Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 83: Chữa bệnh cho vùng đất chết
**CHƯƠNG 83: CHỮA BỆNH CHO VÙNG ĐẤT CHẾT**
Gió cát Tây Mạc như những lưỡi dao rỉ sét, bền bỉ và tàn nhẫn cứa vào da thịt của vạn vật. Sau khi rời khỏi hồ dung nham đã cạn kiệt, bóng dáng ba người Diệp Vô Trần, Tô Nguyệt Dao và Lục Manh kéo dài trên nền cát đỏ rực của buổi hoàng hôn.
Đi thêm mười dặm về phía Tây Nam, một khung cảnh thê lương hiện ra trước mắt họ. Đó là một ngôi làng nhỏ mang tên Cô Thạch, nằm co quắp dưới chân một ngọn núi đá vôi xám xịt. Gọi là làng, nhưng thực chất chỉ còn là những mái nhà đất nứt nẻ, xiêu vẹo. Không có một bóng cây xanh, không có một tiếng chim hót. Thứ duy nhất chuyển động là những vòng xoáy bụi nhỏ li ti cuốn theo những chiếc lá khô mục nát từ nơi nào chẳng rõ.
Diệp Vô Trần dừng bước, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ ngàn năm hơi nheo lại. Hắn không nhìn vào những ngôi nhà, mà nhìn vào khí tức đang bốc lên từ lòng đất. Trong mắt một vị Đan Đế đã từng đứng ở đỉnh cao thế giới, vạn vật đều có hơi thở. Nhưng lúc này, hơi thở của vùng đất dưới chân hắn đang rên rỉ. Đó là một thứ khí tức héo úa, tàn lụi, giống như một bệnh nhân sắp lâm chung, phổi đã bị thiêu cháy và huyết quản đã khô cạn.
“Sư phụ, nơi này… dường như không còn sự sống nữa.” Lục Manh gánh trên vai đôi đòn gánh bằng gỗ nặng trịch, giọng gã trầm xuống vì xúc động.
Tô Nguyệt Dao run rẩy đưa tay che miệng, đôi mắt nàng hoe đỏ khi nhìn thấy một đứa trẻ nhỏ thó, da bọc xương, đang ngồi bệt bên một cái giếng cạn. Đứa bé cầm một chiếc gáo vỡ, cố sức cào xuống lớp bùn khô dưới đáy giếng với hy vọng tìm được dù chỉ là một giọt ẩm ướt.
“Nơi này đã bị ‘Hỏa độc’ thâm nhập vào tận linh mạch.” Diệp Vô Trần khẽ thở dài, thanh âm nhỏ nhưng lại rõ mồn một giữa tiếng gió hú. “Đây không đơn thuần là hạn hán. Linh hỏa dưới lòng hồ dung nham mà chúng ta vừa đi qua đã bùng phát từ trăm năm trước, thiêu đốt thủy mạch của vùng này. Đất cũng biết đau, đất cũng biết bệnh. Khi lòng đất phát bệnh, con người chỉ là những tế bào chịu tội thay.”
Lúc này, một vài bóng người gầy guộc từ trong các ngôi nhà bước ra. Họ nhìn nhóm người Diệp Vô Trần bằng ánh mắt đờ đẫn, không có lấy một chút sức sống hay thậm chí là sự cảnh giác của kẻ phàm trước người lạ. Khi nỗi khổ đã chạm đến giới hạn, người ta không còn sợ hãi, chỉ còn sự tê liệt.
Một lão già, tóc tai chỉ còn vài sợi lưa thưa, chống gậy bước đến trước mặt Diệp Vô Trần. Ông lão run rẩy định quỳ xuống, nhưng Vô Trần đã kịp thời đưa tay đỡ lấy. Bàn tay của hắn mềm mại nhưng mang theo một hơi ấm kỳ lạ khiến lão già thấy ngực mình bớt đau thắt.
“Thưa… các vị tiên nhân…” Giọng lão già thều thào. “Nếu các vị có lòng hảo tâm… xin hãy ban cho tụi nhỏ một miếng nước. Già này không cần nữa, chỉ cầu cho mầm non của ngôi làng này không phải chết khát trong đêm nay.”
Tô Nguyệt Dao vội vàng lấy bình nước đeo bên hông định đưa ra, nhưng Diệp Vô Trần đưa tay ngăn lại. Nàng nhìn hắn với vẻ mặt không hiểu nổi, có chút oán trách.
“Vô Trần huynh, tại sao…”
“Nước trong bình chỉ cứu được một đứa trẻ trong một ngày.” Diệp Vô Trần nhẹ nhàng nói. “Nhưng căn bệnh của vùng đất này nếu không chữa, cả vạn người sẽ cùng chết trong sự hành hạ của Hỏa độc.”
Hắn buông tay lão già ra, tháo thanh kiếm gỗ dùng để gánh thuốc trên vai Lục Manh xuống. Hắn đi tới bên cái giếng cạn, dùng thanh kiếm gỗ cắm xuống nền đất nứt nẻ.
“Nguyệt Dao, lấy Quy Phàm Lô ra cho ta.”
Tô Nguyệt Dao ngẩn người, rồi nhanh chóng làm theo. Cái lò luyện đan cũ kỹ, sứt mẻ hiện ra giữa nền cát. Những người dân làng Cô Thạch ngơ ngác nhìn theo. Họ đã từng thấy các tu sĩ cưỡi kiếm bay qua, từng thấy những đại nhân vật ban phát linh thạch, nhưng chưa bao giờ thấy ai đó ngồi xuống bên một cái giếng cạn để… luyện đan.
Diệp Vô Trần không sử dụng bất kỳ loại hỏa diễm hoa mỹ nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên mặt lò.
“Lục Manh, đem nắm cát ở bốn hướng Đông Tây Nam Bắc của làng này lại đây. Mỗi hướng một nắm. Lấy thêm một đoạn xương khô của loài quái vật sa mạc đã chết mục dưới chân núi kia. Và cuối cùng, hãy mượn lão trượng một chiếc lá héo nhất trên cái cây chết khô ở đầu làng.”
Lục Manh không một lời thắc mắc, gã dùng sức mạnh của một thợ rèn phi thân đi thực hiện nhiệm vụ. Trong khi đó, các đệ tử Hỏa Vân Tông từ xa cũng đã tò mò bám theo. Họ nấp sau những mỏm đá, xì xào bàn tán:
“Hắn điên rồi sao? Dùng cát và xương khô để luyện đan? Đó chẳng phải là rác rưởi sao?”
“Ta chưa từng nghe nói có loại đan dược nào được luyện từ những thứ hôi hám như vậy. Đúng là phường lừa đảo!”
Diệp Vô Trần phớt lờ tất thảy. Hắn ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm nghiền.
Khi Lục Manh mang đầy đủ “nguyên liệu” về, Diệp Vô Trần ném tất cả vào trong Quy Phàm Lô. Hắn khẽ lẩm bẩm: “Trời lấy nước nuôi vạn vật, đất lấy linh giữ mầm sống. Nay hỏa độc hoành hành, đất mất đi tính mềm, nước mất đi tính tụ. Ta mượn danh nghĩa Đan Đế, điều hòa âm dương, trả lại hơi thở cho vùng đất chết.”
“Vạn Vật Vi Đan!”
Hắn đột ngột mở mắt. Từ đôi bàn tay hắn, một luồng ánh sáng màu xanh lá nhạt — thứ màu của mầm non mới nhú — bao trùm lấy cái lò sứt mẻ. Lần này, hắn không dùng hỏa diễm để đốt, mà dùng “Đạo tâm” để chuyển hóa.
Bên trong lò, những hạt cát thô ráp bắt đầu xoay tròn, chúng ma sát vào nhau tạo ra âm thanh như tiếng gió gào. Mẩu xương khô vốn chứa đầy uế khí và hỏa độc tích tụ nay bị ánh sáng xanh thanh lọc, tan chảy thành một chất lỏng trắng đục như sữa mẹ. Chiếc lá héo úa nằm giữa tâm lò, bắt đầu hút lấy tất cả linh khí từ bốn hướng gánh lại, kỳ tích hiện ra: chiếc lá khô cong bỗng chốc xanh lại, rồi nát ra thành những hạt sương li ti.
Đám người Hỏa Vân Tông trợn tròn mắt. Cảnh tượng này hoàn toàn đảo lộn hiểu biết về đan đạo của họ. Không cần lò xịn, không cần địa hỏa, thậm chí không cần linh dược thượng phẩm. Hắn đang biến “tuyệt vọng” của vùng đất thành “dược dẫn”.
Trên bầu trời, những đám mây vốn đang bị hỏa khí xua tan, bỗng dưng như bị một lực lượng vô hình lôi kéo, bắt đầu tụ hội lại về phía làng Cô Thạch. Không gian vốn nóng như lò thiêu bỗng chốc trở nên dịu mát lạ thường.
“Hô hấp của Đạo…” Diệp Vô Trần thì thầm.
Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán hắn. Dù là Đan Đế trùng sinh, nhưng việc dùng tu vi phàm nhân để thực hiện kỹ thuật “Chữa trị vùng đất” vẫn là một gánh nặng cực đại đối với kinh mạch của hắn. Tuy nhiên, đạo tâm hắn càng lúc càng kiên định. Hắn nhìn thấy linh hồn của những người dân đang héo úa, hắn nhìn thấy sự khao khát của từng hạt cát.
“Thành!”
Một tiếng vang trầm đục phát ra từ Quy Phàm Lô. Không có đan vân hào nhoáng, không có hương thơm nức mũi. Từ trong lò bay ra một viên thuốc duy nhất, tròn trịa, có màu đất xám nhưng toát ra một thứ cảm giác ẩm ướt lạ kỳ.
Diệp Vô Trần cầm lấy viên đan, bước đến bên giếng nước cạn. Lão già và đám dân làng run rẩy dõi theo từng cử động của hắn.
“Lão trượng, viên đan này mang tên ‘Vũ Lâm Cam Lộ’. Nó không phải để ăn.”
Vừa nói, hắn vừa thả viên đan xuống lòng giếng sâu hun hút.
Mọi người nín thở. Một giây… hai giây… một phút trôi qua. Vẫn không có gì xảy ra.
Bọn tu sĩ Hỏa Vân Tông bắt đầu cười rộ lên: “Hahaha, ta đã bảo mà! Diễn trò cho lắm vào, hóa ra cũng chỉ là một trò bịp bợm. Một viên đan ném xuống đất mà đòi có nước sao?”
Nhưng nụ cười của họ bỗng chốc tắt ngóm.
Dưới đáy giếng sâu, một tiếng nổ nhẹ như bong bóng nước vỡ ra phát ra. Ngay sau đó là những âm thanh ầm ầm từ lòng đất, giống như tiếng của một con rồng đất đang thức tỉnh và chuyển mình. Đất dưới chân mọi người bắt đầu rung nhẹ.
“Nhìn kìa! Trời… trời đổ mưa rồi!” Tiếng reo hò của một đứa trẻ vang lên phá tan sự tĩnh lặng.
Từ trên bầu trời đêm của Tây Mạc, nơi mà người dân không thấy nổi một giọt nước suốt hàng chục năm qua, một giọt sương lành lạnh rơi xuống mặt của lão già. Rồi hai giọt, mười giọt… chỉ trong nháy mắt, một trận mưa rào trắng xóa đổ ập xuống làng Cô Thạch.
Mưa không mang theo hơi nóng của cát bụi, mà mang theo hơi mát của rừng già và sự thanh khiết của suối nguồn.
Nhưng kỳ diệu chưa dừng lại ở đó. Viên đan hòa vào mạch nước ngầm, dẫn dắt hơi mát len lỏi qua từng kẽ nứt của vùng đất. Người ta tận mắt chứng kiến những vết nứt to tướng trên mặt đất dần dần khép lại. Từ những hốc đá, những mầm cỏ xanh nhỏ bé điên cuồng trồi lên, hút lấy dưỡng chất và lớn nhanh như thổi dưới màn mưa.
Lòng giếng cạn bỗng nhiên nước dâng lên sùng sục, trong vắt như gương, tràn cả ra ngoài miệng giếng, chảy thành những dòng suối nhỏ quanh làng.
Người dân làng Cô Thạch quỳ thụp xuống dưới mưa. Họ không cầu nguyện tiên nhân nữa, họ đang khóc. Những giọt nước mắt hòa lẫn với nước mưa, gột rửa đi lớp bụi bẩn của hàng thập kỷ tuyệt vọng. Đứa bé cầm chiếc gáo vỡ lúc nãy giờ đây đang hứng nước, cười toe toét, hai má gầy guộc của nó dường như hồng hào hơn dưới làn nước mát.
“Đây không phải là ảo thuật… Đây là Đạo…” Một trưởng lão của Hỏa Vân Tông run rẩy khuỵu gối xuống cát. “Hắn… hắn dùng đan dược để hồi sinh một mảnh thiên địa…”
Tô Nguyệt Dao đứng dưới mưa, đôi mắt nàng lấp lánh nhìn bóng lưng gầy yếu nhưng hiên ngang của Diệp Vô Trần. Nàng chưa bao giờ thấy hắn đẹp đến thế. Không phải vẻ đẹp của một tiên nhân cao ngạo, mà là vẻ đẹp của một kẻ phàm trần mang trái tim đại ngàn.
Diệp Vô Trần hơi loạng choạng, Lục Manh vội vàng đỡ lấy sư phụ.
“Sư phụ, người không sao chứ?”
Vô Trần mỉm cười, lắc đầu nhẹ. Hắn nhìn làn mưa đang tưới tắm lên ngôi làng, nhìn hỏa độc trong không trung bị ép lùi về phía chân trời.
“Manh nhi, con thấy không? Đan đạo mà sư phụ dạy con, mục đích tối thượng không phải để trường sinh bất lão, cũng không phải để nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Mà là để trả lại những gì thế gian vốn có.”
Hắn quay sang nhìn lão già lúc nãy giờ đã ướt đẫm mưa nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn.
“Lão trượng, nước đã về, đất đã khỏe. Từ nay, hãy trồng trọt lại. Đừng quên, mạch nước này là từ tâm nguyện của mọi người mà thành. Nếu lòng người còn khô héo, mạch nước rồi cũng sẽ lại cạn.”
Lão già dập đầu sát đất, giọng nghẹn ngào: “Ơn cứu mạng này, làng Cô Thạch đời đời không quên. Xin tiên sư để lại danh tính để chúng con lập đền thờ phụng.”
Diệp Vô Trần xua tay, chậm rãi bước đi giữa màn mưa.
“Ta chỉ là một gã lười biếng đi ngang qua gánh thuốc thuê. Đừng thờ phụng ta, hãy thờ phụng những nhành cỏ xanh mà các người trồng được.”
Mặc cho sự níu kéo của người dân, ba người họ lại lặng lẽ lên đường. Lục Manh lại gánh đôi đòn gánh lên vai, nhưng lúc này gã cảm thấy đôi vai mình không còn nặng trĩu vì gánh nặng nữa, mà như được nâng đỡ bởi một sức mạnh kỳ lạ. Gậy gỗ gánh thuốc giờ đây thấm đẫm hơi ẩm của mưa và đạo vận của viên đan vừa luyện, trông bóng bẩy và rắn chắc hơn bao giờ hết.
Khi bóng họ đã khuất xa vào màn đêm, trận mưa cũng dần nhỏ lại, trở thành những hạt bụi nước êm đềm tưới mát cho mảnh đất vừa hồi sinh.
Bên trong lòng đất, hỏa độc vẫn còn ẩn khuất ở sâu hơn, nhưng chúng không dám lộ diện. Uy áp của một viên “Đạo Đan” do một Đan Đế đích thân luyện chế bằng tinh hoa của đất trời đang là một sự răn đe tuyệt đối.
Đi được một đoạn dài, Tô Nguyệt Dao bỗng nhiên lên tiếng, giọng nàng có chút lo lắng: “Vô Trần huynh, huynh vừa tiêu tốn quá nhiều sức lực. Tây Mạc vẫn còn rộng lớn, nếu Huyết Đan Môn hay thuộc hạ của Phùng Kinh Thiên đuổi tới lúc này…”
Diệp Vô Trần chưa kịp trả lời, bỗng nhiên một tràng cười phóng khoáng từ phía trước vọng lại.
Giữa bãi cát mênh mông, dưới ánh trăng non vừa ló rạng sau màn mưa, có một bóng người rách rưới đang ngồi vắt vẻo trên một tảng đá. Trên tay người đó cầm một vò rượu to, mùi rượu thơm nồng nàn lan tỏa cả một vùng, át đi cả mùi bùn đất sau mưa.
“Haha! Tốt cho câu ‘Chúng sinh là đan, nhân gian là lò’. Diệp lão đệ, lâu quá không gặp, thủ đoạn ‘vỗ về đất mẹ’ của ông vẫn phong tao như ngày nào!”
Đôi mắt Diệp Vô Trần sáng lên, một nụ cười thực sự hiện ra trên gương mặt luôn bình thản của hắn.
“Mặc Thiên Hành? Ông già nát rượu này, lại trốn khỏi tiệm rượu nào để tới đây đòi nợ ta đó sao?”
Người đang ngồi trên tảng đá chính là “Tửu Tiên” Mặc Thiên Hành. Ông ta nhảy xuống, vừa đi vừa lảo đảo nhưng bộ pháp lại huyền ảo khôn lường, mỗi bước chân dường như đều đạp lên linh mạch của sa mạc.
“Tiền nợ rượu lần trước ông chưa trả hết đâu. Nhưng thấy trận mưa ban nãy, vò rượu này coi như ta mời ông.”
Mặc Thiên Hành ném vò rượu về phía Diệp Vô Trần. Vô Trần đón lấy, ngửa cổ uống một ngụm thật lớn. Vị rượu cay nồng chảy xuống thực quản, lập tức hóa thành một dòng năng lượng ấm áp chữa lành những tổn thương vừa rồi trong kinh mạch hắn.
“Hảo tửu!” Diệp Vô Trần khen một tiếng.
“Rượu tất nhiên là hảo tửu.” Mặc Thiên Hành thu lại vẻ cợt nhả, ánh mắt lão bỗng trở nên sắc lẹm như kiếm phong, nhìn chằm chằm về hướng xa xăm của sa mạc. “Nhưng Diệp lão đệ, tin xấu cho ông đây. Trận mưa này tuy cứu được phàm nhân, nhưng hào quang của nó đã chọc thủng màn che đậy khí tức của ông. ‘Con chim đại bàng’ ở trên trời đã bắt đầu nhìn thấy cái tổ nhỏ này rồi.”
Diệp Vô Trần bình thản gạt những giọt rượu vương trên môi, đưa vò rượu cho Lục Manh rồi liếc nhìn Nguyệt Dao.
“Lồng lộng như trời, mênh mông như đất. Hắn thích nhìn thì cứ nhìn. Đạo của hắn ở trên cao lạnh lẽo, đạo của ta ở dưới chân bụi bặm. Muốn đến lấy mạng ta, cũng phải xem hắn có chịu nổi cái ‘nhiệt’ của nhân gian này hay không.”
Tô Nguyệt Dao cảm thấy trong lời nói của Vô Trần có một sự tự tin cực hạn, không phải kiểu tự phụ của kẻ mạnh, mà là sự vững chãi của một người đã tìm thấy gốc rễ của mình.
“Tiền bối Mặc, ông đến đây chỉ để báo tin hay là cùng đi uống rượu?” Lục Manh thật thà hỏi.
Mặc Thiên Hành gãi đầu cười hì hì: “Lão phu là người đi hóng hớt. Nơi nào có chuyện hay, nơi đó có rượu ngon, thì lão có mặt. Nhưng nghe nói ở phía trước mười dặm có một thị trấn lớn hơn, nơi đó đang diễn ra một cuộc thi tuyển ‘Dược đồ’ của một gia tộc luyện đan nổi tiếng. Thú vị là, bọn chúng đang tuyên bố có thể luyện được một loại đan dược khiến người ta quên sạch nợ trần gian, nhập vào tiên đạo ngay lập tức.”
Diệp Vô Trần hơi nhíu mày: “Quên sạch nợ trần gian? Trảm đứt bụi trần sao?”
“Phải, bọn chúng gọi đó là ‘Vô Tình Đan’.” Mặc Thiên Hành nốc một ngụm rượu rồi phun mạnh vào cát. “Ta ngửi thấy mùi thối của Phùng Kinh Thiên và đám ngụy quân tử thượng giới ở trong thứ thuốc đó.”
Diệp Vô Trần trầm mặc một lát, rồi nhàn nhạt nói: “Hết ‘Huyết Đan’ tàn sát sinh linh, giờ lại đến ‘Vô Tình Đan’ tẩy não chúng sinh. Tây Mạc này thật sự là một bệnh nhân nặng.”
Hắn nhặt thanh kiếm gỗ lên, đặt lên vai, hai đầu gánh thuốc treo lủng lẳng Quy Phàm Lô và bọc thảo dược vừa hái được.
“Đi thôi. Nếu bọn chúng đã muốn trảm đứt bụi trần, thì chúng ta sẽ dùng bụi trần này để lấp đầy những tâm hồn trống rỗng đó.”
Dưới ánh trăng vàng vọt, bốn bóng người – một Đan Thần nhập phàm, một cô nương nhân hậu, một gã thợ rèn kiên định và một ông già say xỉn – bước đi thong dong trên nền cát bắt đầu mọc lên những mầm sống đầu tiên.
Mưa đã ngưng, nhưng hơi ẩm vẫn còn đó. Một mùa xuân mới cho vùng đất chết Tây Mạc dường như đã bắt đầu từ những bước chân giản đơn ấy. Và ở một nơi rất cao, phía trên những đám mây đen kịt của Tiên giới, một đôi mắt lạnh lùng như băng tuyết vừa mở ra, xuyên qua vạn dặm hư không để nhìn vào một nhành cỏ xanh vừa nhú bên một cái giếng cũ ở làng Cô Thạch.
Diệp Vô Trần, cuộc chiến giữa “Hữu Tình” và “Vô Tình” của ông, cuối cùng cũng đã chính thức bắt đầu.