ngực Lục Manh.
Bùm!
Lục Manh lùi lại mấy bước, ngực áo bị cháy xém, nhưng kỳ lạ thay, bên dưới lớp da của hắn hiện lên một tầng quang mang màu đồng thau lờ mờ. Đó là sức mạnh của “Đan võ song tu” mà Diệp Vô Trần đã dạy hắn – lấy đan dược rèn luyện gân cốt thay vì tích lũy linh khí theo cách thông thường.
“Hả?” Hỏa Kiếm Thủ hơi sững người. Một tên phàm nhân không có linh khí lại có thể chịu một đòn của mình mà không chết?
Bên trong gian bếp nhỏ của dược điếm, tiếng dao thái gừng vẫn vang lên đều đặn.
*Cộc… Cộc… Cộc…*
Diệp Vô Trần mặc kệ những biến động ngoài kia. Hắn đang gọt gừng thật tỉ mỉ. Gừng phải là loại gừng già trồng trên núi, vỏ mỏng, vị cay nồng nhưng thanh. Nấu cháo cho người mới hồi phục hồn phách phải có chút gừng để sưởi ấm tâm tạng, tránh cho hàn khí ngoại giới xâm nhập.
“Manh tử, đừng cứng đối cứng.” Giọng nói thản nhiên của Diệp Vô Trần từ bên trong truyền ra. “Hỏa khí của kẻ đó quá tạp, ngươi lấy búa gõ vào ba thốn dưới rốn hắn, chỗ đó hỏa độc tích tụ lâu ngày, chỉ cần một điểm lực là nổ tung.”
“Tuân lệnh sư phụ!” Lục Manh tinh thần đại chấn.
Bốn vị Kiếm Thủ nghe thấy lời này thì sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. Một tên đan sư ở đâu ra, dám ở trong phòng bếp khẩu khí cuồng vọng như vậy?
“Tìm chết!”
Hỏa Kiếm Thủ nổi giận lôi đình, thanh trường kiếm trên lưng rút ra, hỏa quang ngút trời, hóa thành một con hỏa long lao thẳng vào hiệu thuốc.
Cùng lúc đó, Thủy – Lôi – Phong ba người cũng không đứng nhìn, bốn đạo kiếm ý khác nhau nhưng đồng nhất về sát khí, tạo thành một cơn lốc hủy diệt muốn san bằng toàn bộ hiệu thuốc thành bình địa.
Phàm nhân trong trấn kinh hãi tột độ. Họ chưa bao giờ thấy cảnh tượng này, dường như tận thế đang giáng xuống đầu mình. Những đứa trẻ khóc thét, những người già quỳ xuống cầu nguyện.
Ngay khi bốn đạo kiếm quang chỉ còn cách hiệu thuốc một trượng, Diệp Vô Trần rốt cuộc cũng gọt xong lát gừng cuối cùng. Hắn tùy tay ném lát gừng vào cái nồi đất đang sôi sùng sục, sau đó ngón tay búng nhẹ vào nắp lò Quy Phàm Lô đang đặt bên cạnh.
*Keng!*
Một tiếng ngân vang trong trẻo phát ra. Tiếng ngân này không lớn, nhưng nó lạ kỳ ở chỗ áp đảo hoàn toàn tiếng gào rú của kiếm khí, tiếng sấm sét và tiếng lửa cháy.
Từ trong lò Quy Phàm Lô, một luồng khói màu xám tro, thứ khói nhìn rất tầm thường nhưng lại mang theo hơi thở của ngàn năm phàm trần, lặng lẽ bay ra.
Luồng khói xám chạm vào hỏa long, hỏa long lập tức vụt tắt, hóa thành những đóm lửa tàn.
Luồng khói xám chạm vào phong nhận, phong nhận biến mất như chưa từng tồn tại.
Tất cả sát khí hung bạo của Tứ Đại Kiếm Thủ khi chạm vào phạm vi ba thước chung quanh hiệu thuốc đều giống như nước đổ vào cát, bị hút đi không còn một chút dấu vết.
Tứ Đại Kiếm Thủ đồng loạt biến sắc, lùi nhanh lại vài chục trượng, ánh mắt tràn đầy vẻ hoang mang và kinh nghi.
“Đạo thuật gì vậy?” Lôi Kiếm Thủ kinh kêu lên. “Kiếm khí của chúng ta đã biến đâu mất rồi?”
Lúc này, cửa dược điếm chậm rãi mở ra.
Diệp Vô Trần vẫn là bộ dạng thanh y giản dị, trên tay vẫn còn dính chút bụi thảo mộc. Hắn liếc nhìn bốn người bằng ánh mắt thản nhiên, không có sự giận dữ của một cường giả, cũng chẳng có sự sợ hãi của kẻ yếu.
Ánh mắt hắn chỉ có một sự lạnh nhạt đến thấu xương, giống như một vị thần nhìn đám kiến đang cố gắng khiêu khích núi thái sơn.
“Huyết Đan Môn… các ngươi lại đem oán khí từ mười vạn sinh linh đến đây ám muội cả hương thơm dược liệu của ta.” Diệp Vô Trần nhẹ nhàng nói.
Khứu giác của một Đan Đế nhạy bén đến nhường nào? Ngay từ khi Tứ Đại Kiếm Thủ xuất hiện, hắn đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc bốc ra từ linh hồn của bọn chúng. Đó là máu của những người phàm vô tội, những người đã bị luyện hóa thành huyết đan.
“Ngươi là ai?” Phong Kiếm Thủ cầm kiếm ngang ngực, giọng run run. Lão cảm nhận được, thiếu niên trước mặt này dường như không phải là người, mà là một vùng trời đất bao la, là một đạo quy tắc mà lão không thể chạm tới.
Diệp Vô Trần không trả lời. Hắn đi ra khỏi bậc cửa, đứng trên con đường phố bụi bặm. Quy Phàm Lô từ trong nhà tự động bay ra, thu nhỏ lại nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, vẫn là dáng vẻ sứt mẻ, cũ kỹ.
“Manh tử, lui vào trong coi nồi cháo, chớ để khét. Để sư phụ chỉ cho ngươi thấy, luyện đan không chỉ có thảo dược, mà sát ý của kẻ thù cũng có thể là nguyên liệu tốt.”
Dứt lời, Diệp Vô Trần vỗ mạnh vào lòng lò Quy Phàm Lô.
*Oong…*
Lần này, một lực hút kinh thiên động địa bộc phát từ miệng lò nhỏ bé. Tứ Đại Kiếm Thủ hoảng hốt phát hiện, bọn họ không những không thể tiến lên, mà ngay cả tinh huyết trong người cũng đang bị cái lò kia cưỡng ép kéo ra.
“Bố trận! Huyết Linh Kiếm Trận!”
Phong Kiếm Thủ gầm lên. Bốn người lập tức đứng thành bốn hướng, máu từ cổ tay bọn chúng phun ra, thấm vào bốn thanh kiếm, tạo thành một vòng tròn bảo hộ màu đỏ ngòm để chống lại lực hút.
Diệp Vô Trần lắc đầu, môi khẽ nhếch: “Lấy Đạo nhập Phàm, vạn vật đều bình đẳng. Các ngươi dùng phàm nhân luyện đan, hôm nay ta dùng tu vi Kim Đan của các ngươi luyện một viên \’Sám Hối Đan\’ cho chúng chúng sinh.”
Hắn bước lên một bước, bàn tay trắng trẻo như ngọc vươn ra, hư không túm một cái.
Thái Cổ Hồng Mông Thủ!
Trong phút chốc, cả bầu trời trấn Thanh Vân dường như sụp đổ. Những đám mây đỏ thẫm xa xôi bên ngoài cũng bị lực lượng này kéo về. Bốn thanh kiếm vốn là bản mạng pháp bảo của Tứ Đại Kiếm Thủ đột nhiên rạn nứt, rồi vụn vỡ như thủy tinh dưới chân tượng Phật.
“Không! Điều này không thể nào!” Hỏa Kiếm Thủ thét lên, khi thấy ngọn lửa tu vi mấy trăm năm của mình đang bị hút sạch vào trong cái lò cũ kỹ kia.
Một màn này quá mức rung động. Mọi người dân ở trấn Thanh Vân nhìn thấy, Diệp Vô Trần giống như đang đứng giữa tâm của một cơn lốc xoáy rực rỡ, nhưng hắn lại cực kỳ bình thản, đôi tay liên tục bắt ấn, nhịp nhàng như đang gảy một bản đàn buồn.
Chỉ trong mười nhịp thở, bốn vị cao thủ Kim Đan vốn oai phong lẫm liệt lúc trước giờ chỉ còn là những bộ xác khô, quỳ sụp dưới đất, đôi mắt đờ đẫn không còn sinh khí. Toàn bộ linh lực, tinh huyết và kiếm ý của họ đã bị Quy Phàm Lô luyện hóa hoàn toàn.
Trên tay Diệp Vô Trần, bốn viên thuốc màu đen xám lơ lửng, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Hàn Thiên nhìn thấy cảnh này, tâm thần hoàn toàn vỡ nát. Hắn điên cuồng dập đầu: “Tha mạng! Đan thần đại nhân tha mạng! Ta sai rồi! Huyết Đan Môn sai rồi!”
Diệp Vô Trần thu lại Quy Phàm Lô, ánh mắt hướng về phía thành Lâm Hải, nơi Cổ Sát Thiên đang đắc ý.
“Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu.”
Hắn khẽ phất tay, bốn viên Sám Hối Đan hóa thành những luồng sáng, bắn thẳng về phía bốn hướng đông nam tây bắc của trấn Thanh Vân, tạo thành một tầng màn chắn vững chãi. Một khi đan trận này được thiết lập, dù là Hóa Thần đại năng cũng khó có thể phá vỡ.
“Vô Trần…”
Tô Nguyệt Dao từ trong điếm bước ra. Gương mặt nàng đã hồng hào trở lại, ánh mắt tràn đầy sự thông tuệ và thâm tình. Nàng nhìn thấy bốn cái thây khô ngoài đường, cũng nhìn thấy sự cô độc phảng phất sau lưng Diệp Vô Trần.
Hắn quay đầu lại, nụ cười nhẹ tênh trở về trên môi: “Cháo chắc chín rồi, chúng ta vào ăn thôi. Gừng thơm lắm.”
Lục Manh cũng bưng nồi cháo chạy ra, miệng lẩm bẩm: “Sư phụ thật trâu bò… à không, sư phụ thật thần tiên.”
Bữa cháo đạm bạc diễn ra trong tiếng gió thổi vi vu của trấn nhỏ. Nhưng trong lòng Diệp Vô Trần, hắn biết mình không thể cứ lười biếng mãi được. Huyết Đan Môn đã vượt quá ranh giới. Kiếp trước hắn luyện đan để thành tiên, kiếp này hắn luyện đan để giữ gìn cái “tình” của nhân gian.
“Nguyệt Dao, muội phục hồi rồi. Có muốn cùng ta đi xem lò đan khổng lồ ở thành Lâm Hải không?” Diệp Vô Trần vừa húp một ngụm cháo, vừa hỏi bâng quơ.
Tô Nguyệt Dao mỉm cười, nụ cười đẹp như đóa hoa sen nở rộ: “Huynh đi đâu, muội theo đó. Huynh bốc thuốc, muội cầm giỏ.”
Cách đó năm trăm dặm, Cổ Sát Thiên trên đài sen xương trắng đột nhiên rùng mình một cái. Lão cảm nhận được, bốn cây đèn linh hồn của Tứ Đại Kiếm Thủ đã đồng loạt tắt lịm. Một nỗi bất an chưa từng có dâng lên trong lòng vị ma đầu này.
Mây máu trên trời bỗng chốc cuộn sóng, dường như cảm nhận được một thứ khắc tinh đang từ từ tiến đến. Một thiếu niên thanh y, gánh trên vai một gánh thuốc gỗ, đang đi qua những cánh đồng hoang vu, mỗi bước chân đều mang theo hơi ấm cứu vãn một lục địa sắp lâm vào tuyệt diệt.
Chương 61 khép lại trong sự đối lập cực độ: một bên là biển máu oán hận, một bên là nồi cháo gừng bình dị của gia đình. Và giữa hai thái cực đó, một Đan Thần đích thực đã bắt đầu chính thức bước vào cuộc chơi của định mệnh.