Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 82: Sa mạc và những khổ hạnh tăng
**CHƯƠNG 82: SA MẠC VÀ NHỮNG KHỔ HẠNH TĂNG**
Gió ở Tây Mạc không mang theo hơi ẩm của biển khơi, cũng chẳng có cái lạnh lẽo thấu xương của phương Bắc. Nó là một loại gió khô khốc, nóng hổi, mang theo vị mặn của cát bụi và hơi thở hầm hập của một lò luyện đan khổng lồ vừa mở nắp. Ở đây, mặt trời không còn là một quả cầu lửa mang lại sự sống đơn thuần, mà giống như một vị thần uy nghiêm đang trừng phạt những kẻ dám dẫm lên thánh địa của mình.
Dưới cái nắng cháy da cháy thịt, ba bóng người chậm rãi tiến về phía trước.
Diệp Vô Trần vẫn mặc bộ thanh y đơn giản, tà áo thỉnh thoảng bay nhẹ theo gió cát. Lạ lùng thay, giữa cái nóng như thiêu như hóa có thể làm tan chảy ý chí của những tu sĩ mạnh mẽ nhất, tà áo của hắn vẫn phẳng phiu, hơi thở của hắn vẫn đều đặn như đang đi dạo trong vườn hoa sau hiệu thuốc. Hắn cầm một nhành liễu khô, thi thoảng lại gạt đi những vụn cát đang mưu đồ lấp kín lối đi mờ nhạt trước mặt.
Phía sau hắn là Lục Manh. Gã thanh niên to lớn lúc này mồ hôi nhễ nhại, từng giọt rơi xuống cát là ngay lập tức bốc hơi thành một làn khói trắng nhỏ xíu. Trên vai Lục Manh là một đôi đòn gánh bằng sắt đen nặng trịch, hai đầu treo hai hòm thuốc khổng lồ chứa đầy những dụng cụ thô sơ và một vài gốc linh thảo được bảo quản kỹ lưỡng. Mỗi bước chân của Lục Manh đều lún sâu vào cát, bắp thịt trên đùi cuồn cuộn lên như những rễ già, gân xanh nổi đầy trên thái dương.
Tô Nguyệt Dao đi ở giữa, được Diệp Vô Trần dùng một vòng khí lỏng màu xanh nhạt bao quanh để che chắn nhiệt độ. Dù vậy, đôi má nàng vẫn đỏ ửng vì khí nóng hầm hập phả lên từ dưới mặt cát.
“Sư phụ…” Lục Manh hổn hển lên tiếng, giọng khàn đặc như có cát trong cổ họng. “Con cảm thấy… trọng lượng của đôi đòn gánh này hình như không đúng lắm. Bình thường nó nặng khoảng hai trăm cân, nhưng hiện tại… con cảm giác như mình đang gánh cả một ngọn đồi.”
Diệp Vô Trần không ngoảnh đầu lại, chỉ thản nhiên nói:
“Cát dưới chân con là thật, cái nóng trên đầu con là thật, nhưng sức nặng con đang mang lại là ảo giác từ tâm. Con gánh không phải là thuốc, mà là nỗi sợ hãi và sự mệt mỏi của chính mình. Tây Mạc Linh Châu không chỉ tu lực, mà còn là nơi vắt kiệt lòng kiên trì của con người. Manh nhi, đừng dùng sức của cơ bắp, hãy dùng sự nhịp nhàng của hơi thở.”
Lục Manh nghiến răng, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở theo lời sư phụ dạy. Gã không hiểu hết ý tứ sâu xa của Diệp Vô Trần, gã chỉ biết rằng mỗi lần sư phụ lên tiếng, gánh nặng trên vai hình như có vẻ… dịu đi đôi chút, dù nó vẫn nặng đến mức khiến gân cốt gã kêu lên những tiếng răng rắc.
Khi họ vượt qua một cồn cát cao sừng sững, một cảnh tượng kỳ lạ đập vào mắt.
Dưới lòng chảo cát vàng, có một hàng dài những người đang di chuyển một cách chậm chạp. Họ không đi bộ, mà là thực hiện một nghi thức kỳ quái. Cứ đi được ba bước, họ lại quỳ sụp xuống, phủ phục cả thân người trên mặt cát bỏng cháy, trán chạm đất, sau đó đứng dậy và tiếp tục.
Họ mặc những bộ quần áo rách rưới đến mức không còn ra hình thù, màu vải xám xịt lẫn vào màu cát. Trên lưng mỗi người đều đeo những hòn đá lớn có khắc đầy những ký tự cổ quái. Chân họ không đi giày, lớp da lòng bàn chân nứt nẻ ra như ruộng hạn hán, máu rỉ ra bị cát hút khô ngay lập tức, kết thành những vảy đỏ sậm.
“Đó là… ai vậy sư phụ?” Tô Nguyệt Dao thì thầm, ánh mắt hiện lên sự xót xa vô hạn.
“Khổ hạnh tăng của Tây Mạc.” Diệp Vô Trần dừng bước, ánh mắt vốn luôn tĩnh lặng bỗng hiện lên một tia tôn trọng kín đáo. “Họ không tu luyện công pháp hào nhoáng, không tranh đoạt linh thạch hay tiên đan. Họ dùng chính thân xác phàm trần này để cảm nhận sự đau đớn tột cùng nhất của nhân gian. Họ tin rằng, chỉ khi da thịt nát tan, khi nỗi đau vượt qua giới hạn chịu đựng, thì Phật tánh trong lòng mới chân chính thức tỉnh.”
Nhóm của Diệp Vô Trần từ từ đi ngang qua đoàn khổ hạnh tăng. Tiếng thở dốc của Lục Manh bỗng nhiên trở nên thật nhỏ bé trước những âm thanh trầm đục của những thân thể va chạm vào mặt đất. Có một lão tăng đi đầu, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già bị sương gió bào mòn, đôi mắt lão gần như đã mờ đục vì bụi cát, nhưng khí chất lại thanh thản đến lạ thường.
Lão tăng dừng lại ngay khi Diệp Vô Trần đi tới cạnh mình. Lão không nhìn bằng mắt, mà dường như đang cảm nhận sự hiện diện của một linh hồn đồng điệu.
“Thí chủ… từ đâu tới?” Giọng lão tăng khô khốc như tiếng hai mảnh đá mài vào nhau.
“Từ nơi cần tới, đi đến nơi cần đến.” Diệp Vô Trần chắp tay, cúi đầu chào theo lễ tiết của phàm nhân, không chút kiêu ngạo của một vị Đan Đế hay Tiên Tôn.
Lão tăng khựng lại một chút, khẽ mỉm cười, để lộ những chiếc răng đã rụng gần hết. Lão nhìn vào cái bình cũ kỹ treo bên hông Diệp Vô Trần – Quy Phàm Lô – rồi nhìn sang Lục Manh đang gồng mình chịu đựng.
“Thí chủ là người có đạo, sao lại để đệ tử của mình chịu cái khổ cực của xác thịt này? Phía trước là Xích Sa Địa Ngục, cái nóng ở đó có thể biến người thành tro bụi chỉ trong chớp mắt.”
Diệp Vô Trần nhẹ nhàng đáp: “Khổ là cái nôi của sự thấu hiểu. Tôi không bắt nó chịu khổ, tôi chỉ đang chỉ cho nó thấy cái khổ là một phần của sự tồn tại. Nếu không cảm nhận được hơi nóng của cát, làm sao biết quý trọng vị mát của một giọt sương mai?”
Lão tăng gật gù, rồi bất thình lình quỳ xuống làm lễ phủ phục ngay trước mũi giày của Diệp Vô Trần. Những vị khổ hạnh tăng phía sau cũng đồng loạt làm theo. Một không gian rộng lớn của biển cát bỗng chốc im lìm, chỉ còn tiếng gió rít gào qua những khe đá.
“Thí chủ có thể chia cho lão tăng một ngụm nước không?” Lão tăng ngước lên, ánh mắt vẫn thản nhiên, không phải là sự cầu xin của kẻ đói khát, mà là sự giao lưu giữa những tâm hồn đang đồng hành trên con đường đạo.
Diệp Vô Trần gật đầu. Hắn ra hiệu cho Lục Manh đặt đòn gánh xuống. Lục Manh thở phào, đôi vai bỗng chốc nhẹ bẫng nhưng hai chân lại run rẩy như sắp quỵ. Gã lấy ra một bình nước da thú bình thường, định rót cho lão tăng.
Nhưng Diệp Vô Trần đã ngăn lại. Hắn cầm lấy bình nước, không rót ra chén, mà từ tay hái lấy một ngọn cỏ khô héo đang bay vơ vẩn trong gió cát. Hắn nhúng ngọn cỏ vào bình nước, rồi vẩy nhẹ lên trán lão tăng và những người đi cùng.
Lạ thay, nước khi chạm vào trán những vị khổ hạnh tăng không hề bị nhiệt độ bốc hơi ngay lập tức. Thay vào đó, nó thẩm thấu vào bên trong da thịt, mang theo một làn hương thảo mộc thanh mát vô cùng. Vết thương dưới chân lão tăng bắt đầu khép miệng bằng một tốc độ mắt thường có thể thấy được, những mệt mỏi trong đôi mắt mờ đục kia tan biến, thay vào đó là một luồng sinh khí ấm áp.
“Nước này…” Lão tăng chấn kinh. Lão cảm thấy trong người như có hàng vạn bông sen đang nở rộ giữa sa mạc, cái nóng bên ngoài vẫn vậy, nhưng bên trong lão đã tìm được một hồ nước lặng tờ.
“Đây là Nhân Gian Lộ (Sương mù nhân gian).” Diệp Vô Trần thản nhiên nói. “Tôi luyện bằng chút lòng thành. Nó không thể giúp các vị đạt thành Phật quả ngay lập tức, nhưng nó sẽ giúp các vị đi được thêm vạn dặm nữa mà không bị dục vọng về cơn khát che mờ tâm trí.”
Lão tăng cung kính lạy thêm một lạy: “Đan Đạo chân chính là để độ nhân. Thí chủ dùng tâm luyện nước, lão tăng bái phục.”
Sau khi đoàn khổ hạnh tăng tiếp tục hành trình về hướng ngược lại, Lục Manh nhìn theo bóng dáng rách rưới của họ, lòng gã nảy sinh một cảm giác rất khó tả. Gã chưa bao giờ nghĩ rằng, sự đau đớn về thể xác lại có thể đi đôi với một tâm hồn bình thản đến thế.
“Sư phụ, tại sao họ lại phải tự làm khổ mình như vậy? Nếu tu luyện để trở thành cường giả, chẳng phải có thể hô mưa gọi gió, bảo vệ mình khỏi cái nóng sao?” Lục Manh hỏi, tay vẫn xoa nắn bờ vai đã bầm tím vì đòn gánh.
Diệp Vô Trần đi tiếp, giọng hắn vang lên giữa gió cát:
“Manh nhi, tu tiên có nhiều lối rẽ. Có người tu vì sức mạnh, để thống trị thiên hạ, như Phùng Kinh Thiên. Có người tu để trốn tránh luân hồi, sống mãi không già. Nhưng cũng có những người tu chỉ để hiểu rõ mình là ai. Những vị tăng kia, họ chọn nỗi đau để không quên rằng mình là con người. Cái khổ khiến họ cảm nhận được sự kết nối giữa mình và chúng sinh đau khổ ngoài kia.”
Hắn dừng lại, nhìn vào đôi bàn tay chai sạn vì rèn sắt của đệ tử:
“Cũng giống như con rèn một thanh kiếm. Nếu sắt không chịu lửa đốt, không chịu búa đập vạn lần, làm sao nó trở thành thần binh? Đan dược cũng vậy, dược thảo nếu không trải qua hỏa diễm nung nấu, làm sao gạn lọc ra được tinh túy? Cuộc đời con đang là hòn sắt thô, và sa mạc này chính là ngọn lửa.”
Lục Manh cúi đầu suy nghĩ, rồi gã dứt khoát cúi xuống, nâng đôi đòn gánh sắt lên. Lần này, gã không còn gầm gừ, không còn than vãn. Ánh mắt gã hiện lên một sự kiên định kỳ lạ, bước chân dẫm lên cát trở nên có nhịp điệu hơn, giống như tiếng búa gõ vào đe sắt trong xưởng rèn năm xưa.
Tô Nguyệt Dao mỉm cười nhìn Lục Manh, rồi nũng nịu nói với Diệp Vô Trần: “Vô Trần ca ca, vậy muội đang tu gì? Muội không gánh nặng, cũng chẳng gõ chuông tụng kinh.”
Diệp Vô Trần nhìn nàng, đôi mắt nhu hòa đi trông thấy. Hắn chìa tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng. “Muội đang tu ‘Nhân tâm’. Chỉ cần muội sống một cách chân thật nhất, biết thương xót đoàn khổ hạnh tăng kia, biết lo lắng cho sư huynh của muội, đó đã là loại đạo hạnh cao thâm nhất mà ta hằng mong mỏi rồi.”
Họ đi tiếp thêm vài dặm, cát bắt đầu đổi màu. Từ màu vàng rực rỡ sang một sắc đỏ sẫm như máu loãng. Những cồn cát nhấp nhô giống như những khối thịt của một con quái vật cổ đại đang thở dốc. Nhiệt độ bỗng chốc tăng lên gấp bội.
Diệp Vô Trần dừng lại, nhìn xuống dưới chân. Những tinh thể cát đỏ li ti lấp lánh như những viên đá quý bị nghiền nát. Hắn khẽ khom người, bốc một nắm cát lên. Cát nóng hừng hực chảy qua kẽ ngón tay hắn, để lại những vệt sáng lờ mờ.
“Chúng ta đã chạm đến ranh giới của Xích Sa Địa Ngục.” Diệp Vô Trần nói, giọng hắn nghiêm nghị hơn. “Kể từ đây, mỗi bước đi đều là một khảo nghiệm đối với đạo tâm. Lửa ở đây không phải hỏa diễm thông thường, nó là Dương Hỏa địa cực, chuyên thiêu đốt những gì không đủ thuần khiết.”
Vừa dứt lời, từ phía chân trời bỗng xuất hiện một luồng khí nóng khổng lồ bốc lên cao hàng trăm trượng, giống như một bức tường lửa không hình thù đang quét tới. Tiếng gầm rú của gió cát lúc này đã chuyển sang tiếng gào thét của vạn linh hồn bị nung nấu.
“Manh nhi, che chắn cho Nguyệt Dao!” Diệp Vô Trần quát nhẹ.
Lục Manh ngay lập tức cắm đôi đòn gánh sâu xuống cát, gã dang rộng cánh tay, vận chuyển khí công ít ỏi mà Diệp Vô Trần đã dạy, cố gắng dùng tấm thân đồ sộ của mình che trước gió nóng cho Nguyệt Dao. Nguyệt Dao cũng không ngồi yên, nàng lấy ra những mảnh vải thuốc đã được tẩm dược dịch làm mát, dán lên lưng và cánh tay của Lục Manh để gã không bị bỏng nặng.
Diệp Vô Trần bước lên phía trước. Hắn đứng thẳng, đôi tay buông thõng, mái tóc dài tung bay ngược ra phía sau. Đối mặt với “Cát Đỏ Cuồng Phong” có thể diệt sát ngay cả cao thủ Trúc Cơ kỳ, hắn lại mỉm cười.
“Ta tìm kiếm sự phàm trần giữa vạn vật, mà ngươi lại dùng linh uy để ép ta. Để xem, là cái nóng của ngươi nung được ta, hay sự tĩnh lặng của ta sẽ thuần hóa được ngươi.”
Hắn giơ bàn tay phải lên, nhón lấy một viên cát đỏ đang xoay tít trong gió. Một ngọn lửa nhỏ xíu, màu trắng tinh khiết bất chợt bùng lên trên đầu ngón tay hắn. Đó không phải là hỏa diễm dùng sức mạnh tu vi mà là “Tâm Hỏa”.
Vụt một cái, Diệp Vô Trần vẩy ngọn lửa trắng vào bức tường cát đỏ đang ập đến.
Xèo!
Một âm thanh kỳ lạ vang lên, giống như một gáo nước lạnh tạt vào một miếng sắt nóng đỏ. Bức tường cát hùng hổ kia khi chạm vào đốm lửa trắng bỗng nhiên bị xé ra làm hai, để lộ ra một con đường hẹp dài xuyên qua bão cát. Những viên cát đỏ vốn đang cuồng loạn bỗng trở nên nhu thuận, rơi rụng xuống đất tạo thành một lớp thảm đỏ êm ái.
“Sư phụ… thật lợi hại!” Lục Manh trợn mắt nhìn. Gã gánh cả trăm cân đã thấy cực khổ, mà sư phụ chỉ dùng một đốm lửa nhỏ đã định ra cả thiên địa sa mạc.
“Đừng phân tâm!” Diệp Vô Trần lạnh lùng nhắc nhở. “Tiến vào!”
Ba người họ bước vào con đường hẹp giữa lòng cơn bão cát. Hai bên là những luồng hỏa sát điên cuồng va đập vào tấm màn bảo vệ vô hình, tạo ra những âm thanh đinh tai nhức óc. Nhưng trong vòng vài trượng quanh Diệp Vô Trần, không gian yên tĩnh lạ kỳ, thậm chí còn phảng phất mùi thơm dịu nhẹ của thảo dược.
Khi họ đã đi sâu vào trung tâm của Xích Sa Địa Ngục, bão cát bỗng dưng lặng xuống một cách bất thường. Hiện ra trước mắt họ không còn là những cồn cát mênh mông, mà là một thung lũng đá bazan đỏ rực. Giữa lòng thung lũng là một hồ chất lỏng giống như dung nham nhưng lại trong suốt như ngọc đỏ.
Tại đây, có một nhóm người khác đang đóng đô.
Không giống như những khổ hạnh tăng rách rưới lúc nãy, đám người này mặc trang phục màu hỏa hồng, thêu hình mây lửa trước ngực. Họ đều mang theo hỏa lò luyện đan, hơi thở mỗi người đều cực kỳ nóng bỏng và mạnh mẽ.
“Đám người Hỏa Vân Tông?” Tô Nguyệt Dao khẽ thốt lên khi nhìn thấy huy hiệu của họ.
Phía trước hồ dung nham đỏ, có một lão giả đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá cao. Xung quanh lão, ba cái lò luyện đan đang xoay tít, tỏa ra những luồng linh khí hỏa hệ cực kỳ tinh khiết. Lão bỗng mở mắt, đôi đồng tử như có hai ngọn lửa đang nhảy múa, nhìn về phía Diệp Vô Trần.
“Lạ thay, nơi Xích Sa Địa Ngục này lại có kẻ mang theo tiểu nữ và một tên gầy gò đi dạo. Lại còn gánh theo mấy hòm thuốc cũ nát. Các ngươi là kẻ nào?”
Diệp Vô Trần nhàn nhạt nhìn qua vị trưởng lão Hỏa Vân Tông có tu vi Kim Đan kỳ này, ánh mắt không hề dừng lại lâu. Hắn chỉ nhìn vào giữa hồ dung nham, nơi một nụ hoa bằng đá đỏ rực đang lờ mờ hiện lên dưới mặt nước chất lỏng.
“Cực Dương Linh Hoa…” Diệp Vô Trần lẩm bẩm. “Tiếc quá, mầm hoa này vốn đã sắp héo úa vì tham vọng của kẻ khác.”
Lão giả Hỏa Vân Tông sầm mặt lại: “Thằng nhóc cuồng vọng! Đây là dược liệu mà Hỏa Vân Tông ta đã canh giữ suốt ba năm nay để luyện chế ‘Xích Huyết Kim Đan’. Ngươi là kẻ hái thuốc nghèo nàn ở đâu tới, dám mở miệng bình phẩm chân bảo?”
Lúc này, một vài đệ tử Hỏa Vân Tông đã bao vây lấy nhóm Diệp Vô Trần. Những tên đệ tử này nhìn thấy vẻ xinh đẹp thoát tục của Tô Nguyệt Dao, trong mắt không giấu được vẻ thèm khát và đùa cợt.
“Sư phụ, gánh thuốc của con bắt đầu rung động rồi.” Lục Manh thấp giọng nói. Đôi đòn gánh bằng sắt đen trên vai gã quả nhiên đang phát ra những tiếng rung nhẹ, giống như nó đang háo hức muốn va chạm với cái gì đó.
Diệp Vô Trần vỗ nhẹ vào đôi hòm thuốc, ra hiệu cho đệ tử bình tĩnh. Hắn nhìn lão giả kia, bình thản nói:
“Tôi đến đây không phải để tranh đoạt dược thảo của các vị. Tôi chỉ đến để xin một ngọn hỏa chủng ẩn giấu dưới hồ kia thôi. Ngược lại, nếu các vị tiếp tục nung nấu hồ này một cách vô tội vạ như vậy, nụ hoa kia sẽ chết, mà cả ba cái lò luyện đan của ông cũng sẽ nổ tung.”
“Nực cười!” Lão giả cười lạnh. “Ta đã luyện đan hỏa hệ năm mươi năm, kinh nghiệm của ta bằng cả mười đời người nhà ngươi cộng lại. Ngươi dám bảo ta không biết cách giữ lửa sao?”
Lão phẩy tay một cái, ba cái lò luyện đan bỗng bùng lên lửa mạnh hơn, cố gắng gia tốc việc thu hái linh hoa.
Diệp Vô Trần thở dài. Hắn lắc đầu: “Nhân gian có câu, người càng thiếu hiểu biết thì càng tham lam. Manh nhi, chuẩn bị đi, khi ba cái lò kia nổ, con hãy gánh thuốc che cho Nguyệt Dao. Những việc còn lại, để ta.”
“Các đệ tử, bắt lấy đám người khả nghi này cho ta! Đừng để chúng làm loạn linh khí ở đây!” Lão giả ra lệnh.
Đám đệ tử Hỏa Vân Tông liền hừng hực khí thế xông lên. Những luồng hỏa quyền, hỏa kiếm bủa vây lấy Lục Manh.
Lục Manh không chút sợ hãi. Gã hạ thấp trọng tâm, đôi đòn gánh trên vai xoay tròn một vòng. Gã không dùng linh lực hoa mỹ, mà dùng sức mạnh thuần túy được tôi luyện dưới gánh nặng suốt cả ngày trời và kỹ thuật xoay đòn gánh của thợ gánh thuê vùng biên thùy.
Rầm! Rầm! Rầm!
Bốn năm tên đệ tử Trúc Cơ kỳ bị sức nặng kinh người của đòn gánh quật trúng ngực, bay ngược ra sau như những con diều đứt dây. Sức nặng của ảo giác mà Diệp Vô Trần đã ám thị lên đôi đòn gánh lúc này dường như truyền thẳng vào cơ thể đối phương, khiến chúng cảm thấy ngực mình như bị cả một ngọn núi ép nát.
“Cái gì?” Lão giả trưởng lão kinh hãi, nhưng lúc này lão không thể phân tâm được nữa. Hồ dung nham đỏ bỗng dưng sôi sùng sục, những bọt khí khổng lồ nổ ra, hỏa diễm màu tím bắt đầu xuất hiện trong ba lò luyện đan của lão.
“Không xong! Hỏa độc bùng phát!” Lão giả tái mặt, vội vã kết ấn để trấn áp, nhưng sức nóng của hồ địa dương lúc này đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của lão.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Vô Trần bỗng tiến lên một bước. Hắn không nhìn đám đệ tử đang rên la dưới đất, cũng chẳng nhìn lão giả đang tuyệt vọng kia.
Hắn vỗ vào Quy Phàm Lô trên hông một cái.
Cái lò cũ kỹ sứt mẻ bay lên không trung, không hề phát ra hào quang vạn trượng, chỉ lặng lẽ treo ngược trên đỉnh hồ dung nham. Diệp Vô Trần hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên cổ lão như thể đã trải qua hàng vạn kỷ nguyên.
“Dưới cát là lửa, dưới lửa là đạo. Nhân gian gánh khổ, sa mạc gánh linh. Thu!”
Hắn chỉ tay một cái.
Oanh!
Toàn bộ hỏa sát hung bạo trong thung lũng, toàn bộ nhiệt lượng khủng khiếp đang dực tràn trong ba cái lò luyện đan của lão giả kia bỗng nhiên như tìm thấy một cái phễu khổng lồ, điên cuồng bị hút sạch vào trong cái miệng nhỏ xíu của Quy Phàm Lô.
Hồ dung nham đang sôi trào bỗng chốc hạ nhiệt, chuyển từ màu đỏ trong suốt sang màu đỏ dịu nhẹ của hoàng hôn. Ba cái lò luyện đan của trưởng lão Hỏa Vân Tông bỗng dưng lịm tắt lửa, rơi huỵch xuống đất.
Nhưng quan trọng nhất là, nụ hoa đá dưới mặt nước khi được trút bỏ gánh nặng của “tham hỏa”, nó bỗng nhiên nảy mầm, từng cánh hoa đỏ thắm nở ra rực rỡ, tỏa ra một làn hương tinh khiết át cả mùi khói lưu huỳnh.
Toàn bộ thung lũng chìm vào một sự im lặng chết chóc.
Lão giả trưởng lão bần thần nhìn đống hỏa diễm tích góp nửa đời người bị một cái lò sứt mẻ hút sạch, rồi lại nhìn nụ hoa đã chân chính trưởng thành kia. Lão run rẩy, đứng không vững trên tảng đá.
“Đây là… thủ pháp gì? Thần tiên hạ phàm sao?”
Diệp Vô Trần đưa tay đón lấy Quy Phàm Lô đang rung nhẹ vì thỏa mãn. Hắn điềm đạm nhìn lão giả:
“Tôi đã nói rồi, cái gì không phải của mình thì không nên ép. Ba cái lò của ông vốn chứa hỏa quá tạp, nếu hút thêm hỏa độc từ hồ này sẽ chỉ làm ông tẩu hỏa nhập ma thôi. Bây giờ hỏa khí đã bị tôi hút sạch, tính mạng của ông được giữ lại, coi như cái giá cho bông linh hoa này nhé.”
Hắn bước xuống mép hồ, hái lấy nhành Cực Dương Linh Hoa. Lạ kỳ thay, đóa hoa nóng bỏng ấy khi vào tay hắn lại trở nên dịu dàng vô cùng. Hắn quay lại, ném nhành hoa cho Tô Nguyệt Dao.
“Nguyệt Dao, nhai kỹ rồi nuốt luôn đi. Đây là ‘dược liệu mát’ nhất mà muội từng được dùng đấy, dù nó được sinh ra từ nơi nóng nhất.”
Tô Nguyệt Dao nghe lời, nàng cắn nhẹ một cánh hoa. Một cảm giác mát lạnh ngọt lịm từ đầu lưỡi lan tỏa khắp toàn thân, gột rửa đi toàn bộ sự mệt mỏi và khô khát suốt hành trình. Những lỗ hổng nhỏ bé trong hồn phách nàng dường như cũng được một làn hơi ấm âm thầm vá lại.
Lục Manh đứng bên cạnh, hít một hơi sâu hỏa khí dư thừa còn sót lại trong không trung, gã cảm giác lồng ngực mình cũng đang mở rộng ra. Những gánh nặng cực khổ nãy giờ đã chuyển hóa thành một luồng nội lực thâm trầm, lưu chuyển trong kinh mạch.
“Đa tạ tiền bối cứu mạng!” Lão giả trưởng lão lúc này đã hiểu ra, vội vã quỳ xuống dập đầu. Đám đệ tử vừa nãy còn hung hăng nay đều nằm phục dưới đất, không dám thở mạnh.
Diệp Vô Trần không nhìn họ lấy một cái. Hắn nhìn sâu xuống lòng hồ đã cạn đi một nửa nước dung nham. Ở dưới đó, có một viên đá màu vàng kim nhạt đang nhấp nháy ánh sáng. Đó mới là mục tiêu chính của hắn: Cực Dương Hỏa Chủng.
“Manh nhi, lấy gậy sắt ra. Chúng ta sẽ dùng hỏa chủng này để đúc lại tâm cho đôi đòn gánh của con.”
Lục Manh phấn khích thực hiện theo lời sư phụ. Gã bắt đầu hiểu, sự kiên trì trong đau khổ mà gã vừa trải qua là cái giá cần thiết để xứng đáng cầm lên thứ hỏa hỏa chủng huyền thoại này.
Tây Mạc vẫn nóng, cát vẫn đỏ, nhưng ba người họ bước đi, trong lòng đã không còn sự nóng nảy của kẻ lữ khách, mà là sự thanh thản của những người đã tìm thấy một phần của “Đạo” giữa vạn trượng hồng trần đầy nắng gió.
Diệp Vô Trần ngước nhìn bầu trời hoàng hôn của Tây Mạc, thầm nghĩ trong lòng: “Hỏa đã có, bây giờ là lúc tìm lại một chút hương vị của rượu cũ. Thiên Hành huynh, hẳn là ông đang ở đâu đó quanh đây thôi…”