Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 98: Tình yêu phàm trần mạnh hơn tiên pháp

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:17:32 | Lượt xem: 7

Chương 98: Tình yêu phàm trần mạnh hơn tiên pháp

Trên bầu trời kinh thành Đông Huyền Châu, vết nứt không gian vốn đã đáng sợ nay lại càng mở rộng, để lộ ra những rặng núi mây tím huyền ảo và những cung điện lơ lửng của Tiên giới. Khí tức lạnh lẽo, cao ngạo của thượng giới tràn xuống như thác đổ, khiến cỏ cây trong chu vi trăm dặm héo rũ, chim chóc kinh sợ không dám vỗ cánh.

Vân Hải Thiên Quân, kẻ vừa bị Diệp Vô Trần đánh lui, lúc này đang quỳ sụp trên một đám mây ngũ sắc, khuôn mặt đầy vẻ hổ thẹn. Phía trước hắn, ba bóng người chậm rãi bước ra từ trong khe nứt không gian. Hai nam một nữ, đều khoác trên mình những bộ đạo bào thêu hình chim Thanh Loan tung cánh, mỗi bước đi đều khiến thiên địa quy tắc xung quanh phải rung chuyển.

Người đứng giữa là một bà lão tóc trắng như tuyết, đôi mắt bà ta già nua nhưng sâu thẳm như hố đen, tay cầm một chiếc quạt lông vũ phát ra tiên quang rực rỡ. Bà ta nhìn xuống dưới, ánh mắt bỏ qua Diệp Vô Trần, trực tiếp khóa chặt lên người Tô Nguyệt Dao.

“Thanh Loan Thánh nữ, thời gian hạ giới lịch kiếp của con đã quá dài, nhân tâm đã vướng bụi, ma chướng đã thâm căn.” Giọng bà ta không lớn, nhưng vang vọng khắp từng ngóc ngách của kinh thành, khiến vạn dân phải bưng tai rên rỉ vì áp lực từ linh hồn. “Hôm nay, lão thân thay mặt Tiên Cung, đón con trở về. Vứt bỏ xác phàm, gạt đi bụi bẩn, con vẫn là Thánh nữ tôn quý nhất cửu thiên.”

Tô Nguyệt Dao nắm chặt lấy vạt áo thanh y của Diệp Vô Trần, thân hình mảnh mai của nàng hơi run rẩy dưới tiên uy, nhưng đôi mắt lại chưa từng có lấy một tia lung lay. Hơi ấm từ bàn tay Vô Trần truyền sang khiến nàng bình tâm trở lại giữa cơn bão tố.

Nàng ngước đầu lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định: “Bẩm Trưởng lão, Nguyệt Dao của Tiên Cung có lẽ đã chết trong trận thiên kiếp năm xưa. Hiện tại, tôi chỉ là Nguyệt Dao của Bất Nhị Đường, là con gái của một lão chủ hiệu thuốc phàm trần, là… người thê tử chờ chồng về ăn cơm mỗi tối.”

“Lỗ mãng!” Một vị trưởng lão nam tử đứng bên cạnh quát lên, âm thanh như sấm nổ. “Vì một kẻ phế nhân, vì một chốn hồng trần dơ bẩn này mà con muốn vứt bỏ trường sinh bất tử, vứt bỏ tiên vị sao? Nhìn cho kỹ đi, kẻ bên cạnh con chỉ là một quân cờ của định mệnh, một linh hồn tàn khuyết đang vùng vẫy trong vũng bùn. Hắn có gì để so với huy hoàng của Tiên giới?”

Diệp Vô Trần nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay Nguyệt Dao, bước lên phía trước nửa bước, che chắn hoàn toàn cho nàng trước ánh nhìn của ba vị Thiên Quân thượng giới. Hắn vẫn cầm thanh kiếm gỗ gánh thuốc trên vai, phong thái nhàn nhã đến lạ lùng, như thể đứng trước mặt không phải là các đại năng có thể diệt thế, mà chỉ là những khách hàng khó tính đến hiệu thuốc đòi giảm giá.

“Tiên vị? Huy hoàng?” Diệp Vô Trần bật cười, tiếng cười tiêu sái mà lạnh nhạt. “Trong mắt các ngươi, cao cao tại thượng, nhìn xuống chúng sinh như kiến hôi mới là Đạo. Nhưng các ngươi có từng nghĩ, nếu không có mặt đất này, đám mây các ngươi đang đứng có chỗ để trôi sao?”

“Ngông cuồng!” Bà lão tóc trắng – Thanh Hà mụ mụ, phất nhẹ quạt lông vũ.

Một đạo tiên hỏa màu lam từ trên trời rơi xuống, hóa thành một lồng giam vĩ đại, muốn cưỡng ép tách Nguyệt Dao ra khỏi Diệp Vô Trần. Tiên hỏa này mang theo quy tắc “Tịnh hóa”, thiêu rụi mọi phàm tâm, gột rửa mọi ký ức của nhân gian.

“Vô Trần!” Nguyệt Dao hét lên, nhưng nàng không hề lùi lại, mà ngược lại, nàng dang tay ra che chở phía sau lưng Diệp Vô Trần.

Một cảnh tượng kỳ dị xảy ra. Trong lúc Tiên giới trưởng lão ra tay, những người dân thường trong kinh thành, từ gã ăn mày bên lề đường đến những gia đình giàu sang đang núp dưới gầm bàn, tất cả đều nhìn thấy một vầng hào quang ấm áp bao phủ lấy Bất Nhị Đường.

Họ nhớ đến Diệp đại phu hằng ngày lười biếng nhưng luôn chữa khỏi bệnh bằng những thang thuốc rẻ tiền nhất. Họ nhớ đến sự dịu dàng của Nguyệt Dao tiểu thư khi trao cho những đứa trẻ mồ côi chiếc bánh bao nóng hổi.

Trong vô thức, tâm niệm của hàng vạn phàm nhân tại kinh đô hội tụ lại.

Diệp Vô Trần đưa tay lên không trung, không cần lò luyện đan, không cần dược thảo linh cấp. Hắn chỉ nắm lấy một nắm gió bay qua, lấy một tia hơi ấm từ bếp lò đang đỏ lửa dưới nhà bếp, lấy một giọt nước mắt cảm động của người dân.

“Nhân gian hữu tình, luyện làm linh đan.”

Diệp Vô Trần lầm bầm. Một viên đan dược ảo ảnh màu hổ phách xuất hiện giữa lòng bàn tay hắn. Nó không có đan lôi, không có dị tượng chấn động, chỉ có một mùi hương thoang thoảng của cơm chín, của mùi đất sau cơn mưa, và mùi của tình yêu đôi lứa.

Đây chính là **”Thái Bình Nhân Gian Đan”**.

Khi lồng giam tiên hỏa lam sắc chạm vào vòng bảo vệ của Diệp Vô Trần, nó không hề nổ tung mà ngược lại, bị hòa tan một cách êm dịu. Ngọn lửa hung ác kia gặp phải khí tức nhân gian, liền mất đi vẻ kiêu ngạo, trở nên hiền hòa như ánh nến trong đêm giao thừa.

Ba vị trưởng lão trên không trung biến sắc. Họ là những kẻ đã trảm đứt bụi trần, không hiểu được vì sao một thứ sức mạnh yếu ớt, đầy rẫy tạp niệm của phàm nhân lại có thể ngăn cản được chân hỏa tiên gia.

“Tại sao?” Thanh Hà mụ mụ run giọng.

Diệp Vô Trần ngước mắt, đôi mắt vốn bình lặng như hồ thu bỗng rực sáng một tia sáng trí tuệ thấu tận vạn cổ. “Bởi vì tiên pháp của các ngươi là dựa trên sự ‘Vô tình’. Mà vô tình thì gốc rễ vốn không bền. Tình yêu phàm trần mà các ngươi coi khinh, thực ra lại là thứ năng lượng nguyên thủy nhất, cứng cỏi nhất của vũ trụ này.”

Hắn quay lại nhìn Nguyệt Dao: “Nàng muốn làm Thánh nữ bất tử, hay muốn làm một người phụ nữ có sinh lão bệnh tử, nhưng có ta ở bên?”

Nguyệt Dao nhìn thẳng vào mắt hắn, nước mắt nàng rơi xuống, nhưng trên môi lại nở một nụ cười rực rỡ nhất trần gian. Nàng đưa tay lên, dứt khoát giật đứt sợi dây chuyền linh ngọc – thánh vật kết nối nàng với Thanh Loan Tiên Cung.

“Xoảng!”

Mảnh ngọc vỡ tan. Cùng lúc đó, khí tức Thanh Loan trên người nàng không hề mất đi mà lại biến hóa. Đôi cánh ánh sáng mờ ảo phía sau nàng vốn có màu xanh lạnh lẽo của trời cao, nay bỗng chuyển sang màu vàng ấm áp của rạng đông.

Nàng không còn là Thánh nữ phụng sự Thiên Đạo vô tình. Nàng đã trở thành Thánh nữ của Nhân Gian.

“Phản nghịch! Thật là phản nghịch!” Hai vị trưởng lão nam tử cùng lúc ra tay. Hai thanh tiên kiếm dài hàng trăm trượng từ chín tầng mây chém xuống, mục tiêu không phải để bắt sống, mà là muốn san phẳng cả kinh thành này cùng “mối họa” Diệp Vô Trần.

“Cút về thiên giới của các ngươi đi!”

Diệp Vô Trần quát lớn, tiếng quát chấn động đến mức làm sập những mảnh vỡ của vết nứt không gian. Hắn cầm thanh kiếm gỗ, quét ngang một vòng.

Tuyệt kỹ: **Vạn Vật Vi Đan – Chúng Sinh Chuyển Luân**.

Toàn bộ linh khí, tơ duyên, cảm xúc của kinh thành vào giây phút này đều bị Diệp Vô Trần thu nạp. Hắn gánh cả nhân gian trên vai thông qua thanh kiếm gỗ ấy. Nhát chém bằng gỗ đơn sơ chạm vào hai thanh tiên kiếm sắc lẹm, không có tiếng kim loại va chạm, chỉ có một luồng áp suất vô hình khổng lồ bùng phát.

Sức mạnh ấy không mang sát ý, nhưng lại mang theo một sự xua đuổi không thể kháng cự. Nó giống như một người cha nghiêm khắc đang đuổi những kẻ lạ mặt xông vào nhà mình.

Ba vị Thái thượng trưởng lão cùng Vân Hải Thiên Quân đồng loạt hộc máu, bị luồng sức mạnh “Nhân gian” này đánh văng ngược trở lại vào khe nứt không gian.

“Diệp Vô Trần! Ngươi dám nghịch thiên! Thiên đình sẽ không tha cho ngươi!” Tiếng hét của Thanh Hà mụ mụ lịm dần khi khe nứt bị sức mạnh của Diệp Vô Trần cưỡng ép khép lại.

Bầu trời lần nữa trở nên trong xanh. Những dải mây tím tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng ban chiều dịu nhẹ buông xuống mái nhà của Bất Nhị Đường.

Dưới đường phố, dân chúng lặng đi một hồi lâu, rồi đột nhiên vang lên những tiếng reo hò dậy đất. Họ không hiểu Tiên giới là gì, không hiểu Đan Đế là ai, họ chỉ biết rằng “người của họ” vừa chiến thắng những kẻ xa lạ lạnh lùng kia.

Diệp Vô Trần thu hồi khí thế, thanh kiếm gỗ lại trở về dáng vẻ cũ kỹ, đặt ngang vai. Hắn cảm thấy trong lòng ngực có một chút dồn dập, sắc mặt hơi trắng bệch. Dù sao, lấy thân phận phàm nhân để đối đầu trực diện với quy tắc thượng giới cũng khiến đạo tâm và kinh mạch của hắn chịu áp lực cực lớn.

Một bàn tay mềm mại nâng lấy khuỷu tay hắn. Nguyệt Dao tựa đầu vào vai hắn, mái tóc nàng còn vương mùi thảo mộc quen thuộc của dược điếm.

“Vô Trần, huynh không sao chứ?” Nàng lo lắng hỏi.

Diệp Vô Trần hít một hơi thật sâu mùi hương từ tóc nàng, mỉm cười xoa đầu nàng: “Không sao. Chỉ là… tiêu hao hơi nhiều ‘phàm tâm’ một chút. Tối nay chắc phải ăn thêm một bát cơm nữa mới bù đắp được.”

Lúc này, Mặc Thiên Hành từ trong góc tối bước ra, lau vệt rượu vương trên mép, nhìn hai người họ với ánh mắt vừa thán phục vừa trêu chọc: “Giỏi lắm Diệp lão đệ! Một nhát kiếm gánh cả nhân gian, e là từ cổ chí kim, chưa có Đan Đế nào lãng mạn mà ngang ngược như đệ.”

Phía sau, Lục Manh vác cái búa rèn chạy tới, mồ hôi đầm đìa: “Sư phụ! Sư nương! Hai người không sao thì tốt quá. Con vừa rồi thấy thiên quân gì đó định ném lửa xuống, con đã định dùng cái đe sắt ném chết hắn rồi!”

Tiếng cười rộn rã vang lên trong dược điếm nhỏ. Khói bếp bắt đầu bay lên từ nhà sau.

Nguyệt Dao nhìn ra cửa sổ, nơi dòng người bắt đầu tấp nập trở lại sau cơn biến động. Nàng khẽ nói: “Vô Trần, em nhận ra rồi. Tiên pháp có thể di sơn đảo hải, có thể sống thọ ngang trời đất, nhưng nó lại không luyện được một thứ…”

“Thứ gì?” Diệp Vô Trần nhẹ nhàng hỏi.

“Là hơi ấm của một bàn tay khi trời lạnh, và cảm giác bình yên khi biết có người đang đợi mình ở nhà.” Nguyệt Dao siết chặt tay hắn. “Hôm nay, em không chọn sự bất tử. Em chọn huynh.”

Diệp Vô Trần không nói gì, chỉ nhìn ra phía chân trời xa xăm, nơi tàn dư của tiên khí đang bị hơi ấm của khói bếp xua tan. Hắn biết, Tiên giới chắc chắn sẽ không bỏ qua. Một trận bão lớn hơn đang hình thành trên chín tầng mây.

Nhưng thì sao chứ?

Nếu Tiên giới coi tình yêu là ma chướng, hắn sẽ dùng đan đạo để luyện hóa ma chướng ấy thành chân lý. Nếu Thiên đạo muốn vô tình, hắn sẽ dùng đôi vai gánh thuốc này để gánh lấy một khoảng trời hữu tình cho nàng, và cho cả thế gian này.

“Đi thôi, vào nhà ăn cơm.” Diệp Vô Trần xoay người, thanh kiếm gỗ rung lên một tiếng kêu trong trẻo như đang tán đồng.

Cánh cửa Bất Nhị Đường khép lại, che đi ánh hoàng hôn đỏ rực. Bên trong, mùi thuốc đắng trộn lẫn với vị cơm thơm, tạo thành một loại “Đan hương” đặc biệt nhất mà ngay cả Cửu phẩm Đan Đế kiếp trước cũng chưa từng luyện ra được.

Viên đan ấy tên là: Bình Phàm.

Và đó mới chính là đỉnh cao của Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8