Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 81: Đi về phía Tây Mạc
**CHƯƠNG 81: ĐI VỀ PHÍA TÂY MẠC**
Nắng chiều vàng vọt như mật ong loãng đổ dài trên con đường đất dẫn về phía Tây. Rời khỏi thành Lâm Hải trù phú, cảnh sắc thay đổi nhanh chóng đến mức khiến lòng người cũng phải nảy sinh chút bâng khuâng. Cây cỏ xanh mướt lùi dần lại phía sau, thay vào đó là những bụi cây gai khô khốc, những triền đồi trọc lốc và một bầu không khí bắt đầu vướng vít hơi nóng khô rang của gió cát.
Tây Mạc Linh Châu. Đó là nơi mặt trời tàn nhẫn nhất, cũng là nơi linh khí hỏa hệ nồng đậm nhất Linh Hoàn Đại Lục. Người đời vẫn truyền tai nhau về những sa mạc cát đỏ mênh mông không lối thoát, nơi những khổ hạnh tăng đi bộ hàng vạn dặm để rèn luyện ý chí, và cũng là nơi ẩn chứa ngọn lửa cổ xưa mang tên “Cực Dương Chi Hỏa”.
Trên con đường gồ ghề, ba bóng người cứ thong dong mà bước.
Diệp Vô Trần đội một chiếc nón lá rách vành, tay cầm một nhành liễu khô đã bắt đầu héo rũ vì sức nóng. Hắn mặc chiếc thanh y quen thuộc, gấu áo hơi lấm lem bụi đường, nhưng bước chân lại nhẹ bẫng như thể không hề chạm vào mặt đất nóng bỏng. Sau lưng hắn, cái gùi mây đựng chiếc Quy Phàm Lô cũ kỹ thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng lạch cạch khô khốc.
“Sư phụ, nước… cho con xin một ngụm nước.”
Tiếng gọi âm vang nhưng có phần khản đặc phía sau thuộc về Lục Manh. Gã đồ đệ cục mịch này vẫn chung thủy với đôi đòn gánh nặng trịch trên vai. Hai hòm gỗ lớn chứa đầy dược liệu và công cụ rèn dường như không làm gã gục ngã, nhưng cái nóng oi nồng của vùng biên giới Tây Mạc đang vắt kiệt mồ hôi của một người vốn quen với hơi ấm lò rèn nhưng chưa quen với cái nóng chết chóc của thiên nhiên.
Tô Nguyệt Dao đi bên cạnh, sắc mặt hơi nhợt nhạt. Dù đã có Tố Tâm Đan bảo vệ hồn phách, nhưng linh hỏa tiềm ẩn trong cơ thể nàng sau lần thức tỉnh ký ức ở dãy núi Vân Điệp đang bắt đầu có dấu hiệu cộng hưởng với hỏa khí của phương Tây, khiến nàng cảm thấy bức bối không thôi.
Diệp Vô Trần dừng lại bên một tảng đá lớn hình thù kỳ dị bên đường. Hắn quay đầu, nhìn thấy mồ hôi của Lục Manh đã ướt đẫm tấm áo thô, lại nhìn thấy hàng chân mày hơi nhíu lại của Nguyệt Dao, bèn khẽ thở dài một tiếng:
“Dừng lại nghỉ chân một lát thôi.”
Lục Manh như trút được gánh nặng vạn cân, đặt hòm thuốc xuống, thở hồng hộc. Tô Nguyệt Dao ngồi bệt xuống bên cạnh tảng đá, đưa tay quạt lấy quạt để:
“Vô Trần, chúng ta nhất định phải đi bộ sao? Với tu vi của anh và lão Mặc, chỉ cần một cái vẫy tay là có thể dùng phi kiếm đến tận nơi mà. Tây Mạc này thực sự muốn nướng chín người ta rồi!”
Diệp Vô Trần lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ nhỏ, đổ ra ba viên hoàn đan màu xanh biếc, mùi thơm thanh mát như cỏ sớm ngay lập tức tản ra, làm dịu đi cái nắng gắt trong vòng vài trượng. Hắn đưa cho mỗi người một viên, còn mình thì chậm rãi nhấm nháp một viên như ăn kẹo.
“Đây là Thanh Lương Ý Đan. Nó không giúp tăng tu vi, nhưng sẽ giúp tâm các người mát mẻ giữa chảo lửa này.”
Nói xong, hắn mới từ tốn trả lời câu hỏi của Nguyệt Dao:
“Dùng phi kiếm thì nhanh, nhưng đó là ‘bay’ qua đạo chứ không phải ‘đi’ vào đạo. Nguyệt Dao, hỏa độc trong người muội là loại âm hỏa chí hàn tích tụ từ kiếp trước. Muốn hóa giải hoàn toàn, không thể chỉ dùng đan dược áp chế, mà phải dùng Cực Dương Chi Hỏa ở nơi sâu nhất Tây Mạc để ‘lấy nóng trị nóng’, dùng thái dương để xua tan âm u. Nếu chúng ta không dùng đôi chân này để cảm nhận sức nóng của đại địa, tâm cơ thể muội sẽ không bao giờ thích nghi được với ngọn lửa đó.”
Hắn lại quay sang nhìn Lục Manh đang nốc cạn bình nước:
“Manh nhi, con thấy sức nóng của lò rèn và sức nóng của ông trời khác nhau thế nào?”
Lục Manh gãi đầu, thật thà đáp:
“Bẩm sư phụ, lửa trong lò là do con nhóm, con có thể điều khiển hơi thở của bể lò để làm nó to hay nhỏ. Còn cái nóng ở đây… nó ở khắp nơi, nó bủa vây lấy con, con không trốn vào đâu được. Cảm giác như mình chỉ là một mẩu sắt vụn bị ném vào giữa cái lò khổng lồ của trời đất vậy.”
Diệp Vô Trần gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng:
“Khá lắm. Tu sĩ thường nghĩ mình có thể nghịch thiên, có thể điều khiển vạn vật. Nhưng thực chất, con người chỉ là một vị thuốc trong cái lò của tạo hóa. Chỉ khi con hiểu được mình nhỏ bé thế nào trước cái nắng này, con mới có thể rèn ra những binh khí mang tâm hồn của thiên địa. Chuyến đi Tây Mạc này, tìm lửa cho Nguyệt Dao là một nửa, giúp con tôi luyện thân xác ‘Đan võ song tu’ là một nửa còn lại.”
Nghỉ ngơi chừng nửa canh giờ, khi mặt trời đã bắt đầu khuất sau những cồn cát đỏ rực, bóng tối của sa mạc kéo đến cùng với cái lạnh thấu xương – một sự cực đoan đặc trưng của vùng đất này.
Họ tiếp tục đi cho đến khi thấy ánh lửa bập bùng từ một trạm dừng chân nhỏ ven đường. Đó là một quán trọ sơ sài xây bằng đất nung, tấm biển gỗ treo nghiêng ngả ghi ba chữ: “Nhất Gáo Nước”.
Tên gọi giản đơn nhưng lại đầy ý vị. Ở nơi khô khát này, một gáo nước đôi khi đáng giá hơn cả một khối linh thạch cấp cao.
Bên trong quán trọ khá đông đúc. Tiếng cười nói oang oang của những thương đoàn phàm nhân xen lẫn với sự im lặng trầm mặc của vài vị tán tu áo bào rách rưới. Một góc quán, có một nhóm tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc gấm vóc lộng lẫy, rõ ràng là đệ tử của một tông môn có tiếng nào đó, đang dùng khăn lụa che mũi, vẻ mặt đầy sự chán ghét với mùi hôi hám và cát bụi trong quán.
Khi ba người Diệp Vô Trần bước vào, vài ánh mắt lười biếng liếc qua. Nhìn thấy một thanh niên lười nhác, một cô gái xinh xắn và một gã thợ rèn cục mịch, đa số đều thu ánh mắt lại, cho rằng đây chỉ là một nhóm gia đình đang tìm đường lánh nạn hoặc đi buôn dược liệu nhỏ lẻ.
“Tiểu nhị, cho ba bát mì và một hũ trà nóng.” Diệp Vô Trần chọn một cái bàn gỗ mục nát ở góc khuất, phủi nhẹ lớp bụi cát rồi ngồi xuống.
“Có ngay, khách quan chờ một lát!” Gã tiểu nhị vắt khăn lên vai, nhanh nhảu chạy vào trong.
Lục Manh vừa ngồi xuống, mông chưa kịp ấm chỗ thì một giọng nói lanh lảnh, mang theo sự ngạo mạn từ bàn bên cạnh vang lên:
“Đến cái nơi rách nát này đã đành, lại còn phải ngồi chung với lũ phàm phu tục tử bốc mùi hôi thối. Thật là xui xẻo cho chuyến đi cầu hỏa của ta lần này.”
Người nói là một thiếu nữ trong nhóm tu sĩ mặc gấm vóc. Nàng ta khoảng mười tám, mười chín tuổi, tu vi cỡ Trúc Cơ trung kỳ, đôi mắt nhìn Lục Manh với sự khinh miệt rõ rệt vì mồ hôi trên áo gã chưa khô hẳn.
Lục Manh định đứng dậy phản bác nhưng Diệp Vô Trần khẽ đặt nhành liễu lên mặt bàn, một tiếng động nhẹ tênh nhưng khiến bả vai gã thợ rèn như có núi đè, buộc gã phải ngồi yên.
“Uống trà đi.” Diệp Vô Trần bình thản nói, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như nước giếng sâu.
Tô Nguyệt Dao thì không hiền lành như vậy, nàng liếc xéo cô gái kia một cái, lầm bầm đủ nghe:
“Đường đi Tây Mạc gió cát đầy trời, nếu sợ bẩn thì nên về nhà soi gương mà ngắm, tới đây làm gì cho khổ cái thân ngọc lá ngọc cành?”
“Ngươi nói gì?” Thiếu nữ kia đập bàn đứng phắt dậy, linh khí hỏa hệ trên người dao động, rõ ràng là muốn ra tay.
“Tiểu Muội, ngồi xuống!”
Một thanh niên nam tử trong nhóm đó lên tiếng. Hắn ta trông có vẻ chững chạc hơn, khí tức đạt đến Kim Đan sơ kỳ. Hắn liếc nhìn nhóm Diệp Vô Trần một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cái gùi mây đựng chiếc Quy Phàm Lô cũ kỹ. Với nhãn lực của một tu sĩ Kim Đan, hắn cảm thấy cái lò sứt mẻ kia có gì đó rất kỳ lạ, nhưng lại không nhìn thấu được phẩm cấp của nó.
“Chúng ta đến đây là để tìm kiếm Cực Dương Chi Hỏa theo lệnh của sư môn, đừng có gây rắc rối vô ích.” Thanh niên đó nhắc nhở, rồi gật đầu nhẹ với Diệp Vô Trần như một lời xin lỗi mang tính thủ tục, dù trong mắt vẫn không giấu được vẻ cao thượng của một kẻ bề trên.
Diệp Vô Trần không để ý, hắn chậm rãi nâng chén trà vừa được mang ra, mùi trà rẻ tiền hơi nồng và chát, nhưng hắn lại uống một cách ngon lành.
“Cực Dương Chi Hỏa không dành cho kẻ mang tâm kiêu ngạo.” Hắn đột ngột buông ra một câu không đầu không cuối.
Cả quán trọ bỗng lặng ngắt. Những thương nhân phàm nhân bắt đầu cảm thấy không ổn, lẳng lặng cúi đầu ăn thật nhanh. Nhóm tu sĩ bàn bên đồng loạt đứng dậy, sát khí nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa.
Thanh niên dẫn đầu nheo mắt nhìn Diệp Vô Trần, giọng trầm xuống:
“Vị đạo hữu này, lời nói có chút quá tự phụ chăng? Chúng ta là người của Hỏa Vân Tông ở Đông Huyền Châu, lần này đi Tây Mạc đã có sự chỉ dẫn của trưởng bối. Ngươi là ai mà dám phán xét chuyện này?”
Diệp Vô Trần cười nhẹ, nụ cười thanh thoát như gió xuân:
“Ta không phải đạo hữu, ta chỉ là một thầy thuốc dạo. Ta nói là vì ta thương xót cho các người. Các người lấy ‘Hỏa’ làm tên tông môn, nhưng lại chưa hiểu gì về bản chất của lửa. Lửa ở Tây Mạc không phải để ‘thu phục’, mà là để ‘hòa hợp’. Các người mang theo tâm thế chinh phục để đối phó với Cực Dương Chi Hỏa, chẳng khác nào mang dầu dập lửa, cuối cùng chỉ tự thiêu thân mình mà thôi.”
“Hừ, hạng người như ngươi chỉ giỏi khua môi múa mép. Nhìn cái lò rách của ngươi xem, e rằng vừa chạm vào cát nóng Tây Mạc đã nứt ra thành từng mảnh rồi.” Thiếu nữ lúc nãy cười lạnh, rút ra một lá bùa màu đỏ, rõ ràng là muốn dạy dỗ “tên thầy thuốc” này một bài học.
Nhưng đúng lúc đó, từ phía cửa quán trọ, một luồng gió cát đen ngòm ập vào. Một gã đàn ông trung niên, cả người quấn trong một chiếc áo choàng xám rách rưới, bước chân loạng choạng, ngã rạp xuống sàn.
“Nước… xin cho một gáo nước… cứu… cứu mạng…”
Tiểu nhị vừa định chạy ra thì nam tử thanh niên của Hỏa Vân Tông đã ra chiêu trước. Hắn ta hất tay một cái, một luồng kình phong đẩy người đàn ông áo xám kia văng ngược ra phía cửa.
“Kẻ tà đạo! Trên người ngươi đầy tử khí của Ma giáo vùng biên thùy, còn dám vào đây làm ô uế nơi nghỉ chân của chúng ta?”
Diệp Vô Trần bỗng đặt chén trà xuống, thanh âm trở nên lạnh lùng hơn:
“Hắn không phải ma giáo, hắn chỉ là một khổ tu hành nhân đã kiệt sức vì chắn gió cát cho một cái thôn phía trước thôi. Sự mù quáng của các người thực sự khiến ta thất vọng.”
Vừa dứt lời, Diệp Vô Trần đã đứng dậy. Không thấy hắn di động thế nào, nhưng hắn đã đứng bên cạnh người đàn ông áo xám kia từ bao giờ. Hắn đặt một tay lên trán người đó, một luồng dược lực tinh khiết, xanh mát như dòng suối nguồn chảy vào kinh mạch khô héo của gã.
Người đàn ông húng hắng ho, nhổ ra một búng máu đen đặc – thứ máu bị đặc lại do nắng nóng và cát độc. Ánh mắt gã dần tỉnh táo, nhìn Diệp Vô Trần đầy biết ơn.
“Thằng nhãi này, ngươi dám đối nghịch với Hỏa Vân Tông?” Thiếu nữ kia không nhịn được nữa, phóng ra lá bùa “Hỏa Xà Phù”. Một con rắn lửa rít lên, lao thẳng về phía lưng Diệp Vô Trần.
Tô Nguyệt Dao kêu lên một tiếng thất thanh, Lục Manh định xông ra nhưng bị một lực lượng vô hình ngăn lại.
Diệp Vô Trần không quay đầu lại. Hắn chỉ khẽ búng một ngón tay. Nhành liễu khô trên bàn bỗng bay vút ra, như một đạo tia chớp xé toạc không khí.
“Bùm!”
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, con rắn lửa vừa chạm vào nhành liễu đã vỡ tan thành những đốm lửa li ti rồi tắt ngúm. Nhành liễu kia không hề bị cháy, ngược lại còn xanh tươi trở lại, đâm ra một chồi non bé xíu ngay trước mắt mọi người.
Toàn bộ tu sĩ trong quán đều kinh hãi. Dùng linh khí hồi sinh thảo mộc ngay trong sát chiêu của đối thủ hỏa hệ? Đây là trình độ khống chế linh khí đến mức hóa thối nát thành thần kỳ.
Thanh niên dẫn đầu Hỏa Vân Tông tái mặt, vội vàng chắp tay, giọng run run:
“Tiền… tiền bối giấu nghề, chúng nhãn vụng về, mong tiền bối thứ lỗi!”
Diệp Vô Trần vẫn không nhìn họ, hắn đỡ người đàn ông áo xám ngồi lên ghế, rót cho gã một gáo nước mát. Sau đó, hắn mới thản nhiên nói:
“Ta đã nói rồi, ta chỉ là thầy thuốc. Chút hỏa chiêu này của các ngươi, đi sâu vào Tây Mạc chỉ làm mồi cho lũ ‘Cát Thú’ mà thôi. Muốn sống, hãy quay về đi. Còn nếu muốn tìm Cực Dương Chi Hỏa, thì hãy nhớ lấy một điều: Lửa chỉ cháy cho những người biết sưởi ấm, chứ không phải cho những người biết thiêu rụi.”
Nhóm tu sĩ Hỏa Vân Tông không dám hé răng nửa lời, vội vàng để lại vài miếng linh thạch rồi hối hả rời khỏi quán trọ trong màn đêm gió cát.
Diệp Vô Trần quay lại bàn mình, ăn nốt bát mì đã bắt đầu nguội. Tô Nguyệt Dao nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ:
“Vô Trần, anh đúng là… ra vẻ thần bí vẫn giỏi nhất.”
Diệp Vô Trần cười khổ:
“Không phải ra vẻ, mà là ta thực sự mệt mỏi với sự ngu muội của bọn họ. Tây Mạc không đơn giản là cát và nắng đâu. Ở nơi sâu nhất của vùng đất này, thứ chúng ta đối mặt không phải là một ngọn lửa bình thường, mà là Đạo hỏa đã tồn tại từ thời khai thiên lập địa. Nếu không chuẩn bị kỹ về tâm cảnh, chúng ta cũng chẳng hơn gì nhóm người vừa rồi.”
Ăn xong, Diệp Vô Trần yêu cầu tiểu nhị chuẩn bị cho họ một gian phòng đất yên tĩnh. Trong bóng tối âm u, chỉ có ánh trăng Tây Mạc lạnh lẽo rọi qua khe cửa, hắn ngồi khoanh chân trên tấm thảm len rách, cái Quy Phàm Lô đặt ngay trước mặt.
Lục Manh và Nguyệt Dao cũng ngồi quanh đó. Diệp Vô Trần vẫy tay, một ngọn lửa nhỏ màu xanh nhạt bùng lên trong lòng lò.
“Lần này đi tìm Cực Dương Chi Hỏa, thực chất là để tìm ‘Hỏa Chủng’ (hạt giống lửa) thực sự cho Quy Phàm Lô. Chiếc lò này là vật phẩm cùng ta trưởng thành qua hàng vạn năm, nhưng nó đã sứt mẻ vì phàm trần này. Nó cần một loại lửa chí dương để hồi phục, đồng thời cũng dùng ngọn lửa đó để tôi luyện hồn phách cho muội, Nguyệt Dao ạ.”
“Nhưng nghe nói Cực Dương Chi Hỏa nằm ở Xích Sa Địa Ngục, nơi đó nghe tên thôi đã thấy đáng sợ rồi.” Nguyệt Dao lo lắng nói.
Diệp Vô Trần gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xôi, nơi ánh mặt trời sắp ló dạng cho một ngày mới:
“Nơi đó không chỉ có lửa, mà còn có những kẻ bảo vệ hỏa chủng suốt đời. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu thực sự ‘nhập mạc’. Manh nhi, chuẩn bị tâm lý đi, ngày mai đôi đòn gánh của con sẽ nặng gấp đôi đấy.”
Lục Manh chỉ biết cười gượng, nhưng trong lòng gã cảm thấy một luồng sức mạnh đang nhen nhóm. Đi theo sư phụ, gã không thấy mình là một tu sĩ cao siêu, nhưng gã thấy mình đang thực sự “sống” qua từng hơi thở của đất trời.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên của mặt trời Tây Mạc xuyên qua lớp bụi mờ, ba người họ lại tiếp tục hành trình. Lần này, trước mặt họ không còn là con đường đất đỏ biên thùy nữa, mà là một biển cát mênh mông, vàng rực rỡ đến mức nhức mắt. Gió lồng lộng thổi, cuốn theo những tiếng rít gào như nhạc điệu của đại ngàn.
Diệp Vô Trần thu nhành liễu vào tay áo, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn biết, trong lòng biển cát kia, có một người bạn cũ đang chờ đợi mình, hoặc ít nhất, là hơi thở của một kỷ nguyên cũ đang mời gọi.
“Đi thôi, về phía Tây. Ở nơi đó, có câu trả lời cho đạo hỏa của chúng ta.”
Tiếng nói của hắn bị gió cát cuốn đi, tan vào hư vô, nhưng bước chân vẫn vững chãi in trên nền cát cháy, dẫn dắt hai người bạn đồng hành tiến thẳng vào trái tim của Tây Mạc Linh Châu.
Chuyến hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” của Tuyệt Thế Đan Thần vừa bước sang một chương mới, nóng bỏng hơn, khắc nghiệt hơn, nhưng cũng hứa hẹn những sự thức tỉnh huy hoàng hơn dưới ánh mặt trời rực lửa. Ở đâu đó sâu trong vương quốc của cát, Cực Dương Chi Hỏa dường như cũng đang cảm nhận được sự hiện diện của một chủ nhân cũ, khẽ lay động, khiến cả bầu trời Tây Mạc chợt bùng lên một sắc đỏ rực kỳ lạ.