Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 85: Huyết Đan Môn liên thủ với Ma tộc
**CHƯƠNG 85: HUYẾT ĐAN MÔN LIÊN THỦ VỚI MA TỘC**
Tây Mạc, sau trận “Đan đấu” chấn động tâm linh ấy, dường như đã không còn là vùng đất chết khô cằn chỉ biết có nắng gió và cát bụi. Làn khói từ lò Quy Phàm của Diệp Vô Trần tuy đã tan vào hư không, nhưng mùi hương trà đắng, vị mặn của mồ hôi và hơi ấm của nhân tình đã kịp bám rễ sâu vào linh hồn của những kẻ vừa tỉnh mộng.
Trên đài cao, Tiên sứ áo trắng – kẻ đại diện cho sự vô tình của thượng giới – đứng chết lặng. Gương mặt thanh cao thoát tục của hắn lúc này vặn vẹo vì một cảm xúc mà hắn cho là sỉ nhục nhất: Sự dao động. Đôi mắt hắn nhìn xuống đám phàm nhân đang bắt đầu biết khóc, biết nhớ, biết đau, rồi lại nhìn vào đôi bàn tay đang run rẩy của chính mình. Viên Vô Tình Đan tuyệt phẩm hắn vừa luyện ra giờ đây trông chẳng khác gì một viên sỏi lạnh lẽo, vô hồn trước ánh sáng trầm mặc của lò Quy Phàm.
“Hạt bụi nhân gian… lại nặng đến thế sao?” – Hắn lẩm bẩm, giọng nói không còn vẻ cao ngạo của một thần linh.
Hắn nhìn Diệp Vô Trần, người thanh niên đang cúi người thu dọn những mảnh củi khô còn sót lại, dáng vẻ lười biếng và thản nhiên như một gã nông phu vừa xong buổi chợ. Không có hào quang hộ thể, không có áp lực kinh thiên, nhưng trong mắt Tiên sứ, Diệp Vô Trần như một vực thẳm chứa đựng toàn bộ sự sống của thiên địa, nơi mà mọi pháp tắc khô khan của Tiên giới đều trở nên vô nghĩa.
“Ngươi… Diệp Vô Trần, ngươi sẽ phải trả giá cho sự bướng bỉnh này. Thiên Đạo không dung thứ cho kẻ mang ‘Tình’ vào Đạo!”
Dứt lời, nam tử áo trắng hóa thành một luồng thanh quang lạnh lẽo, xé toạc bầu trời cát bụi mà biến mất. Hắn chạy trốn. Không phải chạy trốn kẻ thù, mà chạy trốn sự thức tỉnh đang trỗi dậy trong chính tâm khảm mình.
Diệp Vô Trần không ngẩng đầu, chỉ khẽ phủi lớp bụi bám trên ống tay áo thanh y, nhàn nhạt nói một mình: “Thiên Đạo vốn vô tình, nhưng đất trời vốn có tâm. Các ngươi đi quá xa rồi.”
—
Cùng lúc đó, tại phương Nam xa xôi, sâu trong lòng dãy núi Huyết Mang – đại bản doanh của Huyết Đan Môn.
Bầu không khí nơi đây hoàn toàn trái ngược với sự thanh tịnh của Tây Mạc. Không gian bị bao phủ bởi một màn sương đỏ quánh đặc, nồng nặc mùi máu và rỉ sắt. Tiếng rên rỉ của những phàm nhân bị bắt làm “dược dẫn” vang vọng trong những hang đá tối tăm, hòa cùng tiếng cười khàn đặc của đám môn đồ tà đạo.
Tại mật thất sâu nhất, Cổ Sát Thiên – Trưởng lão quyền lực nhất của Huyết Đan Môn – đang ngồi xếp bằng trước một lò luyện khổng lồ có hình đầu lâu quỷ. Hỏa diễm trong lò không có màu đỏ hay xanh, mà là một màu tím đen âm u, cháy rực bằng việc thiêu đốt sinh mệnh lực của con người.
“Khốn kiếp!”
Cổ Sát Thiên bất ngờ tung một chưởng, đập vỡ nát cái bàn đá trước mặt. Gương mặt lão già đầy những vết sẹo ngang dọc, đôi mắt đỏ ngầu chứa đựng sự phẫn nộ cùng cực. Tin tức về thất bại của đám thủ hạ tại trấn nhỏ biên thùy và sự can thiệp của “thằng nhóc tiệm thuốc” Diệp Vô Trần đã truyền về đến tai lão.
“Diệp Vô Trần… cái tên này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Hết lần này đến lần khác phá hỏng ‘Huyết Tế Đại Đan’ của ta! Nếu không có viên đan ấy, làm sao ta có thể đột phá Hóa Thần, làm sao có thể thọ cùng thiên địa?”
Đúng lúc đó, không gian bên trong mật thất bỗng dưng trùng xuống. Ngọn hỏa diễm tím đen trong lò đan bất chợt đông cứng lại như băng đá. Một luồng âm khí lạnh lẽo thấu xương từ hư không tràn ra, khiến những bức tường đá bắt đầu phủ lên một lớp sương giá đen kịt.
“Muốn trường sinh? Muốn quyền lực? Những thứ đó… kẻ hèn mọn như ngươi làm sao xứng đáng?”
Một giọng nói trầm thấp, như được phát ra từ dưới tầng sâu nhất của cửu u địa ngục, vang lên bên tai Cổ Sát Thiên. Lão già kinh hãi, bật dậy, linh lực huyết sắc bao quanh toàn thân: “Kẻ nào? Gan lớn bằng trời, dám xông vào cấm địa Huyết Đan Môn!”
Từ trong bóng tối góc phòng, một bóng người dần hiện rõ. Đó là một nam tử cao lớn, khoác trên mình bộ chiến giáp màu đen huyền vũ, sau lưng là chiếc áo choàng thêu hình những đóa hoa bỉ ngạn màu máu. Điều đáng sợ nhất là đôi mắt hắn không có tròng trắng, chỉ một màu đen sâu thẳm, rò rỉ ra những sợi ma khí li ti.
Cổ Sát Thiên đồng tử co rụt lại, giọng run rẩy: “Ma… Ma tộc? Cấm chế của lục địa vẫn còn đó, tại sao Ma tộc lại có thể xuất hiện ở Đông Huyền Châu?”
Ma sứ nhếch môi cười, một nụ cười không chút hơi ấm: “Khi tham vọng của con người đủ lớn, nó sẽ trở thành một ngọn hải đăng chỉ đường cho chúng ta. Cổ Sát Thiên, ngươi luyện đan bằng máu, nhưng đó chỉ là những thứ tạp nham. Ngươi có muốn biết, nếu lấy ma khí của vực thẳm làm dược dẫn, ngươi sẽ luyện ra thứ gì không?”
Cổ Sát Thiên sững người. Bản tính tham lam và tàn nhẫn dần át đi nỗi sợ hãi. Lão nhìn chằm chằm vào bóng đen trước mắt: “Các ngươi muốn gì ở ta?”
“Linh Hoàn Đại Lục đã yên bình quá lâu rồi.” – Ma sứ bước lại gần lò đan đầu lâu, chỉ nhẹ nhàng búng tay, ngọn lửa tím đen bên trong lập tức biến thành màu đen kịt hung bạo, áp lực từ lò đan tỏa ra khiến Cổ Sát Thiên phải lùi lại mấy bước. “Tiên giới coi thường các ngươi, phàm nhân oán hận các ngươi. Nhưng Ma tộc chúng ta trọng dụng nhân tài. Hợp tác đi, Cổ Sát Thiên. Ngươi cung cấp vị trí các linh mạch yếu nhất và máu của mười vạn phàm nhân, ta sẽ cho ngươi bí pháp luyện chế ‘Thánh Ma Vô Hạn Đan’. Với nó, việc ngươi nghiền nát gã Diệp Vô Trần kia chỉ là chuyện trong chớp mắt.”
Cổ Sát Thiên nhìn ngọn lửa đen ngòm, cảm nhận được một luồng sức mạnh hủy diệt đang vẫy gọi. Lão vốn là kẻ cuồng đan đạo đến mất tính người, giờ đây khi đứng trước sự cám dỗ tột cùng, đạo đức cuối cùng của một tu sĩ cũng vỡ vụn.
“Được… giao ước thành lập. Nhưng các ngươi phải đảm bảo, sau khi thành công, toàn bộ khu vực phía Đông này phải thuộc về Huyết Đan Môn!”
Ma sứ gật đầu, nhưng sâu trong đôi mắt đen ngòm ấy là một sự khinh bỉ tột cùng. Trong mắt Ma tộc, loại người như Cổ Sát Thiên chẳng qua cũng chỉ là một loại “dược liệu” sống mà thôi.
Cuộc liên thủ tội lỗi giữa Đan tà và Ma giới đã được định đoạt trong bóng tối của núi Huyết Mang, báo hiệu một cơn bão máu đang chuẩn bị quét qua toàn bộ Linh Hoàn Đại Lục.
—
Quay lại Tây Mạc, tại một gian nhà nhỏ đơn sơ bên cạnh Vô Niệm Tự.
Mùi rượu thơm nồng của Mặc Thiên Hành hòa cùng mùi khói bếp nhẹ nhàng tạo nên một không gian yên bình lạ kỳ. Tô Nguyệt Dao đang ngồi bên hiên, tay thoăn thoắt phân loại những nhành Cực Dương Linh Hoa mà Vô Trần vừa thu hái được. Thỉnh thoảng nàng lại nhìn lén về phía gã thanh niên đang ngồi đung đưa trên chiếc ghế tựa bằng tre, trong lòng tràn ngập cảm giác bình yên chưa từng có.
Lục Manh thì đang ở phía sau sân, mồ hôi nhễ nhại cầm búa rèn. Kể từ khi theo Diệp Vô Trần, tâm tính gã thợ rèn này càng lúc càng trầm ổn. Mỗi cú đập của hắn không chỉ là rèn sắt, mà là rèn chính cái tâm của mình theo lời dạy của sư phụ.
“Vô Trần, huynh đang nghĩ gì vậy?” – Nguyệt Dao khẽ hỏi khi thấy Diệp Vô Trần im lặng nhìn về phía chân trời xa xăm rất lâu.
Diệp Vô Trần thu hồi tầm mắt, mỉm cười nhàn nhạt: “Ta đang nghĩ, trà hôm nay Nguyệt Dao pha có vẻ hơi đắng.”
“Huynh lại nói giỡn!” – Nàng đỏ mặt, hứ nhẹ một tiếng rồi cúi đầu làm việc tiếp.
Mặc Thiên Hành nấc lên một tiếng, vỗ vỗ vò rượu, giọng say khướt nhưng đôi mắt lại sắc lẹm: “Thằng nhóc, đừng dùng trà đắng để lấp liếm. Ngươi cũng cảm thấy rồi phải không? Gió đã đổi hướng rồi. Cái mùi thối tha của bóng tối từ phương Nam đang bay tới tận đây rồi.”
Diệp Vô Trần khẽ thở dài, tay vuốt ve thành lò Quy Phàm cũ kỹ đang đặt trên đầu gối.
“Hồng trần là một lò đan khổng lồ. Chúng sinh trong đó vừa là người luyện đan, cũng vừa là dược liệu. Khi tâm con người vấy bẩn, lò đan này sẽ luyện ra tai ương.”
Vô Trần đứng dậy, bước xuống sân. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đang mờ dần sau những làn mây đen bất thường.
“Nguyệt Dao, Lục Manh, sắp xếp hành trang đi. Ngày mai chúng ta sẽ rời Tây Mạc, trở về Đông Huyền Châu.”
Lục Manh dừng búa, lau mồ hôi hỏi: “Sư phụ, sao vội vậy? Chẳng phải người nói muốn ở đây thêm vài ngày để cảm ngộ Phật tính sao?”
Diệp Vô Trần lắc đầu, giọng nói trầm lắng nhưng vang vọng sự kiên định: “Bệnh của nhân gian không thể chữa trị bằng cách trốn tránh. Lần này, không chỉ là cứu người, mà là phải cứu lấy Đạo.”
Hắn biết, ván cờ này không còn đơn thuần là cuộc chiến giữa những người luyện đan nữa. Huyết Đan Môn đã vượt quá lằn ranh đỏ khi nhúng tay vào ma khí. Nếu Ma giới thực sự xâm lấn, lục địa này sẽ biến thành một lò luyện ngục.
Đêm đó, Diệp Vô Trần ngồi một mình dưới gốc bồ đề cổ thụ của Vô Niệm Tự. Hắn lấy thanh kiếm gỗ dùng để gánh thuốc ra, đặt ngang đùi. Ánh trăng dịu dàng phủ lên thanh kiếm gỗ cũ mòn một lớp áo bạc ảo diệu.
“Người phàm gánh thuốc cứu thân, ta gánh cả đạo cứu nhân gian. Quy Phàm, Quy Phàm… ngươi đi theo ta ngàn năm, cuối cùng cũng đến lúc phải cho thế gian thấy được giá trị thật sự của việc nhập phàm rồi.”
Trong thinh không, lò Quy Phàm bỗng rung lên một tiếng ngân vang nhẹ nhàng, như tiếng đáp lại của một người bạn cũ.
Cùng lúc đó, tại biên giới giữa các nước phàm nhân thuộc Đông Huyền Châu, những hiện tượng lạ bắt đầu xuất hiện. Những ngôi làng bỗng chốc trở thành bình địa chỉ sau một đêm, người dân không chết vì gươm giáo, mà dường như bị hút cạn tinh huyết, thân xác héo khô như lá vàng mùa thu. Những đóa hoa màu tím đen bắt đầu mọc lên trên những bãi xác chết, tỏa ra làn sương mù làm mê muội tâm trí con người.
Mối đe dọa mang tên “Liên minh Huyết – Ma” đang bắt đầu những bước đi đầu tiên, nhắm vào những phàm nhân yếu ớt – vốn là cái gốc mà Diệp Vô Trần đang cố sức bảo vệ.
Trận chiến sắp tới sẽ không diễn ra trên những ngọn núi tiên sương khói mờ ảo, mà sẽ diễn ra ngay giữa kinh kỳ náo nhiệt, giữa những ngôi làng nghèo khổ, nơi mà mùi hương của Đạo Đan sẽ phải đối đầu với hơi thở của Ma tộc.
Diệp Vô Trần đứng dậy, thanh thanh y tung bay trong gió đêm. Hắn không còn là gã tiểu đồ đệ lười biếng ở dược điếm nhỏ năm nào, mà là một Đan Thần đang mang theo gánh nặng của cả nhân gian trên đôi vai gầy của mình.
Lấy Đạo nhập Phàm, chưa bao giờ là một con đường dễ dàng. Bởi lẽ, để bảo vệ sự giản đơn của phàm trần, người ta đôi khi phải đối mặt với những thứ phức tạp và tà ác nhất vũ trụ.
Chương 85 khép lại bằng hình ảnh bốn bóng người lẳng lặng rời khỏi Tây Mạc dưới ánh bình minh đỏ rực như máu, hướng về phía Đông – nơi cơn bão định mệnh đang chờ đợi họ. Một hành trình mới đầy gian truân, máu và nước mắt, nhưng cũng tràn đầy sự thăng hoa của Đạo tâm, chính thức bắt đầu.