Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 89: Nguyệt Dao bị bắt cóc
**CHƯƠNG 89: NGUYỆT DAO BỊ BẮT CÓC**
Kinh đô Đông Huyền Châu vào những ngày cuối thu không còn mang vẻ tráng lệ, phồn hoa vốn có của một trung tâm quyền lực. Thay vào đó, cả tòa thành rộng lớn như bị nhấn chìm trong một bầu không khí u ám và đặc quánh mùi máu tanh. Trên bầu trời, đại trận của Huyết Đan Môn tựa như một tấm lụa đỏ khổng lồ tẩm máu, bao phủ lên hàng vạn mái nhà, che khuất ánh mặt trời yếu ớt của buổi xế chiều.
Dưới sự dẫn dắt của Diệp Vô Trần, nhóm người chậm rãi tiến vào thành qua con đường chính đã vắng bóng lính canh. Hai bên phố, hàng quán đổ nát, những mảnh vụn của gốm sứ và tơ lụa vương vãi khắp nơi, nhưng tịnh không thấy một bóng người. Sự tĩnh lặng này không phải là sự bình yên, mà là cái chết lâm sàng của một đô thị đang chờ ngày bị tế hóa.
Mặc Thiên Hành khoác vai vác thanh kiếm Bất Nhị mới đúc, mùi thảo mộc từ vỏ kiếm bằng gỗ đàn hương tỏa ra nhè nhẹ, giúp lão xua tan đi phần nào cái cảm giác lợm giọng của huyết khí chung quanh. Lão khẽ nhíu mày, nấc nhẹ một tiếng vì men rượu chưa tan:
– Vô Trần, cái lò bát quái này của đám Huyết Đan Môn có vẻ đã thành hình rồi. Sát khí nặng thế này, phàm nhân trong thành chắc chắn đã bị chúng dồn vào các khu vực tập trung để chuẩn bị cho việc luyện đan.
Diệp Vô Trần không đáp, hắn vẫn bước đi thong dong, đôi gánh thuốc trên vai nhịp nhàng như đang đi dạo giữa rừng xuân. Đôi mắt hắn không nhìn vào những xác chết khô héo ven đường, cũng không nhìn vào đại trận trên cao, mà lại nhìn vào những khe nứt của gạch đá, nơi một vài mầm cỏ dại đang cố gắng vươn lên giữa sự tàn lụi.
– Đạo sinh trong cái chết, sự sống tồn tại chính vì có sự diệt vong. – Diệp Vô Trần nhẹ giọng, thanh âm bình thản như mặt hồ không gợn sóng – Thiên Hành, lão có ngửi thấy không?
Mặc Thiên Hành hít một hơi thật sâu, rồi lắc đầu:
– Chỉ thấy mùi máu và mùi rác rưởi.
– Đó là mùi của sự sợ hãi. – Diệp Vô Trần dừng bước, chỉ tay về phía hoàng cung xa xa – Nhưng bên trong cái mùi sợ hãi đó, còn có một hương thơm rất lạ. Nó không thuộc về phàm trần, cũng chẳng thuộc về đám tà đạo Huyết Đan Môn. Nó lạnh lẽo, cao ngạo và… trống rỗng.
Đứng bên cạnh, Tô Nguyệt Dao siết chặt lấy vạt áo xanh của mình. Nàng không có tu vi, cảm nhận về linh khí hay sát khí của nàng chỉ dừng lại ở mức bản năng. Nhưng nàng tin Diệp Vô Trần. Ở bên cạnh hắn, nàng cảm thấy dù trời có sập xuống, đôi vai gầy ấy vẫn sẽ chống đỡ được tất cả.
– Vô Trần ca ca, huynh nói hương thơm đó… liệu có liên quan đến việc chúng ta không tìm thấy bóng dáng người dân nào không? – Nàng lo lắng hỏi.
Lục Manh đứng phía sau, đôi tay hộ pháp to lớn đang nắm chặt lấy chuôi của cái đập sắt đã được Diệp Vô Trần rèn lại. Gã gầm gừ trong cổ họng:
– Dù là thần hay quỷ, dám coi phàm nhân làm củi đốt, con sẽ dùng cái đe này đập nát đầu chúng!
Diệp Vô Trần khẽ mỉm cười, cái cười có chút lười biếng nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo cực hạn:
– Manh nhi, nhìn cho kỹ. Sức mạnh không nằm ở cú đấm, sức mạnh nằm ở sự kiên định của tâm. Lát nữa, bất kể thấy gì, cũng đừng để tâm ma dẫn lối.
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào khu chợ trung tâm, nơi được gọi là Thập Tam Phố. Đây từng là nơi sầm uất nhất Đông Huyền Châu, nhưng giờ đây, hàng ngàn người dân đang co quắp dưới đất, bị trói chặt bởi những sợi tơ máu đỏ rực vươn ra từ mặt đất. Những sợi tơ này như những ống dẫn, từ từ hút lấy tinh huyết của họ để nuôi dưỡng đại trận phía trên.
– Súc vật! – Lục Manh không kiềm chế được, định xông lên nhưng bị một bàn tay của Mặc Thiên Hành giữ lại.
– Khoan đã tiểu tử, nhìn kìa! – Mặc Thiên Hành nheo mắt, hướng nhìn về phía trung tâm quảng trường.
Giữa đám đông phàm nhân đang đau đớn, có một đài cao được dựng bằng cẩm thạch trắng. Trên đó không phải là Cổ Sát Thiên, cũng không phải là đám trưởng lão Huyết Đan Môn đầu tóc bù xù, mà là một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào trắng tinh khôi, tóc buộc bằng dải lụa vàng, ngồi thong thả đánh đàn.
Tiếng đàn vang lên, thanh thoát và tao nhã, hoàn toàn lạc quẻ với tiếng rên rỉ thảm thiết của hàng ngàn người xung quanh. Cứ mỗi lần một nốt nhạc cao vút vang lên, lại có thêm vài phàm nhân héo rũ đi như lá vàng, tinh khí bị rút sạch trong nháy mắt.
Diệp Vô Trần nheo mắt, hơi thở của hắn đột ngột trở nên trầm xuống. Hắn nhận ra người này. Dù chỉ là một kẻ sai vặt ở Thượng Giới, nhưng hơi thở cao ngạo coi rẻ chúng sinh đó thì không thể lầm vào đâu được.
– Tiên sứ của Tiên giới hạ phàm? – Mặc Thiên Hành kinh ngạc, thanh kiếm Bất Nhị trong tay lão rung lên bần bật, mùi thảo mộc tỏa ra đậm đặc để chống lại tiếng đàn quỷ dị kia – Tại sao Tiên giới lại nhúng tay vào việc của đám ma đạo này?
Nam tử trên đài cao ngừng tay đàn, hắn không thèm nhìn về phía đám người Vô Trần, chỉ nhẹ nhàng lau dây đàn bằng một dải lụa mỏng, giọng nói lanh lảnh như ngọc chạm nhau:
– Một gã đan sư phế vật, một lão kiếm tu nát rượu, và một đám kiến hôi… Các ngươi đi một quãng đường dài từ biên thùy đến tận đây, chỉ để nộp mạng cho cuộc thí nghiệm này sao?
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt không có đồng tử, chỉ một màu trắng dã lấp lánh linh quang. Ánh mắt ấy dừng lại trên người Diệp Vô Trần, mang theo một chút tò mò nhưng phần lớn là sự miệt thị:
– Vô Trần Tiên Tôn… à không, hiện tại ngươi chỉ là một tiểu đồ đệ dược điếm. Phùng Kinh Thiên đại nhân nói không sai, ngươi càng sống với phàm nhân lâu, mùi vị của ngươi càng trở nên rẻ tiền.
Nghe đến cái tên “Phùng Kinh Thiên”, đồng tử của Diệp Vô Trần co rút lại. Ký ức về kiếp trước, về sự phản bội và sự sụp đổ của một Đan Đế thoáng qua trong tâm trí hắn như một tia chớp. Nhưng rất nhanh, hắn lấy lại vẻ tĩnh lặng.
– Một con chó của Phùng gia mà cũng dám xuống đây sủa sao? – Diệp Vô Trần thản nhiên đáp trả, tay vẫn vịn vào gánh thuốc – Tiên giới đã suy đồi đến mức phải mượn tay ma đạo để thu thập linh vận phàm nhân, đúng là khiến người ta mở mang tầm mắt.
– Hỗn xược! – Nam tử mặc áo trắng đột ngột biến mất trên đài cao.
Tốc độ của hắn vượt qua giới hạn của mắt thường phàm nhân. Trong không gian chỉ còn lại một vệt sáng trắng nhỏ xíu. Mặc Thiên Hành phản ứng cực nhanh, thanh kiếm Bất Nhị rút ra, một đóa hoa thảo mộc bằng linh khí nở rộ giữa không trung để ngăn cản.
“Keng!”
Tiếng kim loại va chạm khô khốc. Mặc Thiên Hành lùi lại ba bước, thanh kiếm trong tay vẫn rung chuyển. Nam tử áo trắng đã xuất hiện ngay trước mặt họ, nhưng mục tiêu của hắn không phải là Diệp Vô Trần, cũng không phải Mặc Thiên Hành.
– Không ổn! – Lục Manh hét lớn, vung cái đập sắt về phía trước.
Nhưng đã muộn. Nam tử áo trắng cười lạnh một tiếng, một dải lụa trắng từ tay hắn bay ra như một con rắn hổ mang, quấn chặt lấy eo của Tô Nguyệt Dao.
– Buông nàng ra! – Diệp Vô Trần hét lên, lần đầu tiên trong suốt hành trình này, giọng nói của hắn mất đi sự thong dong, thay vào đó là một luồng sát ý âm trầm lạnh lẽo bao trùm cả khu phố.
Hắn vung tay, chiếc Quy Phàm Lô từ trong tay áo bay ra, phóng lớn lên định trấn áp nam tử áo trắng. Nhưng gã tiên sứ này dường như đã được chuẩn bị từ trước. Hắn lấy ra một miếng ngọc phù, bẻ gãy nó. Một vòng tròn không gian vặn vẹo xuất hiện ngay phía sau hắn.
– Vô Trần, ngươi muốn cứu nàng ta? – Gã tiên sứ kéo mạnh sợi dây lụa, khiến Nguyệt Dao bay ngược về phía mình. Nàng sợ hãi kêu lên một tiếng “Vô Trần ca ca!”, đôi mắt tràn đầy nước mắt nhìn về phía hắn.
– Phùng đại nhân nói, ngươi đã tìm ra “mảnh ghép còn thiếu” trong tâm đạo của mình. Có vẻ như… mảnh ghép đó chính là con nhóc này. – Gã tiên sứ bóp chặt cổ Nguyệt Dao, nhìn Diệp Vô Trần bằng vẻ đắc thắng – Muốn nàng sống, thì hãy đem “Vô Thượng Đan Kinh” của ngươi đến Phế Tích Thần Miếu tại ngoại thành vào đêm trăng tròn. Nếu không, ta sẽ luyện nàng thành một viên dược dẫn cho đại trận này.
– Ngươi dám! – Lục Manh phát điên, toàn bộ linh lực trong người gã bùng nổ, mặt đất dưới chân gã nứt toác. Gã lao lên như một quả pháo đại, cái đập sắt mang theo ngàn cân lực đạo giáng xuống đầu gã tiên sứ.
Tuy nhiên, gã tiên sứ chỉ khẽ nhếch môi. Một luồng uy áp từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ và vô tình như ý chí của Thượng Đế, ép thẳng xuống vai Lục Manh khiến gã quỵ ngã, phun ra một ngụm máu tươi.
– Kiến hôi thì vẫn mãi là kiến hôi. – Gã tiên sứ lạnh lùng nói.
Hắn nhìn Diệp Vô Trần một lần nữa, đôi mắt trắng dã lộ ra sự tàn độc:
– Đừng cố dùng cái lò cũ nát kia của ngươi. Ở đây đã được Phùng đại nhân hạ “Tiên Thiên Tỏa Linh Trận”. Dưới thiên đạo này, mọi thủ đoạn luyện đan của ngươi đều bị áp chế. Muốn người? Đổi bằng Đan Kinh!
Dứt lời, gã tiên sứ bước lùi vào vòng xoáy không gian, mang theo Tô Nguyệt Dao đang tuyệt vọng kêu cứu. Vòng xoáy thu nhỏ lại thành một điểm đen rồi biến mất hoàn toàn, để lại một khoảng không trống rỗng và im lìm đến đáng sợ.
“Rầm!”
Lục Manh đấm mạnh xuống mặt đất, gầm lên đau đớn:
– Sư phụ! Con vô dụng! Con không bảo vệ được tỷ tỷ!
Mặc Thiên Hành tra kiếm vào bao, sắc mặt già nua của lão trở nên nhăn nhúm vì lo lắng. Lão tiến lại gần Diệp Vô Trần:
– Vô Trần… chúng ta trúng kế điệu hổ ly sơn rồi. Huyết Đan Môn chỉ là cái vỏ bọc để dụ ngươi xuất đầu lộ diện. Mục đích thực sự của chúng ngay từ đầu chính là Nguyệt Dao. Bọn chúng biết nàng là điểm yếu duy nhất trong đạo tâm của ngươi hiện tại.
Diệp Vô Trần đứng lặng yên giữa phố đông đầy rẫy phàm nhân đang thoi thóp. Đôi gánh thuốc vẫn nằm im trên vai hắn, nhưng đôi bàn tay hắn đã siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Xung quanh hắn, linh khí đột ngột trở nên hỗn loạn. Không có ánh hào quang rực rỡ, không có sấm sét nổ tung, nhưng tất cả rác rưởi, gạch vụn và tà khí trong vòng bán kính trăm trượng đều bị một lực lượng vô hình nghiền nát thành bột mịn.
Mặc Thiên Hành và Lục Manh cảm nhận được một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đó không phải là sát khí của một kẻ đang giận dữ, mà là hơi lạnh từ sâu thẳm của càn khôn, là sự phẫn nộ của một vị Thần đang cố kiềm chế để không phá nát thế giới này.
– Sư phụ… – Lục Manh run rẩy gọi. Gã chưa bao giờ thấy Diệp Vô Trần như thế này. Một Diệp Vô Trần không còn lười biếng, không còn thong dong ngắm mây trời, mà là một vị Đan Thần thực thụ với đôi mắt sâu thẳm như vực tối vĩnh hằng.
Sau một hồi lâu, Diệp Vô Trần hít một hơi sâu, mùi thảo mộc xung quanh hắn chợt bùng lên mãnh liệt, áp chế hoàn toàn mùi máu tanh nồng nặc. Hắn từ từ buông gánh thuốc trên vai xuống đất.
Chiếc gánh gỗ ấy rơi xuống, tạo nên một tiếng vang chấn động tâm can của tất cả những ai còn đang thoi thóp trong kinh thành. Một vòng tròn linh quang màu xanh lục từ chỗ chiếc gánh lan tỏa ra, đi tới đâu, những sợi tơ máu đang hút tinh huyết của phàm nhân đều đứt đoạn đến đó.
Hàng ngàn người dân Đông Huyền Châu chợt cảm thấy một luồng hơi ấm chạy vào cơ thể, giữ lại cho họ một tia sinh mệnh cuối cùng.
– Thiên Hành. – Diệp Vô Trần lên tiếng, giọng nói không chút gợn sóng nhưng nặng tựa ngàn cân.
– Có ta đây. – Mặc Thiên Hành nghiêm túc đáp.
– Chăm sóc phàm nhân ở đây. Nếu tên nào của Huyết Đan Môn dám bén mảng tới, dùng kiếm của lão… chém sạch không chừa một tên.
– Còn ngươi?
Diệp Vô Trần quay người nhìn về hướng Phế Tích Thần Miếu phía ngoại thành, nơi những tảng mây đen đang kéo đến che lấp vầng trăng sắp mọc.
– Ta đi giết Thần. – Diệp Vô Trần lạnh lùng đáp.
Hắn bước đi, mỗi bước chân lướt đi nhẹ nhàng nhưng mặt đất dưới chân hắn bỗng chốc mọc lên những mầm xanh rực rỡ, xuyên qua lớp đá cứng và máu đông.
Đối với Tiên giới, phàm nhân là kiến hôi. Nhưng đối với Diệp Vô Trần, phàm nhân là nơi hắn tìm lại chính mình. Tô Nguyệt Dao là người đã dạy hắn thế nào là ấm lạnh của một bát canh nóng, thế nào là niềm vui khi nhìn một gốc linh thảo nảy mầm. Nàng không chỉ là một phu nhân dược điếm nhỏ bé, nàng là tâm đạo của hắn.
Xúc phạm tâm đạo của một Đan Đế, cái giá phải trả không chỉ là cái chết, mà là sự diệt vong hoàn toàn của thần hồn.
Lục Manh lồm cồm bò dậy, lau vết máu trên miệng, định đi theo nhưng Diệp Vô Trần đã phất tay:
– Ở lại đây. Giúp Thiên Hành tiền bối cứu người. Trận chiến này… phàm nhân không thể chạm vào.
Dứt lời, thân ảnh Diệp Vô Trần nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối của màn đêm đang buông xuống.
Tại Phế Tích Thần Miếu ngoại thành, một tòa kiến trúc cổ xưa bằng đá đen ngổn ngang những cột trụ gãy đổ. Gã tiên sứ áo trắng lúc này đang ngồi trên một bệ thờ, phía sau hắn là Tô Nguyệt Dao bị treo lơ lửng bởi bốn sợi xích linh lực màu bạc.
Nàng đã ngất lịm, khuôn mặt thanh tú tái nhợt dưới ánh trăng mờ ảo. Những sợi xích ấy không chỉ giam giữ thân thể nàng, mà còn đang từ từ rút lấy linh hồn trong trắng của một phàm nhân để làm dược dẫn cho một lọ thuốc đặt trên tay gã tiên sứ.
Gã nhìn lọ thuốc đang dần chuyển sang màu hồng nhạt, cười thỏa mãn:
– Đúng là tâm hồn thuần khiết của người phàm… Thứ này phối hợp với Đan Kinh của Diệp Vô Trần, chắc chắn sẽ giúp ta đột phá Hóa Thần, bước vào hàng ngũ chân chính của Tiên nhân tại Thượng giới.
“Ầm!”
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên ngay tại cổng miếu. Không phải là tấn công bằng phép thuật, mà là cả một bầu không khí xung quanh thần miếu bị nén lại rồi vỡ tung ra.
Bóng người mặc thanh y đơn giản xuất hiện từ trong làn khói bụi. Trên tay Diệp Vô Trần không cầm kiếm, cũng không cầm lò luyện, hắn chỉ cầm một nhành cỏ khô lượm được ven đường.
Gã tiên sứ áo trắng bật dậy, mắt trợn trừng:
– Ngươi đến sớm hơn ta tưởng đấy, Vô Trần. Đan Kinh đâu? Giao ra đây, ta có thể cho nàng ta toàn thây.
Diệp Vô Trần nhìn thấy Nguyệt Dao đang bị hành hạ, một tia chớp đen loé lên trong đôi mắt bình lặng của hắn. Hắn nâng nhành cỏ khô lên, giọng nói đều đều:
– Ngươi có biết, tại sao ta lại gọi lò luyện của mình là Quy Phàm không?
Gã tiên sứ cười nhạt:
– Vì ngươi là kẻ thua cuộc, thích rúc mình vào đống rác rưởi của đám phàm nhân.
Diệp Vô Trần lắc đầu, hắn bước một bước dài, nhành cỏ khô trong tay hắn đột ngột tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, hồng mông như thuở khai thiên lập địa:
– Sai rồi. Quy Phàm… có nghĩa là khiến vạn vật, dù là Thần hay Phật, một khi đối mặt với ta, đều phải trở về làm cát bụi phàm trần.
“Xoẹt!”
Nhành cỏ khô vung lên. Một đường chém giản đơn nhất, mộc mạc nhất, nhưng lại cắt đôi không gian, mang theo tất cả nỗi đau và sự hy vọng của hàng vạn phàm nhân tại kinh đô vừa rồi.
Gã tiên sứ hoảng hốt đưa dải lụa tiên ra chắn, nhưng món tiên bảo vốn cực kỳ dẻo dai ấy vừa chạm vào đường khí của nhành cỏ đã hóa thành tro bụi.
Gã lùi lại, mặt cắt của dải lụa nhẵn nhụi đến mức đáng sợ. Một lọn tóc của gã tiên sứ rơi xuống đất, lập tức héo úa và thối rữa.
– Cái gì? Sức mạnh này… ngươi không hề dùng linh khí? – Gã tiên sứ thất kinh, lồng ngực gã đập liên hồi.
– Ta dùng Đạo. – Diệp Vô Trần bước thêm một bước nữa, thanh âm lạnh lẽo – Một gã chân sai vặt như ngươi, làm sao hiểu được thế nào là lấy Đạo nhập Phàm? Ngươi coi họ là kiến hôi, nên Đạo của ngươi nhỏ bé như hạt bụi. Ta coi họ là vạn vật, nên thế giới này… là của ta.
Xung quanh Diệp Vô Trần, những viên đá đen của thần miếu bắt đầu bay lơ lửng, sau đó chúng tự tan chảy ra như kim loại lỏng dưới một loại hỏa diễm vô hình. Hắn không cần lửa, hắn dùng ý chí để thiêu đốt.
Trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Diệp Vô Trần biết, phía sau gã tiên sứ này vẫn còn những con mắt khác đang nhìn chằm chằm từ phía sau chín tầng mây. Nhưng hiện tại, trong tâm trí hắn chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.
Cứu nàng về, và dạy cho lũ Thần thánh vô tình này biết thế nào là sự giận dữ của một người phàm.
Ánh trăng phía sau đám mây đen đột ngột chuyển thành màu đỏ tía, rọi thẳng vào trung tâm phế tích. Một cuộc đối đầu giữa Đan Đạo Phàm Trần và Tiên Quyền Thượng Giới sắp sửa nổ tung ngay tại điểm giao thoa này.
Dưới bệ thờ, bàn tay Nguyệt Dao khẽ động đậy. Một giọt nước mắt lăn dài từ hàng mi đang nhắm nghiền của nàng rơi xuống mặt đá lạnh lẽo. Dường như nàng cảm nhận được, hơi ấm quen thuộc của vị đan sư lười biếng kia đang ở ngay gần bên, mang theo cả thế giới nhỏ bé mà nàng yêu quý trở lại.
Diệp Vô Trần siết chặt nhành cỏ khô, mái tóc thanh y bay phần phật trong cuồng phong. Toàn bộ khu rừng xung quanh thần miếu đột ngột nghiêng ngả như đang cúi đầu bái lạy vị chủ nhân đích thực của mình.
Đêm nay, kinh đô Đông Huyền Châu sẽ chứng kiến một cuộc thanh trừng bằng thảo mộc, nơi máu của tiên nhân sẽ là dược liệu tốt nhất để cứu sống một tấm lòng phàm trần.