Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 93: Sự thật về Phùng Kinh Thiên

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:13:02 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 93: SỰ THẬT VỀ PHÙNG KINH THIÊN**

Trời đất Đông Huyền Châu vào tiết đại hàn, nhưng hơi lạnh ấy không thấm thía bằng luồng sát khí đỏ ngầu đang cuồn cuộn đổ về từ phía chân trời Bắc cực. Những đám mây vốn đang bảng lảng tiêu dao bỗng chốc bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm như máu đặc, tanh nồng và tàn bạo. Áp lực vô hình khiến cho không khí trong kinh thành trở nên đặc quánh, những loài chim chóc đang đậu trên mái cung điện đồng loạt vỗ cánh bay tán loạn, kêu lên những tiếng thê thiết.

Diệp Vô Trần bước ra khỏi dược điếm, đôi giày vải cũ kỹ của hắn nện trên mặt đá thanh rêu, phát ra những tiếng “cộc cộc” đều đặn giữa không gian đang dần trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn không mang theo kiếm khí tung hoành, cũng chẳng có linh lực chấn động thiên địa. Trên vai hắn vẫn là cái đòn gánh bằng gỗ lê đen đã nhẵn thín theo năm tháng, hai bên treo hai chiếc lạt giỏ đựng vài loại dược thảo tầm thường: Cam thảo, Địa cốt bì, và mấy nhành Xuyên tâm liên vừa mới hái ban sáng.

Mặc Thiên Hành bước theo sau, tay cầm vò rượu nhưng mắt lại dán chặt vào bầu trời. Thanh kiếm Bất Nhị trong bao da của lão không ngừng rung động, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm ứng được một thứ “Đạo” hoàn toàn trái ngược với hơi ấm thảo mộc mà nó vừa mới lĩnh hội được.

“Vô Trần, nhìn kìa.” Mặc Thiên Hành trầm giọng, giọng nói pha lẫn một chút khàn đặc của người nếm trải đủ đắng cay nhân thế. “Thiên địa biến sắc, quỷ khóc thần gào. Đây không phải là thủ đoạn của Huyết Đan Môn thông thường. Cổ Sát Thiên dù có điên cuồng đến đâu cũng không thể dẫn động được Thiên quy lực mạnh mẽ đến thế này.”

Diệp Vô Trần dừng chân trước quảng trường trung tâm của kinh thành. Hắn nheo mắt nhìn về hướng huyết vân đang tụ lại thành một khuôn mặt khổng lồ lờ mờ giữa tầng không. Khuôn mặt ấy không mang theo biểu cảm của con người, nó lạnh lùng, cao ngạo và mang một thứ uy nghiêm thần thánh nhưng đầy vẻ héo úa.

“Không phải Cổ Sát Thiên.” Diệp Vô Trần khẽ thở dài, hơi thở của hắn hóa thành một làn sương trắng trong cái lạnh. “Cổ Sát Thiên chỉ là cái lò nấu thuốc, còn kẻ đang nhóm lửa… là một người quen cũ.”

Giọng nói của hắn vừa dứt, một tiếng cười lạnh lẽo từ trên chín tầng mây bỗng chốc vang vọng khắp kinh thành. Tiếng cười ấy không lớn, nhưng lại như đâm thẳng vào thức hải của mỗi người phàm nơi đây, khiến họ đồng loạt ôm đầu đau đớn, quỳ sụp xuống đất.

“Vô Trần, mười nghìn năm không gặp, ngươi vẫn cứ thích lân la nơi đầu đường xó chợ, cùng đám kiến hôi này dây dưa không dứt sao?”

Từ giữa tâm điểm của đám mây máu, một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa xé toạc màn sương đỏ, tạo thành một con đường rực rỡ từ trên cao dẫn xuống đất. Một nam tử mặc trường bào trắng tinh khôi, vạt áo thêu những hoa văn Thiên Đạo phức tạp đang từ từ hạ xuống. Người này khí chất siêu phàm, gương mặt tuấn mỹ đến mức không thật, đôi mắt hắn lấp lánh như chứa cả tinh hà, nhưng sâu bên trong lại là một sự hoang vu vô tận.

“Phùng Kinh Thiên.” Diệp Vô Trần bình thản gọi tên người kia.

Mặc Thiên Hành nghe thấy cái tên này, đồng tử co rụt lại, vò rượu trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất: “Thiên Đạo Đan Quân… Phùng Kinh Thiên? Kẻ đứng đầu Tiên giới Đan các?”

Phùng Kinh Thiên đáp xuống một ngọn tháp cao, đứng cao hơn Diệp Vô Trần hàng chục trượng, từ trên cao nhìn xuống với ánh mắt xót thương như nhìn một kẻ lầm đường lạc lối: “Năm xưa ngươi vì luyện một viên ‘Cửu Chuyển Nhân Tâm Đan’ mà chấp nhận táng bỏ tu vi, luân hồi vào cõi hồng trần. Ta cứ ngỡ sau hàng vạn kiếp trầm luân, ngươi sẽ ngộ ra rằng cái gọi là ‘Nhân Tâm’ chỉ là thứ tạp chất dơ bẩn nhất cản trở Đan đạo. Không ngờ… ngươi lại càng lúc càng lún sâu vào bùn lầy.”

Diệp Vô Trần đặt gánh thuốc xuống, hắn từ tốn lấy ra một nhành cỏ khô, tỉ mỉ tước bỏ lớp vỏ già bên ngoài, giọng nói đều đều: “Thứ ngươi gọi là bùn lầy, đối với ta lại là nhựa sống. Kinh Thiên, ngươi xuống đây không chỉ để đàm đạo chuyện cũ với ta chứ? Huyết Đan Môn của ngươi đang gieo rắc tai ương, dùng máu phàm nhân để nuôi dưỡng thứ gì vậy?”

Phùng Kinh Thiên phất tay, mười vạn đệ tử Huyết Đan Môn vốn đang vây hãm kinh thành bỗng nhiên dừng lại, đồng loạt quỳ rạp xuống như đang bái lạy thần linh. Cổ Sát Thiên – kẻ từng xưng bá một phương, giờ đây chỉ như một con chó nhỏ, phủ phục dưới chân Phùng Kinh Thiên.

“Bọn chúng không gọi là tàn sát.” Phùng Kinh Thiên nhẹ nhàng nói, lời lẽ của hắn như là một chân lý hiển nhiên. “Ngươi xem, vạn vật giữa đất trời này, cỏ cây dùng linh khí để lớn, cầm thú dùng cỏ cây để sống, và phàm nhân… phàm nhân vốn là loài ký sinh hèn mọn nhất. Nhưng thiên địa công bằng, phàm nhân tuy yếu ớt, nhưng huyết nhục của họ lại chứa đựng thứ ‘Hồng Trần Khí’ tinh thuần nhất.”

Hắn bước một bước vào hư không, mỗi bước đi đều nở ra một bông sen vàng đầy máu: “Ta đã tìm ra cách để thăng hoa Đan đạo lên cảnh giới Thần Đan. Đó là dùng cả Linh Hoàn Đại Lục này làm lò luyện, dùng hàng tỷ sinh linh này làm dược dẫn. Huyết Đan Môn chỉ là những kẻ thu hoạch dược liệu cho ta mà thôi. Vô Trần, nhìn đi! Khi toàn bộ huyết mạch của đại lục này ngưng tụ thành một viên ‘Thần Đạo Chân Nguyên Đan’, ta sẽ trở thành vị Thần duy nhất. Lúc đó, ta sẽ ban cho ngươi một vị trí dưới tòa sen của ta, kết thúc cuộc đời phàm tục thấp hèn này.”

Cả kinh thành lặng ngắt. Những người dân đang nấp sau những ô cửa sổ, những người mẹ đang ôm chặt lấy con mình, họ nghe thấy rõ mồn một lời tuyên bố ấy. Trong mắt họ, thế giới này vốn đã khắc nghiệt, nhưng họ chưa từng nghĩ rằng ngay cả mạng sống, linh hồn của họ, cũng chỉ được coi là “một vị dược” trong đơn thuốc của một vị tiên nhân cao quý.

Sự thật lạnh lẽo đến mức khiến người ta nghẹt thở. Phùng Kinh Thiên không phải là một ác ma theo kiểu tàn bạo máu me, hắn là một đan sư thuần túy đến cực đoan. Trong mắt hắn, cái chết của mười vạn người hay một trăm triệu người chỉ là một con số, là một sự hao tổn dược tính cần thiết để luyện ra cực phẩm.

Mặc Thiên Hành tức giận đến mức toàn thân phát run, kiếm ý của lão bùng phát, chém nát những gạch đá dưới chân: “Tiên nhân… Thần tiên mà các ngươi tự hào là thế này sao? Coi mạng người như rác rưởi? Phùng Kinh Thiên, ngươi không xứng đáng cầm lò luyện đan!”

Phùng Kinh Thiên thậm chí không thèm nhìn Mặc Thiên Hành một cái. Đối với hắn, một vị kiếm tu ở hạ giới dù mạnh đến đâu cũng chỉ là một cọng cỏ dại cứng cáp hơn một chút mà thôi.

Diệp Vô Trần khẽ cười. Nụ cười của hắn không mang theo sự mỉa mai, mà là một sự thất vọng sâu sắc. Hắn nhìn gánh thuốc của mình, rồi nhìn về phía Phùng Kinh Thiên:

“Kinh Thiên, ngươi vẫn như vậy. Kiếp trước chúng ta cùng nhau luyện đan ở Thượng giới, ngươi nói lửa cần phải là Tử Vi Thần Hỏa thì đan mới có hồn. Ta nói, lửa chỉ cần đủ ấm để đánh thức linh tính của cỏ cây là được. Hôm nay ngươi nói, muốn thành Thần phải dùng cả nhân gian làm thuốc. Ngươi biết tại sao mười nghìn năm trước, viên đan của ngươi dù mang khí thế che trời vẫn không thể đột phá được đạo cuối cùng không?”

Ánh mắt Phùng Kinh Thiên đột ngột trở nên sắc lạnh như dao: “Ngươi muốn nói gì?”

“Bởi vì ngươi chưa bao giờ là một phần của lò luyện.” Diệp Vô Trần bước lên một bước. Chỉ một bước ấy thôi, toàn bộ tuyết rơi trong kinh thành bỗng chốc ngừng lại giữa không trung. Một mùi hương thảo mộc thanh khiết từ dưới đất bốc lên, đối chọi gay gắt với mùi máu của huyết vân.

“Ngươi đứng trên cao nhìn xuống, ngươi coi mình là chủ tể. Nhưng trong Đan đạo, người luyện đan và dược liệu phải hòa là một. Ngươi dùng người phàm làm thuốc, nhưng ngươi không hiểu nỗi đau của họ, ngươi không nếm được vị đắng trong dòng lệ của họ. Viên đan ấy luyện ra, chỉ là một viên ‘Độc Đan’ mang theo oán hận của vạn linh mà thôi.”

“Hàn huyên đủ rồi!” Phùng Kinh Thiên mất đi kiên nhẫn. Hắn phất tay, chín cái lò luyện khổng lồ từ bốn phương tám hướng bay tới, bao vây lấy toàn bộ kinh đô Đông Huyền Châu. Mỗi chiếc lò đều rực cháy ngọn lửa màu đỏ tím, đó là Huyết Hỏa – thứ lửa dùng linh hồn để duy trì.

“Vô Trần, nếu ngươi đã muốn nhập phàm đến vậy, ta sẽ cho ngươi cùng đám dược liệu này hòa làm một. Chín cái ‘Cửu U Huyết Lô’ này sẽ luyện hóa toàn bộ kinh thành này trong vòng ba ngày. Ta muốn xem, ‘Nhập Phàm Đạo’ của ngươi có thể cứu được ai!”

Áp lực tăng vọt, nhiệt độ trong thành bắt đầu tăng cao một cách bất thường. Những căn nhà bằng gỗ bắt đầu bốc khói, không khí trở nên nóng bỏng như trong hầm lò. Người dân bắt đầu gào thét, sự tuyệt vọng bao trùm lấy mọi ngóc ngách.

Diệp Vô Trần đứng đó, thân hình thanh tú giữa những vòng tròn huyết hỏa khổng lồ trông thật nhỏ bé. Nhưng vào lúc này, hắn lại làm một việc khiến cả Phùng Kinh Thiên cũng phải kinh ngạc.

Hắn hạ đòn gánh xuống, lấy ra một cái lò nhỏ sứt mẻ – Quy Phàm Lô. Sau đó, hắn bình thản nhặt vài mảnh vụn rơm khô từ một mái nhà đổ nát bên cạnh, bỏ vào trong lò.

“Mặc huynh, Manh nhi, bảo vệ Nguyệt Dao và dân chúng.” Diệp Vô Trần giọng nói không to, nhưng lan tỏa đến từng tai người dân như một dòng suối mát lành, làm dịu đi cái nóng thiêu đốt. “Hắn muốn dùng nhân gian làm dược dẫn, vậy ta sẽ dùng sự tồn tại của hắn… làm thuốc mồi.”

Diệp Vô Trần ngồi xếp bằng xuống đất. Hắn không dùng chân hỏa của tu sĩ, cũng không dùng thần thông tiên gia. Hắn lấy ra hai hòn đá lửa tầm thường, “tách” một tiếng, ngọn lửa mồi rực lên từ đám rơm khô.

Khói rơm đen xì, mang theo mùi hăng hăng của đất bùn và nắng cháy, bắt đầu bốc lên từ Quy Phàm Lô. Lạ kỳ thay, luồng khói đen nhỏ bé ấy khi chạm vào lớp màn huyết hỏa đỏ rực của chín cái lò khổng lồ trên không, lại như dao sắc cắt qua đậu phụ, chậm rãi nhưng không gì ngăn cản nổi mà xuyên thấu ra ngoài.

“Vạn vật sinh ra từ đất, rồi lại trở về với đất.” Diệp Vô Trần lẩm bẩm, đôi tay hắn di chuyển nhẹ nhàng giữa hư không như đang dệt một tấm lụa vô hình. “Ngươi coi phàm nhân là kiến hôi, nhưng ngươi không biết rằng, hàng tỷ năm nay, chính những kiến hôi này mới là kẻ giữ cho trời đất này không sụp đổ bởi sự tham lam của tiên nhân các ngươi.”

“Trấn!” Phùng Kinh Thiên gầm lên, chín cái đại lô đồng loạt rung động, phun ra những cột lửa máu dài hàng trăm trượng, dội thẳng xuống vị trí của Diệp Vô Trần.

Dưới áp lực ấy, ngay cả không gian cũng bắt đầu rạn nứt. Mặc Thiên Hành nghiến răng, thanh kiếm Bất Nhị chém ra hàng ngàn đóa hoa sen kiếm để che chắn cho người dân, nhưng sức mạnh của Tiên cấp áp đảo khiến lão phun ra một ngụm máu lớn, lùi lại mấy bước.

Nhưng Diệp Vô Trần vẫn không nhúc nhích. Ngọn lửa rơm trong cái lò sứt mẻ của hắn bỗng nhiên bùng lên một màu xanh lục tràn đầy sức sống. Hắn vươn tay ra, nắm lấy một tia sáng của ánh nắng buổi sớm đang cố chen qua tầng mây máu, ném vào trong lò.

“Một chén cơm của mẹ già cho con. Một hơi ấm của phu thê lúc đầu bạc. Một lời hứa của nam nhi với quê hương. Đây chính là thuốc!”

Mỗi lời Diệp Vô Trần nói ra, một luồng ánh sáng ôn hòa lại từ trong Quy Phàm Lô bay ra, hóa thành những linh phù mềm mại như tơ trời, đan xen lại với nhau tạo thành một mạng lưới bảo hộ khổng lồ bao phủ lấy cả kinh thành.

Sức nóng từ chín cái Huyết Lô của Phùng Kinh Thiên khi chạm vào mạng lưới này bỗng chốc tan biến, biến thành những cơn gió xuân ấm áp. Mùi máu tanh bị hương khói bếp, hương trà, và hương vị của đất sau cơn mưa gột rửa sạch sẽ.

Phùng Kinh Thiên đứng trên ngọn tháp, sắc mặt lần đầu tiên hiện lên vẻ kinh hãi: “Cái này… đây không phải linh lực! Ngươi đang dùng thứ gì? Ngươi đang mượn lực của ai?”

Diệp Vô Trần ngước mắt nhìn lên, đôi mắt hắn lúc này không còn sự lười biếng thường ngày, mà thâm sâu như vực thẳm vạn trượng: “Ta không mượn lực của ai cả. Ta chỉ đang thức tỉnh thứ mà ngươi đã vứt bỏ từ lâu. Kinh Thiên, ngươi nói đúng, phàm nhân rất yếu. Nhưng khi hàng vạn phàm nhân cùng mong muốn được sống, cùng tin tưởng vào một hơi ấm, thì cái niềm tin ấy chính là ‘Thiên Đạo’ thật sự.”

Hắn đột nhiên đứng dậy, tay gậy gỗ chỉ thẳng lên trời.

“Hôm nay, ta lấy danh nghĩa phàm nhân, luyện hóa cái hư danh Đan Quân của ngươi!”

Bỗng nhiên, từ trong khắp các con phố, ngõ nhỏ của kinh thành, từng đốm sáng li ti từ trên người mỗi phàm nhân bắt đầu bay ra. Đó không phải là huyết nhục hay linh hồn của họ, mà là “Tín niệm”. Những đốm sáng ấy tụ hội về phía Quy Phàm Lô, khiến nó không còn là một cái lò sứt mẻ nữa, mà lấp lánh như một mặt trời nhỏ giữa đêm đen.

Chương hồi khốc liệt nhất giữa hai dòng tư tưởng đã lên đến đỉnh điểm. Sự thật về Phùng Kinh Thiên không chỉ là tham vọng cá nhân, mà là sự thối nát của một hệ thống Tiên giới đã tách rời gốc rễ. Và Diệp Vô Trần, người thợ thuốc nhỏ bé, đang dùng chính sự nhỏ bé ấy để đối đầu với sự vĩ đại đầy giả tạo kia.

Trên bầu trời, huyết vân bắt đầu tan rã. Dưới đất, niềm tin đã kết thành đan. Trận chiến này, không chỉ là chiến đấu bằng pháp lực, mà là một cuộc “Luyện Đan” giữa nhân gian rộng lớn.

Diệp Vô Trần khẽ liếc nhìn về phía dược điếm, nơi Tô Nguyệt Dao đang lo lắng nhìn ra. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp như muốn nói: “Đợi ta một chút, canh thuốc của nàng, ta vẫn chưa quên.”

Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo hương thảo mộc bay xa vạn dặm. Phùng Kinh Thiên gầm lên trong giận dữ, nhưng dường như, hắn đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi trước một thứ sức mạnh mà hắn chưa từng hiểu rõ: Hơi ấm của nhân gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8