Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 84: Phật môn và Đan đạo

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:05:14 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 84: PHẬT MÔN VÀ ĐAN ĐẠO**

Gió đêm Tây Mạc không còn mang cái nóng hầm hập của những ngày hỏa sát hoành hành, thay vào đó là cái lạnh khô khốc, len lỏi qua từng kẽ lá của những bụi cây xương rồng gai góc. Dưới ánh trăng bạc, dải cát dài mênh mông như một tấm lụa mềm mại bị bàn tay tạo hóa đánh rơi giữa trần gian.

Diệp Vô Trần bước đi thong dong, thanh kiếm gỗ gánh thuốc trên vai khẽ đung đưa nhịp nhàng theo bước chân. Mỗi bước hắn chạm xuống cát, dường như có một luồng linh khí thanh khiết cực kỳ mờ nhạt từ lòng bàn chân lan tỏa ra, khiến những hạt cát li ti không hề bị lún xuống. Đó là một loại cảnh giới tự tại, khi thân xác đã hòa cùng thiên địa, không còn trọng lượng, không còn sự ngăn cách giữa con người và vạn vật xung quanh.

“Vô Trần ca ca, huynh lại đang nhập định khi đang đi sao?”

Tô Nguyệt Dao nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt nàng trong trẻo như nước mùa thu. Nàng nhận thấy từ khi rời khỏi làng Cô Thạch, thần thái của Diệp Vô Trần càng lúc càng trở nên trầm tĩnh, giống như một chén trà ngon sau khi đã qua nhiều lần nước, vị chát phai đi để lộ ra cái ngọt hậu thâm trầm.

Diệp Vô Trần mỉm cười, ánh mắt vẫn nhìn về phía chân trời xa xăm: “Ta chỉ đang nghe tiếng cát nói chuyện. Chúng nói rằng đã rất lâu rồi, chúng chưa được uống một cơn mưa thấm đẫm tình người như vậy.”

Mặc Thiên Hành đi phía sau, nghe thấy thế thì khà một tiếng rõ to, dốc bầu rượu vào miệng rồi lau mép: “Cát mà cũng biết nói chuyện? Vô Trần, ngươi tu cái ‘Đạo Nhập Phàm’ này xem ra sắp thành ‘Đạo Nhập Ma’ rồi đó. Thôi thì nói chuyện với cát cũng được, chỉ mong lát nữa tới nơi đừng bảo ta đi tâm sự với đống gạch đá trong chùa là được.”

“Chùa sao?” Lục Manh đang gánh cái đe sắt nặng ngàn cân trên vai, mồ hôi nhễ nhại, nghe thấy vậy thì sáng mắt lên. “Tiền bối Mặc, ý ông là phía trước có chỗ dừng chân?”

“Phải, một ngôi cổ tự lâu đời, tên là Vô Niệm.” Mặc Thiên Hành nheo mắt nhìn qua màn đêm. “Tây Mạc là nơi khởi nguồn của Phật môn trên Linh Hoàn Đại Lục. Ở đây, giữa sa mạc khô cằn, thứ duy nhất cứu rỗi linh hồn con người không phải là linh dược nghìn năm, mà là đức tin vào sự luân hồi.”

Đi thêm chừng hai dặm, giữa những cồn cát nhấp nhô, một bóng dáng sừng sững hiện ra. Đó là một ngôi chùa cổ được xây dựng hoàn toàn bằng đá nham thạch đỏ, tường vách đã bong tróc vì sự bào mòn của gió cát hàng ngàn năm. Những bức tượng Phật điêu khắc trực tiếp vào vách đá phía sau chùa mang vẻ u buồn, tĩnh lặng, tựa như đang chứng kiến sự thịnh suy của nhân thế dưới đôi mắt nhắm hờ.

Tiếng chuông chùa đột ngột vang lên: *Boong…*

Thanh âm ấy không lớn, nhưng lại như một làn sóng chấn động đánh thẳng vào linh hồn. Diệp Vô Trần khẽ dừng bước. Hắn cảm nhận được trong tiếng chuông ấy không có linh lực, nhưng lại chứa đựng một thứ “Ý” cực kỳ tinh thuần – một loại Ý không màng đến sinh tử, không mong cầu đắc đạo, chỉ đơn thuần là sự buông bỏ hoàn toàn.

Trước cổng chùa, một vị tăng nhân già nua đang chậm rãi quét những hạt cát tràn vào sân. Điều kỳ lạ là dù sa mạc luôn lộng gió, nhưng cây chổi tre của lão hòa thượng lướt tới đâu, cát liền nằm im ở đó, xếp thành những vòng tròn đồng tâm hoàn hảo chung quanh một gốc cây bồ đề đã khô héo từ lâu.

“Khách quý từ xa tới, Vô Niệm Tự lâu rồi mới có người mang theo hơi thở của ‘sống’ đi qua nơi này.”

Vị tăng nhân không ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một lực xuyên thấu lạ kỳ.

Diệp Vô Trần buông gánh thuốc, chấp tay hành lễ theo kiểu phàm nhân: “Vãn bối đi ngang qua đây, muốn xin một ngụm nước và một chỗ nghỉ chân cho bạn bè. Không biết đại sư có tiện chăng?”

Vị tăng nhân lúc này mới ngẩng đầu. Đôi mắt lão đục ngầu, dường như đã mất đi thị lực, nhưng cái nhìn của lão lại khiến Mặc Thiên Hành – một cao thủ Kiếm tu ẩn thế – phải thu lại vẻ cợt nhả, còn Lục Manh thì cảm thấy cái đe sắt trên vai mình nhẹ đi phần nào.

“Cửa chùa không khóa, lòng người mở thì cửa mở. Mời vào.”

Trong điện thờ vắng lặng, khói hương thoang thoảng mùi gỗ đàn hương cũ kỹ. Vị tăng nhân mang ra một ấm trà sứt quai, rót vào những cái chén sành thô kệch.

“Chỗ này chỉ có trà đắng từ rễ cây cỏ lạc, mong vị đạo hữu đừng chê.” Vị tăng nhân nhìn về phía Diệp Vô Trần, đôi mắt mù lòa của lão dường như có thể xuyên thấu qua thanh y của hắn, nhìn thấy cái lò Quy Phàm cũ kỹ đang tỏa ra hơi thở của hồng trần. “Đạo hữu mang theo hơi thở của dược thảo, nhưng tâm lại mang theo hình bóng của thiên địa. Chắc hẳn là một bậc Đan sư xuất thế?”

Diệp Vô Trần bưng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng gắt tràn vào khoang miệng, khiến lưỡi tê dại, nhưng ngay sau đó là một sự thanh lương lan tỏa lên tận đại não. Hắn nhàn nhạt trả lời: “Ta không phải Đan sư xuất thế. Ta chỉ là một gã bán thuốc dạo, lấy bụi trần làm dược, lấy hỉ nộ làm lửa thôi.”

Vị tăng nhân khẽ gật đầu, đặt chiếc chổi tre sang một bên: “Hảo một câu ‘lấy bụi trần làm dược’. Nhưng đạo hữu có biết, người tu Phật chúng ta cả đời cầu chính là hai chữ ‘Buông bỏ’. Bụi trần càng dày, tâm càng nặng. Dược của đạo hữu luyện ra càng nồng vị nhân gian, thì lòng người lại càng khó lòng thoát ly khổ hải. Như vậy, là cứu người hay là hại người?”

Ánh nến trong điện khẽ đung đưa. Tô Nguyệt Dao ngồi bên cạnh cảm thấy cuộc trò chuyện này dường như quá thâm sâu so với nhận thức của nàng, nhưng nàng vẫn chăm chú lắng nghe.

Diệp Vô Trần đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn gỗ đã mục: “Đại sư nói đến ‘Buông bỏ’, nhưng vãn bối lại thấy đại sư đang ‘Nắm giữ’. Cát trên sân chùa kia, đại sư quét suốt vạn năm không nghỉ, chẳng phải là đang cố gắng giữ lấy một sự thanh tịnh nhân tạo đó sao? Nếu đại sư thực sự buông bỏ, sao không để gió cuốn cát bay, để bồ đề mục rữa thành đất bụi?”

Vị tăng nhân lặng im, đôi lông mày dài trắng như tuyết khẽ run nhẹ.

Diệp Vô Trần nói tiếp, giọng nói của hắn như dòng suối nhỏ chảy qua kẽ đá, bình thản nhưng không thể ngăn cản: “Trong mắt vãn bối, Phật môn tu tâm, Đan đạo cũng tu tâm. Nhưng Phật môn tìm cách cắt đứt dây leo để cây không còn vướng bận, còn Đan đạo của ta lại muốn dùng nước của trần gian để tưới cho cây nở hoa rực rỡ nhất, cho đến khi nó tự rụng quả. Sự buông bỏ của ta không phải là trốn chạy đau khổ, mà là sau khi đã nếm trải đủ đắng cay của một đời, tâm không còn rung động trước nó nữa.”

Mặc Thiên Hành lúc này bất chợt lên tiếng, phá tan bầu không khí đặc quánh triết lý: “Đại sư, lão tử nói thật nhé. Chỗ các ông có cái thứ ‘Vô Tình Đan’ gì đó của đám người Thượng giới không? Ta nghe nói thứ đó dùng để giúp người ta quên đi mọi vướng bận để dễ dàng đắc đạo. Cái đó có giống với ‘Buông bỏ’ của các ông không?”

Nghe thấy ba chữ “Vô Tình Đan”, sắc mặt vị tăng nhân già đột nhiên biến đổi. Lão thở dài, thanh âm mang theo một nỗi xót xa vô hạn: “Thiện tai, thiện tai. Đó không phải là Đạo, đó là Ma. Mấy ngày gần đây, tại trấn Thiên Diệp phía trước mười dặm, những người tu hành tự xưng là ‘Thiên Tiên Sứ’ đã bắt đầu phân phát loại đan dược đó cho những phàm nhân và tu sĩ cấp thấp. Họ nói rằng, dùng một viên đan, có thể dứt bỏ thất tình lục dục, không còn đau khổ vì sinh ly tử biệt, không còn oán hận tham sân, từ đó nhất bộ lên mây.”

Lão tăng đứng dậy, bước về phía bức tượng Phật bị sứt mẻ một bên vai: “Nhưng lão tăng đã thấy một người phàm sau khi dùng đan. Hắn không còn biết đau, nhưng cũng không còn biết cười. Hắn thấy cha mẹ mình chết bên đường mà mặt không đổi sắc, thấy đứa con đỏ hỏn gào khóc mà lòng chẳng mảy may động lòng. Một con người không có tình cảm, dù có thọ ngang trời đất, thì khác gì một hòn đá ven đường? Đó là sự ‘vô tình’ tàn độc nhất núp bóng đạo đức.”

Diệp Vô Trần khẽ nheo mắt. Đôi mắt tĩnh lặng của hắn đột ngột lóe lên một tia sắc sảo, tựa như thanh kiếm gỗ trên vai hắn đang rung lên vì phẫn nộ.

“Vô tình đạo… Phùng Kinh Thiên, hóa ra ngươi muốn biến nhân gian này thành một cái vườn đá vô hồn để dễ bề thống trị sao?”

Hắn nhớ lại kiếp trước ở Tiên giới. Đỉnh cao ấy lạnh lẽo không phải vì tuyết phủ quanh năm, mà vì những kẻ bước lên đó đã tự tay trảm đứt mọi mối tơ hồng kết nối với sự sống. Hắn từng đứng ở vị trí Cửu Phẩm Đan Đế, nắm giữ sự sinh tử của vạn linh, nhưng cuối cùng hắn nhận ra mình chỉ là một kẻ cô độc nắm trong tay những viên đan sáng lấp lánh nhưng thiếu mất “hơi người”.

Lấy Đạo nhập Phàm – đó không chỉ là con đường tu luyện của hắn, mà là sự phản kháng của hắn đối với cái trật tự tàn khốc mà Thượng giới đang áp đặt lên chúng sinh.

“Đại sư có biết dược liệu chính của ‘Vô Tình Đan’ là gì không?” Diệp Vô Trần hỏi.

Vị tăng nhân khẽ lắc đầu: “Lão tăng không tinh thông dược lý, nhưng mỗi khi mùi hương của đan dược ấy bay tới đây theo gió, lão đều ngửi thấy mùi của tro tàn và sự héo úa của linh hồn.”

Diệp Vô Trần từ tốn đứng dậy, hắn cầm lấy thanh kiếm gỗ, gánh lại bao thuốc. Quy Phàm Lô trên đầu gánh thuốc khẽ kêu một tiếng “Keng” giòn giã, dường như nó cũng đang thôi thúc chủ nhân lên đường.

“Nếu đã là tro tàn, vậy vãn bối sẽ mang tới cho họ một chút ngọn lửa của sự sống.” Diệp Vô Trần quay sang nhìn Nguyệt Dao và Lục Manh. “Hai người sợ không? Cuộc thi Dược đồ sắp tới tại trấn Thiên Diệp, e rằng không chỉ là nơi luyện dược, mà là nơi chúng ta đối diện với những thế lực đã hủy hoại cả một vùng đất.”

Lục Manh siết chặt cán búa lủng lẳng bên hông, giọng trầm đục: “Sư phụ ở đâu, con ở đó. Cái gì vô tình, con dùng búa đập nát là được!”

Tô Nguyệt Dao mỉm cười, nắm chặt vạt áo thanh y của Diệp Vô Trần: “Thiếp không sợ. Nếu họ đã quên mất tình thân, thiếp sẽ nấu cho họ một bát canh gừng thật nóng. Cay quá, họ nhất định phải tỉnh lại thôi.”

Một lời nói đơn giản của cô gái nhỏ không tu vi lại khiến vị lão tăng run rẩy. Lão nhìn Tô Nguyệt Dao, rồi nhìn Diệp Vô Trần, chợt cúi người thật sâu hành lễ:

“Thiên địa bất nhân, lấy vạn vật làm chó rơm. Nhưng người có tình, có thể dùng tình này thay đổi trời đất. Đan sư đạo hữu, lão tăng quét cát vạn năm, đến hôm nay mới thấy mình thực sự là một gã ngu muội. Mời các vị lên đường.”

Dưới sự chỉ dẫn của lão tăng, nhóm người Diệp Vô Trần rời khỏi Vô Niệm Tự khi bóng đêm đã bắt đầu nhạt dần. Trước khi đi, Diệp Vô Trần bất ngờ quay lại, vung tay ném một hạt giống màu đen vào lòng sân chùa, nơi lão tăng vừa quét cát thành hình tròn.

Hắn không nói gì, chỉ để lại một nụ cười mờ nhạt.

Khi bóng dáng họ khuất dần sau cồn cát, hạt giống kia bất chợt nảy mầm với một tốc độ kinh người. Chỉ trong hơi thở, một nhành xanh mướt đã vươn lên từ lòng cát khô cằn, nở ra một bông hoa màu đỏ rực như máu nóng trái tim.

Vị tăng nhân già nhìn đóa hoa ấy, bật khóc. Hóa ra, buông bỏ không phải là quét đi những hạt cát của khổ đau, mà là đủ can đảm để nuôi dưỡng một đóa hoa giữa lòng đau khổ ấy.

***

Mười dặm đường cát dưới chân nhanh chóng lùi lại phía sau. Khi tia nắng đầu tiên của bình minh phá tan lớp sương mờ của sa mạc, trấn Thiên Diệp hiện ra ở chân trời.

Khác với sự tĩnh mịch của làng Cô Thạch, trấn Thiên Diệp là một trung tâm giao thương sầm uất bậc nhất phía Đông Tây Mạc. Nơi đây có những tòa nhà kiến trúc hình vòm độc đáo, những tháp chuông cao vút và một không khí náo nhiệt đến lạ thường. Thế nhưng, đằng sau vẻ sầm uất đó, Diệp Vô Trần lại cảm nhận được một luồng linh khí quái dị đang bao phủ toàn trấn.

Khí này thơm nồng, thanh tao nhưng cực kỳ khô ráo, nó khiến con người ta hưng phấn nhất thời nhưng lại khiến thần trí dần dần trở nên mông lung, xa cách.

“Đây chính là mùi của Vô Tình Đan sao?” Tô Nguyệt Dao khẽ che mũi, nàng cảm thấy lồng ngực hơi thắt lại.

“Không sai.” Diệp Vô Trần ánh mắt trầm xuống. “Bọn chúng không chỉ cho người uống đan, mà còn dùng lò luyện khổng lồ để phát tán đan hương ra khắp không gian. Chúng muốn biến cả cái trấn này thành một đàn gia súc ngoan ngoãn của Tiên giới.”

Mặc Thiên Hành xách bầu rượu, sắc mặt nghiêm túc chưa từng có: “Vô Trần, nhìn kìa. Đan lâu lớn nhất trấn – Thiên Dược Các. Cuộc thi Dược đồ dường như đang bắt đầu ghi danh rồi.”

Tại quảng trường trung tâm của trấn, hàng ngàn người đang xếp hàng dài dằng dặc. Đa phần là các thanh niên thiếu nữ, gương mặt ai nấy đều mang một vẻ khát khao kỳ lạ. Họ không khao khát tiền bạc hay sức mạnh, mà họ khao khát được trở nên “thanh tịnh”.

Trên bục cao, một nam tử mặc đạo bào trắng muốt, thêu hình mây xanh và một vầng mặt trời chói lọi, đang đứng chắp tay sau lưng. Thân hình hắn tỏa ra một loại tiên khí mờ ảo, khiến phàm nhân chỉ nhìn thấy thôi cũng muốn quỳ xuống lạy lục. Hắn chính là đệ tử chấp pháp của Tiên giới hạ phàm, chịu trách nhiệm truyền bá đạo tông của Phùng Kinh Thiên.

“Hôm nay, Thiên Dược Các đại khai cửa cứu thế. Những ai vượt qua được kỳ thi tuyển Dược đồ, sẽ được nhận một viên ‘Tiên Duyên Đan’ miễn phí, được hướng dẫn phương pháp thoát ly bụi trần, không còn chịu nỗi khổ của nhân gian.”

Tiếng nói của nam tử ấy vang vọng khắp trấn, mang theo một sức mạnh tẩy não cực mạnh.

Diệp Vô Trần lạnh lùng đứng giữa đám đông xô bồ. Hắn vẫn gánh gánh thuốc trên vai, dáng vẻ như một kẻ làm thuê tầm thường. Thanh kiếm gỗ và cái lò sứt mẻ thu hút không ít những ánh nhìn khinh bỉ của đám đan sư mặc cẩm y từ khắp nơi đổ về tham gia cuộc thi.

“Nhìn kìa, ngay cả một gã bán thuốc dạo lôi thôi cũng muốn đi thi Dược đồ? Hắn định dùng cái lò hỏng đó để luyện đan cho Tiên sứ xem sao?” Một gã thiếu niên áo gấm cười nhạo, xung quanh là đám hầu hạ tâng bốc.

Diệp Vô Trần chẳng buồn nhìn lấy gã một cái. Hắn nhìn lên nam tử áo trắng trên bục cao, thầm nhủ: *“Thế gian này vốn đã đủ đắng cay, người không giúp họ giảm bớt cái khổ, lại muốn họ quên đi tình người. Lòng tham của các ngươi thật sự còn lớn hơn cả đại dương.”*

Lục Manh tiến lên một bước, gằn giọng hỏi: “Sư phụ, giờ làm gì?”

Diệp Vô Trần khẽ đặt gánh thuốc xuống đất, tiếng “cộc” thanh thúy phát ra khiến một vài tu sĩ cấp cao gần đó giật mình kinh ngạc. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, họ dường như thấy mặt đất dưới chân mình không còn là đá cứng, mà là một mặt nước rung động theo nhịp của cái lò Quy Phàm kia.

“Báo danh đi.” Diệp Vô Trần nhàn nhạt nói. “Bọn chúng muốn luyện đan Vô Tình, vậy chúng ta sẽ luyện một viên đan Hữu Tình để cho cả thế giới này biết: Nhân gian này, dù có khổ đến mấy, vẫn là nơi đáng để sống nhất.”

Mặc Thiên Hành uống cạn hớp rượu cuối cùng, ánh mắt sáng lên đầy chờ mong: “Được lắm! Diệp Vô Trần, trận đấu này lão phu nhất định phải tận mắt chứng kiến. Ngươi định đặt tên viên đan ấy là gì?”

Diệp Vô Trần ngước nhìn bầu trời xanh thẳm của Tây Mạc, nhẹ giọng trả lời:

“Không cần tên hoa mỹ. Nó chỉ là một viên ‘Nhân Gian Trà Đan’ mà thôi.”

***

Quy trình báo danh diễn ra rất nhanh. Diệp Vô Trần chỉ điền tên một cách đơn giản, không giới thiệu môn phái, không chứng minh tu vi. Khi đến lượt hắn giao nộp dược liệu khởi đầu (để chứng minh có hiểu biết về thảo mộc), hắn thọc tay vào túi vải cũ kỹ, lấy ra một mớ rễ cây khô héo và mấy lá cỏ xanh vừa hái được trên đường đi qua Vô Niệm Tự.

Gã ghi danh nhìn Diệp Vô Trần bằng ánh mắt như nhìn một kẻ điên: “Ngươi giỡn mặt ta sao? Đây là phế liệu mà con lạc đà còn không thèm ăn, ngươi mang nó tới thi Dược đồ của Thiên Dược Các?”

Xung quanh lập tức nổ ra những tràng cười vang dội. Đám đan sư kiêu ngạo khoe ra linh thảo năm trăm năm, một ngàn năm, tỏa sáng lấp lánh và có linh khí nồng đậm.

“Vị quan huynh này, trong mắt huynh đây là phế liệu.” Diệp Vô Trần thản nhiên nói, thanh âm không nhanh không chậm nhưng át đi mọi tiếng cười nhạo xung quanh. “Nhưng trong mắt người bệnh, một gốc linh thảo nghìn năm đôi khi không quý giá bằng một ngụm nước ấm khi trời lạnh. Đan đạo của ta, nhìn vào sự hữu dụng, không nhìn vào cấp bậc.”

Gã ghi danh đang định đuổi hắn đi thì nam tử áo trắng trên bục cao đột ngột mở miệng:

“Cứ để hắn vào.”

Hắn liếc nhìn Diệp Vô Trần, đôi mắt lạnh lùng như băng đá có chút nheo lại. Là đệ tử của Tiên giới, hắn có trực giác nhạy bén hơn hẳn kẻ phàm. Hắn cảm nhận được trên người thanh niên gánh thuốc này có một thứ khí tức rất lạ – nó vô cùng yếu ớt nhưng lại cực kỳ cứng cỏi, tựa như một sợi chỉ tơ nhưng có thể buộc cả trời đất lại.

“Ta muốn xem thử, kẻ mang tâm lý phàm nhân hèn kém vào cuộc chơi của thần tiên, cuối cùng sẽ bị ngọn lửa đan làm cho thiêu rụi ra sao.” Nam tử áo trắng thầm nghĩ.

Cuộc thi bắt đầu vào giữa trưa.

Quảng trường rộng lớn giờ đây đã được chia thành hàng ngàn vị trí luyện đan. Hơi nóng từ hỏa diễm của các lò luyện khác nhau bắt đầu bốc lên, biến trấn Thiên Diệp thành một cái vạc lửa thực sự.

Mọi người đều dốc hết sức mình, dùng những hỏa chủng quý hiếm nhất như Địa Tâm Hỏa, Huyền Băng Hỏa để tinh lọc linh dược. Những vầng hào quang lam, hồng, vàng rực rỡ bốc cao lên trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ vô song.

Chỉ duy nhất một góc nhỏ ở phía cuối quảng trường là yên tĩnh lạ thường.

Diệp Vô Trần không vội vàng. Hắn lấy cái lò Quy Phàm sứt mẻ đặt lên một đống đá khô. Thay vì dùng chân khí hay hỏa chủng cấp cao, hắn lại lôi từ sau lưng ra một nắm rơm rạ khô và một mẩu đá đánh lửa tầm thường của phàm nhân.

“Hắn đang làm gì thế? Đang định nhóm lửa nấu cơm sao?”

“Trời ạ, gã đó định dùng lửa rơm để luyện đan? Đây quả thực là sự sỉ nhục đối với Đan đạo!”

Những tiếng bàn tán xôn xao không làm Diệp Vô Trần bận tâm. Hắn thổi nhẹ một hơi, ngọn lửa rơm nhỏ bé bùng lên, mang theo làn khói trắng nhàn nhạt và mùi của đồng nội.

Tô Nguyệt Dao đứng ở vòng ngoài, hai tay nắm chặt vào nhau cầu nguyện. Mặc Thiên Hành thì bình thản tựa lưng vào một bức tường đá, khẽ lầm bầm: “Bọn ngu muội các ngươi sao biết được… lửa nào mà chẳng là lửa, chỉ cần trong lòng có lửa, thì một sợi rơm cũng có thể nung đỏ cả vạn dặm sơn hà.”

Lúc này, Diệp Vô Trần bắt đầu ra tay. Đôi tay hắn chuyển động, nhưng không phải những thủ ấn phức tạp thường thấy của các Đan sư. Động tác của hắn rất chậm, rất nhịp nhàng, giống như một người nông dân đang gieo mầm trên đồng ruộng, lại giống như một người vợ đang ân cần khuấy bát canh cho chồng sau một ngày lao động vất vả.

Hắn ném mớ rễ cây khô héo vào lò.

*Xèo…*

Một mùi vị kỳ lạ tỏa ra. Nó không thơm kiểu linh dược thoát tục, mà nó có mùi của nắng cháy, mùi của mồ hôi, mùi của bụi đường và cả mùi của những đêm trăng thanh tĩnh.

Đó chính là “Vị của Đời”.

Trong khi những người khác đang cố gắng luyện hóa tạp chất ra khỏi linh dược để đạt đến độ thuần khiết nhất có thể, thì Diệp Vô Trần lại làm điều ngược lại. Hắn giữ lại mọi thứ. Đối với hắn, những gì thiên hạ gọi là “tạp chất” lại chính là linh hồn của sự sống. Một cuộc đời nếu không có những “tạp chất” buồn vui đau khổ, thì làm sao có thể gọi là hoàn chỉnh?

Dần dần, khói từ lò Quy Phàm bay lên không trung, bao trùm một góc nhỏ quảng trường. Những phàm nhân đang xếp hàng đứng gần đó, khi hít phải làn khói này, gương mặt vô cảm bấy lâu bỗng dưng khẽ dao động.

Có người bỗng thấy nhớ quê nhà cũ ở bên kia sa mạc.
Có người chợt nhớ đến nụ cười của cha mình đã khuất.
Có người bỗng dưng muốn được ăn một bát mì ấm áp của mẹ nấu thuở nhỏ.

Những giọt nước mắt vô thức lăn dài trên những gò má rám nắng.

Nam tử áo trắng trên bục cao phát hiện có điều không ổn. Hắn cảm thấy quyền năng tẩy não của Vô Tình Đan đang bị lung lay bởi một luồng sức mạnh mềm mỏng nhưng dai dẳng vô cùng.

“Hỗn xược! Ngươi đang luyện thứ tà thuật gì vậy?” Nam tử áo trắng quát lên, linh áp Hóa Thần cảnh đột nhiên bùng nổ, ép thẳng về phía Diệp Vô Trần.

Toàn bộ các lò luyện chung quanh bị linh áp này ép đến mức hỏa diễm hỗn loạn, không ít lò đã trực tiếp nổ tung vì không chịu nổi áp lực.

Nhưng Diệp Vô Trần vẫn đứng đó. Linh áp mạnh mẽ khi tiến tới gần hắn ba thước liền biến mất không dấu vết, như thể đá chìm đáy đại dương.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhàn nhạt trả lời:

“Đây không phải tà thuật. Đây là Đan của con người. Nếu tiên nhân các ngươi đã tự nhận mình cao quý vô tình, vậy thì cứ đứng trên cao mà nhìn xem, hạt bụi của nhân gian chúng ta có thể nặng đến nhường nào.”

Diệp Vô Trần đột nhiên vung tay, một dòng linh khí mang theo toàn bộ “Nhân ý” từ lòng bàn tay trút thẳng vào lò Quy Phàm.

*Oanh!*

Một luồng sáng màu vàng đồng, không lấp lánh chói lòa nhưng ấm áp như ánh nắng ban mai, từ lò luyện bốc cao vút lên, trực diện đối đầu với luồng linh quang trắng muốt từ đài cao của Tiên sứ.

Hai hệ tư tưởng, hai loại Đan đạo, bắt đầu trận chiến kịch liệt nhất ngay giữa lòng Tây Mạc sương gió. Một bên là sự buông bỏ vô tình lạnh lẽo, một bên là sự gánh vác hữu tình ấm áp.

Chương truyện kết thúc giữa tiếng la hét của đám đông và mùi hương trà đắng đang bắt đầu đánh thức cả một trấn nhỏ bị ngủ quên trong sự vô cảm. Cuộc chiến thực sự của Đan Thần nhập phàm, giờ mới chính thức lộ diện phần nổi của tảng băng chìm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8