Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 86: Mặc Thiên Hành gãy kiếm
Gió ở Đông Huyền Châu vốn dĩ mang theo hơi thở của cỏ nội và đất ẩm, nhưng lúc này đây, khi nhóm người Diệp Vô Trần đặt chân lên mảnh đất biên thùy, thứ gió thổi qua chỉ còn lại mùi tanh nồng của máu và sự khô khốc của tử khí.
Trấn biên thùy trước mắt không còn nhận ra hình hài cũ. Những rặng tre xanh mướt giờ đây đen kịt vì ám khí, những mái nhà tranh tiêu điều xơ xác, sụp đổ tan tành. Không có lấy một tiếng gà gáy, một tiếng chó sủa, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của gạch đá vụn, nghe như tiếng oán than của những vong hồn chưa kịp siêu thoát.
Diệp Vô Trần dừng bước ở đầu trấn. Đôi mắt hắn vốn dĩ bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, giờ đây thu lại cả một cảnh tượng địa ngục trần gian. Trên mặt đất, những xác người khô héo nằm ngổn ngang. Da thịt họ bị rút cạn linh hồn và tinh huyết, bám sát lấy xương trắng, đôi mắt mở trừng trừng đầy sợ hãi. Giữa những khe nứt của lòng đất, từng đóa “Mạn Đà La Huyết” tím đen đang nở rộ, hút lấy sự sống cuối cùng từ lòng đất.
“Súc sinh…” Lục Manh siết chặt cán búa, gân xanh nổi đầy trên cánh tay rắn chắc của gã thợ rèn. Gã không phải là bậc đại năng, nhưng lòng trung hậu của một kẻ phàm nhân khiến gã không thể kìm nén được sự phẫn nộ.
Tô Nguyệt Dao run rẩy, nàng vô thức nắm lấy vạt áo thanh y của Diệp Vô Trần. Nàng đã từng thấy người bệnh, thấy cái chết, nhưng chưa bao giờ thấy sự tàn độc đến mức tước đoạt cả sự tôn nghiêm cuối cùng của con người như thế này.
Mặc Thiên Hành lảo đảo tiến lên phía trước, ông mở bình rượu, định hớp một ngụm nhưng nhận ra rượu đã cạn từ lúc nào. Ông thở dài, ném bình rượu đi, thanh kiếm mỏng bên hông bỗng chốc phát ra những tiếng ngân nga trầm đục.
“Vô Trần, nhìn kìa. Đó không phải là giết người, đó là dùng người để bón phân cho dược liệu.” Mặc Thiên Hành chỉ vào trung tâm của thị trấn, nơi có một cột sáng màu huyết dụ đang bốc lên tận mây xanh.
Tại đó, hàng trăm dân lành còn sống sót đang bị trói bằng những sợi dây leo đầy gai độc. Phía trên cao, một gã trưởng lão của Huyết Đan Môn và một tên tướng lĩnh Ma tộc đang lơ lửng, tay bắt quyết để duy trì một trận pháp khổng lồ. Mỗi giây trôi qua, tiếng khóc than của đám phàm nhân lại nhỏ dần, thay vào đó là sự rung động mãnh liệt của một viên đan dược khổng lồ màu đỏ tươi đang kết tụ trên không trung.
Huyết Đan Môn và Ma tộc liên thủ, dùng mệnh phàm nhân làm củi lửa, dùng oán khí làm dược dẫn, toan luyện chế ra “Vạn Linh Huyết Ma Đan” – một loại tà đan có thể khiến kẻ uống vào sở hữu sức mạnh tà đạo điên cuồng.
“Ai đó? Kẻ nào dám bén mảng đến đây quấy rầy đại sự của Huyết Đan Môn và Hắc Ma tộc?”
Một giọng nói the thé, đầy tà tính vang lên. Gã trưởng lão Huyết Đan Môn, tên là U Minh, kẻ có khuôn mặt trắng bệch như xác chết, cúi xuống nhìn về phía nhóm người Diệp Vô Trần. Hắn nhận ra thanh y đơn giản của Diệp Vô Trần, đôi mắt nheo lại: “Chẳng lẽ lại là lũ kiến hôi tu tiên giả chính đạo sao? Đến đúng lúc lắm, thiếu chút linh hồn tu sĩ để tăng dược tính đây.”
Mặc Thiên Hành không nói lời nào. Ông bước đi lảo đảo như một gã say, nhưng mỗi bước chân đạp xuống đất, một vòng tròn kiếm ý lại tỏa ra, đánh tan làn sương mù tím đen xung quanh.
“Kiếm gánh rượu, lòng gánh đời. Diệp tiểu tử, lần này để lão già này khai kiếm trước. Ngươi cứ đứng đó mà nhìn cái gọi là ‘Nhân gian không thể nhục’.”
Dứt lời, Mặc Thiên Hành rút kiếm. Một tia sáng lạnh lẽo như vầng trăng khuyết bừng lên giữa bầu trời u ám. Đó không phải là thứ kiếm quang sắc lẹm, mà là một đạo kiếm ý tràn đầy hơi rượu, vừa phóng khoáng, vừa có chút bi lương của kẻ đứng ngoài cuộc đời.
“Trần Thế Nhất Túy – Thiên Địa Sầu!”
Mặc Thiên Hành hóa thành một vệt sáng trắng, lao vút vào đám đệ tử Huyết Đan Môn đang bao vây trận pháp. Những tên tu sĩ tà đạo chưa kịp phản ứng đã thấy cổ họng lạnh toát, kiếm của Tửu Tiên nhanh đến mức nỗi đau còn chưa kịp tìm đến, mạng sống đã lìa khỏi xác.
“Khốn kiếp! Một tên kiếm tu tàn tạ cũng dám làm loạn!” Ma tướng Tà Sát, một gã khổng lồ cao hơn trượng, mang trên mình bộ giáp đen rỉ máu, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Hắn cầm một thanh đại đao nặng ngàn cân, chém xuống từ không trung.
*Oanh!*
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Mặc Thiên Hành xoay người nhẹ nhàng như cánh nhạn bay, thanh kiếm trong tay ông va chạm với đại đao của Ma tướng. Tiếng kim loại va nhau nghe chói tai, tia lửa bắn tứ tung.
Ở phía dưới, Diệp Vô Trần vẫn đứng yên. Hắn nhìn Mặc Thiên Hành chiến đấu, rồi lại nhìn về phía những dân lành đang thoi thóp. Một cụ già gần đó, cơ thể đã héo mòn một nửa, cố gắng với đôi bàn tay khô gầy về phía đứa cháu nhỏ đang nằm bất động dưới đất. Ánh mắt cụ không có hận thù, chỉ có một nỗi tuyệt vọng đau thấu tâm can.
Trái tim của Vô Trần Tiên Tôn, vốn dĩ đã nguội lạnh sau hàng vạn năm tu đạo ở tiên giới, bỗng dưng nhói lên một nhịp. Đây chính là thứ mà hắn gọi là “phàm nhân”? Những sinh linh mỏng manh như cỏ dại, nhưng lại mang trong mình tình cảm mạnh mẽ đến mức có thể rung động thiên địa?
“Lục Manh, bảo vệ Nguyệt Dao.” Vô Trần trầm giọng nói.
“Sư phụ, còn người?”
Diệp Vô Trần lấy thanh kiếm gỗ gánh thuốc ra khỏi vai. Hắn không cầm nó theo tư thế chiến đấu, mà cứ thế lững thững đi về phía những người dân đang bị trói.
“Luyện đan phải có lửa sạch. Thứ đan dùng oán linh phàm nhân này, hôi hám quá, không nên tồn tại trên đời.”
Lúc này, trên bầu trời, trận chiến đã lên đến đỉnh điểm. Mặc Thiên Hành mặc dù thực lực cực mạnh, nhưng ông không chỉ đang chiến đấu mà còn phải phân tâm bảo vệ một nhóm trẻ em bị treo ngay dưới chân trận pháp. Lũ Ma tộc hèn hạ liên tục nhắm đòn về phía lũ trẻ, buộc Mặc Thiên Hành phải lấy thân mình che chắn.
Máu bắt đầu thấm ra từ vai và lưng của Mặc Thiên Hành. Áo trắng của ông giờ đã lốm đốm những vệt đỏ thẫm.
“Tửu Tiên? Để xem ngươi bảo vệ chúng được bao lâu!” U Minh trưởng lão cười sằng sặc, hắn tung ra một đạo phù chú màu máu, hóa thành những sợi dây xích u hồn lao về phía Mặc Thiên Hành từ tứ phía.
Cùng lúc đó, Ma tướng Tà Sát cũng vận khởi toàn bộ ma lực, thanh đại đao bốc lên hỏa diễm màu đen đen kịt, giáng xuống một đòn chí mạng: “Ma Đao Đoạt Mệnh!”
Mặc Thiên Hành đứng giữa hư không, trước mặt là đao quang, sau lưng là đám trẻ em đang khóc thét. Nếu ông né, đám trẻ sẽ tan thành tro bụi. Nếu ông đón, ông sẽ phải đối đầu trực diện với cả hai đại cao thủ tà đạo.
Tửu Tiên khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy thanh thản đến lạ thường. Ông không uống rượu nữa, nhưng tâm ông đã say – say vì chính nghĩa, say vì cái gọi là nhân gian chân tình.
“Diệp tiểu tử… nhìn cho kỹ. Kiếm của lão già này, tuy không trảm được tiên nhân, nhưng trảm được bất bình!”
Ông không lùi, trái lại còn tiến lên một bước. Toàn bộ tu vi cả đời ông, từ kiếm ý đến tinh huyết, bỗng chốc cháy bùng lên trên thanh mỏng kiếm. Thanh kiếm run lên bần bật, ánh sáng tỏa ra rực rỡ như thể đó không còn là một vật vô tri, mà là ý chí của một con người đang muốn bảo vệ lẽ phải.
*Keng!*
Một tiếng vang rạn vỡ phát ra từ giữa trung tâm trận chiến.
Thanh kiếm của Mặc Thiên Hành va chạm trực diện với đại đao của Ma tướng và phù chú của U Minh. Một luồng sóng xung kích khủng khiếp lan tỏa, thổi bay toàn bộ sương mù và tà khí trong bán kính mười dặm. Những ngôi nhà đổ nát xung quanh hóa thành bột mịn.
Mặc Thiên Hành đứng sững lại giữa không trung. Một tia máu chảy ra từ khóe miệng ông. Trên tay ông, thanh mỏng kiếm đã từng đi cùng ông qua nghìn trận chiến, nếm trải trăm loại danh tửu, giờ đây đã gãy làm hai đoạn.
Phần mũi kiếm rơi xuống, cắm ngập vào mặt đất, đúng ngay vị trí một bé gái đang ngồi khóc. Nó giống như một bức tường kiếm ý cuối cùng, ngăn cản toàn bộ tà năng tàn dư chạm vào đứa trẻ.
Thân kiếm gãy nằm lại trong tay Mặc Thiên Hành, lạnh lẽo và tiêu điều.
“Ha ha ha! Kiếm gãy rồi! Mặc Thiên Hành, mệnh của ngươi cũng gãy theo nó rồi!” U Minh đắc thắng gào lên. Hắn ta chuẩn bị tung đòn kết liễu vào lão già đang kiệt sức.
Nhưng nụ cười của U Minh chợt tắt ngấm khi hắn nhìn thấy một bóng dáng áo xanh đang đi giữa đám người.
Diệp Vô Trần đã đứng đó tự lúc nào, ngay bên cạnh trận pháp huyết tế. Hắn giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào một sợi dây leo gai độc đang rút máu phàm nhân. Chỉ một cái chạm nhẹ, sợi dây leo bỗng chốc hóa thành tro bụi, giải thoát cho những người dân tội nghiệp.
Vô Trần ngẩng đầu nhìn Mặc Thiên Hành đang đứng với chuôi kiếm gãy trên không, đôi mắt hắn vốn lặng lẽ bỗng nhiên bừng lên một tia sáng lẫm liệt, vượt trên cả uy nghiêm của thần linh.
“Lão Mặc, ông nghỉ ngơi đi.” Vô Trần nói, giọng trầm nhưng vang vọng như tiếng chuông đồng từ viễn cổ vọng về. “Kiếm của ông gãy để cứu người, đó là cái đạo vĩ đại nhất của một kiếm tu. Còn lũ rác rưởi này… không xứng đáng được chết dưới kiếm của ông.”
“Hỗn xược! Ngươi là cái thá gì?” Ma tướng Tà Sát từ trên cao lao xuống như một quả cầu lửa đen.
Diệp Vô Trần không nhìn hắn. Hắn lật tay lại, chiếc lò cũ kỹ “Quy Phàm Lô” xuất hiện, lơ lửng trên lòng bàn tay. Lần này, lò Quy Phàm không hề tồi tàn như thường ngày, mà tỏa ra một luồng thanh khí tinh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy tâm hồn được thanh lọc.
“Hôm nay, ta lấy oán khí làm lửa, lấy tà tâm làm dược dẫn, luyện một lò ‘Nhân Gian Cực Lạc Đan’, tống tiễn tà ma.”
Vô Trần nhấc thanh kiếm gỗ gánh thuốc lên, nhẹ nhàng vạch một đường vào không trung.
Không có kiếm khí tung hoành, cũng không có sức mạnh kinh thiên, nhưng cả bầu trời đang u ám vì ma khí bỗng chốc như bị một bàn tay vô hình vén mây nhìn mặt trời. Một đường chỉ trắng chia đôi tầng mây huyết dụ, ánh mặt trời từ thiên không rọi xuống, tạo thành một con đường hoàng kim ngay giữa trung tâm thị trấn.
*Xèo! Xèo!*
Ma khí gặp phải luồng sáng này bốc hơi liên tục như tuyết gặp nắng hạ.
Diệp Vô Trần ném chiếc lò Quy Phàm lên cao. Cái lò sứt mẻ ấy bỗng nhiên to lớn dần, to như một ngọn núi nhỏ, nó tạo ra một lực hút khủng khiếp. Nhưng kỳ lạ thay, lực hút ấy không chạm đến một cọng tóc của người phàm nào, mà chỉ nhắm vào viên huyết đan đang hình thành và lũ đồ đệ Huyết Đan Môn.
“Thu!”
Diệp Vô Trần khẽ quát.
“Không! Cái lò này là cái gì? Tại sao tà lực của ta lại bị tiêu tán?” U Minh kinh hãi nhận ra hắn không thể kiểm soát nổi cơ thể mình nữa. Toàn bộ tinh huyết mà hắn vừa luyện hóa từ phàm nhân đang bị chiếc lò Quy Phàm rút ngược trở lại.
Trong giây phút ấy, Diệp Vô Trần bước thêm một bước, thân hình hắn nhạt nhòa, rồi đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt Ma tướng Tà Sát.
Hắn dùng thanh kiếm gỗ gánh thuốc, gõ nhẹ vào trán của tên Ma tướng khổng lồ.
*Cộp.*
Tiếng gõ nhẹ tênh, giống như một thầy đồ đang nhắc nhở cậu học trò bướng bỉnh. Nhưng trong tai Tà Sát, đó lại là tiếng sét nổ tung trong tâm linh. Toàn bộ ma hỏa đen kịt trên người hắn bị dập tắt ngay lập tức. Cặp mắt đỏ ngầu của Ma tướng bắt đầu tràn đầy sự hoảng loạn. Hắn cảm nhận được một thứ quy tắc vô thượng đang áp chế toàn bộ huyết mạch của mình. Đó không phải là sức mạnh tu vi thông thường, mà là quy luật của “Đạo”.
“Ngươi… ngươi là ai?” Tà Sát run rẩy thốt lên.
Diệp Vô Trần thu hồi thanh kiếm gỗ, gương mặt bình thản không chút gợn sóng: “Ta chỉ là một người đi gánh thuốc, đi mòn đôi gót sắt để tìm lại nhân tính đã mất mà thôi.”
*Ầm!*
Thân hình Ma tướng Tà Sát nổ tung thành một làn khói bụi, bị lò Quy Phàm nuốt chửng hoàn toàn. U Minh trưởng lão chưa kịp thét lên đã bị thanh quang từ chiếc lò cuốn lấy, kéo vào trong lò lửa thần kỳ.
Trận pháp huyết tế vỡ tan tành. Những sợi dây gai độc biến thành những cánh hoa trắng rụng rơi, phủ lên những người dân phàm trần như một sự vỗ về muộn màng. Viên huyết đan tà ác bị lò Quy Phàm nghiền nát, từ trong đó, hàng vạn linh hồn bị giam cầm thoát ra, họ hóa thành những đốm sáng trắng liti, mỉm cười hướng về phía Vô Trần trước khi bay về phía luân hồi.
Khi khói bụi tản đi, trời cao xanh biếc trở lại. Ánh nắng chan hòa phủ xuống thị trấn biên thùy hoang tàn, nhưng lúc này đây, nó không còn cảm giác lạnh lẽo của tử địa nữa.
Mặc Thiên Hành từ trên cao rơi xuống. Diệp Vô Trần nhanh tay đỡ lấy ông.
Tửu Tiên lúc này hơi thở thoi thóp, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. Ông nhìn xuống chuôi kiếm gãy trên tay, rồi nhìn sang Diệp Vô Trần, bật cười sặc sụa: “Khụ… Khụ… Vô Trần, kiếm của lão già này gãy rồi. Từ nay về sau, chỉ còn một gã say không có kiếm đi theo ngươi gánh thuốc thôi.”
Diệp Vô Trần nắm lấy tay Mặc Thiên Hành, một luồng sinh khí ấm áp từ tay hắn truyền vào cơ thể ông: “Kiếm gãy có thể rèn lại, tâm đã định thì vĩnh viễn không sụp đổ. Lão Mặc, cảm ơn ông đã bảo vệ họ.”
Lục Manh và Tô Nguyệt Dao vội vã chạy đến. Nhìn thấy Mặc Thiên Hành thương tích đầy mình, Nguyệt Dao không khỏi rơi nước mắt.
“Mặc bá bá…”
“Đừng khóc, tiểu nha đầu.” Mặc Thiên Hành xua tay, lấy chuôi kiếm gãy cài vào thắt lưng, cử chỉ vẫn hiên ngang phóng khoáng như ngày nào. “Lần này tuy mất kiếm, nhưng được thấy đan đạo của Diệp tiểu tử thăng hoa, coi như lão già này cũng có lãi rồi.”
Diệp Vô Trần nhặt mảnh kiếm gãy dưới đất lên, trao lại cho Mặc Thiên Hành. Mảnh kiếm ấy lúc này đã được thanh quang bao phủ, dẫu gãy nhưng vẫn toát ra một thứ uy áp khiến tà ma không dám lại gần.
Hắn đứng dậy, nhìn về hướng Đông Huyền Châu xa xăm.
“Đây mới chỉ là sự bắt đầu. Liên minh Huyết – Ma dám dùng nhân mạng phàm trần để làm dược liệu, bọn chúng đã phạm vào điều cấm kỵ nhất của trời đất.”
Giọng nói của Diệp Vô Trần không cao, nhưng nó dường như truyền thấu qua ngàn dặm núi sông, đến tai những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối.
“Lục Manh, mang gánh thuốc lên. Chúng ta đi.”
“Đi đâu hả sư phụ?” Lục Manh ngẩn ngơ hỏi.
Diệp Vô Trần nhặt thanh kiếm gỗ của mình lên, khoác lại lên vai. Gánh thuốc rung lên tiếng kẽo kẹt quen thuộc của nhân gian.
“Đi đòi lại món nợ máu này. Đan đạo lấy người làm gốc, nếu gốc bị xâm hại, Đan Thần này cũng phải sát sinh để cứu lấy đạo.”
Bốn bóng người lầm lũi đi ra khỏi thị trấn biên thùy. Sau lưng họ, những phàm nhân còn sống sót quỳ rạp xuống đất, lạy lục cảm tạ những vị cứu tinh từ trời rơi xuống. Trong ánh nắng buổi sớm, hình ảnh gã thanh niên mặc thanh y, vai gánh thuốc, thanh kiếm gỗ lắc lư theo từng bước chân phàm trần, trở nên cao lớn lạ thường.
Dẫu kiếm của Tửu Tiên đã gãy, dẫu con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai và tà ác, nhưng khi Đạo tâm đã nhập vào nhân gian, không có gì có thể ngăn cản bước chân của người luyện đan ấy.
Trên mặt đất hoang tàn của Trúc Khê trấn, một mầm non xanh mướt bất ngờ nhú lên từ kẽ đá, vươn mình đón lấy nắng ấm, báo hiệu cho một sự khởi đầu mới sau cơn bão tố đẫm máu. Và gánh thuốc của Diệp Vô Trần, vẫn đều đặn nhịp bước, mang theo hơi thở bình dị của phàm trần đi vào giữa lòng tâm bão của tam giới.